Chương 62: Gặp nạn trên núi
Lục Thanh bước chậm rãi trên con đường làng vắng lặng.
Bề ngoài cậu trông bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dậy sóng.
Mấy tên côn đồ bị cậu đánh gãy tay chân, e rằng sau này khó mà tiếp tục làm chuyện xấu.
Ngay cả nếu muốn sống lương thiện, chắc cũng chẳng dễ dàng gì.
Còn lý do cậu không giết chúng —
đơn giản vì Lục Thanh không phải người máu lạnh.
Nói thật ra, ở kiếp trước, ngoài việc giết cá để ăn, cậu gần như chưa từng giết gà, giết vịt,
chứ đừng nói đến giết người.
Từ khi xuyên đến thế giới này, Lục Thanh vẫn luôn nhắc mình rằng nơi đây khác hẳn —
một thế giới tàn khốc, nơi kẻ yếu bị kẻ mạnh nuốt chửng.
Nhưng dù đã chuẩn bị tâm lý, cậu vẫn không thể dễ dàng ra tay giết người.
Không phải vì sợ, mà vì cậu không biết nếu giết người rồi, mình sẽ thay đổi đến mức nào.
Là người từng trải, Lục Thanh hiểu rõ:
giết người một lần rất dễ, nhưng vượt qua ranh giới đó xong,
rất khó để giữ lại phần “người” trong tim mình.
Nếu bọn côn đồ kia là loại mất hết nhân tính, giết người không gớm tay,
có lẽ cậu đã không ngần ngại trừ khử chúng.
Nhưng nhờ siêu năng lực , cậu biết rằng chúng chưa đến mức đó —
vẫn còn chút lương tâm sót lại.
Vì vậy, cuối cùng Lục Thanh chọn cách tha cho chúng một con đường sống.
Cậu cười khẽ, tự giễu mình:
“Rõ ràng ta chẳng giống mấy nhân vật chính trong truyện,
vừa xuyên không là giết người không chớp mắt.”
Dù sao, cậu cũng chỉ là một người bình thường.
---
Sau chuyện này, Lục Thanh mới thật sự hiểu rõ
sức mạnh của một võ giả kinh khủng đến mức nào.
Dù chỉ là cấp thấp nhất — Khí Huyết cảnh,
nhưng so với người thường thì đã khác biệt như trời với đất.
Sức mạnh, phản xạ, tốc độ, khả năng chịu đòn —
mọi mặt đều vượt xa người bình thường.
Khi giao đấu với bọn côn đồ, Lục Thanh cảm nhận rất rõ:
động tác của chúng trong mắt cậu như bị quay chậm,
mỗi cú đánh đều dễ dàng né tránh hoặc chặn lại,
đến mức cậu có thể bẻ gãy tay chân từng tên mà không bị xước một sợi tóc.
Cậu thầm nghĩ:
“May mà tu luyện võ đạo khó như vậy.
Nếu ai cũng dễ dàng đạt đến Khí Huyết cảnh,
thì thế giới này chắc chẳng còn bình yên nổi.”
Thật ra, việc cậu có thể nhanh chóng bước vào Khí Huyết cảnh
là nhờ có năng lực đặc biệt hỗ trợ, sư phụ tận tâm chỉ dạy, và canh cá chạch hoàng kim giúp bồi bổ căn cơ yếu kém.
Người bình thường không có được điều kiện ấy —
có khổ luyện mười năm, tám năm,
cũng chưa chắc chạm đến ngưỡng cửa võ đạo.
Sư phụ từng nói:
“Trên đời này, một người có thể trở thành võ giả
đều là nhân tài hiếm có — ít nhất cũng một trong trăm.”
Những kẻ không có thiên phú, không nắm được bí quyết kích phát huyết khí,
dù tập cả đời cũng chỉ mạnh hơn người thường một chút,
nhiều lắm là thành võ phu làng chợ—
bắt nạt dân thường thì được,
chứ gặp võ giả thật sự là gãy răng liền.
---
Vừa suy nghĩ, Lục Thanh vừa về đến nhà.
Cậu đặt đồ xuống, thở ra nhẹ nhõm.
Dù ở chợ phiên có chút rắc rối, nhưng tâm trạng cậu vẫn khá tốt —
nhất là khi đã nhờ được Mã gia mua một thanh chiến đao.
Nghĩ đến việc sắp có vũ khí của riêng mình, cậu cảm thấy háo hức.
Cậu nghĩ chắc phải vài ngày nữa mới gặp lại Mã gia.
Không ngờ, chỉ một ngày sau, họ đã gặp lại.
---
Tại gian nhà sau trong dinh thự ở chợ lớn,
Mã gia đang đi đi lại lại, mặt đầy lo lắng, hỏi thuộc hạ:
Ngụy Công tử của Ngụy gia vẫn chưa về à?”
“Thưa Mã gia, tôi đứng đợi ngoài cổng từ nãy đến giờ,
vẫn chưa thấy công tử và đoàn người về.”
“Lạ thật, hôm qua giờ này họ đã về rồi cơ mà…” — Mã gia chau mày, linh cảm bất an.
Chờ thêm một lúc, vẫn chẳng thấy ai,
hắn càng thêm lo, vừa đi lại vừa lẩm bẩm:
“Không thể nào đâu…
Hộ vệ nhà họ Ngụy toàn là cao thủ hậu thiên cốt cảnh,
chỉ vào núi tìm bảo vật làm quà sinh nhật thôi, có gì nguy hiểm được?”
Nhưng càng tự trấn an, tim hắn càng đập mạnh.
Sau cùng, hắn bắt đầu thấy sợ thật sự.
“Khốn kiếp!
Không hiểu vị công tử đó nghĩ gì mà cứ khăng khăng tự mình lên núi.
Nếu xảy ra chuyện gì… ta tiêu mất!”
Khi hắn đang định cho người lên núi tìm kiếm,
một thuộc hạ đột nhiên hớt hải chạy vào.
“Mã gia! Ngụy Công tử …ngụy công tử và đoàn người đã về!”
“Thật sao? Ở đâu?!” — Mã gia mừng rỡ hỏi.
Nhưng nhìn thấy gương mặt tái nhợt của tên kia,
tim hắn chùng xuống:
“Về rồi… nhưng… ngụy công tử … hình như… chết rồi…”
Câu nói như sét đánh ngang tai.
Mã gia chết lặng, đầu óc trống rỗng.
Rồi lập tức hắn nắm cổ áo tên kia, hét lớn:
“Chết là sao?! Ai giết hắn?!”
“Tôi… tôi không biết!
Khi các hộ vệ về, họ khiêng cáng,
trên đó là Ngụy công tử …
toàn thân đầy máu, mắt nhắm nghiền,
tôi không thấy thở nên tưởng là chết rồi…”
“Câm miệng! Đồ ngu!”
Mã gia hiểu rằng tên này chỉ đoán mò,
nhưng lời hắn nói khiến Mã gia càng hoảng.
“Đợi ta quay lại rồi tính sổ!”
Hắn đá tên kia sang một bên, rồi chạy thẳng ra sân trước.
---
Tới nơi, Mã gia thấy vài hộ vệ nhà hộ Ngụy đang vây quanh một cái cáng đầy máu.
Trên cáng là ngụy công tử , mặt trắng bệch, mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt.
“ Lý Hộ vệ ! Chuyện gì xảy ra vậy?!” — Mã gia run giọng hỏi.
Lý Hộ vệ mặt nặng trĩu, đáp:
“Công tử đi núi không may ngã xuống vực,
bụng bị đá nhọn rạch toạc, ruột gần như lòi ra ngoài.”
Nghe đến đó, Mã gia tái mặt:
“Giờ cậu ta thế nào rồi?”
“Vẫn còn thở yếu.
Chúng tôi đã đẩy ruột trở lại, rắc thuốc cầm máu,
tạm thời cầm được nhưng không biết cầm được bao lâu.”
“Vậy giờ định làm gì?”
“Ban đầu chúng tôi định đưa công tử về thành ngay,
nhưng vết thương quá nặng, đi đường xóc khiến máu trào ra,
thuốc cầm máu cũng đã hết sạch.
Nếu cứ thế mà đi, e rằng chưa tới thành công tử đã mất.”
“Vì thế mới quay lại hỏi Mã gia có thuốc không.”
“Có! Có ngay! Ta đi lấy!”
Mã gia chạy vào nhà, chỉ một lát sau đã mang ra lọ thuốc quý nhất,
đưa cho lý hộ vệ mà không tiếc tay.
Khi thấy lý hộ vệ vén áo đắp thuốc,
vết thương dài từ bụng đến ngực khiến Mã gia rùng mình sợ hãi.
---
Sau khi đắp thuốc xong, Mã gia hỏi:
“Giờ tính sao?”
“Chúng tôi phải đưa công tử về thành ngay,” lý hộ vệ nói dứt khoát.
“Nhưng không phải ngươi vừa nói cậu ta chịu không nổi đường xóc sao?”
“Dù khó khăn vẫn phải thử.
Nếu không đi, cậu ta chắc chắn sẽ chết.”
Câu nói khiến Mã gia lặng người.
Hắn hiểu — bọn hộ vệ cũng đang cược mạng sống của mình.
Nếu công tử sống, họ còn đường thoát.
Nhưng nếu chết, cả họ lẫn Mã gia đều khó tránh tội.
“Không được… ta phải nghĩ cách khác…” —
Mã gia cau mày, vò đầu bứt tóc.
Đột nhiên, hắn như nghĩ ra điều gì,
đôi mắt sáng lên:
“Khoan đã!
Ta có cách rồi — có lẽ còn cứu được ngụy công tử!”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden