Chương 64
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca

Giang Minh Huy nhìn vào ánh mắt lạnh lẽo của Giang Yển, cảm nhận lực siết trên cổ tay mạnh đến mức như muốn bóp nát xương cốt ông ta. Cuối cùng, ông ta cũng hậu tri hậu giác nhận ra mình dường như đã phán đoán sai điều gì đó.

Chuyện vốn đã nực cười nay lại càng trở nên nực cười hơn. 

Giang Minh Huy hất tay Giang Yển ra, cười khẩy nói: “Mày thật sự nảy sinh tình cảm với loại tiểu bạch kiểm này sao? Chỉ vì nó ra mặt thay mày? Mày thấy cảm động à?”

“Là lỗi của tao, nuôi mày lớn mà để mày thiếu thốn tình thương đến mức nhặt đại một thứ rác rưởi bên đường cũng coi như bảo bối. Mày tốt nhất nên cầu nguyện bản thân lúc nào cũng có tiền mà nuôi nó, nếu không, tao sẽ chống mắt lên xem bộ dạng mày phát điên.”

“Chắc chắn sẽ còn đặc sắc hơn cả lúc mày còn bé… A!”

Bất ngờ lĩnh trọn cú đấm vào mũi của Chúc Lê, Giang Minh Huy ngẩn người ra một lúc. Mãi đến khi sờ thấy chất lỏng màu đỏ chảy ra từ mũi, ông ta mới ý thức được tên tiểu bạch kiểm kiêu ngạo này vừa làm gì.

“Mày!”

Giang Minh Huy vừa định phản kích thì bị Giang Yển chặn lại. Ngay sau đó là cơn mưa đấm đá túi bụi trút xuống từ phía Chúc Lê.

“Đã bảo cút đi mà ông không cút! Cho dù ông là a phụ của Giang Yển ca ca thì tôi cũng đánh! Không đúng, Giang Yển ca ca mới không có người a phụ như ông! Đồ khốn nạn!”

“A a a a!”

Giang Minh Huy bị Chúc Lê đánh cho một trận tơi bời. Giang Yển cái thằng nghiệt chủng kia không những không can ngăn mà còn giúp sức chặn ông lại, không cho ông đánh trả.

Giang Minh Huy tức điên người, mà cũng có thể là sợ thật sự, bởi ánh mắt Giang Yển lúc đó nhìn ông như muốn giết người vậy. Trong cơn hoảng loạn tột độ, đầu óc ông nóng lên, liền gọi cảnh sát.

Trong khoảnh khắc đó, ông nghĩ nếu Giang Yển sống chết không chịu giúp ông, thì ông tuyệt đối không chấp nhận hòa giải, để cho cả hai đứa nó cùng vào tù ăn cơm nhà nước cho biết mặt!

Thế nhưng, rõ ràng ông cảm thấy bị đánh rất đau, thậm chí có mấy cú tưởng như gãy xương, vậy mà kết quả giám định thương tích lại còn chưa đạt đến mức độ thương tích nhẹ! Ông nghiêm túc nghi ngờ cơ quan giám định ở Tô Thành đã bị Giang Yển mua chuộc!

Dưới mức thương tích nhẹ thì không phải chịu trách nhiệm hình sự, nhiều nhất chỉ là xin lỗi và bồi thường. Ông cần quái gì mấy đồng bồi thường rách nát đó!

Giang Minh Huy còn định làm loạn lên, nhưng đã bị luật sư Dương kịp thời chạy tới ngăn lại: “Truyền thông đã đánh hơi được tin tức rồi. Ông đi tìm Giang Yển gây sự ngược lại còn bị đánh, giờ bọn họ đang kéo đến đây. Nếu ông không muốn bị phóng viên vây kín thì mau đồng ý hòa giải, rồi theo tôi rời khỏi đây ngay.”

“Giờ là con đánh cha, đại nghịch bất đạo, tao việc gì phải sợ?!” Giang Minh Huy trợn mắt muốn nứt ra, hung tợn trừng trừng nhìn Giang Yển và Chúc Lê.

“…”

Luật sư Dương tuy đã bắt đầu tìm đường lui cho mình, nhưng xuất phát từ đạo đức nghề nghiệp vẫn tốt bụng nhắc nhở: “Tin đồn ông ngược đãi con trai vẫn còn đang nóng hổi đấy. Lúc này mà nổ ra chuyện hai người đánh nhau thì chẳng khác nào xác nhận chuyện đó là thật?”

“Tiểu thiếu gia tuy cũng sẽ chịu ảnh hưởng nhất định, nhưng đối với ông và Giang thị mà nói, chỉ có thêm dầu vào lửa thôi.”

Giang Minh Huy: “…”

Cảnh sát thấy luật sư Dương dường như đã thuyết phục được Giang Minh Huy, bèn nói: “Nếu hai bên đều đồng ý hòa giải thì ký tên rồi có thể ra về.”

Cuối cùng, để không trở thành trò cười cho toàn mạng xã hội thêm lần nữa, Giang Minh Huy hậm hực ký tên. Ông ta không thèm liếc nhìn hai người kia lấy một cái, trực tiếp theo luật sư Dương rời đi, dù hình như ông ta cũng chẳng còn mặt mũi nào để mà mất nữa.

“Các cậu cũng có thể đi rồi.” Cảnh sát nhìn chữ ký, nhắc nhở.

“Cảm ơn các anh.” Chúc Lê lễ phép cảm ơn, lúc này mới ủ rũ cúi đầu theo Giang Yển ra khỏi đồn cảnh sát.

“Đánh người ta rồi mà còn không vui à?” Giang Yển nhìn bộ dạng ỉu xìu của cậu, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ hỏi.

“Xin lỗi anh, em không nhịn được…” Chúc Lê tủi thân nói.

Cậu giờ đâu còn là người cổ đại ngây ngô không biết gì nữa. Cậu biết đồn cảnh sát tương đương với quan phủ ngày xưa, đánh người là phải vào đây ngồi.

Nên ban đầu khi Giang Minh Huy nói những lời khó nghe, cậu đều cố nhịn, nhưng sau đó thì không nhịn nổi nữa…

“Chúng ta không bị bắt mà, đúng không?” Giang Yển xoa đầu Chúc Lê, giọng nói dịu dàng trấn an: “A Lê ra tay rất có chừng mực, vừa giúp anh hả giận, lại không đánh quá nặng để bị nhốt vào tù, đúng là gãi đúng chỗ ngứa.”

Nguyên tắc của Giang Yển xưa nay luôn là: A Lê làm gì cũng đúng.

Nghe Giang Yển khen mình, chút áy náy vì làm liên lụy anh vào đồn cảnh sát cũng vơi đi ít nhiều. Chúc Lê hơi cong mắt cười, nhịn một lúc rồi vẫn không kìm được hếch mũi nhỏ giọng nói: “Ai bảo em là đại phu chứ lị? Em biết cách đánh người mà không để lại thương tích đấy!”

Giang Yển cười khẽ: “Ừ, A Lê nhà mình là giỏi nhất.”

“Về nhà thôi.”

Bóng dáng người cha đã sớm khuất dạng. Cuối cùng hắn cũng đã vạch rõ giới hạn với người thân duy nhất còn lại trên thế giới này, nhưng lại chẳng hề cảm thấy cô đơn.

Tiểu ca nhi chủ động nắm lấy bàn tay to rộng của Giang Yển, bước đi trên con đường nhựa sạch sẽ, giọng nói cũng trong trẻo và tươi sáng như thế: “Ca ca.”

“Sau này em chính là người nhà của anh, anh đừng để ý đến những người đó nữa được không?”

Giang Yển mỉm cười: “Được.”

“Vậy chúng ta ngoắc tay nhé!”

**

Ngày tháng bình yên trôi qua, nửa năm chớp mắt đã hết.

Giang Yển như đã cắm rễ ở Tô Thành, gió mưa ở Hải Thành không ảnh hưởng đến hắn mảy may.

Giang thị cuối cùng vẫn không thể cầm cự được, bị xâu xé tan tác trong đợt sóng gió kia. Giang Minh Huy vốn có thể kịp thời cắt lỗ, nhưng vì đã đổ quá nhiều tiền vào dự án nước ngoài trước đó, chi phí chìm quá lớn khiến ông ta do dự mãi không quyết đoán, cuối cùng bị cuốn phăng đi trong vũng bùn lầy này.

Ông phá sản, lần đầu tiên sau hơn 50 năm xuôi chèo mát mái phải nếm trải mùi vị của kẻ bị người đời xa lánh như chuột chạy qua đường.

Ông từng nghĩ đến việc kéo Giang Yển xuống nước. Là Giang Yển hại ông mất đi cơ hội lật ngược tình thế cuối cùng, là Giang Yển hại ông!

Dù ông có làm gì đi nữa, ông vẫn là cha ruột của Giang Yển. Ông khác với đám người mặt dày vô sỉ nhà họ Tần, Giang Yển có nghĩa vụ phải phụng dưỡng ông.

Kể cả khi ông trắng tay, ông vẫn có thể hút máu Giang Yển để tiếp tục sống cuộc đời hào nhoáng.

Nhưng điều khiến ông không ngờ tới là, để ngăn chặn việc bị hút máu, Giang Yển thế mà lại chuyển toàn bộ tiền tiết kiệm sang đứng tên Chúc Lê, không giữ lại cho mình một xu nào! Thằng điên này! Thằng điên này vì không muốn nuôi ông mà chuyện như vậy cũng dám làm!!! Nó không sợ có ngày bị thằng tiểu bạch kiểm kia đá ra đường sao?!!

Quả nhiên giống hệt con mẹ nó, là một thằng điên từ đầu đến chân!

Giang Minh Huy tức giận gào thét điên cuồng, gào xong lại bắt đầu cười lớn. Ông sẽ chờ, chờ xem Giang Yển hối hận, chờ đến ngày Giang Yển cũng trắng tay như ông!!

Lời nguyền rủa ác độc của Giang Minh Huy, Giang Yển và Chúc Lê ở căn nhà cũ xa xôi hoàn toàn không hay biết, mà dù có biết họ cũng chẳng thèm để tâm.

Cây ăn quả trên núi sau nhà đã trĩu quả, ngày thu hoạch kiếm tiền đến rồi!

Đương nhiên đây chưa phải là điều khiến Chúc Lê vui nhất. Điều khiến cậu vui nhất chính là…

“Giang Yển ca ca, anh mau lại đây xem này!”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc