Chương 60
Ngôn Ngữ C Tu Tiên

Chương 60: Duyệt Cây 1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Quả thật, lập trình viên không bao giờ lừa dối.
Nhưng mà tu bàn phím thì có thể.
Trong mắt lão Hoắc hiện ra vẻ từ ái: “Đúng vậy, khổ cho con.”
Thế là, Lâm Tầm nhận được một đôi cúc tay áo có phù chú hộ thân của chân nhân Nguyên Anh.
Theo lão Hoắc nói, thứ này có thể thừa sức ngăn cản được tấn công của Kim Đan kỳ, nếu đối đầu với Nguyên Anh kỳ, cũng có thể ngăn được — bây giờ thủ đô đầy rẫy nguy hiểm, ma vật có thể xuất hiện ở bất kì chỗ nào, Lâm Tầm đã gieo tường lửa cho người bên cạnh mình rồi, đảm bảo an toàn của bọn họ.
Ngày mai hắn sẽ gặp Đông Quân ở công viên trò chơi, hắn đã nghĩ kỹ rồi, đến lúc đó liền lừa gạt Đông Quân đi vào mê cung rút kiếm, nếu như Đông Quân có thể rút được, chứng minh anh là đế quân, không sợ ma vật, hai cái nút tay áo này vẫn để lại ở chỗ mình, hoặc là cho An Toàn và Cơ Cấu một người một cái.

Mà nếu Đông Quân không rút được kiếm — nói rõ anh cũng không phải là người tu tiên, vậy liền đưa hai cái bùa hộ thân này cho anh, cứ như vậy, cũng coi như có thể đảm bảo được sự an toàn cho nam thần.
Thật ra trong lòng hắn cũng không muốn Đông Quân có liên quan gì với những thứ quái lực loạn thần này.
Lâm Tầm gõ bàn tính vang lạch cạch, gõ xong thì trở về phòng của mình dưới cái nhìn chăm chú hiền hòa của các trưởng bối.
Hắn rửa mặt xong, thay áo ngủ, đọc luận văn một lát, lại chuyển ánh mắt về phía cái hộp nhỏ đựng cúc tay áo ở tủ đầu giường.

Chiếc hộp màu đen đẹp đẽ lộng lẫy, sau khi mở ra, cúc tay áo màu bạc trang nhã lại xinh đẹp, dòng sông màu bạc chảy xuôi dưới ánh đèn rất tương xứng với cái tên “Ngân Hà”.
Đông Quân thường xuyên mặc áo sơ mi, cho nên cúc tay áo không đến mức bị bỏ xó.

Hắn cầm hai thứ đổ nhỏ bé này trong tay, suy nghĩ nên dùng lí do như thế nào để tặng quà.
Cảm ơn anh đã đến công viên với tôi?

Cảm ơn những ngày qua đã quan tâm đến tôi?
Hoặc là chỉ là ngẫu nhiên nhìn thấy, cảm thấy thích hợp.
Bỗng chốc hắn lại có chút mất tập trung, suy nghĩ loạn xạ trong đầu, thoáng chốc giống như thật sự xuất hiện cảnh tượng mình chọn quà cho Đông Quân.
Cảm giác hơi choáng váng đánh tới, hắn hoàn hồn, nút cúc áo vẫn còn ở trong tay.

Thật kì lạ, hắn cảm thấy cảm xúc của mình có chút sa sút, lựa chọn đi ngủ.
Trong dự đoán, giấc mơ lại tới, mấy ngày qua mỗi ngày hắn đều nằm mơ.
Trong mơ, một gian phòng màu trắng và màu bạc.

Ngoài cửa sổ ánh sáng rực rỡ, trên trần nhà cũng sáng ngời.
Một người máy màu trắng đến bên cạnh hắn.
Hộp máy mở ra, xuất hiện một chiếc hộp màu đen.
Không biết nơi nào trong phòng — hay là trong hư không, vang lên một giọng nói máy móc: “Đồ mà cậu đặt đã đến.”
“Cảm ơn.” Hắn cầm lấy hộp mở ra, dưới ánh mặt trời, ngân hà sáng chói.
“Anh ấy hẹn cậu.” Âm thanh máy móc bình dị, logic trong đó cũng không linh hoạt hay thay đổi: “Địa điểm là Nhạc Viên.

Bảy giờ tối có trình diễn pháo hóa.”
“Tôi biết rồi.” Hắn thản nhiên nói.
Sau một giây, hắn khép lại nắp hộp đen, nắp hộp cùng miệng hộp va vào nhau, phát ra một tiếng “cạch”.
Hắn đặt hộp lại chỗ cũ: “Chắc là không cần.”
Trong ánh sáng yên lặng như tờ, một loại cảm giác nào đó giống như cô độc dâng lên như nước biển.

Hắn đi đến trước cửa sổ.
Âm thanh máy móc như bóng với hình: “Cậu có hối hận khi đưa ra quyết định này không?”
“Không có.” Hắn nói: “Tôi chỉ là…”
“…Được rồi.”
Trái tim nhảy lên kịch liệt, giống như có thứ gì đó đặt lên ngực, Lâm Tầm bỗng nhiên thở hổn hển, mở to mắt.
Ánh nắng xuyên qua lá cây sơn tra, chiếu lên trên trần nhà lấm ta lấm tấm, lúc gió thổi tới, ánh sáng trên trần nhà nhảy lên.

Hắn ổn định lại hô hấp, cầm điện thoại lên, mở ghi nhớ ra viết mấy dòng chữ lên đó, sau đó nhắm mắt lại một lần nữa, giơ cổ tay lên đặt trên mắt.
Hôm nay là một ngày trời nắng.
Có lẽ bởi vì trừ ma quy mô lớn, cuối cùng mây đen bầu trời đã tản đi không ít.
Giấc mơ kia tới quá đột ngột, nhưng lại tới vô ảnh đi vô tung giống như tất cả các giấc mơ khác, chỉ cần năm sáu phút là đã hoàn toàn tỉnh táo, rất nhiều chi tiết liền mơ hồ trong trí nhớ, chỉ còn lại một chút từ hình dung giản lược trong app ghi chú.
Lâm Tầm quy nó thành gần đây áp lực quá lớn — mặc dù công việc của hắn cũng không bận bịu, nhưng trừ ma lại bề bộn nhiều việc, thời gian hội chợ khoa học kỹ thuật còn đang tới gần.
Thả cổ tay xuống, hắn đưa tay sang bên cạnh s* s**ng trong vô thức — bắt hụt mới phản ứng được Con Trỏ Chuột đã trở về cùng Đông Quân.
Hắn có chút nhớ nhung cảm xúc của mèo con, rời giường, vượt qua một buổi sáng và nửa buổi chiều bình thường không có gì lạ.

Hắn và Đông Quân hẹn bốn giờ chiều hôm nay, khu vui chơi tên là “Nhạc Viên”, bảy giờ tối có trình diễn pháo hoa — Lâm Tầm cho rằng đây chính là nguyên nhân mình mơ thấy giấc mơ kia.
Triệu Cơ Cấu đánh giá quần áo của hắn.
Sau một hồi trời quang, buổi chiều lại bị mây đen bao trùm, nhiệt độ bên ngoài cũng không cao, hôm nay hắn mặc áo len màu xám tro nhạt, là loại rất rộng rãi.
“Cậu cũng biết học rồi đấy, con thỏ xám này.” Triệu Cơ Cấu nói.
“Hôm qua cậu còn gọi tớ là bạch nhãn lang mà.” Lâm Tầm nói.
Triệu Cơ Cấu nói: “Tớ chỉ có một yêu cầu với cậu, đêm nay nhất định phải trở về, không được không về ngủ, được không?”
Lâm Tầm: “Tớ hiểu rồi.”
Hắn tiếp tục nói: “Nếu như tớ có vấn đề tình cảm, có thể trưng cầu ý kiến của cậu không?”
“Có thể.

Cuối cùng cậu đã khắc phục được thiên tính thỏ rụt đầu của mình rồi đấy, lựa chọn nhìn thẳng vào.” Triệu Cơ Cấu mắt không thấy tâm không phiền khoát tay: “Đi đi.”
Lâm Tầm liền đi.
Quãng đường không dài, c*̃ng không bị kẹt xe, hắn đến cổng công viên trò chơi sớm hai mươi phút.
Mấy năm nay toàn bộ kỹ thuật toàn ảnh ký(*) vẫn luôn tiến bộ, trò chơi VR(**) phong phú cùng với đủ loại trải nghiệm mô phỏng hiện thực đã thu hút rất nhiều người — loại công viên trò chơi cỡ lớn kiểu này đã dần dần suy sụp, cũng không có du khách chen chúc xếp thành một đội ngũ dài như rắn giống mười năm trước nữa.
(*) Toàn ảnh ký, hay còn gọi là kỹ thuật hologram/hình ảnh nổi ba chiều/trình chiếu 3D

(**) Trò chơi thực tế ảo
Nhất là trong một buổi chiều đang giờ làm việc, du khách lác đác không có mấy, tốp năm tốp ba đi vào, nhìn cũng giống như tình nhân — trong hiện thực giả lập có thể thực hiện được mấy trò chơi theo đuổi k*ch th*ch, nhưng có lẽ yêu đương thì không thể thực hiện được.
Lâm Tầm ngồi trong xe chống cằm nhìn du khách lui tới, có ý đồ tìm kiếm người không phải tình nhân, mười mấy phút trôi qua, không hề có.
Lâm Tầm: “…”
Lúc hắn đang suy nghĩ lung tung, cửa xe bị gõ.
Lâm Tầm quay đầu, trông thấy Đông Quân đang hơi cười nhìn mình.
Hắn xuống xe.
“Để cậu đợi lâu rồi.” Đông Quân nói.
Lâm Tầm: “Không có.”
Hắn quan sát Đông Quân hôm nay.
Áo khoác màu đen gọn gàng, bên trong là áo cao cổ màu xám đậm, cách ăn mặc cực kì nhàn hạ — hơn nữa hôm nay anh c*̃ng không đeo kính, làm hình dáng ngũ quan càng thêm rõ ràng.
Mái tóc dài của anh được thắt lỏng ở đuôi, rũ xuống hai bên mặt, khiến anh trông dịu dàng hơn cả bình thường — không giống Đông thần trong truyền thuyết, hoặc chủ nhân Ngân Hà được gọi là lạnh lùng hà khắc, mà giống như một nghệ sĩ dương cầm nhã nhặn.
Nghệ sĩ dương cầm.
Lúc nghĩ ra ví dụ này, trong lòng Lâm Tầm vô ý thức xuất hiện cái bóng của Đông Thầm, nói thật, đúng là Đông Quân và Đông Thầm có chỗ tương tự trên khuôn mặt, mà khí chất cũng không phải là không có chỗ tương đồng.
Chỉ là về cách làm người, Đông Thầm lại kém xa Đông Quân.
Hắn nhanh chóng dẫm đạp Đông Thầm ở trong lòng xong, nhìn về phía Đông Quân: “Chào buổi chiều.”
“Chào buổi chiều.” Đông Quân sóng vai đi đến cổng công viên trò chơi với hắn.
Giống tất cả công viên trò chơi có chủ đề truyện cổ tích, lối kiến trúc chỗ này ngọt ngào mộng ảo, Lâm Tầm không biết thưởng thức nhiều, nhưng cũng không phải là không có chút cảm giác nào.
Chỗ vòng quay ngựa gỗ truyền đến ca khúc nhẹ nhàng du dương, khiến cả người hắn được thả lỏng.

Hắn: “Đã rất lâu rồi tôi không đến chỗ này.”
Đông Quân: “Đầu tiên đi đâu đây?”
Lâm Tầm: “Mê cung.”
Đông Quân: “Cậu thích mê cung?”
Lâm Tầm: “Tôi thích tìm ra lời giải.”
Đông Quân cong môi: “Được.”
Đây là một cái mê cung có kịch bản — mà lại là kịch bản tìm ra lời giải.

Lúc trước Lâm Tầm đã hỏi qua Ngự Phong chân nhân, cũng có hiểu biết với nơi này.
Sau khi kiếm Xích Tiêu Long Tước được ngụy trang thì được cắm trong đá ở chính giữa mê cung.

Khái niệm kiếm trong đá đến từ truyền thuyết cổ của nước Anh, một ngày, lời của thần từ trên trời rơi xuống, chỉ có người có thể rút kiếm trong đá ra mới có tư cách trở thành quốc vương của nước Anh.

Từ xưa đến nay vẫn không có ai làm được chuyện này, cho đến khi vua Arthur trẻ tuổi đến đó, rút nó ra.
Có lẽ là kịch bản cần, hoặc là vì để thu hút du khách chính, đây là một mê cung chỉ cho phép hai người kết bạn tiến vào.

Hai người một đóng vai vua Arthur trẻ tuổi, một người khác thì đóng vai bạn thân vua Arthur, pháp sư Merlin.

Hai người tìm kiếm manh mối trong giáo đường nguy hiểm khắp nơi, cuối cùng đánh bại kỵ sĩ bảo vệ kiếm, đi đến trước mặt tảng đá cắm kiếm, sẽ coi như thành công.
— trong đó kỵ sĩ bảo vệ kiếm là Ngự Phong chân nhân giả trang.
Có hai đạo cụ tương ứng, vương miện của vua Arthur và ma trượng của Merlin.
Lâm Tầm nhìn hai thứ này, hỏi Đông Quân: “Anh chọn cái nào?”
Đông Quân cầm lấy vương miện màu trắng bạc.
Nam thần, một người khống chế tất cả, đương nhiên sẽ lựa chọn vua Arthur, mà tám phần là anh cũng sẽ giống như vua Arthur, rút được thanh kiếm trong đá mà không ai có thể rút ra được — mặc dù Lâm Tầm cũng không hy vọng Đông Quân có dính líu gì đến tu tiên.
Sau đó, ngay lúc hắn chuẩn bị đi lấy ma trượng…
“Quay lại đây.” Đông Quân thản nhiên nói.
Lâm Tầm quay người.
— Đông Quân đội vương miện lên trên đầu hắn..

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (145)
Chương 1: Chương 1: Vòng Lặp Vô Hạn 1 Chương 2: Chương 2: Vòng Lặp Vô Hạn 2 Chương 3: Chương 3: Debug 3 Chương 4: Chương 4: Vòng Lặp Vô Hạn 4 Chương 5: Chương 5: Vòng Lặp Vô Hạn 5 Chương 6: Chương 6: Vòng Lặp Vô Hạn 6 Chương 7: Chương 7: Trình Thu Thập 1 Chương 8: Chương 8: Trình Thu Thập 2 Chương 9: Chương 9: Trình Thu Thập 3 Chương 10: Chương 10: Trình Thu Thập 4 Chương 11: Chương 11: Tường Lửa 1 Chương 12: Chương 12: Tường Lửa 2 Chương 13: Chương 13: Tường Lửa 3 Chương 14: Chương 14: Tường Lửa 4 Chương 15: Chương 15: Tràn Ra 1 Chương 16: Chương 16: Tràn Ra 2 Chương 17: Chương 17: Tràn Ra 3 Chương 18: Chương 18: Tràn Ra 4 Chương 19: Chương 19: Ddos 1 Chương 20: Chương 20: Ddos 2 Chương 21: Chương 21: Ddos 3 Chương 22: Chương 22: Ddos 4 Chương 23: Chương 23: Ngắt Mạng 1 Chương 24: Chương 24: Ngắt Mạng 2 Chương 25: Chương 25: Lập Trình Hướng Đối Tượng 1 Chương 26: Chương 26: Lập Trình Hướng Đối Tượng 2 Chương 27: Chương 27: Lập Trình Hướng Đối Tượng 3 Chương 28: Chương 28: Lập Trình Hướng Đối Tượng 4 Chương 29: Chương 29: Debug 1 Chương 30: Chương 30: Debug 2 Chương 31: Chương 31: Debug 3 Chương 32: Chương 32: Debug 4 Chương 33: Chương 33: Debug 5 Chương 34: Chương 34: Con Trỏ Chuột 1 Chương 35: Chương 35: Con Trỏ Chuột 2 Chương 36: Chương 36: Con Trỏ Chuột 3 Chương 37: Chương 37: Con Trỏ Chuột 4 Chương 38: Chương 38: Con Trỏ Chuột 5 Chương 39: Chương 39: Con Trỏ Chuột 6 Chương 40: Chương 40: Con Trỏ Chuột 7 Chương 41: Chương 41: Khe Hở 1 Chương 42: Chương 42: Khe Hở 2 Chương 43: Chương 43: Khe Hở 3 Chương 44: Chương 44: Khe Hở 4 Chương 45: Chương 45: Khe Hở 5 Chương 46: Chương 46: Khe Hở 6 Chương 47: Chương 47: Khe Hở 7 Chương 48: Chương 48: Khe Hở 8 Chương 49: Chương 49: Khe Hở 9 Chương 50: Chương 50: Copy 1 Chương 51: Chương 51: Copy 2 Chương 52: Chương 52: Copy 3 Chương 53: Chương 53: Copy 4 Chương 54: Chương 54: Copy 5 Chương 55: Chương 55: Copy 6 Chương 56: Chương 56: Copy 7 Chương 57: Chương 57: Copy 8 Chương 58: Chương 58: Copy 9 Chương 59: Chương 59: Copy 10 Chương 60: Chương 60: Duyệt Cây 1 Chương 61: Chương 61: Duyệt Cây 2 Chương 62: Chương 62: Duyệt Cây 3 Chương 63: Chương 63: Duyệt Cây 4 Chương 64: Chương 64: Duyệt Cây 5 Chương 65: Chương 65: Thiểu Năng Nhân Tạo 1 Chương 66: Chương 66: Thiểu Năng Nhân Tạo 2 Chương 67: Chương 67: Thiểu Năng Nhân Tạo 3 Chương 68: Chương 68: Thiểu Năng Nhân Tạo 4 Chương 69: Chương 69: Thiểu Năng Nhân Tạo 5 Chương 70: Chương 70: Thiểu Năng Nhân Tạo 6 Chương 71: Chương 71: Thiểu Năng Nhân Tạo 7 Chương 72: Chương 72: Thiểu Năng Nhân Tạo 8 Chương 73: Chương 73: Thiểu Năng Nhân Tạo 9 Chương 74: Chương 74: Nén Dữ Liệu 1 Chương 75: Chương 75: Nén Dữ Liệu 2 Chương 76: Chương 76: Nén Dữ Liệu 3 Chương 77: Chương 77: Nén Dữ Liệu 4 Chương 78: Chương 78: Nén Dữ Liệu 5 Chương 79: Chương 79: Nén Dữ Liệu 6 Chương 80: Chương 80: Nén Dữ Liệu 7 Chương 81: Chương 81: Nén Dữ Liệu 8 Chương 82: Chương 82: Nén Dữ Liệu 9 Chương 83: Chương 83: Luận Văn 1 Chương 84: Chương 84: Luận Văn 2 Chương 85: Chương 85: Luận Văn 3 Chương 86: Chương 86: Đường Ngắn Nhất 1 Chương 87: Chương 87: Đường Ngắn Nhất 2 Chương 88: Chương 88: Đường Ngắn Nhất 3 Chương 89: Chương 89: Đường Ngắn Nhất 4 Chương 90: Chương 90: Đường Ngắn Nhất 5 Chương 91: Chương 91: Đường Ngắn Nhất 6 Chương 92: Chương 92: Đường Ngắn Nhất 7 Chương 93: Chương 93: Đường Ngắn Nhất 8 Chương 94: Chương 94: Đường Ngắn Nhất 9 Chương 95: Chương 95: D-l 1 Chương 96: Chương 96: D-l 2 Chương 97: Chương 97: D-l 3 Chương 98: Chương 98: D-l 4 Chương 99: Chương 99: D-l 5 Chương 100: Chương 100: Os 1 Chương 101: Chương 101: Os 2 Chương 102: Chương 102: Os 3 Chương 103: Chương 103: Os 4 Chương 104: Chương 104: Os 5 Chương 105: Chương 105: Os 6 Chương 106: Chương 106: Os 7 Chương 107: Chương 107: Os 8 Chương 108: Chương 108: Os 9 Chương 109: Chương 109: Os 10 Chương 110: Chương 110: Mây 1 Chương 111: Chương 111: Mây 2 Chương 112: Chương 112: Mây 3 Chương 113: Chương 113: Mây 4 Chương 114: Chương 114: Mây 5 Chương 115: Chương 115: Mây 6 Chương 116: Chương 116: Mây 7 Chương 117: Chương 117: Mây 8 Chương 118: Chương 118: Mật Mã 1 Chương 119: Chương 119: Mật Mã 2 Chương 120: Chương 120: Mật Mã 3 Chương 121: Chương 121: Mật Mã 4 Chương 122: Chương 122: Mật Mã 5 Chương 123: Chương 123: Mật Mã 6 Chương 124: Chương 124: Mật Mã 7 Chương 125: Chương 125: Mật Mã 8 Chương 126: Chương 126: Mật Mã 9 Chương 127: Chương 127: Mật Mã 10 Chương 128: Chương 128: Root 1 Chương 129: Chương 129: Root 2 Chương 130: Chương 130: Root 3 Chương 131: Chương 131: Root 4 Chương 132: Chương 132: Root 5 Chương 133: Chương 133: Root 6 Chương 134: Chương 134: Root 7 Chương 135: Chương 135: Root 8 Chương 136: Chương 136: Hũ Mật 1 Chương 137: Chương 137: Hũ Mật 2 Chương 138: Chương 138: Hũ Mật 3 Chương 139: Chương 139: Hũ Mật 4 Chương 140: Chương 140: Hỗn Độn 1 Chương 141: Chương 141: Hỗn Độn 2 Chương 142: Chương 142: Hỗn Độn – Cuối Cùng Chương 143: Chương 143: Phiên Ngoại 1 Vở Kịch Luân Lý Chương 144: Chương 144: Phiên Ngoại 2 Hello World Chương 145: Chương 145: Phiên Ngoại 3 Thành Thật Trả Lời