Chương 62
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 62: Cầu hòa

“Uống nước đi.”

Giang Yển không ngờ Chúc Lê lại phản ứng mạnh như vậy, vội vàng rót cốc nước rồi vuốt lưng cho cậu.

Chúc Lê ừng ực uống cạn cốc nước mới miễn cưỡng ngừng ho khan. Cậu lườm Giang Yển một cái rõ dài, cuối cùng cũng nhận ra hắn đang trêu chọc mình.

Biết thế, biết thế thì cậu… cậu vẫn sẽ đưa tiền lương cho Giang Yển ca ca thôi. Ai bảo cậu muốn ca ca vui vẻ chứ?

Sau bữa tiệc lớn, túi tiền của tân binh chốn công sở vừa mới nhận lương chỉ còn lại hai trăm tệ, chẳng còn vốn liếng đâu mà lêu lổng bên ngoài nữa, đành ngoan ngoãn theo Giang Yển về nhà.

Tuy đã là người có thu nhập, nhưng Chúc Lê vẫn không quên đám cây giống vừa mới trồng. Vừa về đến nhà, cậu liền cởi áo khoác chạy tót ra sau núi.

Giang Yển bất đắc dĩ lắc đầu, cầm lấy áo khoác Chúc Lê định treo lên thì thấy từ trong túi rơi ra hai cái hộp nhỏ. Theo bản năng, anh cúi xuống nhặt lên. Nhìn thấy dòng chữ trên hộp…

Giang Yển: “…”

Chúc Lê chạy ra sau núi kiểm tra, thấy cây giống đều đã bén rễ và sống tốt. Có lẽ do cậu chọn lựa kỹ càng nên hai ngày nay không có cây nào bị chết, thậm chí còn lác đác nhú mầm non.

Chúc Lê thấy vậy mới hơi yên tâm. Sau đó cậu lại chạy đến gốc cây hồ dương vàng vẫn im lìm bất động kia. Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng cậu cảm thấy gốc cây đại thụ cháy đen nửa sống nửa chết này dường như có chút sức sống hơn.

Chúc Lê không biết phải xử lý gốc cây này thế nào, cũng chẳng hiểu gì về mấy loại dung dịch dinh dưỡng mà chuyên gia hay dùng. Cậu chỉ biết tưới chút nước, dùng ý niệm cầu nguyện một lát rồi mới vui vẻ rời đi, hoàn toàn không biết điều gì đang chờ đợi mình ở nhà.

Nếu biết trước, chắc chắn cậu sẽ chọn ở lại tưới thêm ít nước nữa…

Giang Yển đang ngồi làm việc trong thư phòng, ngón trỏ nhẹ gõ lên mặt bàn, bên cạnh là hai cái hộp nhỏ. Chúc Lê vừa bước vào tìm người liền chú ý ngay đến chúng. Cậu đang định hỏi đó là cái gì thì nhìn thấy màu sắc quen thuộc, lập tức phản ứng lại.

“Anh… sao anh lại có cái này!”

Mặt Chúc Lê đỏ bừng trong nháy mắt, thậm chí còn đỏ hơn cả hôm nghe Giang Yển tỏ tình. Cậu muốn nhào tới giật lại nhưng lại xấu hổ không dám, cuối cùng chỉ biết cứng đờ đứng chôn chân tại chỗ, lắp bắp hỏi.

“Rơi ra từ túi áo em.” Giang Yển xoay xoay cái hộp trong tay, mặt không cảm xúc nói.

“Là… là thầy đưa cho em, em chưa kịp trả lại!” Chúc Lê không chút do dự bán đứng Trình Phong.

“Ừ.” Giang Yển ậm ừ một tiếng đầy ẩn ý. Hắn đoán cũng chẳng đời nào A Lê chủ động xin mấy thứ này.

Xem ra quyết định để A Lê theo Trình Phong học tập lúc trước vẫn là quá qua loa. Không biết tên lưu manh già đó nhân lúc hắn không có mặt đã dạy hư em ấy những gì.

“Trình Phong chỉ được cái y thuật khá, còn nhân phẩm thì bình thường thôi. Lúc học nghề thì nghe ông ta, còn những chuyện khác thì đừng nghe.” Giang Yển thản nhiên tịch thu hai cái hộp nhỏ, vẻ mặt nghiêm trang dặn dò.

“Dạ…” Chúc Lê nhìn theo bàn tay Giang Yển đã đút cái hộp vào túi quần, muốn nói lại thôi. Thật ra cậu thấy thầy cũng tốt mà, chỉ là thỉnh thoảng hơi tưng tửng chút thôi. Nhưng nhìn bộ dạng đầy thành kiến của ca ca với thầy, cậu quyết định im lặng là vàng.

Xa xa tại nhà riêng, Trình Phong đang đắp mặt nạ xem phim hài ngắn bỗng nhiên hắt xì một cái rõ to, nghiêm túc nghi ngờ có kẻ đang nói xấu mình.

Chắc không phải đâu, hôm nay y rõ ràng vừa làm chuyện tốt mà…

Tóm lại, sau khi Giang Yển tịch thu hai cái hộp đó, Chúc Lê không còn nhìn thấy chúng nữa. Cậu cũng xấu hổ không dám đòi lại, coi như không biết gì.

Chỉ là cứ nghĩ đến việc thứ đó đang ở chỗ Giang Yển, cậu lại thấy khó chịu không nói nên lời, trong lòng cứ thôi thúc bản năng muốn tìm ra nó rồi đem giấu đi thật kỹ.

Nhưng cậu cũng chẳng rối rắm được lâu. Vào ngày thứ ba sau khi nhận lương, trong chuỗi ngày bình yên lại xuất hiện một vị khách không mời mà đến.

Giang Minh Huy vừa được tại ngoại do không đủ bằng chứng. Vốn dĩ ông ta không định đến Tô Thành tìm Giang Yển.

Kế hoạch ban đầu của ông là đợi giải quyết xong chuyện công ty sẽ rảnh tay xử lý đứa con trai tự cho là đã thoát khỏi sự kiểm soát của mình. Ông sẽ khiến nó cam tâm tình nguyện quay về Giang gia, cúi đầu nhận lỗi vì những hành vi phản nghịch trước đó, rồi một lần nữa khuất phục dưới sự điều khiển của ông.

Không ngờ nanh vuốt của đứa con này lại dài hơn ông tưởng tượng, dám chọn đúng thời điểm nhạy cảm này mà hung hăng xé toạc một miếng thịt trên người ông.

“Không hổ là hạt giống của tao, chưa bao giờ bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để leo lên.” Giang Minh Huy nhìn đứa con trai đối diện, hiếm hoi nở nụ cười thưởng thức.

Giang Yển chưa bao giờ nghe Giang Minh Huy nói những lời như vậy, nhưng trong lòng hắn không hề dao động. Hắn chỉ nâng tách hồng trà mới pha lên nhấp một ngụm, lẳng lặng xem đối phương diễn trò.

“Mày có sự quyết đoán và tàn nhẫn như vậy, sau này giao công ty cho mày tao cũng yên tâm.” Giang Minh Huy như cảm thán một câu, sau đó tung ra miếng mồi mà ông ta cho là sự ban ơn to lớn: “23% cổ phần, hôm nay có thể chuyển nhượng ngay cho mày. Sau này mày cũng là một trong những cổ đông lớn nhất của công ty, là loại có thực quyền. Đợi tao trăm tuổi già đi, Giang thị sẽ là của mày.”

“Nhưng mày phải cùng tao về Hải Thành, mở họp báo làm rõ những tin đồn thất thiệt bôi nhọ tao mấy ngày nay.”

Giang Minh Huy vốn nắm giữ 60% cổ phần công ty. Năm xưa ông ta dùng 2% làm sính lễ cho Tần Duyệt. Sau khi Tần Duyệt qua đời, theo di chúc, tài sản của bà đều để lại cho cha là Tần Vĩnh Tế, sau đó lại chuyển sang tên Giang Yển.

Giờ cộng thêm 23% ông đưa ra, tổng cộng Giang Yển sẽ nắm giữ 25% cổ phần. Hắn sẽ trở thành cổ đông lớn nhất của Giang thị chỉ sau ông. Đây là một phần tư công ty niêm yết, ông không tin Giang Yển không động lòng.

Nhưng Giang Yển vẫn bình tĩnh như vậy. Cái vẻ mặt nửa sống nửa chết này từng là thứ Giang Minh Huy thích nhìn thấy nhất, nhưng giờ đây nó chỉ khiến ông cảm thấy phiền lòng và nôn nóng.

“Ông đang nói đến tin đồn nào?”

Phải công nhận rằng, tình cảm cha con nhà này tuy giả tạo, nhưng sự hiểu biết về nhau lại cực kỳ sâu sắc. Ít nhất trong khoản chọc tức đối phương thì chọc đâu trúng đó.

Giang Minh Huy trong khoảnh khắc thậm chí không kiểm soát được biểu cảm dữ tợn vặn vẹo trên khuôn mặt. Ông đã cố tình quên đi ba cái hot search khiến ông muốn giết người kia, thế mà Giang Yển lại cố tình ép ông phải nhớ lại.

Ông dứt khoát không diễn nữa, lạnh lùng nhìn Giang Yển, nghiến răng nghiến lợi nói: “Là tin đồn tao ngược đãi mày. Chỉ cần mày đích thân đứng ra làm rõ, chuyện này sẽ nhanh chóng qua đi. Đến lúc đó tao sẽ có đủ năng lực vực dậy công ty.”

Còn những vấn đề khác, trốn thuế có thể đẩy hết cho bộ phận tài chính, tay giám đốc ngoại tình với nữ minh tinh cũng có thể đá khỏi hội đồng quản trị, đó đều là chuyện nhỏ. Chỉ cần bản thân ông trong sạch, không dính líu đến bê bối ngược đãi trẻ em, ông hoàn toàn có thể làm lại từ đầu.

Còn về… còn về mấy bài đăng nói ông bị liệt dương, vốn dĩ là lỗi của con đàn bà điên đó, liên quan gì đến ông?! Ông cũng là nạn nhân mà! Chỉ cần mấy ngày tới ông không lên mạng, coi như không nhìn thấy là được.

Ông đâu phải minh tinh, đợi qua một thời gian có tin bát quái mới, mọi người tự nhiên sẽ quên chuyện này thôi.

Đúng, chính là như vậy. Hiện tại trọng điểm là Giang Yển. Chỉ cần Giang Yển chịu đứng về phía ông, ông vẫn có thể giành lại lợi thế về mặt dư luận…

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc