Chương 62
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 62

Giọng nói của Tạ Tranh ở rất gần, Lộ Lộc chầm chậm chớp mắt, cảm thấy như thể hơi thở cũng dừng lại.

Có dây leo sinh trưởng từ đầu ngón tay Lộ Lộc chạm vào lưng Tạ Tranh, quấn quanh cánh tay, bắp tay, ngực cậu, cuối cùng cắm sâu vào trái tim cậu, rồi nở ra từng nụ hoa.

Tay Lộ Lộc ôm Tạ Tranh siết chặt hơn một chút.

“Nhưng mà chú Tạ,” Giọng Lộ Lộc không lớn, tốc độ nói rất nhanh: “Tính cách của em thực ra không lạc quan đến thế, luôn luôn nghĩ rất nhiều, còn hay ghen tuông.”

Ghen tuông.

Lộ Lộc đã ghen rất nhiều, rất rất nhiều, ngay hôm qua cũng có.

Lúc đầu ghen với Tống Thanh Viễn, ghen tỵ vì thầy Tống và Tạ Tranh thân thiết với nhau, hai người tuổi tác gần nhau như vậy, đã cùng nhau đi qua rất nhiều năm.

Sau này đi thực tập ở chỗ Tạ Tranh, cậu cũng ghen với trợ lý của anh, Tạ Tranh nói chuyện với mấy cô trợ lý nhỏ đều rất kiên nhẫn, làm sai việc cũng không dễ nổi giận, cậu ghen tỵ vì những người đó có thể ở nơi gần Tạ Tranh như vậy mỗi ngày, không giống với cậu, chỉ có thể ở bên Tạ Tranh hơn một tháng vào kỳ nghỉ hè, rồi lại phải chia xa.

Khi Tạ Tranh đi gặp người khác, cậu sẽ để ý đến ngoại hình, tuổi tác, giới tính của đối phương, khi đi công tác, cậu lại lo lắng Tạ Tranh có gặp người khác không, người tốt hơn cậu.

Tạ Tranh không quen biết cậu trước khi gặp cậu, thích khuôn mặt của cậu. Nhưng lần đầu tiên cậu gặp Tạ Tranh, cậu đã biết anh là ai, biết anh rất giỏi, chạy rất nhanh, ngay cả chỗ anh từng ngồi, nét chữ của anh, Lộ Lộc đều biết, cậu rất hiểu anh, nên cậu đã yêu anh.

Bây giờ thì sao? Lộ Lộc cảm thấy Tạ Tranh vẫn chưa hiểu mình.

Cậu hận không thể mổ xẻ bản thân mình ra cho Tạ Tranh xem, cho Tạ Tranh xem quá khứ của cậu, nhưng lại sợ Tạ Tranh nghĩ, à, hóa ra thằng nhóc này cũng chẳng khác gì người khác, không phải chỉ có mỗi cái mặt thôi sao.

Lộ Lộc cọ môi hai cái vào vải áo trên vai Tạ Tranh: “Chú Tạ, em—”

Tạ Tranh lại như thể biết cậu muốn nói gì.

Giọng người đàn ông bình tĩnh “ha ha” một tiếng: “Câm cái mồm chó của em lại, đừng nói mấy lời thiểu năng mà ông đây không thích nghe.”

Lộ Lộc: “…”

Cậu chớp chớp mắt, ngoan ngoãn không nói gì nữa.

Tạ Tranh lại nói: “Thích là thích thôi, làm gì có nhiều nhưng mà như vậy.”

Lộ Lộc cười, cảm thấy những nụ hoa trên dây leo quấn quanh mình từng chút một nở rộ.

“Thôi được rồi,” Tạ Tranh đẩy Lộ Lộc ra: “Tôi đi xem Tạ Tích.”

Anh tưởng Tạ Tích đã ngủ rồi, không ngờ vào phòng lại thấy Tạ Tích ôm một món đồ chơi đang mơ màng nhìn mình: “Ba ba.”

Tạ Tranh đi qua nhéo má cậu bé: “Ngủ đi.”

“Ba ba.” Đứa trẻ lại gọi anh một tiếng.

Tạ Tranh cảm nhận được Tạ Tích có điều muốn nói. Anh quay đầu nhìn một cái, tìm một chiếc ghế ngồi xuống, rồi quay lại thấy Tạ Tích ôm chặt món đồ chơi hơn một chút.

“Ba ba,” Tạ Tích hỏi anh: “Ba có thích con, và Tiểu Thần, với Tiểu Tinh không ạ?”

Tạ Tích vùi đầu vào lớp lông xù của món đồ chơi, chỉ để lộ đôi mắt đen láy nhìn Tạ Tranh: “Hôm nay con, xem TV, chú đó nói, chú ấy thích em bé nhỏ tuổi hơn.”

Tạ Tranh nhướng một bên lông mày.

Anh trực tiếp đưa tay ra, bế Tạ Tích lên. Đứa trẻ vẫn còn kéo theo món đồ chơi cao hơn cả người nó, điều này khiến Tạ Tranh cảm thấy mình đang nhổ đậu phộng, kéo một cái là kéo ra cả một chuỗi.

Tạ Tranh để Tạ Tích và món đồ chơi cùng ngồi trên đùi mình, Tạ Tích lập tức nắm lấy vạt áo trước ngực anh, tư thế nép vào. Tạ Tranh hỏi Tạ Tích: “Con tin ba hay tin TV?”

Tạ Tích nói: “Tin ba ba.”

Tạ Tranh gật đầu: “Ba rất thích con, và Tạ Thần Quang, Tạ Tinh Quang. Đều thích như nhau. Nhưng sau này ba có thể hôn con nhiều hơn hai cái, vì con lớn hơn chúng nó hai tuổi.”

Tạ Tích chớp chớp mắt, mím môi cười khúc khích, khuôn mặt đỏ hồng.

Tạ Tranh hôn ba cái lên mặt cậu bé, hỏi: “Chuyện kể trước khi ngủ mà ba luôn kể cho con nói thế nào?”

Tạ Tích hạnh phúc nép trong lòng Tạ Tranh mà nổi bong bóng: “Con lớn lên trong tình yêu của hai người ba. Hừm hừm.”

Tạ Tranh hỏi cậu bé: “Hôm nay ngủ cùng ba nhé?”

Đứa trẻ lập tức gật đầu như gà mổ thóc.

**

Tháng tiếp theo Lộ Lộc sống bằng cách đếm ngược.

Mùng 1/6 là sinh nhật 22 tuổi của cậu, cũng là ngày cậu đạt đến độ tuổi kết hôn tối thiểu theo quy định pháp luật dành cho alpha.

Chờ đợi luôn khó khăn, may mắn là Lộ Lộc có rất nhiều việc phải làm. Phải chuẩn bị hồ sơ tác phẩm, phải làm điêu khắc, còn phải học thuộc từ vựng, làm bài tập.

Lộ Lộc thích nhất là lúc mình học bài, Tạ Tích ngồi trên đùi cậu, giả vờ như mình hiểu, líu lo đọc theo.

Giữa tháng 5, Tạ Tích tốt nghiệp lớp tiền mẫu giáo một cách suôn sẻ, quang vinh trở thành học sinh mẫu giáo.

Tạ Lý lại gửi đến quà mừng tốt nghiệp của Tạ Tích, một bộ tài liệu ôn thi thạc sĩ đầy đủ, Lộ Lộc rút hai cuốn ra dùng, số còn lại bị Tạ Tích dùng bút sáp viết đầy “123” và “abc.”

Ngày cuối cùng của tháng 5, thời tiết ở Lâm Uyên đã bắt đầu nóng lên, hoa cỏ đang non mơn mởn, Lộ Lộc không thể đọc thêm một trang sách nào, cũng không thể vẽ thêm một nét nào, bèn đi dạo vài vòng dưới nhà, ngồi xổm trên mặt đất gọi điện thoại cho bà nội, tâm trạng mới bình tĩnh lại được một chút.

Kết hôn? Kết hôn đại diện cho điều gì? Từ nay về sau tên của cậu sẽ được viết cùng với tên của người yêu, căn nhà hai người ở cũng sẽ biến thành “gia đình”.

Buổi tối Tạ Tranh trở về, Lộ Lộc hỏi: “Em muốn bố trí lại nhà cửa một chút.”

Cậu đã từng đến căn hộ của Tạ Tranh ở Thần An, căn hộ rộng rãi sáng sủa, trang trí đơn giản nhưng sang trọng, do Tạ Tranh tự tay giám sát thiết kế.

Còn căn nhà ở đây thì do trợ lý của Tạ Tranh phụ trách trang trí. Ngôi nhà đắt tiền, nhưng thiết kế rất đơn giản, dù sao mục đích ban đầu của Tạ Tranh là chỉ cần ở được là được.

Tạ Tranh không có ý kiến gì với đề nghị của Lộ Lộc: “Được, tôi tin vào mắt thẩm mỹ của em. Nhưng cũng nhắc tôi một chuyện — Mẹ tôi nói đồ của tôi đã được dọn dẹp xong rồi, hai ngày nữa tôi sẽ bảo người mang về.”

Hôm nay Tạ Tranh đi xã giao đã uống chút rượu, nói được vài câu đã ngủ thiếp đi, nửa đêm tỉnh dậy đi vệ sinh thì phát hiện Lộ Lộc vẫn còn thức, đang học thuộc từ vựng.

“Ông đây thấy em khỏi bệnh rồi bắt đầu được đà làm tới. Thường xuyên thức khuya.” Tạ Tranh búng Lộ Lộc một cái: “Đừng lẩm bẩm cái thứ thiên thư nước ngoài của em nữa, đi ngủ với ông.”

Lộ Lộc bị Tạ Tranh chọc cười khúc khích một hồi lâu.

Đợi Tạ Tranh nằm xuống, Lộ Lộc liền tắt đèn ngủ nhỏ, ôm lấy anh.

Bàn tay cậu vòng qua Tạ Tranh từ phía sau, lòng bàn tay áp vào bụng dưới Tạ Tranh, có thể cảm nhận rõ ràng vòng eo thon gọn mạnh mẽ của anh.

Người ta nói sau sinh không dễ hồi phục, nhưng Tạ Tranh vô cùng chú ý tập luyện, Lộ Lộc thậm chí cảm thấy eo Tạ Tranh còn thon hơn trước một chút.

Tay Lộ Lộc tạo thành hình chữ bát, đo vòng eo Tạ Tranh, sờ sờ liền cảm thấy cơ thể nóng lên.

Giọng Tạ Tranh mang theo vẻ trêu chọc truyền đến từ phía trước: “Dẹp cái roi nai của em lại đi.”

Lộ Lộc: “….”

Cuối cùng hai người vẫn l*m t*nh, Lộ Lộc lo lắng cơ thể Tạ Tranh chưa hoàn toàn hồi phục, không dám dùng sức. Tạ Tranh không kiên nhẫn “chậc” một tiếng, trực tiếp lật người ngồi lên;

Lộ Lộc giữ lấy vòng eo thon gọn của anh, lúc đầu còn hạn chế hành động của Tạ Tranh, sau đó bị Tạ Tranh ghé tai gọi hai tiếng chồng, cậu cũng mất kiểm soát, đến cuối cùng cậu nhìn Tạ Tranh ngửa đầu lên, mồ hôi rơi xuống từ yết hầu đang chuyển động, trong lòng lại nghĩ là không thể cứ thế mà chết vì hạnh phúc, ngày mai còn phải đi đăng ký kết hôn nữa chứ.

Ngày hôm sau, khắp đường phố đều dán đầy áp phích Anime.

Tạ Tranh và Lộ Lộc đưa Tạ Tích đi chơi một vòng ở công viên giải trí, dẫn cậu bé ăn một suất ăn ngày lễ có tặng kèm đồ chơi, rồi mới đến Cục Dân chính.

Lão Điền là người lái xe, Tạ Tranh có thể nhìn thấy anh ta cứ cười mãi trong gương chiếu hậu.

Tạ Tranh đá vào lưng ghế của anh ta một cái.

Lão Điền cũng không nói chuyện với anh, mà lại bắt chuyện với Tạ Tích: “Tiểu Tích, cháu có biết chúng ta sắp đi đâu không?”

Tạ Tích lắc đầu.

Lão Điền: “Cục Dân chính, ha ha.”

Tạ Tích không biết Lão Điền đang vui vẻ chuyện gì, nhưng cũng bị lây niềm vui: “Ha ha.”

Lộ Lộc cũng cười: “Ha ha.”

Tạ Tranh: “…………”

Trí tuệ của cả chiếc xe này cộng lại có được 200 không?

Tạ Tranh muốn đưa tay lên đỡ trán, nhưng lại sợ làm rối tóc.

Đến Cục Dân chính mới thấy người xếp hàng không ít, mọi người đều tranh thủ ngày Quốc tế Thiếu nhi đến xếp hàng.

Hai người đứng ở cuối hàng, quay đầu lại còn thấy Lão Điền và Tạ Tích vẫy tay với họ trong xe.

Nhiều người phía trước đều quay đầu lại nhìn, có lẽ là tò mò tại sao hai người đều là alpha mà lại có thể ở bên nhau, Lộ Lộc cười híp mắt nắm tay Tạ Tranh, Tạ Tranh nói: “Buông ra.”

Rồi lại nói: “Đổi tay, tay trái tôi đánh chữ chậm, đang vội chửi người đây. Mẹ nó, lại làm hỏng việc của ông đây rồi.”

Lộ Lộc chớp chớp mắt, cắn môi cười, đổi sang bên kia nắm tay anh.

Trả lời tin nhắn xong Tạ Tranh ngẩng đầu nhìn Lộ Lộc một cái: “Qua đây.”

Anh đưa tay chỉnh lại cổ áo cho Lộ Lộc.

Một tiếng bốn mươi phút sau, hàng xếp đến lượt Tạ Tranh và Lộ Lộc. Nhân viên công vụ chỉ dẫn hai người đứng trước tấm vải đỏ, “tách” một tiếng, không lâu sau đã có chứng nhận.

Cuốn sổ đăng ký kết hôn đỏ rực, bên phải dán ảnh của hai người.

Cả hai đều thuộc kiểu ăn ảnh, huống hồ hôm nay còn cố ý ăn mặc, Tạ Tranh đeo chiếc cà vạt đắt nhất của mình, Lộ Lộc mặc áo sơ mi trắng, trông rất thanh lịch, tóc đã dài ra gần bằng độ dài lúc Tạ Tranh lần đầu gặp cậu.

Lộ Lộc nâng cuốn sổ đăng ký kết hôn của hai người lên ngắm đi ngắm lại, lúc ngẩng đầu lên vẻ mặt vẫn còn có chút ngây ngô: “Chú Tạ.”

Tạ Tranh véo mặt cậu một cái: “Chồng đây.”

Thực ra ban đầu Tạ Tranh chỉ muốn thuận miệng trêu Lộ Lộc một chút, vừa thốt ra khỏi miệng, mới phát hiện xưng hô này đã được thông qua thủ tục, là thật rồi.

Anh chậc một tiếng, cảm thấy niềm vui của mình lại bị tước đi một chút.

Về nhà Tạ Tranh đi trêu chọc cặp song sinh một lúc.

Chị gái và em trai vẫn là nhìn thấy đối phương liền bắt đầu khóc, cái kiểu ghét bỏ đó, như thể đã kết thù từ trong bụng Tạ Tranh vậy. Nếu hai đứa lại gần nhau một chút là bắt đầu nhăn mặt với đối phương, kéo cổ áo đối phương, đúng là trận đấu quyền anh của trẻ sơ sinh.

Tạ Tranh chụt chụt gọi chị gái, rồi chụt chụt gọi em trai, hai chị em cùng cười với anh, nụ cười thì rất đáng yêu, chỉ là không có răng, khiến Tạ Tranh cảm thấy rợn người.

Đợi Tạ Tranh chơi đủ rồi, bước ra khỏi phòng của cặp song sinh, nhìn thấy Lộ Lộc đặt sổ đăng ký kết hôn của hai người lên sofa, quỳ trên mặt đất chụp ảnh.

Tạ Tranh hỏi: “Chuẩn bị đăng lên vòng bạn bè?”

Lộ Lộc “vâng” một tiếng: “Chỉ là không biết nên viết gì.”

Tạ Tranh: “Tôi dạy em, em cứ đăng hai chữ này: Ngầu không?”

Lộ Lộc: “…………”

Thế thì quả thực là rất ngầu.

**

Weibo Lộ Lộc

[Đăng tải một giờ trước]

@Deer:

Loài người ban đầu là sinh vật có bốn cánh tay, bốn chân và hai khuôn mặt

Một ngày nọ, loài người khiến các vị thần nổi giận, vì vậy thần Zeus đã chia họ làm đôi

Từ đó mỗi người đều thiếu đi nửa kia của mình.

Và em, khi em nhìn thấy chú, em đã biết chú là mảnh ghép của mình rồi
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (27)
Chương 2: Chương 2 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 19: Chương 19 Chương 47: Chương 47 Chương 56: Chương 56 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67: Ngoại truyện: Tuổi trẻ chính trực Chương 68: Chương 68: Ngoại truyện: Giấc mơ cổ tích 01 Chương 69: Chương 69: Ngoại truyện: Giấc mơ cổ tích 02 Chương 70: Chương 70: Ngoại truyện: Say rượu 01 Chương 72: Chương 72: Ngoại truyện: Say rượu 03 Chương 73: Chương 73: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 01 Chương 74: Chương 74: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 02 Chương 75: Chương 75: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 03 Chương 76: Chương 76: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 04 Chương 77: Chương 77: Ngoại truyện: Em bé của tình yêu 05 Chương 78: Chương 78: Ngoại truyện phúc lợi 01