Chương 61
Nhật Ký Kinh Doanh Nông Trường Hải Sản

Chương 61: Đi bắt cá thôi

Cảnh Gia Ngôn đi theo Tư Tinh Uyên đến phòng thẩm vấn.

Xuyên qua lớp cửa kính, có thể nhìn thấy người đang ngồi bên trong. Đó là một kẻ dáng người gầy nhỏ, mái tóc hơi dài che khuất đi khuôn mặt.

Cảnh Gia Ngôn quan sát hồi lâu mới nhận ra: “Cảnh Tử Kỳ?”

Tư Tinh Uyên gật đầu, đưa tới một bản báo cáo điều tra: “Ban đầu hắn và Cảnh phu nhân bị đưa cùng nhau đến tinh cầu nghèo này.”

Cảnh Gia Ngôn cầm bản báo cáo liếc qua một chút, không khỏi tặc lưỡi. Cảnh Tử Kỳ vẫn cứ tâm địa độc ác như xưa.

Năm đó hắn và Cảnh phu nhân bị ném lên tàu vũ trụ, sau vài ngày hành trình, cả hai đã đặt chân đến tinh cầu nghèo.

Tinh cầu nghèo hiếm khi có người ngoài đến. Tuy hai người họ trên người không một đồng dính túi, nhưng quần áo đang mặc lại rất bắt mắt, thế nên chẳng bao lâu sau đã bị đưa vào tầm ngắm.

Kẻ nhắm vào họ cũng được coi là có chút thế lực tại địa phương. Hắn ta lại nhìn trúng nhan sắc của Cảnh Tử Kỳ, thế là nảy sinh ý định c**ng b*c.

Cảnh Tử Kỳ vẫn chưa từ bỏ giấc mộng gả vào hào môn, làm sao chịu cam tâm ủy thân cho một tên thủ lĩnh quèn ở cái nơi nghèo nàn này? Tuy nhiên, hắn không muốn nhưng tên thủ lĩnh kia cũng chẳng chịu buông tha, hắn bám đuôi đến tận nơi ở của hai mẹ con định dùng vũ lực.

Cảnh phu nhân thấy con trai bị bắt nạt thì giận đến phát điên, lao lên định cứu con. Thế nhưng, dù bà ta có đanh đá đến đâu thì cũng chỉ là phụ nữ, dĩ nhiên không đấu lại được đối phương, chỉ vài chiêu đã bị khống chế hoàn toàn.

Thế nhưng Cảnh Tử Kỳ lại thừa dịp lúc mẹ mình đang kéo dài thời gian mà bỏ chạy mất.

Tên thủ lĩnh quèn tức điên người, hắn treo Cảnh phu nhân lên ngay trước cửa nhà họ, rêu rao rằng nếu Cảnh Tử Kỳ còn không ra mặt thì sẽ đánh chết bà ta.

Lúc đầu Cảnh phu nhân còn khuyên Cảnh Tử Kỳ mau chạy đi, đừng quay lại, nhưng sau khi bị quất vài roi, bà ta không chịu nổi nữa, bắt đầu quay sang van nài con trai hãy trở về cứu mình.

Thế nhưng bà ta vốn chẳng hề hiểu rõ con trai mình, cho đến tận khi bị treo trước cửa nhà và bị đánh chết một cách tàn nhẫn, Cảnh Tử Kỳ vẫn không hề lộ diện.

Bản báo cáo điều tra chỉ rõ, lúc đó Cảnh Tử Kỳ đang trốn trong một căn nhà hoang cách đó không xa. Hắn đã tận mắt chứng kiến mẹ mình bị đánh chết, đủ thấy hắn là kẻ ích kỷ đến mức nào.

Sau khi Cảnh phu nhân chết, tên thủ lĩnh quèn nghĩ rằng hắn đã chạy trốn đi xa nên phái người lùng sục ở những nơi xa xôi, nhờ đó Cảnh Tử Kỳ đã trụ lại được ngay tại nơi dưới chân đèn tối tăm nhất đó.

Về sau, thế lực trên tinh cầu nghèo thay đổi, tên thủ lĩnh kia bị đánh chết, khu vực đó bị một người tên là anh Hổ thu nạp vào túi.

Suốt thời gian qua, Cảnh Tử Kỳ phải lăn lộn để sống sót, vốn là kẻ trước nay chưa từng đụng tay vào việc nặng nên hắn đã phải chịu không ít khổ cực.

Có lẽ vì quá sợ cái đói, hoặc cảm thấy mình không còn đường quay về Đế tinh, trong một lần anh Hổ đi ra ngoài, Cảnh Tử Kỳ đã cố tình chủ động va vào và quyến rũ anh Hổ. Kể từ đó, hai người họ sống chung với nhau.

Đọc xong báo cáo, Cảnh Gia Ngôn không khỏi tặc lưỡi: “Cái tâm địa của Cảnh Tử Kỳ đen tối thật đấy, đến cả mẹ ruột bị đánh chết mà hắn cũng mặc kệ.”

Tư Tinh Uyên gật đầu, nói tiếp: “Cảnh Tử Kỳ làm việc gần điểm hạ cánh của tàu vũ trụ, có lẽ hắn đã nhìn thấy em lúc em xuống tàu, nên mới tung tin đồn, kích động đám người đó đến bệnh viện gây rối để trả thù.”

“Chỉ để trả thù tôi thôi sao…” Cảnh Gia Ngôn vẫn cảm thấy có gì đó không đúng, “Còn người phụ nữ đó thì sao? Cảnh Tử Kỳ có bản lĩnh khiến người khác bán mạng cho mình à? Hơn nữa, thuốc nổ đó từ đâu mà có?”

Tư Tinh Uyên đáp: “Thuốc nổ có uy lực rất nhỏ nhưng chế tác lại cực kỳ tinh xảo, không giống đồ tự chế trên tinh cầu nghèo này. Danh tính người phụ nữ kia cũng đã rõ, là một bệnh nhân tâm thần, có khả năng đã bị khống chế.”

Cảnh Gia Ngôn cau mày suy nghĩ, một bệnh nhân tâm thần bị khống chế thì làm ra chuyện gì cũng không lạ, nhưng người điên vốn không có logic, sao bà ta biết chọn đúng lúc tiến lại gần cậu mới kích nổ thuốc nổ?

Nghĩ đến đây, cậu hỏi: “Anh nói bị khống chế, lẽ nào… lại là loại thuốc đã khống chế Bác Văn Nhã sao?”

Tư Tinh Uyên mỉm cười xoa mái tóc xoăn của cậu: “Thông minh lắm.”

Cảnh Gia Ngôn dụi dụi vào lòng bàn tay anh, thở dài: “Lại là nhà họ Dịch, đúng là âm hồn bất tán mà. Cảnh Tử Kỳ làm sao mà móc nối được với nhà họ Dịch chứ?”

Tư Tinh Uyên nói: “Cảnh Tử Kỳ chưa chắc đã biết đó là người của nhà họ Dịch, đối phương chỉ cần nói có thể cứu hắn rời khỏi đây là hắn sẽ răm rắp nghe theo. Tuy nhiên, hành động lần này rất có thể không phải do đối phương chỉ thị, mà là hắn tự ý làm càn.”

Cảnh Gia Ngôn gật đầu, ý tứ kiểu như: Tôi hiểu rồi! Là tại tôi đã kéo hết hận thù của Cảnh Tử Kỳ về phía mình, khiến cái não vốn đã chẳng thông minh gì của hắn càng thêm chập mạch, đến mức chấp nhận mạo hiểm bị lộ danh tính cũng phải tiêu diệt cho bằng được tôi!

Tư Tinh Uyên bị biểu cảm linh động của cậu làm cho bật cười: “Yên tâm đi, nhà họ Dịch cứ để anh xử lý. Chờ khi dịch bệnh trên tinh cầu nghèo kết thúc, em hãy về nông trường nghỉ ngơi.”

“Vâng.”

Có dầu cá rồi, dịch bệnh trên tinh cầu nghèo đã không còn là điều đáng sợ nữa.

Hơn nữa, Cảnh Gia Ngôn còn phát hiện ra dầu cá có thể phòng ngừa dịch bệnh, nhờ vậy mà quân đội đóng quân bên ngoài cuối cùng cũng có thể tiến vào trong.

Tư Tinh Uyên điều một nhóm người đến cho cậu điều động. Cảnh Gia Ngôn cho họ uống dầu cá, sau khi xác nhận họ sẽ không bị nhiễm bệnh mới ra lệnh cho họ tập trung tất cả mọi người trên tinh cầu nghèo lại.

Người chưa mắc bệnh thì cho uống dầu cá để phòng vệ, người đã mắc bệnh thì tập trung lại để điều trị, nhờ thế mà nhân lực cũng trở nên dồi dào.

Cậu còn trưng dụng một loạt căn nhà gần bệnh viện, những bệnh nhân không còn chỗ nằm trong bệnh viện đều được sắp xếp ở đây để bác sĩ tiện qua lại kiểm tra bất cứ lúc nào.

Thời gian từng ngày trôi qua, tất cả bệnh nhân đều đang tiến triển tốt, trên gương mặt của mỗi người cậu gặp đều tràn đầy nụ cười và hy vọng.

Chiều ngày hôm đó, sau khi kiểm tra xong các thiết bị điều chế dược và thấy không còn việc gì làm, Cảnh Gia Ngôn định ra ngoài đi dạo một chút, kể từ khi đến tinh cầu nghèo này cậu vẫn chưa được đi đâu chơi cả!

Tư Tinh Uyên đang ở bên phía doanh trại quân đội, Nada không yên tâm để cậu ra ngoài một mình nên đã ra sức nài nỉ, cắt cử vài người đi theo bảo vệ cậu.

Thế là Cảnh Gia Ngôn ra khỏi cửa với hai cái đuôi bám theo sau.

Khu vực gần bệnh viện được coi là nơi khá phồn hoa trên tinh cầu nghèo này rồi, ít nhất thì người dân còn có nhà đất để ở, không phải lo nắng mưa. Nghe nói ở những nơi nghèo nhất trên tinh cầu này, có người chỉ được sống trong những túp lều dựng bằng đống cỏ khô.

Cảm nhận tổng thể về tinh cầu này khiến người ta khó lòng tin nổi đây lại là thời đại tinh tế.

Suốt dọc đường, cảnh vật thu vào tầm mắt đều là một màu vàng: mặt đất màu vàng, nhà đất màu vàng, những bức tường cũng màu vàng… Khắp nơi đều là sự hoang vu, có chút giống với cảm giác ngày đầu tiên Cảnh Gia Ngôn đặt chân đến tinh cầu hoang phế.

Đang mải suy nghĩ, bỗng có một cô bé chạy lại, đánh bạo hỏi: “Anh có phải là anh Cảnh đến cứu chúng em không ạ?”

Cảnh Gia Ngôn tò mò: “Các em cũng biết anh sao?”

Cô bé gật đầu: “Mọi người đều truyền tai nhau rằng có một người anh họ Cảnh đến chữa bệnh cho chúng em.”

Cảnh Gia Ngôn phì cười, cái tinh cầu nghèo này tuy nghèo thật đấy, nhưng tin đồn thì lan truyền nhanh quá đỗi.

Thấy nụ cười của cậu, cô bé bỗng đỏ mặt, lấy từ trong túi ra một bông hoa nhỏ màu vàng sữa đặt vào lòng bàn tay cậu: “Cái này… tặng anh ạ, cảm ơn anh đã cứu chúng em.”

Cảnh Gia Ngôn mỉm cười nhận lấy, ôn tồn nói: “Không có gì đâu. Mà ở đây vẫn còn hoa sao? Sao anh đi suốt một quãng đường mà chẳng thấy bông nào nhỉ?”

Cô bé trực tiếp hứng chịu “cú kích động” từ nhan sắc xinh đẹp kia, mặt lại càng đỏ hơn, nhỏ giọng đáp: “Có ạ, anh cứ đi dọc theo con đường này, khoảng nửa tiếng nữa là thấy, ở đó có một hồ Tuyết, xung quanh toàn là hoa thôi.”

Nói xong, cô bé nhìn cậu thêm vài cái đầy lưu luyến rồi xoay người chạy mất.

Hai thành viên tiểu đội đi phía sau chậc lưỡi: “Đúng là hại người không công mà!”

“Chứ còn gì nữa, đẹp trai thế làm cái gì không biết!”

“Lại còn cười với người ta, sau này con bé lớn lên mà gả không được thì anh có chịu trách nhiệm không hả!”

Cảnh Gia Ngôn: “…” Cậu biết hai người này, thường xuyên bị đồng đội đánh vì cái tội mồm mép tép nhảy. Ví dụ như bây giờ, tay cậu cũng đang rất ngứa đây.

Sau khi xử lý xong hai cái mồm loa mép giải, cậu đi theo con đường cô bé chỉ, rẽ qua một góc cua, trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một biển hoa. Đó là những bông hoa nhỏ mọc sát mặt đất, đủ loại màu sắc, nhưng nhiều nhất là màu vàng sữa.

Giữa biển hoa bao bọc là một hồ nước màu trắng xóa.

Ba người tiến lại gần, phát hiện trong hồ không phải là nước, mà là một loại tinh thể trông giống như muối, nhưng nhìn hình dáng thì rõ ràng không phải.

Cảnh Gia Ngôn ngồi xổm xuống, bốc một ít vụn lên quan sát, đôi mày khẽ nhíu lại. Những tinh thể này mang lại cho cậu một cảm giác rất quen thuộc.

Cậu bảo một thành viên tiểu đội chạy về lấy máy đo, sau khi kiểm tra, cậu kinh ngạc phát hiện ra: những tinh thể này chính là thành phần bí ẩn trong những lọ dược phẩm của Kim Tố lúc trước!

Cảnh Gia Ngôn vẫn còn nhớ, ban đầu để đánh bại Kim Tố, cậu đã nghiên cứu tất cả các loại dược phẩm thuộc quyền quản lý của tập đoàn này và phát hiện trong chúng đều chứa một thành phần không xác định. Lúc đó cậu vừa không biết những thành phần này là gì, vừa không rõ chúng có tác dụng ra sao nên đành phải gác lại.

Giờ đây, những tinh thể này hóa ra lại chính là thành phần bí ẩn đó?

Xem ra, Kim Tố và nhà họ Dịch chắc chắn có liên quan đến nhau, chỉ là không biết họ thêm những thành phần này vào dược phẩm để làm gì.

Nghĩ đến đây, Cảnh Gia Ngôn lấy một ít tinh thể, dự định mang về nghiên cứu kỹ lưỡng.

Phòng thẩm vấn.

Cảnh Tử Kỳ vẫn luôn cúi gằm mặt, cho đến khi xác nhận xung quanh không có người, hắn mới khẽ hỏi trong lòng: “Ngài có đó không? Ngài có thể cứu tôi ra ngoài không?”

Một lúc sau, giọng nói của người bí ẩn vang lên trong tâm trí hắn: “Đứa trẻ tội nghiệp, con đã làm sai chuyện rồi.”

Sắc mặt Cảnh Tử Kỳ lập tức tái mét, hắn hoảng hốt: “Tôi… tôi không có, tôi chỉ là… chỉ muốn thử Cảnh Gia Ngôn một chút thôi, chẳng phải ngài cũng rất quan tâm đến cậu ta sao? Tôi chỉ là…”

Người bí ẩn khẽ cười hai tiếng: “Đứa trẻ làm sai chuyện thì phải chịu trừng phạt.”

“Không…” Cảnh Tử Kỳ muốn hét lên thật lớn, nhưng âm thanh phát ra lại nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Một luồng sức mạnh lạnh lẽo truyền đến từ lồng ngực, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt khiến hắn đau đớn dữ dội… Cảnh Tử Kỳ run bắn người, cơ thể đổ rạp xuống, đồng tử bắt đầu giãn ra. Vào khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, hắn dường như lại nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng vô tình của người bí ẩn kia…

Khi Cảnh Gia Ngôn mang những tinh thể trở về, vừa vặn bắt gặp Tư Tinh Uyên đang vội vàng chạy tới.

Nhìn thấy cậu, Tư Tinh Uyên thở phào nhẹ nhõm, nói: “Cảnh Tử Kỳ chết rồi.”

Cảnh Gia Ngôn ngẩn người: “Chết rồi? Chết như thế nào?”

Tư Tinh Uyên đáp: “Kết quả kiểm tra cho thấy hắn tự làm tan rã tinh thần lực, giống như tự sát.”

“Không thể nào.” Cảnh Gia Ngôn lập tức khẳng định, “Loại người như Cảnh Tử Kỳ, chỉ cần còn một tia hy vọng thì sẽ không bao giờ tự sát.”

Tư Tinh Uyên gật đầu: “Anh cũng nghĩ như vậy, chắc là nhà họ Dịch đã dùng thủ đoạn nào đó khống chế hắn, có thể lấy mạng hắn bất cứ lúc nào.”

Cảnh Gia Ngôn cũng thở dài, thế lực của nhà họ Dịch quá thâm sâu, suốt mấy trăm năm qua không biết họ đã tích lũy được bao nhiêu thành quả nghiên cứu, ai mà biết được họ còn nắm giữ những thủ đoạn gì.

Đối đầu với một kẻ thù như vậy quả thực rất đáng sợ.

May mắn thay, họ không phải chiến đấu một mình.

Cảnh Gia Ngôn nói với Tư Tinh Uyên về chuyện những tinh thể kia. Hai người thảo luận một hồi nhưng không đưa ra được kết quả gì, đành quyết định chờ sau khi trở về sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng hơn.

Vừa hay dịch bệnh trên tinh cầu nghèo đã kết thúc, Cảnh Gia Ngôn cuối cùng cũng có thể về nhà rồi!

Người ta thường nói “ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn”, trước đây Cảnh Gia Ngôn không hiểu rõ lắm, giờ đây xem như đã thấm thía, huống hồ nhà cậu còn tốt hơn vạn lần cái “ao nhà” bình thường!

Tư Tinh Uyên vẫn chưa thể rời đi ngay, anh phái vài thành viên tiểu đội hộ tống Cảnh Gia Ngôn trở về.

Sau một ngày dài lênh đênh trên tàu vũ trụ, cả nhóm cuối cùng cũng đặt chân lên mảnh đất của tinh cầu hoang phế.

Mộ Tân vươn vai một cái, mở cửa khoang tàu vũ trụ: “Vẫn là ở nhà tốt nhất, không khí cũng trong lành hơn hẳn…”

Ào một tiếng, Mộ Tân – người đầu tiên bước ra khỏi cửa – bị dội một gáo nước từ đầu đến chân, ướt như chuột lột.

Mọi người: “…”

Cảnh Gia Ngôn ló đầu ra nhìn, giận đùng đùng nói: “Con Man Man lại đang phát điên cái gì đấy?”

Mọi người nhìn nắm đấm đang bẻ kêu răng rắc của cậu, thầm nghĩ phen này ông chủ Cảnh chắc lại sắp đánh chim rồi…

Từ đằng xa, một “chiếc ô hoa nhỏ” trôi lững lờ về phía này, đến gần mọi người mới nhận ra đó là Cố Thần.

Cố Thần cũng đầy một mặt nước mưa, áy náy nói: “Hôm nay chúng tôi định kéo lưới bắt cá, chú Lier muốn Man Man mưa một chút để nước hồ dâng cao cho dễ dùng máy bắt cá, không ngờ mưa lại quá tay…”

Mọi người: “…”

Chú Lier cũng khá đấy chứ, ý tưởng rất đột phá!

Cảnh Gia Ngôn hỏi: “Thế bắt xong cá chưa?”

Cố Thần càng thêm áy náy: “Mưa nhiều quá, nước hồ tràn ra ngoài, cá chạy mất tiêu rồi.” Nói xong cô cũng thấy có gì đó sai sai, vội vàng giải thích thêm: “Nhưng mọi người đang đi vớt rồi, chắc là… sắp xong rồi…”

Mọi người lại một lần nữa: “…”

Tất cả đồng loạt quay đầu nhìn chủ nhân thực sự của nông trường Sơn Hải, ánh mắt như muốn hỏi: “Xin hỏi cảm tưởng của ngài thế nào khi đi vắng nửa tháng, vừa về đến nhà đã thấy nhà mình bị ngập?”

Cảnh Gia Ngôn: “… Trước… trước hết cứ xuống giúp một tay đã.”

Cả nhóm vội vàng rời khỏi tàu vũ trụ. Thời tiết này cũng chẳng cần che ô làm gì, cơ bản là vô tác dụng.

Thành viên tiểu đội đi cuối cùng vừa bước xuống tàu vũ trụ thì chân trượt một cái, “Ui da” một tiếng ngã nhào ra đất. Đến khi anh ta lồm cồm bò dậy, trên tay đã xách theo một con cá lớn, lại còn là một con cá trê, cái mồm nó cứ đóng mở liên tục như đang chửi bới anh ta vậy.

Cố Thần nhanh tay lẹ mắt rút ra một cái túi bắt cá rồi nhét con cá vào, thấy mọi người nhìn mình với ánh mắt kỳ quặc, cô rụt cổ lại: “Cái đó… tôi quen rồi, giờ chỗ nào cũng toàn là cá thôi.”

Chỗ nào cũng toàn là cá…

Cảnh Gia Ngôn quệt nước trên mặt: “Tóm lại là, cứ bắt cá trước đã.”

Cả nhóm khó khăn bước về phía nông trường, nước tích tụ trên đường đã sâu đến ngang hông, thỉnh thoảng họ lại bị lũ cá dưới nước làm vấp chân hoặc trượt ngã. Đến khi tới được trang viên, trên tay mỗi người đều xách theo bốn năm con cá lớn.

Trông hệt như vừa đi săn về.

Thế nhưng, bên trong trang viên đã là một biển nước mênh mông, họ tận mắt nhìn thấy một con cá chép nhảy vọt lên bắn nước tung tóe, rồi thản nhiên bơi thẳng vào phòng khách.

Mấy người: “…”

Tóm lại, ngày đầu tiên trở về tinh cầu hoang phế, họ đã dành cả ngày để bắt cá, đến tối đi ngủ trong mơ cũng thấy đang bắt cá, chẳng khác nào một con rùa cần mẫn.

May mà đến ngày hôm sau cá đã được bắt gần hết, Cảnh Gia Ngôn cho Man Man một trận rồi tống khứ nó về lại bờ biển. Hệ thống thoát nước được kích hoạt, chẳng bao lâu sau trang viên đã khôi phục lại trạng thái bình thường.

Chú Lier đầy vẻ hối lỗi đã chuẩn bị cho mọi người một bàn tiệc toàn cá.

Để chế biến chỗ cá này, ông chú đã dốc hết vốn liếng tài nghệ của mình ra, nào là kho tộ, hấp thanh cảnh, nướng, chiên, nấu canh…

Mùi cá thơm lừng bay khắp không gian trên cả tinh cầu, mọi người ai nấy đều ăn đến bụng căng tròn, thiếu điều muốn l**m mặt kêu “meo meo” nữa mà thôi.

Con Phì Phì do Cố Vũ nuôi cũng đã ăn no nê, nằm lười biếng trong lòng chủ nhân ngủ gật, ai đến sờ một cái cũng được.

Cuộc sống trên tinh cầu hoang phế bình lặng và vui vẻ, nhưng Cảnh Gia Ngôn chỉ cần mở quang não lên là biết bên ngoài đang sóng gió dữ dội đến mức nào.

Thời điểm tinh cầu nghèo xảy ra ôn dịch, nhà họ Dịch từng mưu toan chĩa mũi dùi vào quân đội, nhưng Tư Minh Viễn đã có chuẩn bị từ trước nên đã hóa giải được cuộc khủng hoảng đó.

Thế nhưng hiện tại, ôn dịch trên tinh cầu nghèo đã được dập tắt, thì ở những nơi khác lại bắt đầu xuất hiện trận ôn dịch tương tự.

Hơn nữa, tốc độ lây lan còn nhanh hơn, tỷ lệ tử vong cũng cao hơn.

May mắn là lần này họ đã có thuốc giải. Cảnh Gia Ngôn cho máy móc ở nông trường hoạt động hết công suất, nguồn dầu cá tuôn ra không dứt được quân đội chuyển đi khắp nơi, giúp nhiều khu vực vừa bùng phát dịch đã được giải quyết xong trước khi kịp lan rộng.

Đồng thời, nông trường Sơn Hải cũng đã niêm yết dầu cá lên kệ, nêu rõ công dụng có thể phòng ngừa trận ôn dịch lần này.

Dầu cá định giá không cao, nhưng doanh số bán ra lại vô cùng bùng nổ, vượt mặt cả mỡ Cừu Hàm hay cỏ Chúc Dư, mang về cho Cảnh Gia Ngôn một khoản lợi nhuận không nhỏ.

Dưới sự hành động từ nhiều phía, cuộc chiến ôn dịch của nhà họ Dịch đã không còn tạo ra được làn sóng nào đáng kể nữa.

Tuy nhiên, khi chứng kiến việc có thể dùng loại virus ôn dịch tàn độc đến mức mất nhân tính này để đạt được mục tiêu cá nhân, Cảnh Gia Ngôn đã nâng mức cảnh giác đối với nhà họ Dịch lên cao nhất, những kẻ này thực sự quá mức tàn nhẫn.

Vì ôn dịch đã được giải quyết, những bài dẫn dắt dư luận trên mạng dĩ nhiên cũng không thể tạo ra làn sóng gì, ngược lại tất cả đều biến thành những lời khen ngợi hết lời dành cho quân đội.

“Công tâm mà nói, quân đội lần này làm thực sự tốt, khả năng hành động cực kỳ nhanh chóng!”

“Chính xác, hơn nữa phong tỏa rất kịp thời nên số người tử vong rất ít, quân đội đúng là không từ bỏ bất kỳ người dân Liên bang nào cả!”

“Cảm động rơi nước mắt, lại nhớ đến năm đó khi Tinh tế thú xâm lược, Nguyên soái Tư đã đưa con trai mình ra chiến trường. Có nhà họ Tư ở đây, chúng ta thật quá may mắn!”

“Nhưng y tế Liên bang đáng lẽ phải do Nghị viện phụ trách chứ? Quân đội làm thế này có tính là tranh giành quyền lực không?”

“Lầu trên làm tôi buồn cười quá, quân đội có cấm Nghị viện làm đâu? Là do bản thân họ quá chậm chạp, hành động chưa kịp bắt đầu thì dịch bệnh đã được kiểm soát rồi, lẽ nào đó lại là lỗi của quân đội sao?”

“Đừng để ý đến kẻ ngốc đó nữa, ai biết được đằng sau bàn phím là hạng người nào!”

“Đúng vậy, không chừng là người của Nghị viện phái đến để khuấy đục nước đấy, chúng ta cứ nói về quân đội trước đi. Nghe nói quân đội có rất nhiều anh chàng đẹp trai lắm, bao giờ mới phát cho tôi một người đây?”

“Tôi cũng muốn!”

“+1”

“+2”

Cảnh Gia Ngôn tắt quang não, thầm nghĩ: Quân đội mới không phát mấy anh chàng đẹp trai cho các người đâu, anh chàng tuyệt vời nhất đang ở chỗ tôi đây này! Hì hì!

Thời gian này, nhà họ Dịch cũng biết mình đã bị quân đội chú ý nên bắt đầu im hơi lặng tiếng. Cảnh Gia Ngôn rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn bắt đầu nghiên cứu những tinh thể mang về từ tinh cầu nghèo.

Thế nhưng nghiên cứu đi nghiên cứu lại, tiến triển vẫn rất chậm chạp. Cậu đang cân nhắc xem có nên đổi phương pháp khác không thì bỗng nhiên quang não nhận được một cuộc gọi.

Giọng nói của đối phương vẫn nhẹ nhàng như thế: “Ông chủ Cảnh, dạo này có rảnh không? Có người muốn gặp cậu.”

Cảnh Gia Ngôn cười cười đáp: “Vân thiếu gia, người nào mà mặt mũi lớn đến mức có thể phiền ngài đích thân chuyển lời thế?”

Vân Minh Húc khẽ cười hai tiếng: “Cậu đến thì sẽ biết thôi, chuyện này có liên quan đến trận ôn dịch lần này.”

Cảnh Gia Ngôn trong lòng khẽ động, sảng khoái đồng ý ngay. Hai bên hẹn thời gian và địa điểm rồi ngắt cuộc gọi.

Đến ngày hẹn, Cảnh Gia Ngôn cùng mấy thành viên tiểu đội đi tới, phát hiện Vân Minh Húc đã chờ sẵn từ lâu.

Cảnh Gia Ngôn ló đầu nhìn một chút, thấy anh ta chỉ đi một mình bèn hỏi: “Ai muốn gặp tôi?”

Vân Minh Húc nhìn những người phía sau cậu, cười nói: “E rằng ông chủ Cảnh phải vào trong một mình thôi.”

Mấy thành viên tiểu đội đều nhíu mày, họ không muốn Cảnh Gia Ngôn rời khỏi tầm mắt mình. Nếu lỡ có chuyện gì xảy ra, về nhà biết ăn nói thế nào với lão đại đây.

Cảnh Gia Ngôn thì không nghĩ Vân Minh Húc sẽ hại mình, vị thiếu gia Bạch Vân Gian này thông minh khác người, sẽ không làm chuyện ngu ngốc như vậy.

Sau khi trấn an mấy người trong đội, Cảnh Gia Ngôn theo Vân Minh Húc tiến vào trong sân.

Và rồi, cậu nhìn thấy một người nằm ngoài dự tính.

“Dịch Hành?”

Đúng vậy, người đang đứng trong sân đợi cậu chính là Dịch Hành.

Dịch Hành đã thay đổi rất nhiều. Lần cuối Cảnh Gia Ngôn gặp hắn, vị đại thiếu gia này còn xông lên khiêu khích, khoe rằng tỉ lệ chuyển hóa luyện dược của mình đã tăng lên, lần tới có thể so tài với Cảnh Gia Ngôn. Dịch Hành lúc đó tuy vẫn mang vẻ mặt lạnh lùng, nhưng Cảnh Gia Ngôn có thể nhận ra sâu bên trong hắn là sự kiêu ngạo.

Thế nhưng Dịch Hành của hiện tại lại giống như kẻ bị ai đó đánh gãy mất niềm kiêu hãnh, cả người gầy đi một vòng, gương mặt vương vài phần u uất.

Dịch Hành quay người lại, vẻ mặt không chút cảm xúc: “Ông chủ Cảnh.”

Cảnh Gia Ngôn cũng khẽ thở dài: “Anh tìm tôi có việc gì?”

Vân Minh Húc xua tay: “Hai vị cứ thong thả nói chuyện, có việc gì thì gọi tôi.”

Đợi anh ta đi rồi, Dịch Hành lên tiếng: “Tôi muốn hỏi cậu một việc trước, trận ôn dịch trên tinh cầu nghèo là do cậu giải quyết phải không?”

Cảnh Gia Ngôn gật đầu, thẳng thắn đáp: “Đúng vậy, và tôi còn biết rõ trận ôn dịch đó chính là do anh… là do nhà họ Dịch các người tung ra.”

Nghe thấy câu này, biểu cảm của Dịch Hành lại càng thêm u uất, hắn lầm bầm: “Tôi thực sự không ngờ họ lại làm ra những chuyện như vậy… Tôi thực sự…”

Cảnh Gia Ngôn ngồi xuống cạnh bàn, nói: “Có gì đâu chứ, là họ làm chứ có phải anh làm đâu. Anh là gì của họ mà phải thay họ cảm thấy tội lỗi?”

Dịch Hành: “Dù sao cũng là người một nhà…”

Cảnh Gia Ngôn xua tay: “Người một nhà gì chứ, tôi nghe nói cha mẹ anh đều mất cả rồi mà? Anh và họ chẳng qua chỉ có chút quan hệ huyết thống thôi, nhà anh cũng chỉ còn mình anh trai anh, anh tỉnh táo lại chút đi được không!”

Kiếp trước Cảnh Gia Ngôn là trẻ mồ côi, kiếp này có người thân còn chẳng bằng không, nên cậu thực sự không thể hiểu nổi cái tâm lý gia tộc là một của Dịch Hành.

Dịch Hành im lặng một hồi, khẽ thở dài: “Cậu nói đúng, chẳng qua chỉ là chút quan hệ huyết thống thôi… Giờ nghĩ lại, họ bồi dưỡng tôi chẳng qua là vì nhắm vào thiên phú của tôi, muốn tôi thay họ nghiên cứu những thứ hại người đó!”

Nói đoạn, hắn xốc lại tinh thần: “Tôi phát hiện ở nhà họ Dịch đang thực hiện hai công trình nghiên cứu, có lẽ sẽ giúp ích được cho cậu.”

“Kế hoạch thứ nhất có mật danh là 11, nghiên cứu ra một loại dược phẩm mà người uống vào sẽ răm rắp nghe lời kẻ hạ độc.” Dịch Hành lấy ra một ống dược phẩm màu xanh lục thẫm, “Loại dược phẩm này được họ gọi là ‘Xúc tu’.”

Người uống loại thuốc này sẽ giống như những chiếc xúc tu, hoàn toàn phục tùng mệnh lệnh từ bộ não.

Cảnh Gia Ngôn nhíu mày nhận lấy: “Tôi đã từng gặp những người bị khống chế, tính tình họ đều trở nên vô cùng bạo lực, ánh mắt đầy vẻ công kích.”

Dịch Hành nói: “Thứ cậu thấy là dược phẩm ‘Xúc tu’ cấp thấp. Còn dược phẩm ‘Xúc tu’ cao cấp sau khi uống vào, tính cách bản thân người đó sẽ không thay đổi, ngay cả những người thân cận nhất cũng không nhận ra sự khác biệt. Tuy nhiên, tận sâu bên trong, người đó đã bị điều khiển như một con rối.”

Cảnh Gia Ngôn: “Trước đây tôi có nghiên cứu ra một loại thuốc kiểm tra, nhưng xem ra hiện giờ cũng không thể phát hiện được người đã uống dược phẩm ‘Xúc tu’ cao cấp?”

Dịch Hành khẳng định gật đầu: “Đúng vậy, ‘Xúc tu’ cao cấp không thể bị phát hiện. Cách duy nhất là cho người đó uống thêm một liều ‘Xúc tu’ cao cấp nữa để lấy độc trị độc… Hậu quả duy nhất chính là, người trúng độc sẽ tử vong.”

Cảnh Gia Ngôn cau mày.

Người đã từng uống ‘Xúc tu’ cao cấp, nếu uống thêm liều nữa sẽ chết. Còn người chưa từng uống, uống vào rồi sẽ bị khống chế. Hèn chi nói là không thể kiểm tra. Nếu trong quân đội thực sự có người bị khống chế bởi loại thuốc này, họ quả thật không có cách nào tìm ra…

Tuy nhiên, mưu sự tại nhân, cách thức luôn nhiều hơn khó khăn, việc họ biết được tin này bây giờ cũng đã là một điều tốt. Nghĩ đến đây, Cảnh Gia Ngôn định thần lại, hỏi: “Vậy, công trình nghiên cứu thứ hai thì sao?”

Dịch Hành lộ vẻ nghiêm trọng, hạ thấp giọng: “Công trình thứ hai có mật danh là… Thần Chi Tử. Họ đang nghiên cứu cách để những người có tinh thần lực đạt được dị năng.”

“Dị năng?” Cảnh Gia Ngôn kinh ngạc: “Kiểu như phun lửa phun nước ấy hả? Anh đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi à?”

Dịch Hành cười khổ: “Họ… đã thành công rồi.”

“Mặc dù loại dị năng này đạt được bằng cách tiêu hao sinh mạng của người sở hữu tinh thần lực, nhưng thực sự đã có không ít vật thí nghiệm thành công. Tóm lại, các cậu nhất định phải cẩn thận!”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (78)
Chương 1: Chương 1: Được người ta cứu rồi? Chương 2: Chương 2: Kích hoạt hệ thống nông trường Chương 3: Chương 3: Tinh thần lực điên cuồng Chương 4: Chương 4: Toang thật rồi Chương 5: Chương 5: Khai trương đại cát. Chương 6: Chương 6: Chạy quảng cáo Chương 7: Chương 7: Ngắm sao băng Chương 8: Chương 8: Ta đây nạp tiền tới bến Chương 9: Chương 9: Con mồi béo bở hoàn mỹ Chương 10: Chương 10: Có kẻ gây hấn Chương 11: Chương 11: Xin lỗi nông trường Sơn Hải Chương 12: Chương 12: Thừa thắng xông lên Chương 13: Chương 13: Trả đũa bằng chính nghĩa Chương 14: Chương 14: Sếp bị hớ rồi Chương 15: Chương 15: Chẳng qua là làm lại từ đầu thôi mà~ Chương 16: Chương 16: Nông trường Sơn Hải đang tuyển dụng rầm rộ! Chương 17: Chương 17: Cỏ Tinh Hợp Chương 18: Chương 18: Tập kích? Chương 19: Chương 19: Khai chiến! Chương 20: Chương 20: Nàng tiên cá phiên bản mới Chương 21: Chương 21: Không đội trời chung Chương 22: Chương 22: Cuối cùng cũng trưởng thành Chương 23: Chương 23: Oai phong ra uy nhưng lại bất lực Chương 24: Chương 24: Đánh rắn phải đánh vào bảy tấc Chương 25: Chương 25: Anh Tinh, anh ấy đau lòng lắm Chương 26: Chương 26: Hệ thống, tao đệt cả nhà mày! Chương 27: Chương 27: Đến đây, lừa tôi đi Chương 28: Chương 28: Thi đấu Chương 29: Chương 29: Cứu người! Chương 30: Chương 30: Kẻ nào động đến tôi, tôi liền chơi chết kẻ đó Chương 31: Chương 31: Kim Tố, tiếp chiêu đi Chương 32: Chương 32: Khuấy đục nước Chương 33: Chương 33: Cơn thịnh nộ của Hà Thần Chương 34: Chương 34: Ghen rồi đó Chương 35: Chương 35: Thật khéo Chương 36: Chương 36: Đến để đào mỏ à? Chương 37: Chương 37: Đánh cho đóa sen trắng một trận tơi bời Chương 38: Chương 38: Bị trưng dụng rồi Chương 39: Chương 39: Thử dò xét một chút Chương 40: Chương 40: Hải tặc Tinh tế tấn công! Chương 41: Chương 41: Kiếm tiền bằng cái mặt đúng là sướng Chương 42: Chương 42: Đã nói là nuôi cá mà… Chương 43: Chương 43: Đóa sen trắng lại bắt đầu giở trò. Chương 44: Chương 44: Video Chương 45: Chương 45: Đảo lộn trắng đen Chương 46: Chương 46: Thợ săn trái cây đáng sợ Chương 47: Chương 47: Ăn đồ nướng là vui nhất! Chương 48: Chương 48: Cuối cùng cũng livestream! Nhưng mà... Chương 49: Chương 49: Hay gọi là Thiên Thiên đi! Chương 50: Chương 50: Cho một phần cá lóc kho dưa! Chương 51: Chương 51: Linh thú đáng yêu mới xuất hiện Chương 52: Chương 52: Phân mục Ẩm thực mở cửa rồi Chương 53: Chương 53: Bão Táp Mưa Sa Chương 54: Chương 54: Nồi lẩu thịt dê Chương 55: Chương 55: Mở một công ty lớn nào! Chương 56: Chương 56: Ngon quá đi mất! Chương 57: Chương 57: Phát triển phồn vinh Chương 58: Chương 58: Lông xù! Lại là lông xù! Chương 59: Chương 59: Kỳ tích Chương 60: Chương 60: Thuốc đặc trị Chương 61: Chương 61: Đi bắt cá thôi Chương 62: Chương 62: Tôi chắc là tiêu đời rồi! Chương 63: Chương 63: Chứng mộng du Chương 64: Chương 64: Đế Đài Chi Tương Chương 65: Chương 65: Nông trường Sơn Hải điên rồi sao? Chương 66: Chương 66: Đấu giá Chương 67: Chương 67: Vật tư Chương 68: Chương 68: Trúng độc? Chương 69: Chương 69: Trò chơi đã lên sàn! Chương 70: Chương 70: Kinh Doanh Nông Trường Sơn Hải Chương 71: Chương 71: Hành động! Chương 72: Chương 72: Kết thúc rồi Chương 73: Chương 73: Chân tướng Chương 74: Chương 74: Ngài Vô Chương 75: Chương 75: Lão yêu quái mấy trăm năm Chương 76: Chương 76: Cục diện Chương 77: Chương 77: Tự bạo Chương 78: Chương 78: Chính văn hoàn!