Chương 63
Trầm Lạc - Sơ Hòa

Chương 63: ANH MUỐN VÒ TAI BÁO CỦA EM À?

Ngay cả trên mảnh đất không một bóng người hoang vu nhất trên địa cầu, Nghê Vũ c*̃ng chưa từng thấy thế giới yên tĩnh như bây giờ, dường như tất cả những sinh mệnh tồn tại ở đây đều đã biến mất, tinh cầu này đã kết thúc trong sự suy tàn.

 

“Vẫn còn một cực nữa.” Nghê Vũ hỏi: “Tiên sinh, anh có cần nghỉ ngơi không?”

 

Trầm Trì nhìn về phía đường chân trời hơi trắng, chốc lát sau mới nói: “Có lẽ người đến hành tinh N-37 không chỉ có hai chúng ta. Vừa nãy lúc đang sử dụng năng lực của chiều không gian cao để phá hủy trận pháp dịch chuyển, tôi cảm giác được dao động năng lượng tương tự, hình như là đến từ một cực khác của hành tinh này.”

 

Đây là điều mà Nghê Vũ hoàn toàn không nghĩ tới, “Ai?”

 

Trầm Trì lắc đầu, “Chỉ có thể là một cao nhân nào đó cũng nắm giữ Mật mã sinh mệnh và có năng lực của chiều không gian cao hơn.”

 

“Là Hồ ly hả?” Nghê Vũ nói xong liền lắc đầu, “Hồ ly chỉ có thể nhìn thấy được tương lai, không thể thực hiện bước nhảy vũ trụ được.”

 

“Là người mà chúng ta không biết.” Trầm Trì nói: “Có thể người đó đến từ ‘Thiên Vĩ’, mà cũng có thể là đến từ ‘Vực sâu’. Hắn ta cũng làm việc giống như chúng ta vừa làm.”

 

Nhất thời, Nghê Vũ cảm thấy thật phấn chấn, “Nói cách khác, trận pháp ở cực còn lại có thể đã bị phá hủy? Chúng ta có đồng minh!”

 

Trầm Trì nhìn Nghê Vũ, anh bị hai chữ “Đồng minh” của cậu chọc cười.

 

Nhưng Nghê Vũ cũng chỉ vui vẻ được một phút.

 

“Sao lại mất hứng rồi?” Trầm Trì hỏi.

 

Nghê Vũ nói: “Nếu như không có đồng minh, có phải chúng ta c*̃ng có thể phá được trận pháp dịch chuyển còn lại không?”

 

“Tất nhiên rồi.” Trầm Trì nói: “Khó khăn là … làm sao để đến hành tinh N-37, chứ phá hủy trận pháp dịch chuyển thì lại rất đơn giản.”

 

“Vậy quân đồng minh cũng đâu có cần đến làm gì.” Nghê Vũ chu miệng, “Chúng ta có thể làm được thì đâu cần phải hi sinh nhiều người hơn chứ. Bây giờ chúng ta bị vây ở chỗ này, đồng minh của chúng ta c*̃ng vậy, tất cả đều là do thông tin không kịp thời nên mới vậy. Trong chiến đấu, đó là điều tối kỵ nhất.”

 

Trầm Trì im lặng cười.

 

Nghê Vũ giương mắt, “Tiên sinh, anh cười em hả?”

 

“Báo Báo của chúng ta vừa nhắc đến chiến đấu thì thần thái sáng láng.” Trầm Trì nói: “Vầng sáng của một vị tướng đeo sao cũng không lấn át được.”

 

Ánh sáng trong mắt Nghê Vũ chuyển động, tất nhiên là cậu cảm thấy rất hài lòng với lời khen đó, cậu lại nói: “Tinh cầu này có thêm một đồng minh, vậy đâu còn chỉ có hai chúng ta nữa, chả có tí lãng mạn nào hết.”

 

Trầm Trì xoa xoa má cậu, giọng điệu cực kỳ cưng chiều, “Lại nghĩ đến chuyện lãng mạn.”

 

Nghê Vũ nói dối trắng trợn, “Đối với người ký sinh bọn em mà nói, lãng mạn là điều quan trọng nhất.”

 

“Đối với người ký sinh mà nói, sống sót mới là điều quan trọng nhất.” Trầm Trì chẳng thèm nể tình vạch trần lời nói đối của cậu.

 

“A…” Nghê Vũ quay sang Trầm Trì nói, “Được thôi.”

 

“Được thôi?”

 

“Ý là, những gì anh nói đều đúng hết!”

 

Trên tinh cầu sắp chết này, hai người không thể trở về quê hương được nữa đang nói những chuyện vui buồn lẫn lộn, khoảnh khắc nào cũng tựa như cả một đời.

 

Đột nhiên, gió lớn nổi lên, bầu trời màu xám như chì và mặt đất trắng như tuyết bị đốt cháy đen tạo thành một khối bên trong vòng xoáy, Nghê Vũ lắng nghe tiếng gió rít gào xung quanh mình, những mảnh vỡ không gian và thời gian lướt qua bên cạnh cậu và Trầm Trì, thế giới bị cuốn vào hỗn độn, rồi hỗn độn dần dần được thanh minh thay thế.

 

Bọn họ đã đi từ cực này đến cực khác.

 

Hai trận pháp dịch chuyển ở hành tinh N-37 có màu xám xanh giống hệt nhau tựa như hai vệ tinh song song vậy, thủ đoạn tà ác bảo vệ tinh cầu này suốt bốn trăm năm qua, giờ đây, một trận pháp đã biến thành tro bụi, còn một trận pháp khác vẫn cứ đứng sừng sững giữa đất trời.

 

Nghê Vũ giang rộng hai cánh, cậu bay lơ lửng trên bầu trời, lúc nhìn thấy trận pháp kia vẫn còn nguyên vẹn, vẫn không bị bất cứ hư hại gì, cậu cảm thấy thật nghi hoặc, “Đồng minh của chúng ta không thể phá hủy được nó hả? Vậy dao động năng lượng mà anh cảm nhận được là gì?”

 

Trầm Trì yên lặng một lát mới nói, “Có lẽ đó là tín hiệu kêu gọi.”

 

Nghê Vũ dõi mắt nhìn xuống phía dưới, cậu vẫn không nhìn thấy bất cứ một người sống nào, nhưng cậu lại không một chút nghi ngờ gì với phán đoán của Trầm Trì, nhất định là có người mang trên mình năng lực của chiều không gian cao hơn ở trái đất đến nơi này, nhưng vì một nguyên nhân nào đó mà không thể phá hủy được trận pháp dịch chuyển này, nên người đó mới phóng thích năng lực của chiều không gian cao ra rồi chờ bọn họ đến.

 

“Em cách xa tôi một chút.” Bỗng nhiên Trầm Trì nói.

 

Nghê Vũ không chút nghĩ ngợi đã vội vã lắc đầu.

 

“Tôi sẽ làm tổn thương em.” Ngón tay cái Trầm Trì xẹt qua khóe miệng cậu, “Lúc ở trận pháp trước, em đã giấu tôi nuốt máu vào trong.”

 

Quai hàm Nghê Vũ căng chặt, “Anh đã thấy hết rồi hả?”

 

“Ừm.” Trầm Trì gật đầu, “Mặc dù hoa văn có thể bảo vệ được em, nhưng em vẫn sẽ bị chấn động. Một lần trong không gian trên sa mạc, một lần chỗ trận pháp ở cực bên kia. Tôi không muốn em phải chịu chấn động lần thứ ba.”

 

Tính bướng bỉnh của Nghê Vũ lại phát tác, “Nhưng em nhất định phải ở bên cạnh anh! Chỉ cần em ở bên cạnh anh thì anh mới không bị Mật mã sinh mệnh khống chế, biến thành người không có tình cảm, không có cảm xúc giống như lúc trước!”

 

“Tôi sẽ không như thế.” Trầm Trì nắm lấy tay Nghê Vũ, chậm rãi đặt vào vị trí trái tim mình, “Tôi để em ở chỗ này, dù em có ở bên cạnh tôi hay không, em cũng luôn bên cạnh tôi rồi.”

 

Mi mắt Nghê Vũ run run giữa làn “Tuyết trắng”.

 

“Em đứng xa tôi một chút.” Vẻ mặt Trầm Trì nghiêm túc, ánh sáng vàng tản ra tựa dòng sông sáng rực, tựa như tường đồng vách sắt ngăn Nghê Vũ lại bên ngoài.

 

Ánh sáng vàng ngưng tụ lại thành hình cầu, nâng Trầm Trì bay lên trên trận pháp dịch chuyển. Nghê Vũ vỗ cánh muốn bay lên, muốn đuổi theo anh, nhưng lúc đến gần kim quang lại bị một sức mạnh dịu dàng từ chối.

 

Nguồn sức mạnh đó nhẹ nhàng vô cùng, nhẹ tựa lông vũ. Vậy nhưng cậu lại chẳng có cách nào phản kháng lại được!

 

Trong không khí tản ra những đường cong trong suốt, mềm mại cực kỳ, tựa như bọt biển, chúng tiếp nhận cậu, bao vây lấy cậu, nhẹ nhàng đẩy cậu đi về hướng ngược lại với Trầm Trì, trong tầm mắt cậu, bóng dáng Trầm Trì càng lúc càng nhỏ, ánh sáng vàng càng lúc càng rực rỡ hơn.

 

Tình huống tương tự với trận pháp ở cực bên kia lại xuất hiện ở trước mắt cậu, Dưới dự oanh kích của chiều không gian cao, bức tường màu xám đen tan rã, bay tán loạn khắp nơi, tháp năng lượng sụp đổ, tòa kiến trúc rộng lớn chấn động lòng người bị xé thành bụi phấn giữa ánh sáng vàng rực rỡ, tiếng rít gào thảm thiết vang vọng tận trời mây!

 

Nghê Vũ bị nguồn sức mạnh dịu dàng trói buộc bên ngoài làn sóng xung kích đó, cậu không dám chớp mắt nhìn chăm chú vào ánh sáng vàng lộng lẫy xa xa kia, mãi đến tận khi bụi đất lắng xuống, nguồn sức mạnh giam cầm cậu mới tiêu tan, không nhìn được cũng không sờ được, tựa như chúng chưa từng tồn tại.

 

Dòng không khí bị khuấy động, ánh sáng vàng rực rỡ phác hoạ lên hình dáng đôi cánh phượng hoàng khổng lồ.

 

Nhưng vào lúc này, đôi cánh như mộng ảo đó hình như đang lặng lẽ biến mất, tựa như phượng hoàng bị gãy cánh.

 

Trầm Trì rơi xuống khỏi bầu trời.

 

Nghê Vũ nóng ruột, đôi cánh đen tựa pha lê khuấy động cuồng phong lạnh lẽo, cậu ép sát mặt đất rồi bay thẳng lên trời tựa một tia chớp lao về phía Trầm Trì.

 

Khoảnh khắc đó, dường như cậu nhìn thấy được thế giới mà Trầm Trì đã nhìn thấy khi còn bé — thứ gì cũng chỉ là một màu trắng trong suốt, không có nhiệt độ, không có màu sắc.

 

Nhưng Trầm Trì lại có màu vàng!

 

Mắt Nghê Vũ như muốn nứt ra, cậu dùng hết sức lực mình có, tăng tốc độ lên đến mức cực hạn, hai tay mạnh mẽ vươn ra phía trước, trong nháy mắt lúc ánh sáng vàng sắp chạm xuống mặt đất, cậu lao nhanh đến ôm lấy Trầm Trì, tạo thành một đường cong đẹp đẽ tựa sao băng, cậu ôm lấy Trầm Trì bay lên trời cao lần nữa.

 

Sắc mặt Trầm Trì tái nhợt, đôi mắt khép hờ, trong mắt anh không phải là không buồn không vui, mà là liệt hỏa cực nóng.

 

Nước mắt nóng hổi của Nghê Vũ rơi đầy mặt, nhưng lại nhanh chóng bị gió lớn thổi bay, cậu run run gọi, “Tiên sinh!”

 

Trầm Trì mỉm cười, nhìn qua cực kỳ mệt mỏi, anh đưa tay đặt lên trái tim mình, tựa như muốn nói cho Nghê Vũ biết, anh đã giữ đúng lời hứa với cậu.

 

Nghê Vũ đáp xuống một khu đất cao, cậu ôm Trầm Trì thật chặt vào lòng.

 

Sau khi vận dụng năng lực của chiều không gian cao nhiều lần trong một thời gian ngắn, Trầm Trì gần như đã kiệt sức, chỉ có thể mặc cho Nghê Vũ ôm mình.

 

Có một việc anh không nói cho Nghê Vũ biết.

 

Sức mạnh mà Mật mã sinh mệnh ban cho anh cực kỳ mạnh mẽ, nhưng phải liên tục phá hủy hai trận pháp dịch chuyển khổng lồ, cộng thêm việc thực hiện bước nhảy vũ trụ trước đó nữa, đã khiến anh tiêu hao rất nhiều thể lực, bằng không anh đã chẳng suy yếu đến mức này.

 

Anh đã đồng ý với Nghê Vũ, không để cho Mật mã sinh mệnh khống chế mình, không biến về trạng thái không tình cảm không cảm xúc nữa.

 

Lúc nãy, anh vừa phải đối phó với trận pháp dịch chuyển, vừa phải áp chế Mật mã sinh mệnh, lúc rơi xuống, anh đã không còn chút sức lực nào.

 

Anh ngẩng đầu lên, vỗ nhè nhẹ lên lưng Nghê Vũ, an ủi người bạn đời đang run rẩy không ngừng của mình, “Không sao rồi, em đừng sợ.”

 

Nghê Vũ vẫn chưa chịu buông anh ra, tựa như cậu muốn ôm anh khắc sâu vào linh hồn mình.

 

Anh mỉm cười, nhắm mắt lại.

 

Trước khi gặp được Nghê Vũ, anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình được người khác ôm vào lòng như vậy, chưa từng nghĩ mình sẽ vì người này mà cười, vì người này mà bi, vì người này mà suy tính hết thảy, vì người này mà không để ý đến bất cứ thứ gì.

 

Ở vũ trụ song sinh này, anh ngửi được mùi của tử vong và oanh liệt, nhưng từ sâu thẳm trong linh hồn mình anh thấy thật bình yên.

 

Trước khi lên đường, Viêm Hồ đã nhìn anh rồi nói, “Mật mã sinh mệnh xuất hiện ở trên người chúng ta, không chừng chúng ta chính là kỳ tích của trái đất này.”

 

Kỳ tích?

 

Đúng vậy, nhưng cũng không hẳn.

 

Khi biết được mình là người gánh vác đồ đằng trên vai, thậm chí anh còn cảm thấy chẳng chấn động bằng lúc phát hiện mình đã yêu Nghê Vũ.

 

Anh có thể là kỳ tích của trái đất, nhưng kỳ tích của anh chỉ có một mình Nghê Vũ.

 

Nghê Vũ là nơi để anh trở về.

 

Anh hít một hơi thật sâu rồi mở mắt ra lần nữa.

 

Lúc này Nghê Vũ mới giảm bớt căng thẳng và sợ hãi tột độ, cậu không còn run rẩy nữa, “Tiên sinh, anh thấy đỡ hơn chút nào chưa?”

 

Trầm Trì gật đầu.

 

Hắn vẫn còn rất mệt mỏi, nhưng tay chân đã có đủ lực để hoạt động.

 

Anh nằm trên đùi Nghê Vũ, chậm rãi đưa tay ra muốn nắm nhẹ vành tai Nghê Vũ.

 

Nghê Vũ thuận thế cúi đầu, “Tiên sinh, anh muốn vò tai báo của em đúng không?”

 

Trong mắt Trầm Trì tràn ngập ý cười, “Không phải tai báo của em đã mất rồi sao?”

 

“Em thử xem.” Nghê Vũ nói: “Nói không chừng em có thể gọi chúng nó ra được.”

 

Ký ức mất đi tai báo cũng chẳng tốt đẹp gì, chỉ có máu và bi thương.

 

Trầm Trì nói: “Em đừng miễn cưỡng.”

 

“Em không miễn cưỡng.” Nghê Vũ nắm lấy tay Trầm Trì đặt lên chỗ vốn nên có tai báo của mình, “Anh chạm vào chỗ đó đi, chúng nó rất thích anh, bóng tối tâm lý trong lòng em đã sớm không còn, hơn nữa nơi này lại là thế giới có chiều không gian cao, nguyên tắc vật lý cũng khác lúc ở trên mặt đất, nói không chừng anh dỗ chúng nó, chúng nó sẽ mọc trở lại được.”

 

Trầm Trì đang định nói “Ngây thơ”, bỗng cảm giác được lòng bàn tay mình truyền đến xúc cảm không giống với xúc cảm khi chạm vào tóc.

 

Dường như Nghê Vũ c*̃ng cảm nhận được, mắt cậu sáng ngời, giọng nói mang theo sự vui mừng, “Anh có chạm được vào chúng nó không?”

 

Trầm Trì buông tay ra, một đôi tai báo tròn xoe xuất hiện trên đầu Nghê Vũ giữa bầu trời âm u tăm tối.

 

“Thật sự mọc lại rồi?” Nghê Vũ không thể tin được.

 

Trầm Trì cười, “Em tự mình sờ đi.”

 

Nghê Vũ vừa định giơ tay lên thì Trầm Trì đã duỗi tay ra sau gáy cậu, anh thở phào nhẹ nhõm, kéo cậu cúi người xuống gần hơn.

 

Đôi môi vừa trải qua chiến hỏa cũng chẳng còn mềm mại, lại có mùi rỉ sắt, Nhưng Nghê Vũ vẫn nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, cùng Trầm Trì trao nhau nụ hôn thật dài.

 

Dường như trong gió có gì đó vừa rơi xuống, xao động nhẹ vô cùng nhưng Trầm Trì vẫn nghe được.

 

Lúc bị buông ra, Nghê Vũ có chút sửng sốt, “Tiên sinh?”

 

“Có người đang đến gần.” Trầm Trì cố gắng chống đỡ thân thể mình dậy, “Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì người tới chắc hẳn là đồng minh của chúng ta.”

 

Nghê Vũ sải cánh bay lên cao nhưng vẫn không bay đi xa, cậu nhìn về phía mặt đất hoang tàn, bất ngờ, cậu thấy một bóng đen đang lao về hướng này.

 

Lúc nhìn rõ được mặt người kia, Nghê Vũ giật mình, cậu cảnh giác nói: “Là anh ta?”

 

Trầm Trì hỏi: “Em gặp qua người đó rồi à?”

 

Nghê Vũ gật đầu, mi tâm nhíu chặt.

 

Đó là Trần, người bán kẹo bông gòn ở doanh trại 097, anh ta thường hay dỗ bọn trẻ, nói cho tụi nó biết hình dáng của những đám mây là như thế nào!

 

Nhất thời, Nghê Vũ không thể xác định được, rốt cuộc thì Trần là đồng minh hay là kẻ địch nữa.

 

Lúc trước, Trần đã cố gắng hết sức khuyên cậu gia nhập binh đoàn lính đánh thuê của mình, sau đó doanh trại 097 xảy ra chuyện, người sống sót được chuyển đến các doanh trại khác, nhưng Trần lại là người duy nhất mất tích.

 

Nếu người này có thể đến đây, vậy tất nhiên anh ta cũng là người nắm giữ Mật mã sinh mệnh, cũng có những năng lực của sinh vật ở chiều không gian cao hơn.

 

Nhưng…

 

Nghê Vũ chưa kịp suy nghĩ thêm được gì thì Trần đã đến gần ngay trước mặt cậu.

 

Người mang năng lực của sinh vật ở chiều không gian cao có khả năng kiểm soát không gian rất mạnh.

 

Nghê Vũ bình tĩnh chắn trước mặt Trầm Trì, lại nhìn thấy sắc mặt trắng bệch như tờ giấy của Trần, khi bắt gặp ánh mắt của cậu, trong mắt anh ta hiện lên vẻ kinh ngạc, “Là cậu?”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (66)
Chương 1: Chương 1: Nghê Vũ. Chương 2: Chương 2: KẸO BÔNG GÒN THỎ. Chương 3: Chương 3: CÂY GÃI NGỨA. Chương 4: Chương 4: ĐẦU BÁO NÃO BÁO. Chương 5: Chương 5: THIẾU TƯỚNG. Chương 6: Chương 6: KẾT HÔN. Chương 7: Chương 7: LÂY NHIỄM. Chương 8: Chương 8: BAY CAO. Chương 9: Chương 9: LÒNG BÀN TAY. Chương 10: Chương 10: LAM TINH PHU NHÂN. Chương 11: Chương 11: GIẢI PHẪU. Chương 12: Chương 12: SÁCH. Chương 13: Chương 13: TRI ÂN BÁO ĐÁP. Chương 14: Chương 14: ĐÓA HOA CAO LÃNH. Chương 15: Chương 15: TRƯỞNG THÀNH. Chương 16: Chương 16: TÔI SẼ KHÔNG ĐỂ NGÀI PHẢI THẤT VỌNG! Chương 17: Chương 17: PHƯỢNG HOÀNG. Chương 18: Chương 18: LỜI MỜI. Chương 19: Chương 19: MÀU HOA MÂN CÔI. Chương 20: Chương 20: KÍNH BẢO VỆ MẮT MÀU HOA MÂN CÔI Chương 21: Chương 21: MÓNG VUỐT ĐANG RUN RẨY. Chương 22: Chương 22: TỎ TÌNH Chương 23: Chương 23: 1000 ĐỒNG VÀNG. Chương 24: Chương 24: THỂ LỰC KHÔNG ĐỦ. Chương 25: Chương 25: THIẾU TƯỚNG LÀ TÊN LỪA ĐẢO. Chương 26: Chương 26: HỒ ĐỒ Chương 27: Chương 27: Ác chiến Chương 28: Chương 28: THÍCH EM? Chương 29: Chương 29: EM LÀ BẠN ĐỜI CỦA ANH. Chương 30: Chương 30: CẦU VỒNG HAY VŨ BÃO GÌ CŨNG KHÔNG BẰNG EM. Chương 31: Chương 31: Tiên sinh. Chương 32: Chương 32: MỘT NỬA VÒNG TAY. Chương 33: Chương 33: LỄ VẬT CHƯA TỪNG BỊ MẤT. Chương 34: Chương 34: HƯƠNG VỊ THỜI GIAN TRÊN QUẢ ĐÀO MẬT. Chương 35: Chương 35: TIM ĐẬP. Chương 36: Chương 36: GẶP LẠI. Chương 37: Chương 37: ĐAU KHÔNG? Chương 38: Chương 38: CHÚC MỪNG NGHÊ VŨ ĐẠI NHÂN. Chương 39: Chương 39: NGÀN CÂN TREO SỢI TÓC. Chương 40: Chương 40: NHIỄM VIRUS LẦN THỨ HAI? Chương 41: Chương 41: NHIỄM VIRUS CẤP CAO. Chương 42: Chương 42: THẦN LINH. Chương 43: Chương 43: ĐỘNG VẬT MÁU LẠNH. Chương 44: Chương 44: NHƯNG CẬU ẤY PHẢI SỐNG SÓT. Chương 45: Chương 45: BẤT KHẢ CHIẾN BẠI. Chương 46: Chương 46: ĐỒ ĐẰNG. Chương 47: Chương 47: CHÚ ĐỊNH DIỆC VONG. Chương 48: Chương 48: ĐỂ TÔI HÔN EM. Chương 49: Chương 49: LÃNG MẠN CẤP BẬC VŨ TRỤ. Chương 50: Chương 50: TRỜI SINH MỘT CẶP. Chương 51: Chương 51: CÙNG EM ĐI ĐẾN BẤT CỨ NƠI NÀO TRONG VŨ TRỤ. Chương 52: Chương 52: ĐẾN CHỖ CỦA TÔI. Chương 53: Chương 53: EM XỨNG ĐÁNG. Chương 54: Chương 54: CÓ THỂ LÀM BẤT CỨ ĐIỀU GÌ VỚI EM. Chương 55: Chương 55: ĐỂ CHO EM SẢNG KHOÁI TRƯỚC ĐÃ. Chương 56: Chương 56: EM KHÔNG DỄ BẮT NẠT ĐÂU NHA. Chương 57: Chương 57: HÔN LÊN CHÚNG NÓ. Chương 58: Chương 58: DÂY CỘT TÓC HOA BĂNG. Chương 59: Chương 59: CŨNG LÀ BẢO BỐI CỦA EM. Chương 60: Chương 60: EM LÀ MỘT PHẦN CỦA ANH Chương 61: Chương 61: BỞI VÌ EM LÀ DUY NHẤT. Chương 62: Chương 62: BÁO BÁO RẤT THỎA MÃN. Chương 63: Chương 63: ANH MUỐN VÒ TAI BÁO CỦA EM À? Chương 64: Chương 64: BÁO BÁO, BÁO BÁO. Chương 65: Chương 65: Phiên ngoại 1 – BA NĂM SAU (thượng) Chương 66: Chương 66: Phiên ngoại 2 – BA NĂM SAU (hạ)