Chương 64
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 64: Hợp xướng

Ngày hội hợp xướng cuối cùng cũng đã đến, cả lớp đều khoác lên mình bộ đồng phục trang trọng nhất, áo sơ mi cùng quần tây và váy kẻ ca-rô. Vốn dĩ trường Trung học số Một Thường Xuyên không có bộ đồng phục này, phải đến sau khi thầy hiệu trưởng đi tỉnh công tác khảo sát, học sinh mới có thêm bộ trang phục này, bắt đầu từ khóa của Hạ Nghi.

Thực chất, bộ đồng phục này có chất vải vừa cứng vừa bí bách, chỉ được cái mã bên ngoài, thường chỉ mặc trong những dịp quan trọng để trông cho tươm tất, thẳng thớm đồng đều, cốt chỉ để ra cái vẻ trang trọng mà thôi.

Trịnh Bội Kỳ nhìn cả lớp học rợp một màu áo sơ mi trắng, lại thấy Nhiếp Thanh Châu và cậu bạn cùng bàn đang giúp nhau thắt cà vạt, bèn cảm thán: “Đúng là người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân. Mấy cậu cứ khoác áo sơ mi trắng vào là trông ra dáng công tử cả.”

Khựng lại một chút, cô nàng quay sang hỏi Nhiếp Thanh Châu: “Dải ruy băng đó là cậu mua à?”

Trịnh Bội Kỳ nói úp mở, tựa như một ám hiệu nào đó. Nhiếp Thanh Châu lập tức hiểu ý, anh vô thức liếc nhìn người bạn cùng bàn đang giúp mình thắt cà vạt rồi bình thản đáp: “Ừ.”

“Trông hợp lắm đấy. Cậu ấy đã dùng rồi, cậu cứ chờ mà xem.”

Vừa rồi Trịnh Bội Kỳ đã hăng hái nhận việc sửa soạn tóc cho Hạ Nghi, nghe giọng điệu này, hẳn là cô ấy đã dùng dải ruy băng đó để trang trí cho mái tóc của bạn rồi.

Cậu bạn cùng bàn của Nhiếp Thanh Châu tò mò hỏi: “Hai cậu đang nói chuyện gì thế?”

Nhiếp Thanh Châu chỉ khẽ mỉm cười: “Không có gì đâu.”

Hạ Nghi phải chuẩn bị cho tiết mục mở màn nên đã đến hậu trường thay đồ và chờ sẵn từ sớm, vì vậy cô không có mặt trong cảnh tượng cả lớp đang nhốn nháo chỉnh trang phục. Lúc cả lớp 11/1 đã chỉnh trang xong xuôi, xếp hàng chuẩn bị xuất phát, Trịnh Bội Kỳ ghé sát vào Nhiếp Thanh Châu thì thầm: “Thật chẳng hiểu nổi, rốt cuộc hai cậu là mối quan hệ gì vậy?”

Nhiếp Thanh Châu giả ngốc làm như không nghe thấy gì.

Hội trường lớn của trường đã chật kín học sinh khối Mười một. Nhìn bao quát, cả một khoảng không gian trắng xóa, trông như thể vừa được phủ một lớp tuyết mỏng. Chỗ của lớp 11/1 nằm ở ngay chính giữa tầng một, một vị trí có tầm nhìn tuyệt đẹp. Sau khi ổn định chỗ ngồi và xôn xao một lúc, cả đám lại cúi đầu, người thì cắm cúi làm bài tập, kẻ thì lướt điện thoại.

Chẳng mấy chốc, ánh đèn trong hội trường vụt tắt. Người dẫn chương trình bước ra sân khấu với lời chào mở màn, tiếp đó là phần giới thiệu và chào mừng các vị lãnh đạo theo đúng kịch bản, rồi mời lãnh đạo lên phát biểu.

Đây chính là “tiết mục chẳng ai nghe” kinh điển. Nhiếp Thanh Châu cũng lấy ra một cuốn sách tham khảo môn Hóa, lơ đãng làm vài bài tập, một nửa tâm trí đặt vào trang sách, nửa còn lại đã sớm bay lên sân khấu.

Cuối cùng vị lãnh đạo trường cũng nói xong câu “Chúc Ngày hội hợp xướng thành công rực rỡ”, Nhiếp Thanh Châu kẹp cây bút vào trang sách, gấp cuốn tham khảo lại, rồi thẳng lưng hướng mắt về phía sân khấu.

Theo lời xướng tên tiết mục của người dẫn chương trình, Hạ Nghi và cô Hà từ bên trái bước ra sân khấu. Hai luồng sáng rọi thẳng vào họ, tựa như hai con thuyền nhỏ lạc giữa biển đêm.

Hạ Nghi mặc một chiếc váy lụa dài màu tím nhạt, tà váy đuôi cá thướt tha quét trên mặt đất, những viên đá nhỏ đính trên váy lấp lánh dưới ánh đèn. Cánh tay cô ẩn dưới lớp voan mỏng màu xám, cô khẽ nâng tà váy, để lộ ra phần xương bả vai trắng ngần nổi bật.

Mái tóc cô được búi gọn thành một búi tóc trễ, thắt bằng chính sợi ruy băng ren màu tím ấy. Dải ruy băng mềm mại xuôi theo chiếc cổ cao, buông lơi trên tấm lưng ong mịn màng.

Nhiếp Thanh Châu cảm thấy tim mình như treo lơ lửng, tựa hồ mỗi bước chân của cô đều đang giẫm lên màng nhĩ của anh, vang lên từng nhịp “thình thịch, thình thịch”.

Cô ngồi xuống bên cây đàn dương cầm, cô Hà vịn vào cây đàn, khẽ gật đầu ra hiệu với cô.

Hạ Nghi gật đầu đáp lại, những ngón tay cô bắt đầu khiêu vũ trên phím đàn, micro thu lại cả tiếng hít vào khe khẽ của cô. Rồi giọng hát trong trẻo của cô cất lên qua loa, tựa như một cánh chim trắng đang bay lượn khắp khán phòng.

“Where in the world have you been hiding? Really you were perfect. I only wish I knew your secret, Who is this new tutor?” (Em đã ẩn mình ở nơi nào trên thế gian này? Em thật sự quá hoàn hảo. Anh chỉ ước mong biết được bí mật của em, rằng vị gia sư mới này là ai vậy?)

Nhiếp Thanh Châu nghe thấy những tiếng cảm thán lớn nhỏ liên tiếp vang lên xung quanh. Có người thốt lên: “Trời đất ơi, giọng hát này cứ như trong phim hoạt hình Disney vậy.”

“Oa, bạn này là học sinh chuyên nhạc à?”

“Không phải, là Hạ Nghi đó! Bạn lớp tôi đấy, đã bảo với các cậu rồi mà, siêu đỉnh phải không!”

Học sinh lớp 11/1 là ồn ào nhất, ai nấy đều cảm thấy vinh dự lây, tự hào khoe khoang khắp nơi.

Ánh mắt Nhiếp Thanh Châu không nỡ rời khỏi Hạ Nghi dù chỉ một giây. Ngay cả khi đến lượt cô Hà hát, anh cũng chỉ phân tâm một thoáng để lắng nghe những lời bàn tán và tán thưởng mà mọi người dành cho Hạ Nghi. Những âm thanh ấy vừa mơ hồ lại vừa phấn khích, chan chứa sự mong chờ và ngưỡng mộ.

Anh chống cằm, đuôi mắt ngày một cong hơn, trong con ngươi màu trà chỉ còn lại duy nhất vầng sáng tròn tròn trên sân khấu, và hình bóng cô gái nhỏ trong vầng sáng ấy.

Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên ngồi trên chiếc ghế tựa như một hoang đảo, nhìn qua khoảng không vô định về phía Hạ Nghi trên một hoang đảo khác, anh đã hạ quyết tâm.

Anh sẽ điều khiển hòn đảo của riêng mình để tiến về phía hòn đảo của cô. Nếu cô lùi xa, anh sẽ càng tiến lại gần hơn. Cho đến khi hai hòn đảo tiếp giáp, cho đến khi chúng kết nối với vô vàn hòn đảo khác, để trở thành một lục địa mênh mông.

Cô chính là ngôi sao sáng nhất của anh.

Anh muốn cô được đứng ở trung tâm của lục địa, giữa muôn người, để tận hưởng tất thảy sự yêu mến cuồng nhiệt nhất trên thế gian này.

Mãi cho đến khi cả lớp 11/1 bước lên sân khấu biểu diễn hợp xướng, Nhiếp Thanh Châu vẫn cảm thấy như mình đang bước trên mây, cả người cứ lâng lâng bay bổng không ngừng.

Khi giọng lĩnh xướng của Hạ Nghi vừa cất lên, tựa như tên bài hát “Cánh diều”, cả không gian dường như có vô vàn cánh diều đang chao liệng. Trình độ của cả lớp cũng theo đó mà được nâng lên mấy bậc, và họ đã tiến thẳng vào vòng hai trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt.

Học sinh lớp 11/1 đều cảm khái, nửa tháng trời học thuộc lời bài hát tiếng Pháp đúng là không uổng công. Thực tế thì chẳng có ai học theo phiên âm mà cô Hà đã dạy, trên tờ lời của cả đám sớm đã chi chít những chữ Hán dùng để ghi lại phát âm, trông vô cùng khôi hài, kiểu như “sài úa lang, na úa lang đa bàng…”

Chẳng biết cô Hà, người dành trọn tình yêu cho bài hát này, sẽ có cảm tưởng gì khi nhìn thấy cảnh tượng đó.

Vào vòng hai, Đổng Giai có chút sầu não nhìn đám học trò của mình bước lên sân khấu, trong lòng thầm nghĩ về bài hát mà chúng sắp trình bày.

Sao lũ quỷ này lại chọn bài này cơ chứ? Nghe nói còn do chính Nhiếp Thanh Châu đề cử, thế mà lại được nhiều phiếu nhất. Chẳng lẽ đám nhóc này học hành căng thẳng quá, dồn nén lâu ngày rồi sao?

Khi đoạn nhạc dạo vừa vang lên, Đổng Giai đã phải đưa tay lên day day thái dương.

“Vừa bắt mấy con yêu, lại trừ mấy con ma. Yêu ma quỷ quái sao mà nhiều ghê!” (Nhạc nền: Yêu quái, ăn một gậy của Lão Tôn đây!)

Đánh cho ngươi hồn bay phách lạc. Thần cũng run, quỷ cũng sợ. Đánh cho bọn lang só hổ báo không còn chốn dung thân!

Vượt qua mấy ngọn núi, lại qua mấy con sông. Đường đi gập ghềnh sao mà nhiều thế! (Nhạc nền: Lão Tôn đi đây!)

Đi đến nơi núi cao sông hiểm. Khó khăn đã trải, khổ cực đã nếm. Bước ra một con đường thênh thang rộng mở!”

Cả lớp đều gân cổ lên hát, khí thế ngất trời, tưởng chừng vang dội cả trời đất. Hạ Nghi vẫn vô cùng nghiêm túc đệm đàn cho một bài hát hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với bộ váy lộng lẫy của mình. Khán giả bên dưới cười nghiêng ngả, còn học sinh lớp 11/1, ánh mắt ai nấy đều lấp lánh niềm phấn khích. Chẳng cần bận tâm có được giải hay không, cứ phải hát cho thật đã đời trước đã.

Đổng Giai nhìn đám học trò của mình đứa nào đứa nấy cứ như được bơm năng lượng mà dở khóc dở cười. Cô nhớ lại lúc Nhiếp Thanh Châu đưa bản đề xuất cho mình, anh đã cười tủm tỉm và nói: “Bài này mọi người chắc chắn sẽ hát rất vui vẻ. Nhiều năm sau nhớ lại, hẳn ai cũng sẽ còn ấn tượng rằng ở thời đi học, chúng ta từng có một lễ hội hợp xướng như thế này, từng cùng nhau cất giọng trong ca khúc ấy.”

Đổng Giai khoanh tay, cũng bất giác ngân nga theo, bụng bảo dạ thế này cũng hay.

Vốn dĩ học sinh lớp 11/1 đứa nào cũng rất chăm chỉ, thành tích cũng không tệ. Chỉ có điều không khí trong lớp lúc nào cũng dửng dưng, lạnh nhạt, cạnh tranh nhiều hơn đoàn kết, chẳng mấy mặn mà với các hoạt động tập thể ngoài việc học.

Kết quả tốt của mấy hoạt động tập thể nửa năm nay tựa như một luồng khích lệ tích cực, đã khiến bầu không khí trong lớp trở nên tốt hơn rất nhiều.

Đổng Giai thầm nghĩ, phải vậy chứ, đây mới là tuổi trẻ.

Ngày hội hợp xướng dự kiến diễn ra trong một buổi chiều, nhưng tiết mục nào cũng ít nhiều kéo dài thêm một chút. Và đúng như dự đoán, chương trình kéo dài hơn rất nhiều so với kế hoạch. Hôm nay lại đúng vào thứ Sáu, không có tiết tự học buổi tối, nên ngày hội còn chưa kết thúc mà rất nhiều người đã lén chuồn đi mất.

Hạ Nghi vào hậu trường thay đồ xong, vừa bước ra rẽ qua một góc, liền nghe có người gọi khẽ tên cô.

Cô quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Nhiếp Thanh Châu đang tựa vào tường. Anh vẫn mặc áo sơ mi trắng và quần tây, một bên vai đeo cặp của mình, tay kia thì xách cặp của Hạ Nghi, ánh mắt lấp lánh nụ cười: “Mình chuồn thôi.”

Hạ Nghi sững người một thoáng rồi bật cười, cũng chẳng hỏi lý do.

“Được thôi.”

Nói là chuồn, nhưng thực ra họ cũng chẳng đi đâu xa. Nhiếp Thanh Châu dẫn Hạ Nghi đến tòa nhà thí nghiệm. Giờ này, ngoại trừ khối Mười một, các khối khác đều đã tan học, mà học sinh khối Mười một thì cũng đang tập trung cả ở hội trường lớn, nên tòa nhà thí nghiệm vắng lặng như tờ.

Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi đi một mạch lên tầng bảy, rồi tiến thẳng đến cầu thang dẫn lên sân thượng. Hạ Nghi khó hiểu hỏi anh: “Cậu định làm gì thế? Cửa lên sân thượng khóa mà.”

Nhiếp Thanh Châu dừng bước trước cánh cửa sắt cũ kỹ màu xanh lam, bâng quơ nói: “Biết đâu cửa đã bị gỉ sét hỏng lâu rồi, hoặc có lẽ hôm nay người ta quên khóa thì sao?”

Vừa nói, anh vừa nắm lấy tay nắm cửa tròn vương đầy vụn sắt gỉ, xoay qua xoay lại vài vòng, rồi dùng sức đẩy mạnh ra ngoài. Tựa hồ như anh có một năng lực đặc biệt nào đó, cánh cửa chỉ “kẽo kẹt” hai tiếng phản kháng trong vô vọng, rồi cứ thế bật mở ra.

Hạ Nghi mở to mắt, quay sang nhìn anh: “Sao cậu…”

Nhiếp Thanh Châu đưa tay lên môi ra dấu “suỵt”, rồi nháy mắt: “Tớ bấm tay đoán quẻ, biết ngay hôm nay cánh cửa này nhất định sẽ hỏng mà.”

Anh và Hạ Nghi bước qua cánh cửa, đi ra sân thượng. Đây là tòa nhà cao nhất của trường Trung học số Một Thường Xuyên, ngước mắt nhìn quanh là cả một khoảng trời không rộng lớn. Trên sân thượng chất đầy bàn ghế cũ, đã sớm mục nát dưới sự bào mòn của mưa nắng. Nhiếp Thanh Châu tìm được một chiếc bàn trông còn khá mới, lấy giấy lau sạch mặt bàn rồi làm một động tác mời với Hạ Nghi: “Mời ngồi, ngôi sao lớn của tớ.”

Hạ Nghi tháo ba lô xuống và ngồi lên bàn, cô nhìn về phía Nhiếp Thanh Châu, tò mò hỏi: “Đến đây làm gì vậy?”

Nhiếp Thanh Châu không trả lời, anh nhìn giờ trên điện thoại, rồi bí ẩn bắt đầu đếm ngược: “Sáu… năm… bốn… ba… hai… một!”

Khi tiếng “một” vừa dứt, bàn tay Nhiếp Thanh Châu giơ cao, những vụn giấy ngũ sắc trong tay anh theo cơn gió bay lên, lả tả rơi về phía Hạ Nghi.

Cùng lúc đó, ở phía sau lưng anh, ngay trước mắt Hạ Nghi, vô vàn đóa pháo hoa rực rỡ bay vút lên không trung, bừng sáng thành cả một đại dương ánh sáng giữa nền trời xám mờ.

“Surprise!”

Dưới bầu trời pháo hoa tráng lệ, Nhiếp Thanh Châu dang rộng vòng tay, nở một nụ cười rạng rỡ.

Trong một buổi phỏng vấn nhiều năm sau, người dẫn chương trình hỏi anh về kỷ niệm đáng nhớ và tươi đẹp nhất thời học sinh.

Nhiếp Thanh Châu của khi ấy đã trầm ngâm một lúc trước ống kính, rồi kể rằng, trước khi ngày hội hợp xướng năm lớp Mười một kết thúc, anh đã lén trốn ra ngoài. Hôm ấy, cánh cửa của tòa nhà thí nghiệm vừa hay bị hỏng, anh đã lên được sân thượng, và vào lúc sáu giờ rưỡi, anh đã được xem một màn trình diễn pháo hoa vô cùng rực rỡ ở đó.

Người dẫn chương trình lại hỏi anh, làm sao anh biết ở đó có thể xem được pháo hoa?

Anh chỉ cười, nói rằng đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, sau này mới biết là do huyện nhà tổ chức lễ kỷ niệm.

Trên đời này làm gì có nhiều chuyện trùng hợp đến thế.

Nhiếp Thanh Châu đã từng nghĩ rằng, những thông tin mà anh có được từ Nhiếp Thanh Châu của năm 2021 có quá ít điều liên quan đến Hạ Nghi.

Thế nhưng anh dần nhận ra, có lẽ trong rất nhiều câu chuyện mà Nhiếp Thanh Châu của tương lai đã mỉm cười kể lại, câu chuyện nào cũng đều có bóng hình của Hạ Nghi.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (102)
Chương 1: Chương 1: Tỉnh lại Chương 2: Chương 2: Hạ Nghi Chương 3: Chương 3: Người cô Chương 4: Chương 4: Kỳ nghỉ Chương 5: Chương 5: Trốn Tránh Chương 6: Chương 6: Khiển ca Chương 7: Chương 7: Dương cầm Chương 8: Chương 8: Khai giảng Chương 9: Chương 9: Học sinh cá biệt Chương 10: Chương 10: Văn Chung Chương 11: Chương 11: Phản bác Chương 12: Chương 12: Giữa kỳ Chương 13: Chương 13: Lộ đề Chương 14: Chương 14: Tin tưởng Chương 15: Chương 15: Theo dõi Chương 16: Chương 16: Chợ đêm Chương 17: Chương 17: Chạy bền Chương 18: Chương 18: Cà phê Chương 19: Chương 19: Bị đánh Chương 20: Chương 20: Tâm sự đêm khuya Chương 21: Chương 21: Bị thương Chương 22: Chương 22: Học hành Chương 23: Chương 23: Hòa giải Chương 24: Chương 24: Làm văn Chương 25: Chương 25: Gây sự Chương 26: Chương 26: Thăm bệnh Chương 27: Chương 27: Trả đũa Chương 28: Chương 28: Hiểu lầm Chương 29: Chương 29: Ban đầu Chương 30: Chương 30: Cuối kỳ Chương 31: Chương 31: Chặn xe Chương 32: Chương 32: Bảo vệ Chương 33: Chương 33: Cha mẹ Chương 34: Chương 34: Chuyện cũ Chương 35: Chương 35: Năm mới Chương 36: Chương 36: Ban công Chương 37: Chương 37: Chu Bân Chương 38: Chương 38: Bắt đầu lại Chương 39: Chương 39: Tranh cãi Chương 40: Chương 40: Đêm tuyết Chương 41: Chương 41: Tâm sự Chương 42: Chương 42: Rung động Chương 43: Chương 43: Bà nội Chương 44: Chương 44: Có ánh sáng Chương 45: Chương 45: Tin đồn Chương 46: Chương 46: Trốn tránh Chương 47: Chương 47: Nhận rõ Chương 48: Chương 48: Đã từng Chương 49: Chương 49: Chơi bóng rổ Chương 50: Chương 50: Mẹ Chương 51: Chương 51: Làm lành Chương 52: Chương 52: Dần từng bước một Chương 53: Chương 53: Ly biệt Chương 54: Chương 54: Thi tỉnh Chương 55: Chương 55: Đường về Chương 56: Chương 56: Chia sẻ Chương 57: Chương 57: Sinh nhật Chương 58: Chương 58: Phân ban Chương 59: Chương 59: Đăng ký Chương 60: Chương 60: Tranh tài Chương 61: Chương 61: Tự hào Chương 62: Chương 62: Có thù Chương 63: Chương 63: Chiếc váy Chương 64: Chương 64: Hợp xướng Chương 65: Chương 65: Vì nghĩa Chương 66: Chương 66: Quên mình Chương 67: Chương 67: Nụ hôn Chương 68: Chương 68: Báo thù Chương 69: Chương 69: Biến cố Chương 70: Chương 70: Vận rủi Chương 71: Chương 71: Khép kín Chương 72: Chương 72: Tỉnh lại Chương 73: Chương 73: Trở về Chương 74: Chương 74: Phát hiện Chương 75: Chương 75: Định mệnh Chương 76: Chương 76: Trưởng thành Chương 77: Chương 77: Câu chuyện Chương 78: Chương 78: Người quen Chương 79: Chương 79: Đi sân bay đón người Chương 80: Chương 80: Bất ngờ Chương 81: Chương 81: Couple Chương 82: Chương 82: Em họ Chương 83: Chương 83: Muốn gặp Chương 84: Chương 84: Trò chuyện Chương 85: Chương 85: Dạy dỗ Chương 86: Chương 86: Show giải trí Chương 87: Chương 87: Khai máy Chương 88: Chương 88: Trùng điệp Chương 89: Chương 89: Nửa đêm Chương 90: Chương 90: Mơ đẹp Chương 91: Chương 91: Lựa chọn Chương 92: Chương 92: Hẹn hò Chương 93: Chương 93: Oan gia Chương 94: Chương 94: Sóng ngầm Chương 95: Chương 95: Suối phun Chương 96: Chương 96: Quá khứ Chương 97: Chương 97: Trạm cuối Chương 98: Chương 98: Hoán đổi Chương 99: Chương 99: Nhân sinh Chương 100: Chương 100: Những lá thư Chương 101: Chương 101: Yêu thương đong đầy Chương 102: Chương 102: Ánh sáng (Hoàn chính truyện)