Chương 60
A Lê

Chương 60

Hồ An Hòa như lọt vào trong sương mù, không biết Tiết Duyên đang nói về cơ hội gì, cho đến khi chàng đi ra ngoài một chuyến đi rồi trở lại với một hòn đá nhỏ màu đỏ trong tay.

Hồ An Hòa nghi ngờ hỏi, “Gì thế?”

Tiết Duyên cười, ném món đồ cho hắn xem, nhướng mày nói, “Ngươi đoán xem.”

Hồ An Hòa thẳng lưng, nhìn kỹ dưới ánh lửa của ngọn nến một lúc lâu, đột nhiên sắc mặt chuyển thành mừng rỡ, nhưng không lâu sau, khóe miệng lại hạ xuống, nghiêng đầu nhìn Tiết Duyên nói, “Ngươi đang làm cái trò khỉ gì vậy? Nhặt được từ trên núi xuống?”

Tiết Duyên nói, “Ta mua.”

Hồ An Hòa trừng mắt nói, “Ngươi điên rồi, chỉ là một hòn đá phế mà ngươi còn mua?”

Tiết Duyên không trả lời, chỉ hỏi, “Hòn đá này có đẹp không?”

“…” Hồ An Hòa nói, “Rất đẹp.”

Tiết Duyên mỉm cười, ngón tay v**t v* môi dưới, nhẹ giọng nói, “Nếu nói nó là Kê Huyết Thạch thì có bao nhiêu người sẽ tin?”

Hồ An Hòa suy nghĩ một chút, làm động tác, “Chín mươi phần trăm.”

Kê Huyết Thạch là báu vật, đại đa số mọi người đều nghe qua nhưng chưa từng nhìn thấy, chỉ biết rằng nó có bề ngoài sáng bóng xinh đẹp, kết cấu ấm áp trong suốt, màu sắc như máu gà. Hơn nữa, loại đá này rất giống đá thật, nó vốn chỉ là một loại đá bình thường có chút màu đỏ, nhưng sau khi được bôi chu sa và phủ sáp lên, người không hiểu sẽ thực sự nghĩ rằng đó là đá Kê Huyết Thạc chất lượng cao.

Hồ An Hòa kiến thức rộng rãi, nhưng suýt bị lừa, chứ đừng nói đến những người dân bình thường vốn chưa từng thấy nhiều thứ trên thế giới.

Tiết Duyên cười gật đầu, “Vậy được.”

Hồ An Hòa bối rối, “Được gì?”

Tiết Duyên híp mắt cười, gian xảo như con hồ ly, “Ngày mai ta sẽ phái người đi tìm Phó Lộc Viễn, nói hòn đá này là do Hầu Tài Lương vứt, là bảo bối vô giá.”

Hồ An Hòa chần chờ ngay lập tức, rồi giật mình hiểu được, nói tiếp, “Cho nên Phó Lộc Viễn sẽ nổi lên nghi ngờ, rồi càng nghi ngờ, nhưng Hầu Tài Lương nhất thời không quay lại cũng không thể giải thích, cho nên hiềm khích của hai người càng lớn hơn?”

Tiết Duyên chậm rãi nói, “Không chỉ thế, hắn ta còn nhất định sẽ cảm thấy tức giận và xấu hổ, cảm thấy Hầu Tài Lương ngấm ngầm thèm tiền và phản bội hắn ta. Phó Lộc Viễn vốn là người nham hiểm và ngấm ngầm chịu đựng, mắt hắn ta lại nhỏ như đầu mũi kim, hắn ta sẽ không đối chất với Hầu Tài Lương ngay trước mặt, mà chỉ biết càng ngày càng tức giận, càng nhìn càng hoài nghi, cuối cùng hai người trở mặt thành thù, đấu nhau trong ổ, chúng ta chỉ cần hóng chuyện là được.”

Hồ An Hòa chậc lưỡi, lại hỏi, “Nhưng mà, Phó Lộc Viễn có tin không?”

Tiết Duyên cong môi nói, “Đương nhiên sẽ tin, hắn ta đã nghi ngờ Hầu Tài Lương, nhưng vừa lúc thiếu chứng cứ, ngươi xem hắn ta ngoài mặt đối xử tốt với Hầu Tài Lương, nhưng thật ra trong lòng đã lung lay rồi, giống như tòa nhà đang lung lay sắp đổ vậy, chỉ cần thêm một sợi lông vũ là có thể đổ. Chúng ta đưa bậc thang này lên, dù nó có vẻ thái quá và điên rồ, Phó Lộc Viễn cũng sẽ thuyết phục bản thân mình tin tưởng.”

Hồ An Hòa cũng hiểu được ý này, ánh mắt sáng ngời, khen ngợi, “Tiết Duyên, ngươi thật độc ác đấy!”

Tiết Duyên bưng chén trà lên, ngửa đầu uống cạn một chén trà lạnh, lạnh lùng nói, “Ta là người trước giờ đều làm việc một cách quang minh lỗi lạc, nhưng chỉ khi đối xử với người cũng lỗi lạc như thế, còn đối đãi với cái loại tiểu nhân như Hầu Tài Lương, phải hạ lưu lại. Người ta thường hay nói lấy ơn báo oán, nhưng lại quên câu tiếp theo, lấy oán báo oán, tại sao phải báo ơn?”

Hồ An Hòa vui vẻ xoa xoa tay, nhỏ giọng hỏi, “Vậy còn ta, ta có thể làm gì khác?”

Tiết Duyên nói, “Ngươi chỉnh sửa sổ sách, tìm cách có thâm hụt, rồi tìm cơ hội tiết lộ cho Phó Lộc Viễn, nói có ai đó tham ô công quỹ.”

Hồ An Hòa vỗ ngực nói, “Không thành vấn đề!”

Ngày hôm sau, Tiết Duyên tự mình chọn một tiểu nhị nhanh nhạy, phái hắn đi tìm chủ bộ.

Hôm nay đang là lúc Phó Lộc Viễn hưu mộc, không đi trực, lúc tiểu nhị đi vừa qua, hắn ta đang mặc một bộ thường phục ngồi uống trà trong viện với sự buồn bực. Hôm qua, Hầu Tài Lương xúc động làm hỏng việc, đường đường là quan viên, mà lại phái chính cậu em vợ mình đi cấu kết với du côn khác huyện, đến tửu lâu ở địa phương gây sự để báo thù riêng, quả thực như một trò đùa.

Chuyện xấu truyền ngàn dặm, chỉ sau một đêm, gần như toàn bộ Lũng huyện đều biết. Phó Lộc Viễn từ trước đến nay luôn nể mặt, bất chợt lại mất mặt như thế, hắn ta tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng không thể biểu hiện ra trước mặt người ngoài, còn phải cố gắng chịu đựng cười, là ông lão bốn năm mươi tuổi rồi, gần như ngất đi vì não bị tắc nghẽn.

Cho nên ngay khi hạ nhân đến thông bẩm, nói có người đến tìm Hầu Tài Lương, Phó Lộc Viễn theo bản năng phản ứng chính là, “Bảo hắn cút!”

Cho đến khi lại nghe nói trong tay người tới nắm một viên Kê Huyết Thạch cực kỳ tinh xảo đầy xa xỉ, hắn ta mới do dự trong nháy mắt, đáp, “Cho hắn vào đi.”

Viện của Phó gia cực kỳ hoa lệ, dù sao trong đó nuôi mười một phòng tiểu thiếp, nơi ở không lớn thì không đủ dùng, trang trí cũng xa hoa, thậm chí còn có một ngọn núi giả nhỏ, còn tốt hơn rất nhiều so với phủ đệ của Hồ Khôi Văn. Sau khi tiểu nhị tiến vào thì nhìn thật kỹ, cuối cùng cũng thấy Phó Lộc Viễn đang nghiêm mặt, hắn ngẩng mặt cười, nịnh nọt cúi chào, gọi một tiếng, “Phó đại nhân, trông thân thể của lão nhân gia ngài thật đúng là cứng cỏi, gần đây có khỏe không?”

Đây đều là những thứ mà Tiết Duyên đã dặn dò trước đó, muốn hắn giả bộ làm tiểu nhân nịnh nọt, đơn giản mà nói chính là quan sát lời nói của hắn ta, nịnh nọt hắn ta.

Phó Lộc Viễn không có tâm tư nói nhảm với hắn, đi thẳng vào vấn đề hỏi, “Ngươi nói Kê Huyết Thạch gì?”

Tiểu nhị cười hắc hắc, mở lòng bàn tay ra, đem đồ đạc cho hắn ta xem, nhỏ giọng nói, “Đại nhân, đây là thứ mà hôm qua Hầu đại nhân ở tửu lâu chúng ta ăn cơm làm rơi xuống, tiểu nhân biết đây là vật quý giá, ít nhất cũng đáng giá mấy trăm lượng nên không dám nuốt làm của riêng, vì thế đặc biệt trả lại.”

Vẻ mặt Phó Lộc Viễn hoảng hốt, không thể tin hỏi, “Mấy trăm lượng? Tảng đá gì lại đáng giá mấy trăm lượng, nó không phải là thúy mã não nữa.”

Tiểu nhị nói, “Đại nhân, ngài không biết rồi. Nhà tiểu nhân ban đầu là làm ngọc thạch để buôn bán, về sau gia đạo sa sút nên mới không thể không ra ngoài làm sinh kế cho người ta. Kê Huyết Thạch này chính là cống phẩm ngự ban, ngài nhìn tỉ lệ này, đỏ tươi ướt át, hình dáng cũng đẹp, đều là hình trái tim gà thật sự, tất cả những thứ này đều đã sinh ra linh khí trong lòng đất!” Nói xong, hắn chậc lưỡi, thở dài nói, “Bảo vật khó gặp như vậy, không biết Hầu đại nhân đã tiêu bao nhiêu bạc mới tìm được.”

Nếu Phó Lộc Viễn còn tỉnh, đương nhiên có thể tìm ra rất nhiều sơ hở từ trong những lời này, nhưng hắn ta bây giờ đã sớm bị tức giận làm cho mê muội, khi nghe những lời này, bên tai ong ong rung động, ở trong lòng mắng to Hầu Tài Lương vong ân bội nghĩa, lòng lang dạ sói, thầm nghĩ, “Ta đã biết hắn và ta có lục đục nội bộ, nhưng không bao giờ nghĩ rằng hắn sẽ quay lưng lại với ta! Nhiều tiền như vậy, không biết số tiền lẽ ra phải có bao nhiêu bị ô uế được cho là của ta, nếu không phải hôm nay trùng hợp chuyện này bị bại lộ, còn chẳng biết muốn gạt ta đến khi nào!”

Tiểu nhị lặng lẽ quan sát sắc mặt của hắn ta, thấy đáy mắt Phó Lộc Viễn đỏ ngầu, lỗ mũi càng lúc càng to, liền biết hắn ta đã tin.

Tiểu nhị mừng rỡ, nhưng không dám tỏ ra hời hợt, kiên nhẫn tiếp tục hành động theo cách Tiết Duyên đã dạy, nở vài nụ cười duyên dáng, đưa tay ra nói, “Phó đại nhân, viên ngọc này ta nhặt về trả lại cho ngài, nhưng ta chưa từng nói cho những người khác, ngay cả chưởng quầy nhà ta cũng không biết, ta đối xử với ngài rất trung thành, ngài xem…” Dứt lời, hắn xoa xoa ngón tay, lại cười khúc khích vài tiếng.

Làm gì có chuyện Phó Lộc Viễn không biết hắn có ý gì, đây là muốn thưởng bạc. Mặc dù hắn ta bây giờ nghiến răng nghiến lợi hận không thể khiến Hầu Tài Lương chết đi, nhưng không dám biểu hiện ra trên mặt, còn phải nuốt cục tức này, cười bảo người cầm bạc tới, thưởng xuống. Tiểu nhị lập được đại công, Phó Lộc Viễn quá ngượng ngùng khi tiêu vài xu nên chỉ đưa năm lượng.

Tiểu nhị “Ai ôi” một tiếng, cẩn thận nhận bỏ vào túi, trước khi đi không quên nịnh một cái, cười nói, “Ta biết Phó đại nhân là người hào phóng nhất mà, làm sao có thể được người ta tôn kính đến nổi như này chứ. Hầu chủ bộ cũng chỉ dựa vào ngài mới phát đạt mà, cho dù hắn hiện tại cũng là chủ bộ, ngồi ngang hàng với ngài, nhưng rốt cuộc vẫn phải nghe ngài sai bảo, ngưỡng mộ ơn của ngài, tuyệt đối không dám ngỗ nghịch.”

Tiết Duyên mồm mép khéo léo, lại là người có tài hùng biện nhất, nếu chàng thực sự muốn nịnh nọt ngươi thì lời nịnh nọt của chàng sẽ đủ bảy sắc cầu vồng, nhưng nếu muốn chọc vào tim ngươi thì chàng sẽ gãi, đâm, chọc, đánh đúng chỗ đau của ngươi, khiến ngươi không còn sức để chống trả.

Nghe xong những lời này của tiểu nhị, Phó Lộc Viễn giống như là nuốt sống một tổ ruồi nhặng, mặt nghẹn thành màu xanh bọt, ót đều muốn bốc khói xanh.

Tiểu nhị cao hứng nói lời tạm biệt với hắn, mang theo năm lượng bạc kia về tửu lâu.

Tiết Duyên nghe xong tâm trạng vui vẻ, chẳng những không đòi năm lạng bạc, còn được cho gia đình nghỉ phép thêm ba ngày, mọi người đều vui vẻ.

Lúc này là Tết Nguyên đán, mọi việc trong cửa hàng gia đình rất phức tạp, Tiết Duyên ngày nào cũng bận rộn đến mức không quan tâm đến chuyện đó nữa, anh biết chuyện gì đã xảy ra nên cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên.

Nháy mắt đã đến ba mươi.

A Lê và Phùng thị đã dọn dẹp từ nhỏ, chăn gối và quần áo trong nhà đều đã được giặt và phơi khô, sân cũng đã được sắp xếp lại, mọi thứ đều sạch sẽ và mới toanh.

Đây là năm đầu tiên cả nhà ở cùng nhau, nên đương nhiên phải chú ý tới, những câu đối Tết và đèn lồng được treo ngay ngắn, trên cửa sổ có dán nhiều tấm lưới cửa sổ khác nhau khiến không gian tràn ngập niềm vui.

Tửu lâu đóng cửa từ chiều hai mươi chín, mãi cho đến mùng năm tháng giêng mới tiếp tục kinh doanh. Nhưng mặc dù không cần đi tửu lâu, nhưng Tiết Duyên vẫn không thể nghỉ ngơi, sáng sớm bị Phùng thị gọi dậy, muốn chàng quét dọn nhà cửa, quét xong thì lại bị đuổi ra đi mua pháo hoa, Tiết Duyên xoa xoa mũi, thuận theo đi.

Bữa sáng và bữa trưa ăn cùng nhau, sau khi ăn xong thì bắt đầu chuẩn bị bữa tối đêm giao thừa, cũng như việc chuẩn bị nhân bánh bao để làm trong đêm giao thừa. 

A Lê còn nhớ thương mẹ con Tiểu Cà Lăm, sợ bọn họ đón năm mới không vui nên để riêng một phần nguyên liệu khác để Tiết Duyên gửi cho hai người.

Trời đầu đông tối dần, gần như khi màn đêm buông xuống, tiếng pháo bắt đầu vang lên, bọn trẻ vừa sợ hãi vừa phấn khích, bịt tai lại la hét ầm ĩ, tiếng động khiến lũ chó ở đằng xa sủa ầm ĩ. Phải đốt pháo nổ trước bữa cơm tất niên, đây là truyền thống của Lũng huyện, ngụ ý xua đuổi tà ma, tránh khỏi tai họa và cầu mong một năm mới đoàn tụ vui vẻ.

A Lê không nghe thấy, Tiết Duyên cố tình chọn pháo hoa đầy sắc màu, sau khi đốt có cái đuôi trắng chạy lên trời, sau đó nổ thành một đóa hoa xinh đẹp ở trên màn đêm đen kịt.

Không chỉ gia đình họ mua pháo hoa mà chỉ sau một thời gian, cả đêm đã được thắp sáng, rực rỡ và đẹp mắt. Trong con hẻm nhỏ trước cửa viện, mấy đứa nhỏ cầm pháo hoa chạy tới chạy lui, hi hi ha ha cười nói ồn ào. Tiết Duyên quấn A Lê vào trong áo khoác, vòng qua nàng đứng ở cửa một hồi lâu, cho đến khi lỗ tai đều lạnh đến đỏ bừng thì mới nỡ vào phòng.

Phùng thị đã bày xong một bàn thức ăn, nhìn hai người bọn họ run rẩy chạy vào, không khỏi oán trách nói, “Đã thành thân rồi, mà sao vẫn còn tính trẻ con thế, đứng ở bên ngoài lâu như vậy, cũng không sợ lạnh à.”

Tiết Duyên lấy tay che lỗ tai A Lê để sưởi ấm cho nàng, nhếch miệng cười nói, “Năm mới mà, bên ngoài náo nhiệt, nên muốn đi xem một chút.”

Phùng thị kéo A Lê vào lòng mình, xoa xoa hai má đỏ bừng của nàng, có chút đau lòng, “Con tự điên thì thôi đi, còn dẫn theo A Lê chúng ta đi làm cái gì, da con bé không dày bằng con, lỡ như bị đông lạnh rồi bị bệnh thì biết làm sao đây.”

Tiết Duyên không dám nói chuyện, ngoan ngoãn ngồi một bên, mãi cho đến khi Phùng thị đi ra ngoài thì mới dám oán giận với A Lê, “Có phải người già lớn tuổi đều sẽ trở nên nói nhiều không?”

A Lê ngồi trên mép giường, hai chân lắc lư, nghiêng đầu nói, “Ta muốn mách với nội, sau lưng chàng nói nội nói nhiều.”

Tiết Duyên trừng mắt uy h**p, “Không được!”

A Lê phồng miệng, nhỏ giọng nói, “Hứa đi!”

Tiết Duyên “hí” một tiếng, xắn tay áo đi qua gãi nàng ngứa ngáy, trong miệng lẩm bẩm, “Lá gan lớn lắm, còn dám tố ta, xem ta xử lý nàng như thế nào.”

A Lê sợ ngứa, liên tục trốn về sau, nhưng bị Tiết Duyên giữ chặt nên không thể động đậy, trong mắt đều cười ra nước mắt.

A Hoàng ngoan ngoãn nhạy bén nằm sấp ở một bên, cúi tai nhìn bọn họ náo nhiệt, ngáp một chút.

Một hồi lâu sau, Phùng thị lấy rượu ấm về, bữa cơm tất niên cuối cùng cũng bắt đầu.

Trên bàn bày đầy đồ ăn, có cả thịt và rau, thơm ngon, Phùng thị cười khanh khách nói, “Hôm nay vui thế này thì uống một chén đi.”

A Lê như mèo con tựa vào vai Tiết Duyên, ánh mắt sáng ngời, đáp lại.

Rượu vừa được rót, cốc vừa được nâng lên, trước khi nhấp một ngụm, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, theo sau là giọng nói khẩn cấp của Hồ An Hòa, “Tiết Duyên, Tiết Duyên!” Hắn quấn áo khoác tung rèm chui vào, bắt gặp một bàn thức ăn, còn có đôi mắt như cười như không cười của Tiết Duyên, sửng sốt một chút, ngượng ngùng nói, “A……Còn đang ăn sao?”

Phùng thị quay đầu lại, mừng rỡ nói, “Này, Tiểu Hồ sao không ở nhà ăn Tết mà lại chạy tới đây?”” Bà di chuyển vào trong, chào hỏi, “Ngồi xuống ăn một chút đi.” 

Hồ An Hòa xấu hổ, nhỏ giọng giải thích, “Lần này con không phải đến ăn cơm, không phải đâu!”

A Lê và Phùng thị liếc nhau, đều cười rộ lên.

Hồ An Hòa thấy không ai tin hắn, có chút chán nản cúi đầu, không nói lời nào nữa.

Tiết Duyên buông chén xuống, hỏi, “Lúc nãy ngươi vội vội vàng vàng, là chuyện gì xảy ra?”

Nghe vậy, Hồ An Hòa lúc này mới nhớ ra mục đích chuyến đi này là gì, hắn nhướng đuôi lông mày lên, mừng rỡ nói, “Vừa rồi trong bữa cơm tất niên, Phó Lộc Viễn cùng Hầu Tài Lương đánh nhau trước mặt cả một phòng người!”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (118)
Chương 1: Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 1 Chương 114: Chương 114: Ngoại truyện 2 Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện 3 Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện 4 Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện 5 Chương 118: Chương 118: Ngoại truyện 6