Chương 61
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 61: Quản tiền

“Đây đúng là lần đầu tiên thấy có người chiếm trọn top 3 hot search chỉ vì bị phế mất ‘của quý’, thật là mở mang tầm mắt.”

Chủ tịch một công ty niêm yết vì trăng hoa mà bị vợ thiến, chuyện này xét trên một khía cạnh nào đó còn sốc hơn cả mấy scandal của minh tinh. Đám thực tập sinh ở phòng khám của Trình Phong đương nhiên cũng không ngoại lệ, nhao nhao nhập cuộc thảo luận.

Có điều nội dung họ bàn tán chuyên môn hơn nhiều. Một nam sinh mới tốt nghiệp nghiêm túc nói: “Không biết ông ta bị phế kiểu gì nhỉ? Đi khám bao nhiêu bác sĩ rồi mà không chữa được, hay là bị cắt mất t*nh h**n rồi?”

“…” Thế thì thành thái giám thật rồi à? Những người khác lắc đầu, cảm thấy khả năng này không cao, bắt đầu phản bác có lý có cứ: “Nếu bị cắt thì thần tiên cũng bó tay chứ chữa gì nữa. Mà thế thì cần gì phải chạy đi khắp nơi tìm bác sĩ. Khả năng cao là bị hạ độc dẫn đến rối loạn cương dương, loại này chữa trị đúng là khá phiền phức.”

“Tìm bao nhiêu bác sĩ Đông Tây y đều bó tay, xem ra bệnh tình nghiêm trọng lắm.”

“Mọi người đang nói bệnh gì thế?”

Chúc Lê vừa chuẩn bị tan làm về nhà thì thấy một đám người tụ tập bàn tán về ca bệnh nan y nào đó, bèn tò mò ghé lại gần.

“Đang nói chuyện hot search đấy!”

Mấy thực tập sinh ở phòng khám qua một tháng tiếp xúc cũng đã thân thiết với Chúc Lê. Tuy ban đầu có chút ghen tị vì cậu là học trò được viện trưởng đích thân chỉ điểm, nhưng sau khi thấy cậu thực sự có tài năng, bọn họ cũng không còn thái độ gì nữa.

Ở chung lâu ngày, họ biết Chúc Lê giống như người cổ đại, mù tịt về tin tức trên mạng, bèn đưa điện thoại cho cậu xem, giải thích: “Đang nói về một ông chủ ở Hải Thành, ăn chơi trác táng, ngoại tình lung tung nên bị vợ làm cho liệt dương. Bọn tôi đang thảo luận xem ông ta bị ‘hỏng’ ở mức độ nào.”

“…” Chúc Lê lại một lần nữa cảm thán về độ cởi mở của thế giới này, đến chuyện tế nhị thế này cũng lôi lên mạng bàn tán được.

Giờ cậu đã biết internet là nơi mọi người có thể tán gẫu cùng nhau. Nhất thời không biết nói gì, cậu liếc nhìn bức ảnh nhân vật chính trên hot search. Chỉ thấy người này trông hơi quen quen, nhưng lại cảm giác như chưa gặp bao giờ. Cậu ngập ngừng nói:

“Người này sắc mặt tối sầm, môi trắng bệch, đúng là chứng hạ tiêu hư hàn. Nếu muốn biết cụ thể thì phải bắt mạch mới định đoạt được. Ông ta muốn tìm bác sĩ khám bệnh sao?”

Tuy cậu cảm thấy loại đàn ông không tôn trọng vợ thế này có bị liệt dương cũng đáng đời, nhưng y quán là nơi làm ăn, nếu bệnh nhân tìm đến thì không thể từ chối chữa trị.

“Làm gì có. Ông ta đang bị bắt giam vì nghi ngờ ngược đãi con trai, đã được thả ra đâu. Bọn tôi chỉ chém gió cho vui thôi.”

Kể cả có được thả ra thì Giang thị giờ đang loạn cào cào, bản thân ông ta lại bị mất hết mặt mũi trước xã hội, chắc trong thời gian ngắn cũng chẳng còn tâm trạng nào mà đi khám bác sĩ.

Chúc Lê gật đầu. Nếu không phải đến phòng khám chỗ cậu thì cậu cũng chỉ nghe cho biết vậy thôi. Thấy thời gian không còn sớm, cậu chào mọi người rồi ra về.

Giang Yển đã đợi dưới lầu một lúc. Nghe cậu nói muốn đến nhà hàng lần trước, hắn đương nhiên đồng ý ngay.

Chỉ tiếc là lần này không còn chương trình phần ăn tình nhân nữa. Hại Chúc Lê phải tự trấn an mình mãi, tự thuyết phục rằng Giang Yển ca ca đã nói sẽ cầu hôn với nương cậu, vậy thì họ gọi phần ăn tình nhân cũng là đường đường chính chính mà? Ai ngờ lại chẳng có…

Công cốc làm công tác tư tưởng nãy giờ khiến Chúc Lê hơi hụt hẫng, đến món bánh kem hạt dẻ yêu thích cũng gọi một cách lơ đãng.

“Sao thế?” Giang Yển không hiểu chuyện gì. Rõ ràng lúc mới vào cậu còn hừng hực khí thế, sao giờ lại ỉu xìu như cà tím gặp sương thế này.

“Không, không có gì ạ.” Chúc Lê đương nhiên không thể kể cho Giang Yển chuyện xấu hổ kia được. Cậu vội vàng mở thực đơn, hấp tấp gọi món: “Em muốn một cái bánh kem hạt dẻ, với lại…”

Cậu gọi một hơi mấy món lần trước thấy Giang Yển ăn nhiều, rồi bảo hắn gọi thêm vài món chưa ăn bao giờ. Chúc Lê lén nhìn giá tiền trên thực đơn, rồi thở phào nhẹ nhõm. May quá, tuy hơi đắt một chút nhưng cậu vẫn trả được.

Nhà hàng này lên món rất nhanh, chẳng mấy chốc bàn ăn đã đầy ắp. Chúc Lê vốn định kể chuyện vui ở phòng khám hôm nay như mọi khi, nhưng vừa nhớ đến Trình Phong là lại nhớ đến hai hộp nhỏ kỳ quái ông thầy ném cho mình. Rồi nhớ đến mấy người bạn mới quen thì lại nhớ đến hot search về gã đàn ông liệt dương kia. Thế là hứng thú chia sẻ bay biến sạch.

Nhưng không nói gì thì không khí lại trầm lắng. Chúc Lê chợt nhớ đến chuyện Giang Yển tỏ tình với mình mấy hôm trước, mặt không kìm được đỏ lên. Cậu vội vàng lôi chuyện nhắn tin lúc trước ra nói để che giấu sự ngượng ngùng:

“Khụ! Ca ca, thầy bảo sau này mỗi tháng em sẽ có 5000 tệ tiền lương thực tập, nếu đi công tác cùng thầy còn có thêm phụ cấp nữa. Sau này em không cần tiêu tiền của anh nữa rồi.”

Lần trước cậu đã giúp ca ca đuổi được một tên vô lại, giờ lại có tiền lương, chắc áp lực của ca ca sẽ giảm bớt đi nhỉ? Quầng thâm mắt của anh sâu quá, môi cũng nhợt nhạt, rõ ràng là triệu chứng của khí hư thiếu ngủ.

Thế nhưng Giang Yển nghe xong lại chẳng có vẻ gì là vui mừng. Hắn khựng lại một chút rồi trở về vẻ bình thường, chỉ cười nhạt nói: “A Lê giỏi lắm.”

“Hì hì.” Chúc Lê rất dễ thỏa mãn, được Giang Yển khen là cái đuôi nhỏ vểnh lên ngay, đắc ý nói: “Đợi hai năm nữa em thi được chứng chỉ mà thầy nói, là có thể ngồi khám chính thức, đến lúc đó sẽ kiếm được nhiều tiền hơn nữa!”

Dù ở thế giới nào thì trong túi có tiền vẫn khiến người ta yên tâm nhất.

Giang Yển: “A Lê chắc chắn sẽ làm được.”

Chỉ là, đến khi em đủ lông đủ cánh rồi, liệu em có còn ỷ lại vào anh như bây giờ không?

Giang Yển hơi rũ mắt, nhìn miếng bít tết trong đĩa, im lặng không nói gì.

Điện thoại bên tay sáng lên, Giang Yển lơ đãng liếc nhìn, thấy tin nhắn của Chúc Lê thì theo bản năng ấn vào. Đập vào mắt hắn là thông báo chuyển khoản nóng hổi: 4000 tệ.

Giang Yển: “…” Hả?

Chúc Lê cúi đầu nhắn tin xong, lúc này mới ngẩng lên cười tít mắt: “Ca ca, lương của em đưa anh hết đó, anh cứ tiêu xài thoải mái!”

Bữa cơm này tốn gần 800 tệ, thế là cậu chẳng giữ lại cho mình đồng nào. Tâm trạng u ám của Giang Yển lập tức tan biến. Hắn nhìn thông báo chuyển khoản, giọng điệu như quan tâm hỏi: “Thế nếu A Lê muốn tiêu tiền thì làm sao?”

“Ca ca sẽ đưa cho em mà!” Chúc Lê nói với vẻ đương nhiên, dường như chẳng thấy có vấn đề gì.

Giang Yển cong mắt cười, không chút áy náy thu nhận hết số tiền lương thực tập vất vả của người ta vào túi mình. Nhìn Chúc Lê lại cắm cúi ăn bánh kem, hắn bất ngờ nói:

“Nghe nói trong một gia đình luôn phải có một người quản lý tiền bạc, hoặc là vợ, hoặc là chồng. A Lê đưa tiền cho anh, có phải là có ý này không?”

“Khụ, khụ khụ khụ!”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc