Chương 63
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn

Chương 63: Cô rất nhớ anh, cô thực sự rất không cam lòng

Hứa Chi ngơ ngác theo bố mẹ về nhà.

Suốt dọc đường cô đều nghĩ, hóa ra trong mắt Lương Mục Chi cô là người như vậy, chả trách hắn nói gái ngoan rất nhàm chán.

Hắn là người sống phóng khoáng lại thích phiêu lưu mạo hiểm, tính cách của cô đối với hắn đúng là vô vị thật.

Nhưng, cô và hắn cùng nhau lớn lên, hơn hai mươi năm rồi, khi hắn nói cô như vậy trước mặt mọi người, hắn có từng nghĩ đến việc cô sẽ xấu hổ và bẽ bàng đến nhường nào không?

Hoặc có lẽ, hắn cố tình làm vậy, hắn vốn dĩ đã không ưa cô, cho rằng cô làm tổn thương Trần Tịnh lại còn tiết lộ bí mật của hắn.

Cô buộc phải thừa nhận... nếu đây là sự phản kích của hắn thì quả thực rất hiệu quả.

Hứa Hà Bình vốn đã coi cô là đồ bỏ đi. Bây giờ Lương Mục Chi lại công khai tỏ vẻ ghét bỏ không cần cô trước mặt mọi người, trong miệng bọn họ, cô dường như chẳng được tích sự gì.

Cô hoài nghi bản thân có phải thực sự tệ hại đến thế không, tại sao những người thân thiết nhất đều chán ghét cô như vậy...

Vừa về đến nhà, Hứa Hà Bình và Triệu Niệm Xảo đã cãi nhau.

Hứa Hà Bình chỉ trích Triệu Niệm Xảo vào thời điểm quan trọng không biết đường thúc đẩy để chốt nhanh hôn sự của Hứa Chi và Lương Mục Chi. Triệu Niệm Xảo mắng Hứa Hà Bình muốn bán con gái đến phát điên rồi.

Hứa Chi lặng lẽ lên lầu về phòng mình, đóng cửa lại, sau đó nằm lên giường ngủ một giấc, cả buổi chiều không xuống nhà.

Đến tối, Hứa Chi tỉnh dậy, cảm thấy rất khó chịu, đầu đau như búa bổ, cơ bắp nhức mỏi.

Cô quên uống thuốc cảm.

Cô nằm trên giường, đầu váng mắt hoa, biết mình chắc là bị sốt rồi nhưng lại không buồn dậy tìm thuốc.

Triệu Niệm Xảo bưng cơm lên lầu, gõ cửa bước vào, thấy Hứa Chi nằm liệt giường vẻ mệt mỏi, bà đặt khay cơm xuống rồi đi tới.

“Thằng Mục Chi được chiều hư rồi, con cũng biết mà, đừng chấp nhặt những lời nó nói, chỉ tổ rước bực vào người...” Triệu Niệm Xảo chưa nói hết câu, thấy mặt Hứa Chi đỏ bừng, đưa tay sờ trán cô:

“Sao thế này, sốt rồi à?”

Trán Hứa Chi nóng hầm hập, hơi thở yếu ớt: “Hình như là vậy.”

Triệu Niệm Xảo nói: “Chắc chắn là sốt rồi! Nóng thế này để mẹ đi lấy thuốc hạ sốt cho con.”

“Con có thuốc.” Hứa Chi nói: “Lát nữa con uống.”

“Trước đó đã bị cảm rồi à?”

Hứa Chi “vâng” một tiếng.

Triệu Niệm Xảo hỏi: “Thuốc ở đâu? Mẹ lấy cho.”

Hứa Chi chỉ vào túi giấy trên bàn học.

Triệu Niệm Xảo lấy thuốc và rót nước cho cô, cô uống thuốc xong lại nằm xuống.

Triệu Niệm Xảo không đi, ngồi bên mép giường thở dài:

“Con vẫn còn buồn vì lời nói của Mục Chi à? Thằng bé đó cũng thật là nói năng chẳng biết giữ mồm giữ miệng gì cả. Trước đây mẹ thấy hai đứa như hình với bóng quan hệ tốt lắm mà, không ngờ nó lại nghĩ về con như vậy.”

“Anh ấy thích kiểu như Trần Tịnh.” Hứa Chi bỗng cười một nụ cười kỳ quái:

“Con nói cho bố biết chuyện của anh ấy và Trần Tịnh là để bố hết hy vọng, không ngờ tin này lại giúp bố, bây giờ chú Lương lại thực sự muốn con kết hôn với Lương Mục Chi.”

Triệu Niệm Xảo sững người.

Bà nhạy cảm nhận ra Hứa Chi lúc này có gì đó khác thường.

“Nhưng vì con tiết lộ bí mật nên Lương Mục Chi càng ghét con hơn.” Hứa Chi nói tiếp:

“Nếu thực sự kết hôn, sau này sẽ như thế nào, con đều có thể tưởng tượng ra được, bố cũng tưởng tượng ra được nhưng ông ấy không quan tâm. Có đôi khi con nghĩ...”

Cô bỗng nghiêng mặt sang nhìn Triệu Niệm Xảo: “Mẹ, mẹ nói đúng, giá như con chưa từng được sinh ra thì tốt biết mấy.”

Tim Triệu Niệm Xảo nhói lên một cái, sắc mặt hơi tái đi.

Đây đúng là lời bà từng nói với Hứa Chi.

Mấy năm sau khi bị sảy thai đứa con thứ hai, Hứa Hà Bình suốt ngày kiếm chuyện mắng nhiếc bà, bà ngày nào cũng uống thuốc bắc. Thậm chí đi cầu xin bà chúa ban con nhưng vẫn không thể mang thai lần nữa, áp lực tinh thần ngày càng lớn.

Hứa Chi lúc đó còn nhỏ, đang ở tuổi thích bám mẹ nhưng lúc đó bà nhìn thấy đứa con gái này lại thấy phiền.

Nếu là con trai thì tốt biết mấy như vậy Hứa Hà Bình sẽ không bới lông tìm vết bà nữa, bà cũng không cần uống thuốc bắc, không cần tìm đủ các loại thuốc thang...

Không chỉ một lần bà nghĩ như vậy.

Vì thế Hứa Chi cứ sán lại gần là lại bị bà mắng.

Có lúc bà cãi không lại Hứa Hà Bình sẽ trút giận lên đầu bé Hứa Chi.

Có một lần, Hứa Chi giúp người làm bưng thuốc bắc cho bà. Bà vừa cãi nhau với Hứa Hà Bình xong, đang lúc bực bội, nhìn thấy Hứa Chi bưng thuốc đến, cơn giận bốc lên ngùn ngụt.

Bà vung tay, bát thuốc trên tay Hứa Chi bị hất đổ xuống đất.

Bát vỡ tan tành, nước thuốc nóng hổi bắn tung tóe, Hứa Chi mặc váy ngắn mùa hè bị bỏng chân, hét lên sợ hãi lùi lại phía sau.

“Mày có biết thuốc này để làm gì không?” Triệu Niệm Xảo hỏi Hứa Chi.

Hứa Chi ngơ ngác lắc đầu, vì vết bỏng đau rát nên nước mắt lưng tròng.

Triệu Niệm Xảo muốn nói thuốc này là để điều hòa nội tiết hỗ trợ mang thai nhưng Hứa Chi làm sao hiểu được? Cô bé còn quá nhỏ.

Đối diện với một đứa trẻ chẳng hiểu gì, hoàn toàn không thể giao tiếp, bà càng tức mà không có chỗ trút giận:

“Không biết mày chui ra làm gì? Tại sao người tao sinh ra lại là mày... Nếu là con trai thì tốt rồi, tao đã không phải chịu khổ thế này... Giá như mày chưa từng sinh ra thì tốt biết mấy.”

Bé Hứa Chi mặt mày tái mét, trong mắt ngập nước, có sự hoang mang khó hiểu cũng có nỗi buồn.

Về sau, cô bé không còn dám bám lấy Triệu Niệm Xảo nữa, sợ bị mắng.

Nhưng lúc đó ít nhất vẫn còn hy vọng, cho nên sau này cô học cách trở nên rất ngoan rất ngoan. Người lớn bảo gì làm nấy, không bao giờ cãi lại người lớn, cố gắng làm mờ nhạt sự tồn tại của mình. Dù có bị mắng cô cũng chỉ cúi đầu, một mình rơi nước mắt.

Đó là cách sinh tồn của cô trong gia đình này.

Triệu Niệm Xảo dù sao cũng là mẹ, đối với con gái không phải chưa từng xót xa nhưng bà vì chuyện sinh con đẻ cái mà chịu không ít khổ sở, kết quả cuối cùng vẫn không như ý, bà biết tìm ai để than vãn đây?

Bà im lặng một lúc mới nói: “Chi Tử, đôi khi, số phận con người...”

Bà ngừng lại một chút:

“Thực ra rất khó để tự mình nắm bắt. Mẹ cũng vậy thôi, mặc dù đã cố gắng nhưng có những thứ vẫn không có được. Mẹ biết con oán trách mẹ và bố con nhưng oán trách không thay đổi được gì cả, con hiểu không? Cho nên so đo chuyện quá khứ chẳng có ý nghĩa gì cả.”

Hứa Chi nhắm mắt lại, hốc mắt nóng hổi.

Đây là tất cả những gì Triệu Niệm Xảo có thể cho cô. Bà sẽ đi tìm cô cũng sẽ nói những lời nhẹ nhàng với cô nhưng khi cô nhắc đến quá khứ, Triệu Niệm Xảo chỉ chọn cách khuyên cô bỏ qua.

Như thể những khổ đau của cô chẳng đáng nhắc tới.

Triệu Niệm Xảo không thể xoa dịu trái tim cô, đây chính là mẹ cô. Có lẽ có chút tình thương dành cho cô nhưng không nhiều sẽ không thấu hiểu nỗi tủi thân và buồn bã của cô.

“Nhưng mà, mẹ mong con sau này sống tốt, cho nên chuyện hôn sự với Mục Chi, tùy con quyết định đi.” Triệu Niệm Xảo lại nói:

“Mục Chi tính khí như thế, cho dù có kết hôn cũng có thể làm ầm ĩ gà bay chó sủa. Mẹ thực sự chịu đủ những ngày tháng cãi vã suốt ngày rồi.”

Hứa Chi hít sâu một hơi: “Mẹ, con có thể ra nước ngoài du học không?”

Cô vẫn đánh liều hỏi thử.

Triệu Niệm Xảo sững sờ.

“Con muốn ra nước ngoài học lên cao.” Hứa Chi mở mắt nhìn bà hỏi: “Mẹ có ủng hộ con không?”

Hứa Hà Bình chắc chắn sẽ không ủng hộ cô, Triệu Niệm Xảo là người duy nhất cô có thể nghĩ đến.

Lần này Triệu Niệm Xảo im lặng lâu hơn.

Trái tim Hứa Chi cứ thế chìm xuống từng chút một.

Hồi lâu sau, Triệu Niệm Xảo nói: “Chi Tử, thực ra... căn nhà này của chúng ta đã bị thế chấp rồi.”

Hứa Chi chết lặng.

“Khoản vay đó đầu năm ngoái đã đổ vào một dự án nhưng không thu hồi được vốn.”

Triệu Niệm Xảo giải thích:

“Bây giờ công ty hoàn toàn rơi vào tình trạng vỡ nợ, đừng nói là mẹ, ngay cả bố con cũng chưa chắc có đủ tiền cho con đi du học... Nhà mình bây giờ, gần như chỉ còn cái vỏ rỗng.”

Giọng Triệu Niệm Xảo có chút thê lương: “Không phải mẹ không muốn ủng hộ con mà thực sự là không có tiền.”

Hứa Chi không ngờ gia đình đã túng quẫn đến mức này, cô hỏi: “Vậy nếu không trả được nợ thì sao?”

Triệu Niệm Xảo rũ mắt xuống:

“Ngân hàng sẽ thu hồi căn nhà này. Bố con bây giờ đang cố gắng giữ nhà, đây là thể diện của nhà mình nhưng nếu vốn liếng sau này không theo kịp thì thể diện này cũng không giữ được. Cho nên ông ấy mới sốt ruột, mới bất chấp thủ đoạn bắt con phải gả cho Mục Chi như vậy. Có quan hệ thông gia với nhà họ Lương, bên ngân hàng cũng dễ nói chuyện hơn chút.”

Rõ ràng người đang nóng hầm hập nhưng sống lưng Hứa Chi lại bắt đầu lạnh toát, cô hỏi Triệu Niệm Xảo:

“Vậy lỡ như... nhà bị thu hồi, chúng ta đi đâu?”

“Không biết.” Triệu Niệm Xảo cười khổ: “Chuyện sau này, mẹ không dám nghĩ tới.”

Hứa Chi không có cảm giác thèm ăn, cuối cùng Triệu Niệm Xảo lại bưng khay cơm xuống.

Căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh, Hứa Chi nằm nghiêng trên giường, co người lại như một đứa trẻ sơ sinh thiếu cảm giác an toàn.

Hay là đồng ý hôn sự này đi, có một lúc cô đã nghĩ như vậy, coi như trả ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ.

Từ nhỏ cô đã được dạy dỗ phải hiếu thuận, dấu ấn khắc sâu trong xương tủy cô là vĩnh viễn không được bỏ mặc cha mẹ. Và bây giờ cách duy nhất trước mắt có thể giải quyết vấn đề chính là gả cho Lương Mục Chi.

Nhưng nhiều hơn cả là sự không cam tâm, cô nhớ đến Lương Cẩm Mặc.

Cô nhớ đến đêm hôm đó, anh vội vã đi mua thuốc, ngay cả khi cô đã ngủ say, anh vẫn ở bên cạnh canh chừng cô, chưa từng rời đi.

Chưa từng có ai canh chừng cô như vậy, Triệu Niệm Xảo cũng chỉ đưa thuốc cho cô mà thôi.

Nghĩ đến đây, nước mắt cuối cùng vẫn lăn dài trên má.

Cô rất nhớ anh, cô thực sự rất không cam lòng…

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (92)
Chương 1: Chương 1: Cô cảm thấy hắn đang đùa cợt mình một vố thật lớn Chương 2: Chương 2: Đêm nay Lương Mục Chi chỉ mang đến cho cô toàn là gió tuyết Chương 3: Chương 3: Hắn đánh nhau vì bạn gái, bọn họ còn đi thuê phòng Chương 4: Chương 4: Lần này Lương Mục Chi muốn cô gánh tội thay cho Trần Tịnh Chương 5: Chương 5: Chộp lấy cổ tay cô Chương 6: Chương 6: Hóa ra là bạn bè à Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8: Những gì hắn dành cho cô chỉ toàn là những lời đùa cợt vô tâm Chương 9: Chương 9: Tận đáy lòng cô luôn cảm thấy mắc nợ anh Chương 10: Chương 10: “Em nói em có người mình thích rồi, điều này khó hiểu lắm sao?” Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Hứa Chi chưa bao giờ làm chuyện như thế này Chương 13: Chương 13: “Có phải em đang ở cùng người đàn ông mà em thích không?” Chương 14: Chương 14: Muốn khiến toàn thân cô đều in đầy những dấu vết như vậy Chương 15: Chương 15: Đêm qua hắn đã tìm cô suốt cả đêm Chương 16: Chương 16: Cô thế mà lại kẹt giữa Lương Mục Chi và Lương Cẩm Mặc, tiến thoái lưỡng nan Chương 17: Chương 17: Tôi không thể bỏ mặc em được, tôi làm không được Chương 18: Chương 18: Trong giấc mơ, hắn nhìn thấy khuôn mặt của Hứa Chi Chương 19: Chương 19: Chàng thiếu niên cô từng yêu thích đã sớm không còn ở đó nữa Chương 20: Chương 20: Cô không những ôm lấy anh mà còn sống chết không chịu buông tay! Chương 21: Chương 21: Sao cô lại ôm Lương Cẩm Mặc chứ, lúc đó cô đang nghĩ cái gì thế? Chương 22: Chương 22: Lương Cẩm Mặc có phải vẫn đang giận không? Chương 23: Chương 23: “Tôi cũng không định sống lâu.” Chương 24: Chương 24: Cô chẳng có chút sức hấp dẫn nào đối với hắn Chương 25: Chương 25: Cô cưỡng ép ôm người ta, cái này tính là quấy rối rồi. Chương 26: Chương 26: Đầu ngón tay cô chạm vào môi anh. Chương 27: Chương 27: Hắn khiến cô cảm thấy trên thế giới này cũng có người rất coi trọng cô Chương 28: Chương 28: Con không được phụ bạc con bé Chương 29: Chương 29: Hứa Chi hất tay hắn ra Chương 30: Chương 30: Cô đau đến mức không chịu nổi nữa Chương 31: Chương 31: Lúc cô thổi khí cho anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng Chương 32: Chương 32: Anh vội vàng chạy đến, nhìn thấy cô lại đang dây dưa với Lương Mục Chi Chương 33: Chương 33: “Anh Cẩm Mặc là cái quỷ gì?” Chương 34: Chương 34: Em từng hô hấp nhân tạo cho anh Chương 35: Chương 35: Đây là lần đầu tiên cô bị người khác chạm vào như vậy lại còn là một người đàn ông Chương 36: Chương 36: Nếu đây là sự trả thù của em thì em thành công rồi Chương 37: Chương 37: Hắn mời cô đi trượt tuyết, hoàn toàn không phải để xin lỗi gì cả Chương 38: Chương 38: Lương Mục Chi nói cô là gái ngoan rất nhàm chán Chương 39: Chương 39: Hắn nhất định phải hành hạ cô như thế này sao? Chương 40: Chương 40: Tôi không thể mất anh ấy, tôi bắt buộc phải ở bên anh ấy mãi mãi Chương 41: Chương 41: Lương Mục Chi nhìn thẳng phía trước, lướt qua người cô Chương 42: Chương 42: Bây giờ nói ra, tình yêu cũng trở nên nhơ nhuốc Chương 43: Chương 43: Anh nói: “Tối nay tôi không đi nữa” Chương 44: Chương 44: “Vẫn muốn ở bên Lương Mục Chi sao?” Chương 45: Chương 45: Trong đầu cô giờ toàn hình ảnh của Lương Cẩm Mặc Chương 46: Chương 46: Lương Mục Chi, hai mươi năm giữa em và anh, coi như chấm dứt từ ngày hôm qua rồi Chương 47: Chương 47: Ánh mắt anh rơi trên đôi môi cô Chương 48: Chương 48: Lương Cẩm Mặc hôn lên môi cô Chương 49: Chương 49: “Không biết lấy hơi à?” Chương 50: Chương 50: Đối với con gái, nụ hôn đầu luôn đặc biệt Chương 51: Chương 51: “Tôi có thể đợi nhưng em không thể chỉ biết chạy trốn” Chương 52: Chương 52: “Ai đánh?” Chương 53: Chương 53: Cô thế mà lại cảm thấy một tia khoái trá Chương 54: Chương 54: Cô khẽ nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay anh Chương 55: Chương 55: Anh cúi đầu, trán chạm vào trán cô Chương 56: Chương 56: Tháng này hai đứa đính hôn đi Chương 57: Chương 57: Lúc hôn cô, anh chẳng có chút phong độ quý ông nào... Chương 58: Chương 58: Anh lại hôn lên má cô Chương 59: Chương 59: “Nghĩ đến mấy chuyện không thể miêu tả.” Chương 60: Chương 60: Cô cảm nhận rõ ràng sự rung động của chính mình Chương 61: Chương 61: Cháu không được ở bên người khác, cháu phải kết hôn với Mục Chi Chương 62: Chương 62: Cô cảm thấy lòng tự trọng của mình bị hắn chà đạp dưới chân Chương 63: Chương 63: Cô rất nhớ anh, cô thực sự rất không cam lòng Chương 64: Chương 64: Đây là lần đầu tiên anh gọi cô là “Chi Tử” Chương 65: Chương 65: Hắn ép cô vào tường Chương 66: Chương 66: Cô cúi đầu, cứ thế chui vào lòng người đàn ông Chương 67: Chương 67: Lại bị hôn rồi... Chương 68: Chương 68: Cô chưa sẵn sàng từ bỏ tất cả vì anh Chương 69: Chương 69: Mày thích Lương Cẩm Mặc à? Chương 70: Chương 70: Nhưng, người con thích là Lương Cẩm Mặc Chương 71: Chương 71: Đứng trước mặt Lương Cẩm Mặc, dường như cô rất khó che giấu sự yếu đuối của mình Chương 72: Chương 72: “Anh Cẩm Mặc, anh... có sẵn lòng cho em thời gian không?” Chương 73: Chương 73: Cô bỗng cúi người, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi anh Chương 74: Chương 74: Nụ hôn này quá mãnh liệt Chương 75: Chương 75: “Em không thấy thế này kích thích hơn sao?” Chương 76: Chương 76: “Hai người xác định quan hệ rồi à?” Chương 77: Chương 77: “Em mặc thế này, tôi không tập trung được.” Chương 78: Chương 78: Bị người mình thích hôn một cái là mềm nhũn như nước Chương 79: Chương 79: Anh nói: “Tôi hoàn toàn không quan tâm bà ấy có thể bình phục hay không.” Chương 80: Chương 80: “Anh Cẩm Mặc, anh có thể nắm tay em không?” Chương 81: Chương 81: Ở bên cô, anh luôn tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn Chương 82: Chương 82: Cô lấy hết dũng khí đưa tay ra, ôm lấy anh Chương 83: Chương 83: Trên người anh còn vương hơi nước, nửa thân trên ở trần Chương 84: Chương 84: Cô ngẩng mặt lên, chìm đắm trong cơn sóng tình anh mang lại Chương 85: Chương 85: Anh nâng cô lên, muốn khảm người vào trong cơ thể mình Chương 86: Chương 86: Cô thà bị thương cũng không chịu đính hôn với hắn Chương 87: Chương 87: Hứa Chi không kịp phòng bị, va vào người hắn Chương 88: Chương 88: Anh nói có cô ở bên là tốt rồi, điều này cũng là giả sao? Chương 89: Chương 89: Cô thích người đàn ông đó đến vậy sao? Chương 90: Chương 90: Anh thực sự muốn kéo cô lên, hay là đẩy cô xuống vực thẳm? Chương 91: Chương 91: Lần đầu tiên có người lau tóc cho cô Chương 92: Chương 92: Ngón tay anh chạm vào môi cô, nhẹ nhàng xoa nắn