Chương 60
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 60: Vào cuộc

“Ông có muốn đi xử lý trước một chút không?” Nhân viên đoàn kiểm tra đi cùng hiển nhiên cũng đã thấy hot search trên mạng. Dù cảm thấy người này tự làm tự chịu, nhưng họ vẫn không khỏi nảy sinh một chút đồng cảm.

Ba cái hot search đầu bảng đều xoay quanh chủ đề ông ta bất lực, chuyện này cũng quá mức “tử vong mang tính xã hội” rồi! Là đàn ông, chắc chẳng ai chấp nhận nổi việc mình lên hot search vì chuyện tế nhị này đâu nhỉ?

Nghĩ đến đây, mọi người không hẹn mà cùng lén lút quan sát Giang Minh Huy, vừa kinh ngạc vừa cảm thán. Không hổ danh là chủ tịch công ty niêm yết, tuy cặn bã nhưng định lực vẫn rất tốt, thế mà không hề phát điên ngay tại chỗ.

Nào ngờ, Giang Minh Huy trong lòng đã sớm điên rồi! Hai mắt ông ta đỏ ngầu, cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại. Đối diện với những ánh mắt kỳ quái của mọi người, ông dường như phải rất khó khăn mới rặn ra được vài chữ: “Những cái đó… tất cả đều là bịa đặt!”

Mọi người: “…” Tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng nhìn bộ dạng tức đến mức sắp trúng gió của ông, thật sự chẳng giống bịa đặt chút nào.

Nói xong, Giang Minh Huy đột ngột quay sang thư ký, nghiến răng nghiến lợi quát: “Còn đứng ngây ra đó làm gì?! Bảo luật sư Dương ngay lập tức, ngay lập tức soạn thảo văn bản luật sư đăng lên mạng! Tôi muốn kiện mấy tờ báo và đám thủy quân bịa đặt đó!”

“Dạ, dạ.” Thư ký bị ánh mắt đáng sợ của Giang Minh Huy dọa cho rụt cổ, vừa định quay đi thì thấy người của cục cảnh sát bước tới, còng tay Tào Bình – Giám đốc tài chính của Giang thị.

“Có người dùng tên thật tố cáo giám đốc Tào Bình quấy rối t*nh d*c nhân viên nữ, video bằng chứng đã đầy đủ. Mời Tào tiên sinh theo chúng tôi về đồn làm việc.”

Tào Bình có lẽ là người duy nhất ở đây không có tâm trạng hóng chuyện. Gã vốn định nhân lúc mọi người đang chú ý vào Giang Minh Huy để tìm cơ hội chuồn êm, ai ngờ cảnh sát hành động nhanh như vậy, đành mặt cắt không còn giọt máu bị áp giải đi.

Gã vốn định bảo luật sư Dương đi theo, nhưng lúc này Giang Minh Huy còn hơi đâu mà lo cho gã, có khi còn muốn b*p ch*t gã cho xong chuyện.

Quấy rối t*nh d*c để người ta nắm thóp thì thôi đi, đến chuyện gian lận tài chính lớn như vậy cũng bị phát hiện. Sớm biết gã vô dụng thế này, ông ta tuyệt đối sẽ không để gã ngồi vào cái ghế đó!

Tiếc là hối hận cũng đã muộn. Giang Minh Huy hít sâu một hơi. Ông ta thậm chí không còn thời gian để suy nghĩ chuyện khác. Chỉ cần nghĩ đến ba cái hot search châm chọc mình đang treo lù lù trên Weibo, ông ta hận không thể giết sạch tất cả những ai đã nhìn thấy nó!

“Cậu, cậu đi liên hệ phóng viên ngay, chiều nay mở họp báo, tôi muốn làm rõ…”

Lời còn chưa dứt, viên cảnh sát vừa áp giải Tào Bình đi lại quay trở lại, đi thẳng đến trước mặt Giang Minh Huy, bình tĩnh nói: “Giang tiên sinh, còn một vụ án ngược đãi trẻ em, có lẽ cần ông về đồn hỗ trợ điều tra.”

Giang Minh Huy: “…”

Tuy sự việc đã qua nhiều năm, Giang Minh Huy cũng luôn rất cẩn thận không để lại bằng chứng xác thực nào, nhưng từ nãy đến giờ đã có rất nhiều người gọi điện đến đồn cảnh sát tố cáo. Vụ việc gây ảnh hưởng quá lớn, cảnh sát buộc phải thụ lý điều tra.

“Đệch!”

Giang Minh Huy cuối cùng không nhịn được chửi thề. Cả người ông ta như con trâu điên sắp phát cuồng, thở hổn hển, nhìn ai cũng bằng ánh mắt thù địch, như thể giây tiếp theo sẽ lao vào cắn xé.

Và thực tế ông ta đã làm vậy thật. Như một kẻ điên, ông ta vớ lấy cốc nước trên bàn ném mạnh vào người thư ký đứng bên cạnh.

“Giang tiên sinh, ông làm gì vậy?! Dừng tay!”

Thư ký không kịp phòng bị bị ném trúng đầu, những người xung quanh giật mình hoảng hốt. Cảnh sát lập tức rút dùi cui và còng tay bao vây Giang Minh Huy, khống chế ông ta như một đối tượng nguy hiểm.

“Có phải mày không?! Có phải mày đang chơi tao không?! Thằng khốn nạn!” Giang Minh Huy không còn giữ được vẻ bình tĩnh thường ngày, gào thét điên cuồng về phía thư ký.

Ông luôn rất cẩn thận, đặc biệt là chuyện kia, ông giấu rất kỹ. Kể cả khi sang Hồng Kông hay ra nước ngoài chữa trị, ông đều ngụy trang kín kẽ, không thể nào bị người khác biết được.

Chỉ có thư ký của ông, chỉ có gã biết hành tung của ông. Thằng khốn nạn này chắc chắn vẫn luôn theo dõi và tính kế ông, nên mới biết chuyện ông đi chữa bệnh bất lực.

“Có phải là Giang Yển không? Có phải là nó không?!”

Giang Minh Huy bị cảnh sát còng tay, vẫn không ngừng gào thét về phía đối phương: “Nó là thằng điên! Thằng điên! Nó cố ý gài bẫy tao, muốn làm Giang thị sụp đổ, nó muốn hủy hoại tao! Hủy hoại tao!”

Những người khác trong Giang gia dù có muốn chơi ông thì cũng sẽ không kéo cả công ty chết chùm, bọn họ còn đang mơ mộng đá ông xuống để tự mình leo lên cơ mà. Chỉ có Giang Yển, chỉ có thằng điên đó…

Nó rõ ràng biết ông chỉ có mình nó là con trai, sau này tất cả sẽ thuộc về nó, tại sao! TẠI SAO!!!

Mọi người nhìn Giang Minh Huy cuồng loạn bị lôi đi, trong lúc nhất thời đều cảm thán thổn thức.

Bất kể Giang Minh Huy thực sự phát điên hay những chuyện này đúng như ông ta đoán là do Giang Yển làm, thì cũng chỉ có thể chứng minh là ông ta tự làm tự chịu.

Cho dù mẹ Giang Yển có thật sự phát điên làm ông ta tàn phế, thì đó cũng là nợ nần giữa vợ chồng bọn họ. Xét đến cùng vẫn là do ông ta năm xưa trăng hoa ép vợ đến điên loạn, sao có thể đổ lỗi lên đầu con trai?

Nếu ông ta đã không ưa đứa con này, tống nó đi thật xa cho khuất mắt là được, hà cớ gì phải giữ bên mình để hành hạ ngược đãi? Đúng là tâm lý b**n th** thật rồi.

“Vậy chúng ta… giờ phải làm sao đây?”

Ông chủ và giám đốc tài chính cùng dắt tay nhau vào đồn, tuy hóng được một vụ drama siêu to khổng lồ, nhưng người làm công ăn lương rốt cuộc vẫn cần công việc để sống, nhất thời ai nấy đều hoang mang lo sợ.

“Đã thế này rồi, công ty có khi nào phá sản luôn không?”

“Hoặc là bị công ty khác thâu tóm…”

“Tiểu Giang tổng có quay về không?” Trong đám đông hỗn loạn, có người rụt rè hỏi.

Giang Yển trước đây từng làm việc ở Giang thị một thời gian, nhưng khi đó hắn không có địa vị gì trong công ty. Cái danh “Tiểu Giang tổng” cũng là do Tào Bình đặt ra để châm chọc mỉa mai hắn. Mỗi lần đều lấy cớ hắn là “Tiểu Giang tổng” cần rèn luyện nhiều để giao cho hắn những việc vặt vãnh và cực nhọc nhất.

Tào Bình luôn là người của Giang Minh Huy, thái độ của gã đương nhiên đại diện cho thái độ của chủ tịch. Tầng lớp lãnh đạo trong công ty đều không coi vị đại thiếu gia này ra gì. Những nhân viên cấp dưới tuy không dám đắc tội, nhưng cũng đều ôm tâm lý tránh voi chẳng xấu mặt nào, sợ rước họa vào thân mà tránh xa hắn.

Nhưng hiện tại cả Giang chủ tịch và Tào giám đốc đều bị bắt, một thành viên hội đồng quản trị khác lại dính bê bối. Mọi người hoang mang không biết bấu víu vào đâu, tự nhiên lại nghĩ đến vị đại thiếu gia nhà họ Giang vốn không được coi trọng này.

“Dư luận trên mạng hiện tại đang rất nghiêng về phía Tiểu Giang tổng, dù sao cậu ấy cũng là nạn nhân. Nếu cậu ấy quay lại, biết đâu còn có cách cứu vãn…”

Mọi người bàn tán xôn xao, theo bản năng đều nhìn về phía thư ký. Nghe ý tứ của Giang chủ tịch lúc nãy, có vẻ anh ta cùng một phe với Tiểu Giang tổng?

“…”

Thư ký bị mọi người nhìn chằm chằm đến mức mí mắt giật giật, vẻ mặt cạn lời. Một lúc lâu sau anh ta mới thở dài nói:

“Đừng mơ mộng nữa, không có khả năng đâu.”

Chính tay cậu ấy lên kế hoạch phá hủy Giang thị, làm sao có chuyện cậu ấy lại đi tiếp nhận đống hỗn độn thối nát này chứ?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc