Chương 63
Hiệu Ứng Giả Dược - Hàm Ngư Định Lý

Chương 63: Mùi băng tuyết còn vương trên bức thư

“Thầy đang làm gì thế ạ?”

“Đang ngắm trăng thôi.”

Tưởng Tân Minh đang xếp đống củi mà Đới Lam chẻ hồi sáng vào phòng, thấy giáo sư Đới ngồi một mình ngoài cửa nhìn trời, cô nhịn không được mà thuận miệng khuyên nhủ mấy câu: “Nếu thầy nhớ chú Tống Ý đến mức khó chịu như vậy, lần sau vào thị trấn thầy gọi điện thoại cho chú ấy đi.”

“Trò nhìn thế nào mà bảo tôi đang khó chịu?” Đới Lam quay đầu, dùng ánh mắt cáu kỉnh liếc nhìn Tưởng Tân Minh một cái, sau đó tiếp tục quay về ngắm trăng: “Rõ ràng tôi đang hưởng thụ nỗi nhớ em ấy.”

“…” Tưởng Tân Minh không nói gì thêm mà tiếp tục dọn củi, thầm nhủ bụng, đúng là cái đồ mạnh miệng.

Để đến được ngôi làng Kordivier xa xôi, trước tiên đoàn bọn họ phải bay tới Hoa Dương, sau đó đáp chuyến bay thẳng tới thành phố Irkutsk của nước Nga.

Hạ cánh ở Irkutst, bọn họ phải thay đổi đủ loại phương tiện giao thông, từ tàu hoả chuyển sang xe khách, từ xe khách chuyển sang xe mô tô, một đường thẳng đi về phía Bắc dọc theo hồ Baikal, mãi cho đến khi những cánh rừng lá kim xanh rì hiện lên trước mắt.

Khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy hồ Baikal, gương mặt Tưởng Tân Minh lập tức biến thành quả cà phơi sương, sự hào hứng giảm đi một nửa, cô gào lên ăn vạ vì nhận ra cảnh tuyết phủ trắng xoá trong tiểu thuyết chỉ là giả dối.

Nhưng sự bất mãn ấy cũng không kéo dài bao lâu. Khí hậu nước Nga là như vậy, khi mùa hè ấm áp rời đi cũng là lúc mùa đông rét buốt tràn về, băng tuyết ngập trời giống hệt như trong sách đã thực sự hiện ra.

Từ thị trấn di chuyển về các làng dân tộc thiểu số, bọn họ bắt đầu bị cô lập với thế giới hiện đại.

Tại vùng núi miền đông Siberia này có vô số chốn bồng lai tiên cảnh mang đậm hơi thở nước Nga, trong đó bao gồm làng Kordivier. Các ngôi làng ở đây tồn tại tách biệt với nhau, không can thiệp lẫn nhau, biểu diễn một phiên bản hiện đại của “không biết nhà Hán, nói chi Nguỵ Tấn*”.

*”không biết nhà Hán nói chi Nguỵ Tấn” là một câu trong phần lời tựa của bài thơ Đào Hoa Nguyên Thi, tác giả là Đào Tiềm. Ý nghĩa sâu xa của câu này đó là: quen với cuộc sống tự cung tự cấp và phớt lờ những xung đột lợi ích trần thế. Đọc bài thơ gốc và bản dịch tại đây.

Ngôi làng của người Halemino cũng không quá lạc hậu, nơi này vẫn có điện có nước, chỉ là không có sóng điện thoại. Vì có thể tự cung tự cấp, nên bọn không có nhu cầu liên lạc với thế giới bên ngoài; ngoài ra bọn họ còn có ngôn ngữ riêng của dân tộc mình, khi không cần thiết sẽ không sử dụng tiếng Nga.

Mùa đông tới, có thể ngồi cạnh bếp lò sưởi ấm, đắm chìm trong không gian yên tĩnh tuyệt đối.

Chỉ cần đi về phía rừng rậm sẽ không thể nghe thấy tiếng tuyết tan nữa, bởi vì toàn bộ tầm mắt đều là tuyết trắng, một màu trắng đến vô tận, nó bao trùm toàn bộ cây cối rừng núi. Nhưng lại có thể nghe được tiếng gió rít từ vùng cận Bắc Cực, nghe được tiếng lách tách vui tai của những thanh củi đỏ rực trong bếp lò.

Bắt cá, săn thú, dùng những ngón tay nứt nẻ vì lạnh để tạo ra những món đồ thủ công mỹ nghệ,… ngày này qua tháng nọ, bọn họ đã dần quen với cuộc sống của người dân Halemino nơi này.

Trước khi khởi hành, Tống Ý đã làm công tác tư tưởng cho cả Đới Lam và Tưởng Tân Minh, anh bàn giao cho Tưởng Tân Minh quyền lực tối cao và tuyệt đối— tất cả mọi hành động của Đới Lam tại nước Nga đều phải chịu sự giám sát và quản lý chặt chẽ của Tưởng Tân Minh.

Đặc biệt là việc uống thuốc, mỗi ngày Tưởng Tân Minh phải tận mắt canh chừng cho đến khi Đới Lam nuốt thuốc xuống bụng mới được coi là hoàn thành nhiệm vụ.

Mỗi khi đến giờ Đới Lam uống thuốc, giáo sư Sài đều ở bên cạnh trêu đùa, bà nói cậu đồng nghiệp này chưa lập gia đình mà đã có con gái rượu rồi.

Nghe vậy Đới Lam chỉ cười mà không để bụng, nhưng thỉnh thoảng sau khi uống ngụm nước nhuận họng, hắn cũng thở dài cảm khái một câu: “Haizzz, hết cách rồi cô ạ, không được làm trái lời chồng dặn.”

Tuy giả bộ nén giận nhưng thái độ lại huênh hoang khoe mẽ.

Mỗi tháng một lần, Tưởng Tân Minh sẽ vào thị trấn một chuyến, cô đặt phòng ở một khách sạn nhỏ trong thị trấn và ngủ lại một đêm, tranh thủ báo tin cho gia đình yên tâm.

Cả bốn người cùng đi dễ bị soi mói, bởi vậy bọn họ thường tách làm đôi, mỗi nhóm hai người. Cho nên khi Tưởng Tân Minh gọi điện về cho gia đình, Đới Lam về cơ bản vẫn luôn ngồi bên cạnh, thế nhưng hắn chưa bao giờ gọi vào số điện thoại của Tống Ý. Thậm chí tin nhắn wechat cuối cùng của bọn họ là từ hồi tháng sáu.

Thời gian dường như đã dừng trôi.

Bọn họ đóng khung đoạn tình cảm cuồng nhiệt ấy trong mùa hè, cả hai đều ngầm hiểu ý nhau mà không nhắc đến nó.

Đới Lam vểnh tai nghe Tưởng Tân Minh nói chuyện điện thoại, hắn không bỏ sót một từ nào, vài lần hắn còn nghe thấy cả giọng của Văn Việt ở đầu dây bên kia.

Không cần nghe kĩ, chỉ thấy trong điện thoại truyền ra tiếng lao xao mãi chẳng dứt, nếu không phải cậu ta thì chẳng còn ai khác. Mà cũng chỉ trong giai đoạn đặc thù này, Đới Lam mới cảm thấy giọng nói của Văn Việt lọt tai. Bởi vì hắn biết Văn Việt không thường ghé thăm nhà Tưởng Tân Minh, cậu ta chạy về đó chắc chắn là đi cùng Tống Ý.

Hai người cách nhau hai cái di động, không ai có ý định cầm lấy nó để nói với đối phương đôi ba câu.

Đối với việc này, Tưởng Tân Minh và Văn Việt đều không thể lý giải, không hiểu bọn họ rốt cuộc đang chơi trò gì?

Nếu là đang cãi nhau, vì sao mỗi khi chú cháu bọn họ nhận điện thoại, hai người kia lập tức ghé sát tới, hai tai dựng lên như tai thỏ để nghe ngóng? Còn nếu là đang đợi đối phương chủ động, thoạt nhìn bọn họ không giống kiểu người hay làm giá, Văn Việt và Tưởng Tân Minh đều không nghĩ đến khả năng này.

Tưởng Tân Minh không thể hiểu nổi, nhân lúc giáo sư Sài và Hứa Lộ đều đang có mặt, cô sẽ nói khích thầy mình hai câu, tìm cách lôi kéo hai người phụ nữ còn lại để bọn họ cùng khuyên nhủ hắn. Nhưng cho dù Tưởng Tân Minh khích tướng đến đâu, Đới Lam cũng không hề mắc mưu, hắn chỉ coi như gió thoảng bên tai.

Mãi cho đến buổi tối hôm đó, đoàn bọn họ vừa ăn xong bữa tối cùng đội săn thú, giáo sư Sài mới tiết lộ một bí mật mà các cặp đôi thường không nói ra miệng. Bà cười gõ đầu Tưởng Tân Minh, chỉ điểm cho cô nàng: “Cho nên trò Tưởng Tân Minh à, trò vẫn trẻ người non dạ lắm, sao mãi vẫn chưa nghĩ thông chuyện này? Thầy Đới còn kinh nghiệm dày dặn hơn trò nhiều.”

Ngoài việc đã hoà nhập được với người dân địa phương, được bọn họ phân phối thực phẩm và nhiên liệu, đoàn bọn họ cũng đang dần trở thành bạn bè với người dân tộc Halemino, đây là một bước tiến lớn trong công trình nghiên cứu lần này. Giáo sư Sài rất phấn khởi, khó có được một buổi tối bà không nhốt mình trong phòng chỉnh sửa lại các video tư liệu, hôm nay bà quyết định tham gia nhóm người đang hàn huyên quanh bếp lửa.

“Tục ngữ có câu “cận hương tình canh khiếp”, càng là những việc khiến mình phải suy nghĩ nhiều, con người càng có xu hướng trốn tránh nó. Tôi là người từng trải, để tôi giải thích cho trò hiểu, những cặp đôi hay dính nhau 24/7 về sau rất dễ rơi vào trạng thái xấu hổ ngượng ngùng khi nhìn nhau.”

“Tình cảm ấy mà, phải học cách kiểm soát, quan trọng nhất là phải có lúc buông lúc níu. Đôi lúc cần cho nhau một chút khoảng cách, đừng thể hiện mình là người quá quyến luyến. Việc mình quá luỵ tình, quá dựa dẫm vào đối phương, phần lớn là do khoảng trống trong nội tâm chứ không phải do tình cảm của mình quá nồng nhiệt.”

“Giống như tôi mỗi khi phải đi công tác dài ngày, người thân trong nhà đều coi như tôi đã c.hết rồi, điều này lại khiến tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm. Nghiên cứu tham dự, thế nào là phương pháp nghiên cứu tham dự? Tân Minh, mỗi tháng trò lại chạy ra ngoài một chuyến, như vậy có được coi là tham dự không? Cho nên là, thầy Đới của trò dù gì cũng là bậc thầy cô, thầy ấy bản lĩnh hơn trò nhiều, như vậy mới có thể sớm ngày thu được kết quả nghiên cứu, trở về đoàn tụ với bạn trai chứ.”

Tuy nói là vậy, câu nào nghe cũng rất có lý, thế nhưng Tưởng Tân Minh vẫn cảm thấy vướng mắc trong lòng, cô nói đi biền biệt một năm không chút tin tức, có cặp đôi nào mới yêu mà có thể vượt qua thử thách như vậy cơ chứ?

Đối với việc này, giáo sư Sài từ chối cho ý kiến: “Vậy phải xem bản lĩnh của thầy Đới nhà trò thế nào, không thể đánh đổi tình yêu chỉ để tham gia nghiên cứu một đề tài như vậy chứ?”

Mùa đông ở Nguyệt Cảng đến muộn hơn rất nhiều so với Siberia.

Tuyết đầu mùa rơi vào đúng ngày đông chí, tuyết miền nam khá mỏng, có đôi lúc chưa kịp chạm đất đã tan chảy, thậm chí còn chẳng thể kết thành sương. Bông tuyết li ti bám trên quần áo, sau khi tan ra sẽ để lại vệt nước hình bông tuyết, cuối cùng hoá thành những hình tròn không đồng đều. Sự ẩm ướt lạnh lẽo ấy len lỏi theo các dây thần kinh, thấm sâu vào xương tuỷ.

Hệ thống sưởi trong bệnh viện chỉ bật vừa đủ, Tống Ý cũng mặc rất dày, thế nhưng anh vẫn không khỏi rùng mình một cái khi bước ra khỏi cửa.

Anh siết khăn quàng cổ chặt thêm một chút, lùi lại hai bước để hưởng thụ chút hơi ấm còn sót lại trong nhà, cuối cùng mới hạ quyết tâm bước ra ngoài.

Bác bảo vệ ngoài cổng bệnh viện là một người cực kì xởi lởi, mỗi khi tan làm, Tống Ý phải tranh thủ chen vào giữa dòng người đông đúc để chuồn ra, tránh bị tóm lại hàn huyên đến nửa tiếng đồng hồ.

Hôm nay rất lạnh, Tống Ý càng không muốn ở ngoài trời thêm một phút nào, khi đi qua cổng lớn, anh đã cố gắng rảo bước gần như chạy, thế nhưng vẫn bị ông bác gọi lại: “Bác sĩ Tống, bác sĩ Tống ơi, bác sĩ Tống đứng lại tôi bảo cái này này!”

Lúc này còn giả vờ không nghe thấy e là quá bất lịch sự, Tống Ý đành bất đắc dĩ vòng lại, đi hướng về phía phòng bảo vệ.

Thời tiết có u ám đến đâu cũng không thể ảnh hưởng đến tâm tình của bác bảo vệ này, ông cười như mùa xuân về, hào hứng nói với Tống Ý: “Bác sĩ Tống à, có bưu kiện gửi cho cậu, để bên phòng nhận thư hơn một tháng rồi mà không thấy cậu qua lấy. May mà hôm nay tôi lại nhìn thấy cậu đi qua, phải gọi cậu vào nhận hàng ngay. Nhỡ là thứ gì quý giá, mất thì lại rách việc ra đấy.”

“Hàng của cháu ạ?” Tống Ý hoang mang nhướng mày.

“Ừ đấy, hình như gửi về từ nước ngoài, toàn chữ Ả Rập gì ấy. Tôi thấy không giống tiếng Anh cho lắm, tiếng Anh thì may ra tôi còn hiểu được mấy chữ. Cậu đợi chút, tôi đi lấy cho cậu, ngay bên kia thôi. Xong cậu dịch ra cho tôi nghe với nhé, xem ở trên viết cái gì, tuy không hiểu gì nhưng tôi thấy chữ viết tay đẹp lắm.”

Thư từ nước ngoài…

Tống Ý nghe vậy thì giật mình, sự mất kiên nhẫn lập tức bốc hơi. Anh bắt đầu trở nên luống cuống, dùng ánh mắt mờ mịt nhìn theo bóng lưng bác bảo vệ đang đội tuyết chạy sang phòng nhận thư cách đó không xa.

Nhận bưu kiện từ tay bác bảo vệ, Tống Ý đã bị gió lạnh thổi đến mức tay chân run rẩy.

Anh hồi hộp chà xát bức thư, nhìn con dấu của công ty chuyển phát quốc nội được đóng bên trên, nhìn những hàng chữ tiếng Nga chi chít được viết bên ngoài, Tống Ý không thể nói rõ trong lòng mình đang cảm thấy thế nào, anh chỉ biết những đầu ngón tay mình rõ ràng sắp đông cứng, thế nhưng lúc này lại hơi nóng lên.

Tống Ý nóng lòng muốn xé bì thư để đọc nội dung bên trong, lại sợ rằng mình sẽ phải đọc một loại thông báo hoặc văn kiện nào đó mà mình không muốn đọc. Anh vô cùng lo lắng nhớ lại cuộc điện thoại báo tin gần nhất của Tưởng Tân Minh, trong lòng thầm tính toán thời gian, sau khi xác nhận Đới Lam vẫn đang bình an, anh mới thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Vì sợ mình sẽ làm hỏng những thứ được gửi kèm trong phong thư, thế nên trong lúc xé phong bì bên ngoài, Tống Ý làm hết sức cẩn thận.

Mà bác bảo vệ đứng bên cạnh vẫn đang dùng ánh mắt chờ mong nhìn theo từng động tác của Tống Ý, ông cảm thấy bác sĩ Tống còn chậm hơn cả những pha quay chậm thót tim trong phim hành động.

Mỗi ngày đều trôi qua vô vị, bác bảo vệ chỉ mong ngóng được biết thêm những câu chuyện mới mẻ xung quanh mình. Huống chi gần nửa năm qua, trên tay bác sĩ Tống đã có thêm một chiếc nhẫn, mà bên cạnh anh lại chẳng xuất hiện bất cứ ai đeo cùng kiểu nhẫn này. Đối với việc này, từ chủ nhiệm khoa đến các y tá tập sự đều vô cùng tò mò, ngay cả phòng bảo vệ cũng có lúc bàn tán về chuyện này.

Thấy Tống Ý đứng bất động hồi lâu, bác bảo vệ nhịn không được mà giục anh hai câu: “Có phải thư gửi cho cậu không bác sĩ Tống? Ở bên ngoài viết gì thế?”

Một xấp giấy dày cộp, nặng trịch, còn vương mùi băng tuyết và củi lửa, toàn bộ hoà trộn thành một luồng khí lạnh xộc thẳng vào đầu mũi Tống Ý, xuyên thẳng tới trái tim.

Viết cho ánh trăng của tôi… Mới đọc sáu chữ đầu tiên, Tống Ý đã cảm thấy mười đầu ngón tay nóng rực, anh cố gắng che giấu cõi lòng đang cuộn sóng, trong sự hoang mang và hỗn loạn, anh gấp lại xấp giấy thư, chuẩn bị về nhà chậm rãi ngâm cứu.

“Vâng, thư của cháu ạ.” Tống Ý ôm bọc thư vào lồng ngực, lại quay sang nhìn bác bảo vệ nở nụ cười cảm kích, sau đó anh giải thích bằng giọng nghiêm trang: “Ở bên ngoài viết là, Đây là thư tình gửi cho bác sĩ Tống.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (70)
Chương 1: Chương 1: Bệnh trầm cảm Chương 2: Chương 2: Đèn đỏ Chương 3: Chương 3: Sự điên cuồng Chương 4: Chương 4: Chúng ta gặp nhau giữa cánh đồng hoang vu Chương 5: Chương 5: Bệnh nhân chảnh Chương 6: Chương 6: Tiết lập đông Chương 7: Chương 7: Tái khám Chương 8: Chương 8: Thí nghiệm Double – Blind* Chương 9: Chương 9: Bướm đêm lao vào lửa Chương 10: Chương 10: Mục đích sống Chương 11: Chương 11: Vẫn chưa có bạn trai Chương 12: Chương 12: Nhà thơ lãng xẹt Chương 13: Chương 13: Orpheus Chương 14: Chương 14: Ốc đảo Chương 15: Chương 15: Ánh trăng trên bầu trời Chương 16: Chương 16: Quả phật thủ Chương 17: Chương 17: Dỗ trẻ con Chương 18: Chương 18: Vỡ mộng Chương 19: Chương 19: Mâu thuẫn dày đặc Chương 20: Chương 20: Hoang đường Chương 21: Chương 21: Quả táo thối rữa Chương 22: Chương 22: Lorazepam Chương 23: Chương 23: Giăng tơ bắt lấy hoàng hôn Chương 24: Chương 24: Quan tài và hoa hồng Chương 25: Chương 25: Em có ở đây không? Chương 26: Chương 26: Sư tử yêu cừu non Chương 27: Chương 27: Làm nũng Chương 28: Chương 28: Một nhà thơ theo chủ nghĩa khoa học Chương 29: Chương 29: Một cái c.hết lãng mạn Chương 30: Chương 30: Trần trụi Chương 31: Chương 31: Người đẹp nhất Chương 32: Chương 32: Ôm cây đợi thỏ Chương 33: Chương 33: Muốn nắm tay phải không Chương 34: Chương 34: Hoàng hôn mênh mông vàng óng Chương 35: Chương 35: Pháo hoa Chương 36: Chương 36: Ánh trăng trong lòng Chương 37: Chương 37: Là ánh trăng cũng là mặt trời Chương 38: Chương 38: Bí mật Chương 39: Chương 39: Chứng rối loạn ngôn ngữ Chương 40: Chương 40: Dòng sông rực đỏ Chương 41: Chương 41: Không gian dị biệt Chương 42: Chương 42: Bàn về cái c.hết Chương 43: Chương 43: Không phải cô bé quàng khăn đỏ Chương 44: Chương 44: Cá và chim trời Chương 45: Chương 45: Một khối nhỏ bé giữa trời đất Chương 46: Chương 46: Hắn là một cá thể tự do Chương 47: Chương 47: Chúng ta sống chung đi Chương 48: Chương 48: Cháu nói ai đạo đức giả cơ? Chương 49: Chương 49: Giai đoạn củng cố Chương 50: Chương 50: Vết cắt rỉ máu Chương 51: Chương 51: Dòng hải lưu Chương 52: Chương 52: Bầu trời sao lấp lánh Chương 53: Chương 53: Nhắm mắt lại Chương 54: Chương 54: Lưu niên (Tháng năm trôi qua) Chương 55: Chương 55: Ánh mắt như đang than thở Chương 56: Chương 56: Sẽ chẳng ai nhớ đến Chương 57: Chương 57: Nhận ra nguy cơ tiềm ẩn Chương 58: Chương 58: Cả bốn mùa Chương 59: Chương 59: Một vùng cỏ đượm khói Chương 60: Chương 60: Vĩnh viễn nằm dưới đáy biển Chương 61: Chương 61: Khổ trú đoản Chương 62: Chương 62: Chiếc nhẫn Chương 63: Chương 63: Mùi băng tuyết còn vương trên bức thư Chương 64: Chương 64: Thư gửi ánh trăng lòng tôi Chương 65: Chương 65: Thư gửi ánh dương lòng em Chương 66: Chương 66: Thiên hoang địa lão Chương 67: Chương 67: Phiên ngoại 1: Giấu giữa trang sách (Góc nhìn của Tống Ý) Chương 68: Chương 68: Phiên ngoại 2: Bóc trần sự yếu đuối (Góc nhìn của Văn Việt) Chương 69: Chương 69: Phiên ngoại 3 Trăng rằm (Mười năm sau) Chương 70: Chương 70: Phiên ngoại 4 Ánh trăng năm đó (Mười năm trước)