Chương 63
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 63: Hồng Tiêu

Một khúc hồng tiêu chẳng kể xiết.

____________________

Lục Đông Đông ngoan ngoãn nghe lời, chặn hết tất cả người nhà họ Lục.

Người ta nói “gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái”, Lục Vũ hôm nay đi làm trong tâm trạng cực tốt, gặp ai cũng tươi cười chào hỏi. Nhân viên của Trầm Vũ Technology bàn tán xôn xao, chẳng biết Lục tổng hôm nay bị gì mà phấn chấn thế.

“Gần đây sếp Lục trông vui lắm, hôm nay đặc biệt vui luôn.”

Một anh kỹ thuật viên hói đầu ngờ nghệch hỏi: “Vợ anh ấy mang thai rồi hả?”

Đồng nghiệp bên cạnh vội bịt miệng anh ta lại: “Vợ anh ấy là sếp Minh, mang cái gì mà mang, cậu ngốc à?”

Anh kỹ thuật viên ngáp dài, đôi mắt vô hồn: “Tôi thức trắng cả đêm, giờ chỉ muốn về ngủ bù thôi.”

“Cuối tuần rồi còn tăng ca làm gì thế?”

“Bị sếp Dương bắt tới, có một bộ dữ liệu mới cần nhập gấp.”

Lục Vũ nghe thấy cuộc trò chuyện, liền đi tới phòng dữ liệu trực tiếp hỏi Dương Trầm: “Cuối tuần mà mày cũng làm thêm hả?”

Dương Trầm trông vẫn tinh thần phơi phới, chẳng giống người vừa thức thâu đêm, vừa duỗi lưng vừa nói: “Aixxx, không phải vì cái ông đại gia đứng đầu bảng của mày sao. Tao nghĩ nếu mày định kích hoạt Thẩm Ứng, thì phải có sẵn dữ liệu hỗ trợ. Nên tao nhập trước cho mày, để mày khỏi làm lại từ đầu.”

Muốn biến nhân vật trong trình mô phỏng thành trợ lý trí não, cần rất nhiều dữ liệu nền tảng. Nếu không, dù tương tác nhiều đến mấy cũng vô ích.

Lục Vũ lo lắng nhìn cái đầu bóng loáng của lão Dương: “Đại gia đó chỉ nói vậy thôi, chưa chắc đã đầu tư thật đâu.”

Dương Trầm lại rất thoải mái: “Không đầu tư thì thôi, cùng lắm thì tao phí công chút, chẳng mất mát gì.”

Lục Vũ cảm động: “Lão Dương à…”

“À không, có mất đấy!” Lão Dương chưa để Lục Vũ cảm động xong đã vỗ trán, chỉ vào anh chàng hói sắp ngủ gật kia: “Để dụ thằng nhóc này tăng ca với tao, tao đã phải tặng cho cậu ta một mô hình bản giới hạn đấy. Mày phải đền cho tao.”

Lục Vũ bĩu môi, liếc sang Minh Yến đang mím môi cười trộm, nhớ tới bài “vẽ bánh trên giấy” mà anh Yến từng dạy, bèn vung tay hào phóng: “Được, sau này nếu dự án khởi động, để đại gia đây bù cho mày.”

Nói xong định đi, ai ngờ bị lão Dương túm lại: “Đừng có nói ‘sau này’ chứ.”

Lục Vũ nghe vậy liền nổi tính trẻ trâu, hất mạnh đầu: “Cứ phải nói ‘sau này’ đấy!”

Rồi đúng lúc ấy, vừa quay đầu lại, cậu liền thấy vị luật sư lâu rồi không gặp. Vị này lần trước cầm danh sách đòi bồi thường mà Lục Vũ viết ra, trong tâm trạng thấp thỏm lo sợ bị giới luật sư cười chê, đi thương lượng với luật sư của Lộ Triều Tây.

“Luật sư Tề, sao anh lại tới đây?” Lục Vũ dùng cùi chỏ huých huých lão Dương: “Cái mô hình của mày có hy vọng rồi đấy, thấy chưa, vừa quay đầu là có.”

Sắc mặt vị luật sư có phần phờ phạc, chắc hẳn hôm qua anh ta cũng đã làm thêm giờ.

Minh Yến nhận lấy bản thỏa thuận hòa giải trong tay luật sư, khẽ nhướng mày: “Mức bồi thường cao thật.”

Luật sư đáp: “Những khoản tổng giám đốc Lục liệt kê, ngoài ‘cái mỏ lết’ và ‘tua vít’ Lộ Triều Tây nhất quyết không chịu bồi thường, còn lại đều đồng ý.”

Lục Vũ cũng hơi ngạc nhiên: “Ông ta chịu hết à?”

Luật sư gật đầu:“Khoản bồi thường hói đầu của tổng giám đốc Dương, tôi sửa thành bồi thường tăng ca, ông ta cũng đồng ý.”

Lục Vũ vỗ mu bàn tay phải vào lòng bàn tay trái, vẻ mặt đau khổ: “Lỗ rồi!”

Chuyện này chẳng khác gì mặc cả ở chợ nếu đối phương đồng ý cái rụp, chắc chắn là mình đã bị hớ rồi.

Khóe môi Minh Yến giật giật: “Không ít đâu. Ông ta đang cần giấy hòa giải để làm thủ tục bảo lãnh tại ngoại nên mới chấp thuận. Nói đúng ra là em đã đòi gấp đôi rồi, thêm nữa là thành tống tiền đấy.”

Dương Trầm chán nản: “Khoản ‘vốn mua mô hình’ mày nói… không phải là cái bồi thường hói đầu kia chứ?”

Luật sư với khuôn mặt điển hình của dân ngành luật, nghiêm túc nói: “Là bồi thường tăng ca của anh, tổng cộng mười vạn.”

“Ha, mười vạn đủ mua cả đống mô hình, còn dụ được kỹ thuật viên tăng ca mười lần nữa.” Lục Vũ vỗ vai lão Dương.

Lão Dương trợn mắt: “Vậy là tao mua mô hình chỉ để tăng ca tiếp à? Tao lại rảnh rỗi đến mức đó à?”

Lục Vũ hùa theo: “Chứ còn gì nữa.”

Luật sư chờ hai người đấu khẩu xong mới lấy thêm một tờ giấy khác: “Vừa rồi tôi đi qua phòng pháp chế, họ nhờ tôi chuyển tài liệu này cho cậu, bảo cậu phải xem trước buổi livestream.”

Lục Vũ giơ tay đón lấy: “Tài liệu gì thế?”

Luật sư: “Công ty Lục thị gửi công văn, yêu cầu—”

Tay Lục Vũ vừa chạm vào tờ giấy đã “á” lên một tiếng, co người lại, che mắt quơ tay lia lịa: “Tôi không xem! Đưa tổng giám đốc Minh xem! Anh Yến, em không thấy gì hết nha!”

Nói xong, cậu chuồn mất hút, tuyệt đối không để ánh mắt mình vấy bẩn bởi thứ giấy nào có chữ “Lục” trên đó.

Minh Yến: “…Đưa tôi.”

Anh nhận lấy công văn, liếc sơ qua, quả nhiên là luật sư thư từ phía Lục thị, lấy danh nghĩa công ty yêu cầu Trầm Vũ Technology không được nhắc đến chuyện riêng của nhà họ Lục trong buổi phát sóng, nói là đã gây ảnh hưởng xấu, vân vân mây mây.

Minh Yến khẽ cười khẩy, ném tờ thư cho Tiểu Giang: “Mang đến máy hủy tài liệu và tiêu huỷ nó đi.”

Lục Vũ bước vào phòng livestream, thấy “đại gia đầu bảng ” tự bỏ tiền đi làm đã tới từ sớm, ngồi trên ghế sofa chăm chú đọc tin tức. Lục Vũ vẫy tay chào cậu ta: “Vũ nhị ca, sớm quá ha.”

Hồng Vũ Dương khá thích cách gọi “Vũ nhị ca” này, cười đáp: “Ừ, đã nói tới làm thì không thể đến trễ, về sớm càng không. Dù sao tôi cũng bỏ tiền ra mà, thời lượng phải đủ chứ.”

Tự bỏ tiền đi làm, làm càng nhiều, càng được hưởng lợi.

“Được được, anh cứ tự nhiên.” Lục Vũ nói, ngồi xuống cạnh cậu ta, tiện tay bốc miếng snack trên bàn ăn, ngẩng đầu nhìn màn hình lớn. Trên đó là bản tin mà Hồng Vũ Dương đang xem:

【Cuộc đấu thầu thu mua nhà máy sản xuất trí não DCM rơi vào bế tắc. Lục thị tuyên bố sắp nhận được giấy phép gia nhập Liên minh Kỹ thuật số Thông minh, nhưng vốn chưa đủ; trong khi Công nghệ Bất Tri Số được Hồng Tiêu Capital hậu thuẫn, tài lực hùng hậu, song vẫn chưa có tin về giấy phép…】

Lục Vũ lại “á” một tiếng, quay phắt đi: “Tắt đi, đừng để tôi thấy bất cứ thứ gì liên quan tới nhà họ Lục.”

Đại gia lập tức ngoan ngoãn tắt TV, hỏi: “Sao thế?”

Lục Vũ chống khuỷu tay lên gối, nắm đấm tì cằm làm dáng “nhà tư tưởng”: “Nói sao nhỉ, anh Yến với tôi chơi trò này nếu trong một tuần tôi không đụng tới bất cứ thứ gì liên quan nhà họ Lục, sẽ được thưởng, hê hê hê~”

Hồng Vũ Dương ngơ ngác: “Hê hê hê là thưởng cái gì cơ?”

Lục Vũ ghé sát, lấy cùi chỏ chọc chọc hông cậu ta:

“Thì cái đó đó, anh hiểu mà.”

“À…” đại gia gật đầu, rồi cau mày: “Có gì mà mong chờ đến vậy?”

Lục Vũ tròn mắt nhìn vị kim chủ nhà giàu trước mặt: “Anh… không có bạn gái à?”

Hồng nhị thiếu gia lập tức đỏ bừng mặt: “Tôi có!” Nói rồi móc từ túi áo ra một mô hình mini.

Lục Vũ nhìn cô gái trong trang phục cổ trang váy ngắn áo hở rốn màu đen: “Cái gì đây?”

“Tiểu yêu nữ đó,” đại gia cẩn thận cất lại vào túi, “nhân vật của tác giả Tỏi Lại Nhiều viết đấy, bạn gái tôi.”

Lục Vũ im lặng, chẳng còn hứng tiếp chuyện, đứng dậy định đi, ai ngờ đại gia lại bật TV xem bản tin ban nãy.

Cậu tò mò: “Sao anh cứ quan tâm cái này thế?”

“Không phải cậu nói muốn làm Thẩm Ứng thành trí não sao? Tôi nghiên cứu một chút.” Hồng Vũ Dương vẻ mặt nghiêm túc, trông thật sự như đang “đi làm nghiêm chỉnh”.

Lục Vũ nhướng mày, khẽ ho khan, làm điệu bộ ông chủ: “Được đấy, để tôi thử kiểm tra anh một chút, Liên minh Kỹ thuật số Thông minh là gì?”

Thật ra Lục Vũ cũng chẳng biết nó là gì, hôm kia về nhà tra mạng còn không ra nổi thông tin gì, chỉ biết giấy phép IDU kia tương đương “giấy phép kết nối internet”.

“Một tổ chức độc tài, bá quyền,” đại gia nghiêm giọng than vãn, “bởi công nghệ cốt lõi của trí não là do bọn họ phát minh, nên bọn họ độc quyền phát hành. Không có giấy phép của bọn họ, trí não chỉ là một cỗ máy độc lập và không thể truy cập mạng. Còn nhà máy DCM kia vì không có giấy phép nên kỹ thuật dù mạnh cũng chẳng dùng được, trước giờ họ chỉ thay đổi thương hiệu sản phẩm của người khác để sản xuất hộ. Giờ việc thay đổi thương hiệu đã bị cấm, chỉ có nước sang nhượng.”

Lục Vũ kinh ngạc nhìn cậu ta, rồi liếc sang TV: “Cái công ty ‘Bất Tri Số Technology’ này… không phải là của anh đấy chứ?”

Đại gia ngẩng đầu đối mắt với cậu, im vài giây rồi giơ tay: “Tất nhiên không phải.”

Lục Vũ nhướn mày: “Tên nghe hơi giống nickname của anh đấy.”

“Một khúc hồng tiêu chẳng kể xiết (Hồng Tiêu Bất Tri Số)”. Nhưng theo thông tin Tiểu Giang tra được, dưới tên Hồng nhị thiếu chỉ có chuỗi cửa hàng snack và công ty sản xuất mô hình anime, chẳng dính dáng gì tới công nghệ.

Hồng Vũ Dương cười hiền lành, lúm đồng tiền hiện rõ: “Trùng hợp thôi.”

“Được rồi.” Lục Vũ quay người định đi vào khoang mô phỏng để livestream.

“Nhưng Hồng Tiêu Capital là của nhà tôi đấy.”

Giọng cậu ta vang lên từ phía sau.

Lục Vũ vấp phải mép thảm, suýt ngã sấp mặt, phải xoay người chống một tay mới đứng vững được:

“Anh nói… cái gì cơ!?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (133)
Chương 1: Chương 1: Xuyên không Chương 2: Chương 2: Trí não Chương 3: Chương 3: Ly hôn Chương 4: Chương 4: Khuyết Đức Chương 5: Chương 5: Thằng hai Chương 6: Chương 6: Hợp đồng Chương 7: Chương 7: Manh mối Chương 8: Chương 8: Tây Môn Chương 9: Chương 9: Khoản nợ Chương 10: Chương 10: Ngư vương Chương 11: Chương 11: Phỏng đoán Chương 12: Chương 12: Học thuộc lòng Chương 13: Chương 13: Nghiện rượu Chương 14: Chương 14: Thái độ Chương 15: Chương 15: Minh Nhật Chương 16: Chương 16: Thách thức Chương 17: Chương 17: Ở rể Chương 18: Chương 18: Ngủ trưa Chương 19: Chương 19: Giấc mơ trở lại Chương 20: Chương 20: Lười biếng Chương 21: Chương 21: Sấm sét Chương 22: Chương 22: Keo dán chó Chương 23: Chương 23: Cúp điện Chương 24: Chương 24: Thương chiến Chương 25: Chương 25: Nhãn cầu Chương 26: Chương 26: Top tìm kiếm Chương 27: Chương 27: Danh sách Chương 28: Chương 28: Livestream Chương 29: Chương 29: Hy sinh vì nước Chương 30: Chương 30: Gặp mặt Chương 31: Chương 31: Qua mắt Chương 32: Chương 32: Từ hôn Chương 33: Chương 33: Về nhà Chương 34: Chương 34: Mẹ vợ Chương 35: Chương 35: Nói chuyện Chương 36: Chương 36: Tức giận Chương 37: Chương 37: Cải tạo Chương 38: Chương 38: Thanh xuân Chương 39: Chương 39: Lý do Chương 40: Chương 40: Chào hàng Chương 41: Chương 41: Tiền giấy Chương 42: Chương 42: Tiên đan Chương 43: Chương 43: Kiếm tiền Chương 44: Chương 44: Gia sản Chương 45: Chương 45: Anti fan Chương 46: Chương 46: Anh hùng Chương 47: Chương 47: Tạo phản Chương 48: Chương 48: Tiền đề Chương 49: Chương 49: Con nuôi Chương 50: Chương 50: Thêm vào Chương 51: Chương 51: Thẩm Ứng Chương 52: Chương 52: Vai phụ Chương 53: Chương 53: Chết sớm Chương 54: Chương 54: Cuộc hẹn Chương 55: Chương 55: Lãng mạn Chương 56: Chương 56: Tuyết rơi Chương 57: Chương 57: Cảm hứng Chương 58: Chương 58: Mê hoặc Chương 59: Chương 59: Chương trình tạp kỹ Chương 60: Chương 60: Xấu hổ Chương 61: Chương 61: Bỏ rơi Chương 62: Chương 62: Hôn hôn Chương 63: Chương 63: Hồng Tiêu Chương 64: Chương 64: Khoe khoang Chương 65: Chương 65: Bất kỳ ai Chương 66: Chương 66: Chủ tướng Chương 67: Chương 67: Áp lực Chương 68: Chương 68: Học tập Chương 69: Chương 69: Định vị Chương 70: Chương 70: Vô sỉ Chương 71: Chương 71: Chuyên cần Chương 72: Chương 72: Đau họng Chương 73: Chương 73: Chửi rủa Chương 74: Chương 74: Mất mặt Chương 75: Chương 75: Anh hai Chương 76: Chương 76: Đại lang Chương 77: Chương 77: Bùng nổ Chương 78: Chương 78: Cherry Chương 79: Chương 79: Triết học Chương 80: Chương 80: Quan hệ công chúng Chương 81: Chương 81: Thâm ý Chương 82: Chương 82: Phỏng đoán Chương 83: Chương 83: Nhận thưởng Chương 84: Chương 84: Giống chó Chương 85: Chương 85: Không có đề mục Chương 86: Chương 86: Trò chơi Chương 87: Chương 87: Sửa cách xưng hô Chương 88: Chương 88: Mẹ Chương 89: Chương 89: Lừa dối Chương 90: Chương 90: Khuyên hàng Chương 91: Chương 91: Lật bài Chương 92: Chương 92: Tranh chấp Chương 93: Chương 93: Mưu tính Chương 94: Chương 94: Cơ duyên Chương 95: Chương 95: Tri thức Chương 96: Chương 96: Cầu im lặng Chương 97: Chương 97: Lời mời Chương 98: Chương 98: Sảng văn Chương 99: Chương 99: Lễ vật Chương 100: Chương 100: Mẹ ruột Chương 101: Chương 101: Tập thơ Chương 102: Chương 102: Làm nũng Chương 103: Chương 103: Cục cưng Chương 104: Chương 104: Bảo thạch Chương 105: Chương 105: Con rể Chương 106: Chương 106: Bóng bay Chương 107: Chương 107: Vũ khí Chương 108: Chương 108: Hoàng đế Chương 109: Chương 109: Đông Châu Chương 110: Chương 110: Cứu hắn Chương 111: Chương 111: Con ngoan Chương 112: Chương 112: Đầu tư Chương 113: Chương 113: Trai thẳng Chương 114: Chương 114: Đế Vương Chương 115: Chương 115: Ra đời Chương 116: Chương 116: Tạo người Chương 117: Chương 117: Tăng giá Chương 118: Chương 118: Tiền đến Chương 119: Chương 119: Quay phim Chương 120: Chương 120: Show trình diễn lớn Chương 121: Chương 121: Tri kỷ Chương 122: Chương 122: Bận rộn Chương 123: Chương 123: Niên thiếu [Hoàn chính văn] Chương 124: Chương 124: Phiên ngoại 1 - Nợ tiền thì phải trả tiền Chương 125: Chương 125: Phiên ngoại 2 - Quay quảng cáo Chương 126: Chương 126: Phiên ngoại 3 - Ba đời làm thần Chương 127: Chương 127: Phiên ngoại 4 - Trích lời tổng tài bá đạo Chương 128: Chương 128: Phiên ngoại 5 - Con rể Alpha 1 Chương 129: Chương 129: Phiên ngoại 6 - Con rể Alpha 2 Chương 130: Chương 130: Phiên ngoại 7 - Con rể Alpha 3 Chương 131: Chương 131: Phiên ngoại 8 - Con rể Alpha 4 Chương 132: Chương 132: Phiên ngoại 9 - Con rể Alpha 5 Chương 133: Chương 133: Phiên ngoại 10 (TOÀN VĂN HOÀN) - Chuyến đi chơi gia đình