Chương 6
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 6: Sơ ly kinh thành

Sáng sớm trước ngày khởi hành tới hành cung, Lệ Lan Tâm rốt cuộc cũng gấp rút hoàn thành mấy phần bản vẽ thêu gửi tới Tấn Vương phủ để tham gia ứng tuyển. Tổng cộng tám phần, đều là tranh phong cảnh trong những truyền thuyết thần tiên liên quan tới phúc thọ bình an.
Lê Miên ôm hộp gỗ đựng bản vẽ, mở cổng lớn, giao đồ cho Thành lão tam.
“Nương tử dặn rồi, mỗi bản vẽ ngụ ý khác nhau, thành phẩm cũng khác, mức bạc định giá cùng thời gian hoàn công đại khái đều đã ghi rõ. Đến lúc đó người trong vương phủ có hỏi, ông cứ theo đó mà đáp.” Nàng ta tỉ mỉ căn dặn.
Thành lão tam trịnh trọng gật đầu, ôm chặt chiếc hộp, khập khiễng xoay người rời đi.
Lê Miên nhìn theo đối phương ra khỏi ngõ nhỏ, lên xe bò, lúc này mới quay vào trong, cài then cửa.
Trong phòng, Lệ Lan Tâm đang kiểm kê lần cuối những thứ cần mang theo khi ra ngoại thành vào ngày mai, công việc cũng đã gần xong.
Kiểm tra xong thấy mọi thứ đều đầy đủ, không bỏ sót cái gì, nàng đang định khép từng chiếc rương lại thì thấy Lê Miên trở về, liền ngẩng đầu hỏi:
“Đã giao đủ đồ cho lão tam rồi chứ?”
Lê Miên gật đầu: “Giao hết rồi. Ông ta đánh xe bò tới, nói bây giờ sẽ tới thẳng vương phủ nộp bản vẽ.”
Tấn Vương phủ cách hẻm Thanh La không quá xa, Thành lão tam đánh xe bò đi, hẳn có thể tới trước giờ ngọ.
Hôm nay chính là hạn cuối, may mắn là cuối cùng cũng kịp.
Lệ Lan Tâm yên tâm, nhẹ lau lớp mồ hôi mỏng bên thái dương, mỉm cười: “Vậy thì tốt.”
Lê Miên liếc nhìn đồ đạc trong mấy chiếc rương, tiến lại gần Lệ Lan Tâm, hạ giọng nói:
 “Nương tử, tới hành cung lâm uyển có thể cưỡi ngựa săn bắn, ngài không mang theo một bộ kỵ trang sao?”
Lệ Lan Tâm lắc đầu, thấy buồn cười: “Ta đâu biết cưỡi ngựa, ngươi cũng không phải không biết.”
Lê Miên kéo tay nàng, vẻ mặt thần bí: “Nương tử, ai cần ngài thật sự biết cưỡi. Tới đó tự có người chuyên dẫn ngựa cho các nữ quyến. Ngài chỉ cần ngồi trên lưng ngựa, phía dưới có mã phu dắt đi, chầm chậm dạo quanh sườn núi rừng cây, khác hẳn đi bộ, sẽ thú vị lắm.”
Nghe nàng ta nói vậy, Lệ Lan Tâm cũng có chút động lòng. Quả thật nàng chưa từng cưỡi ngựa, ngay cả xe ngựa cũng chưa ngồi được mấy lần.
Thuở nhỏ theo cha mẹ, lớn hơn chút thì tới nhà bá phụ bá mẫu, đều là dân thường áo vải đầu húi cua, làm sao nuôi nổi thứ quý giá như ngựa. Sau này vào tướng quân phủ, lại ru rú trong nhà, số lần ngồi xe ngựa e rằng chưa đủ đếm trên một bàn tay, huống chi là học cưỡi ngựa.
Nhưng trong tướng quân phủ, trừ nàng ra, ngay cả Hứa Bích Thanh khi ấy còn nhỏ tuổi cũng có tọa kỵ riêng, Trang Ninh Uyên thân thể yếu nhược cũng có một con ngựa ôn thuần lông màu mận chín.
Hứa Du cũng có. Nàng nhớ rất rõ, đó là một con bạch mã thuần sắc, tên gọi Lãnh Nguyệt.
Trong Lập Dương Quán, những đêm khuya tĩnh mịch, Hứa Du từng vô số lần kể cho nàng nghe chuyện năm xưa, khi chưa bị trọng thương, cưỡi ngựa cầm thương tung hoành trên chiến trường.
Khác hẳn quá khứ bình đạm như bụi đất của nàng, quá khứ của Hứa Du rực rỡ chói mắt, phóng khoáng tiêu sái, khiến người khác ngưỡng mộ.
Nàng thường nghe đến xuất thần, còn Hứa Du mỗi lần thấy nàng thích nghe chuyện của mình, ánh mắt lại càng thêm dịu dàng.
Nàng vẫn nhớ rõ chàng từng nói: “Lan nương, đợi ta khỏi hẳn, ta còn muốn quay lại biên cương. Chúng ta là phu thê, phải đi cùng nhau. Đến biên cương rồi, không biết cưỡi ngựa là không được đâu, đến lúc đó ta sẽ tự tay dạy nàng.”
……
Thoáng chốc đã tám năm.
Nàng chợt nhận ra, gương mặt Hứa Du nàng đã không còn rõ ràng nữa rồi, nhưng giọng nói của chàng thì vẫn còn nguyên vẹn trong trí nhớ.
Hồi ức như làn sương dâng lên, hít vào thì nghẹn ngào ẩm ướt, khiến người khó thở.
Lệ Lan Tâm ngẩn ra một lúc, lắc đầu: “…Thôi vậy, bớt chuyện thì hơn.”
Đi hành cung, mẹ chồng Trương thị nhất định sẽ không cho phép nàng tự tiện hành động, càng không thích nàng đi chơi bời tiêu khiển.
Lê Miên tinh ý, liếc một cái đã nhận ra cảm xúc nàng không ổn, vội chuyển đề tài: “Vậy… vậy tới đó mình đi xem đánh mã cầu nhé? Ta lén hỏi mấy bà tử ở ngoại viện rồi, các nàng nói tam cô nương mang cả bộ dụng cụ đánh cúc theo, chắc chắn hành cung sẽ tổ chức đánh mã cầu.”
Chưa kịp để Lệ Lan Tâm trả lời, phía sau đã có một bóng dáng mang theo gió lửa nhào vào.
“Đánh mã cầu? Mã cầu gì vậy?” Tỉnh Nhi phấn khích chui đầu ra giữa hai cánh tay họ.
Lệ Lan Tâm dở khóc dở cười. Có lúc nàng ta thật sự cảm thấy mình như đang nuôi một con chó con tinh nghịch, lúc nào cũng hoạt bát, xuất quỷ nhập thần.
Nàng ta nhẹ véo má mềm của tiểu nha đầu: “Trong hành cung sẽ tổ chức thi đấu mã cầu, nói không chừng chúng ta được xem một trận náo nhiệt, vui không?”
Tỉnh Nhi vui đến mức nhảy cao ba thước: “Hay quá!”
Vui xong liền lon ton chạy ra ngoài, nhảy nhót khắp sân.
Lê Miên bất đắc dĩ vô cùng, do dự một lát rồi hạ giọng: “Nương tử, ngài cũng quá chiều nha đầu này rồi. Ngài xem đi, nhìn có chút quy củ nào đâu. Lỡ ngày mai ở hành cung va chạm phải quý nhân khác thì không ổn đâu.”
Lệ Lan Tâm khựng lại, ánh mắt khẽ dao động.
Bình thường vì tư tâm, nàng không muốn gò bó thiên tính của Tỉnh Nhi. Đây là nhà của các nàng, ở trong nhà mình mà cũng phải câu nệ đủ điều, đối với một đứa trẻ mới mười tuổi mà nói, thật quá ngột ngạt.
Nhưng lời Lê Miên nói cũng có lý. Tỉnh Nhi hiếu động, lại không giống tỳ nữ trong tướng quân phủ đã qua huấn luyện. Tới hành cung, chỉ cần lỡ lời hay làm sai một chút, đều có thể rước họa lớn.
“Lê Miên, tới hành cung rồi, ngươi phải để mắt tới nó. Tuyệt đối đừng để nó chạy lung tung. Phàm là Tỉnh Nhi muốn đi đâu, ngươi nhất định phải đi theo.” Lệ Lan Tâm nhỏ giọng dặn dò.
Lê Miên đáp: “Ta đương nhiên sẽ theo nó, nhưng chuyện gì cũng phải lo cho nha đầu trước, nếu vậy thì nương tử ngài…”
Nàng ta cau mày, rõ ràng rất khó xử. Nếu chuyện gì cũng phải trông chừng Tỉnh Nhi, vậy Lệ Lan Tâm chẳng phải sẽ bị bỏ sang một bên.
Nhà các nàng là dân thường, không giống tướng quân phủ, mỗi nữ quyến đều có vài nha hoàn, vú già vây quanh.
Nương tử của các nàng chỉ có hai nô tỳ là nàng ta và Tỉnh Nhi. Vốn dĩ đã chật vật, bây giờ thì hay rồi, có chuyện gì còn phải gạt chủ tử sang một bên.
Lệ Lan Tâm mỉm cười: “Ngươi cứ lo theo Tỉnh Nhi. Dù nó đi nhà xí, ngươi cũng phải theo. Đừng để nó đến nơi không nên đến, càng đừng để nó nói những lời không nên nói.”
“Không cần lo cho ta. Ta đâu phải đứa trẻ ba tuổi, chẳng lẽ còn có thể chạy loạn? Các ngươi không ở bên, ta tìm chỗ yên tĩnh không người mà ngồi là được.”

Ban mai, ánh nắng tản ra những tia sáng rực rỡ, nhạc khí minh vang chấn động trời cao. Hoàng kỳ phần phật, ngự giá xuất cung, cấm quân như nước vây quanh long dư phượng liễn, hoạn quan cung tì che lọng, bưng bảo bàn, theo ngự giá mà đi, uốn lượn hướng về Đông Sơn.
Sau đó là tông thất đại thần, thế tộc quý thích, xe ngựa nối nhau đi qua phố xá, khí thế phú quý tràn ngập.
Lệ Lan Tâm nhẹ vén màn xe, hé một khe nhỏ nhìn ra ngoài.
Dọc đường bách tính vươn cổ, chen vai thích cánh, hò reo náo nhiệt, khí thế sôi sục.
Xe ngựa của nàng ở cuối hàng nữ quyến Hứa phủ. Đi thêm một đoạn nữa, bảng hiệu “Lan Tuân Tú Phô” chợt lướt qua.
Lệ Lan Tâm mở màn ra thêm chút nữa, nghiêng đầu nhìn cửa tiệm mấy lần cuối, rồi mới buông màn, ngồi yên lại.
Quay đầu, Lê Miên và Tỉnh Nhi đã tựa vào nhau ngủ say.
Hôm nay phải dậy sớm tới tướng quân phủ để chực chờ sẵn, sau đó lại đợi thêm cả canh giờ. Hai nha đầu không được ngủ yên, thật sự mệt mỏi, vừa lên xe đã ôm nhau ngủ gục.
Lệ Lan Tâm nhét thêm hai chiếc gối mềm cho họ, rồi tựa lưng vào vách.
Xe ngựa xóc nảy, nàng cũng dần dần buồn ngủ, ý thức nhanh chóng tan biến.
Không biết qua bao lâu, thân thể bắt đầu ấm lên, bên trán dường như có thứ gì đó nhẹ nhàng lau qua.
Xe bỗng chấn động mạnh một cái, Lệ Lan Tâm giật mình mở to mắt.
Vừa nghiêng đầu, đã đối diện với đôi mắt to tròn của Tỉnh Nhi, con bé đang cẩn thận dùng khăn lạnh lau mồ hôi bên thái dương nàng.
“Nương tử, ngài tỉnh rồi à?” Tỉnh Nhi cười ngọt ngào.
Lệ Lan Tâm còn hơi mơ màng. Ánh sáng lọt vào từ ngoài cửa sổ đã không còn là sắc sớm mai, mà là nắng trưa chói chang, thân thể cũng rõ ràng cảm nhận được hơi ấm.
Màn xe khẽ lay động, ngoài khe hở là một mảng xanh biếc um tùm trải rộng.
“Đây là…”
Lê Miên thò đầu lại: “Nương tử, chúng ta tới rồi!”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (167)
Chương 1: Chương 1: Góa phụ Chương 2: Chương 2: Bà mẫu, chị dâu, em chồng Chương 3: Chương 3: An cư lạc nghiệp Chương 4: Chương 4: Xa giá bỗng tới Chương 5: Chương 5: Tấn Vương điện hạ Chương 6: Chương 6: Sơ ly kinh thành Chương 7: Chương 7: Yến tiệc hành cung Chương 8: Chương 8: Nên tuyển vương phi Chương 9: Chương 9: Chỗ tránh người Chương 10: Chương 10: Phụ nhân trong đình Chương 11: Chương 11: Điện hạ thứ tội Chương 12: Chương 12: Nhát gan sợ phiền phức Chương 13: Chương 13: Quả phụ nhà họ Hứa Chương 14: Chương 14: Không biết xấu hổ Chương 15: Chương 15: Nhân duyên Chương 16: Chương 16: Dạng nữ tử nào Chương 17: Chương 17: Cùng xuống địa ngục Chương 18: Chương 18: Đào hoa kiếp sát Chương 19: Chương 19: Lả lơi ong bướm Chương 20: Chương 20: Trung trinh tiết phụ Chương 21: Chương 21: Dông tố kéo đến Chương 22: Chương 22: Đêm khuya vô miên Chương 23: Chương 23: Vị vương gia nào Chương 24: Chương 24: Tâm ma khó tiêu Chương 25: Chương 25: Tâm địa mềm mại Chương 26: Chương 26: Cẩm nang diệu kế Chương 27: Chương 27: Dưới tường viện Chương 28: Chương 28: Thiêu đến nóng bỏng Chương 29: Chương 29: Liệt hỏa chước thân Chương 30: Chương 30: Tỷ tỷ chớ sợ Chương 31: Chương 31: Cùng ta đi thôi Chương 32: Chương 32: Ta ở đây Chương 33: Chương 33: Đa tạ ngươi Chương 34: Chương 34: Chuyện nơi này Chương 35: Chương 35: Không biết xấu hổ Chương 36: Chương 36: Trở mặt vô tình Chương 37: Chương 37: Hắn là người tốt Chương 38: Chương 38: Đại phòng tìm tới Chương 39: Chương 39: Người quen trong Vương phủ Chương 40: Chương 40: Đêm khuya gặp nhau Chương 41: Chương 41: Phía sau là ai Chương 42: Chương 42: Tái giá từ thân Chương 43: Chương 43: Đối nàng càng tốt Chương 44: Chương 44: Dục niệm thương tiếc Chương 45: Chương 45: Có chỗ nào không đúng Chương 46: Chương 46: Chỉ là chướng mắt Chương 47: Chương 47: Giết gà dọa khỉ Chương 48: Chương 48: Quanh thân lạnh thấu Chương 49: Chương 49: Tâm ý thành tiêu Chương 50: Chương 50: Chặt đứt tiền duyên Chương 51: Chương 51: Sau này có ta Chương 52: Chương 52: Tân niên, tân nhân Chương 53: Chương 53: Tình ý Chương 54: Chương 54: Như ý Chương 55: Chương 55: Trước và sau đêm Trừ Tịch Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Tình nồng ý nhiệt Chương 59: Chương 59: Hồn nát, tình vỡ Chương 60: Chương 60: Hoang đường đến buồn cười Chương 61: Chương 61: Bỏ tình, đoạt người Chương 62: Chương 62: Đêm lạnh, mộng ảo Chương 63: Chương 63: Trừ tà đuổi quỷ Chương 64: Chương 64: Lại đây ăn đi Chương 65: Chương 65: Tiểu biệt gặp lại Chương 66: Chương 66: Đừng đụng vào ta Chương 67: Chương 67: Đây không phải là mộng Chương 68: Chương 68: Đề bút hạ bút Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71: Tuyệt tình đoạn nghĩa Chương 72: Chương 72: Ảo mộng cuối cùng Chương 73: Chương 73: Bình minh chiếu rọi Chương 74: Chương 74: Đường chạy trốn Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76: Người tỉnh mộng tan Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78: Chỉ có một con đường Chương 79: Chương 79: Ban ngày thấy quỷ Chương 80: Chương 80: Oán tình kết chung Chương 81: Chương 81: Đêm hè mưa to Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83: Si tâm vọng tưởng Chương 84: Chương 84: Tham kiến điện hạ Chương 85: Chương 85: Tận tâm phụng dưỡng Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87: Chỉ là bắt đầu Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89: Duy nhất một người Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91: Bộ giáp của linh hồn Chương 92: Chương 92: Động phòng hoa chúc Chương 93: Chương 93: Thuốc tránh thai Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95: Bức đến tuyệt cảnh Chương 96: Chương 96: Bất luận cầu gì Chương 97: Chương 97: Lệ thị phu nhân Chương 98: Chương 98: Thả lỏng đôi phần Chương 99: Chương 99: Yêu phụ, trung thần Chương 100: Chương 100: Tiểu trạch tiểu gia Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102: Tính tình đại biến Chương 103: Chương 103: Căng quá thì đứt Chương 104: Chương 104: Cô chờ nổi Chương 105: Chương 105: Tục khí xa hoa lãng phí Chương 106: Chương 106: Nuông chiều đến phát giận Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Thoát hồn ly xác Chương 109: Chương 109: Mộng cũ trở về Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111: Roi ngựa và tuấn mã Chương 112: Chương 112: Cưỡi ngựa săn bắn Chương 113: Chương 113: Đêm điện hôn u Chương 114: Chương 114: Hương đêm Chương 115: Chương 115: Vô cớ trống trơn Chương 116: Chương 116: Rốt cuộc đã làm gì Chương 117: Chương 117: Chết không nhận nợ Chương 118: Chương 118: Ngọn nguồn Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Lại tiến thêm một bước Chương 122: Chương 122: Cẩn thận an bài Chương 123: Chương 123: Đồng bệnh tương liên Chương 124: Chương 124: Yêu cơ thủ đoạn Chương 125: Chương 125: Kích thích tiếng lòng Chương 126: Chương 126: Nơi ở cũ của vong mẫu Chương 127: Chương 127: Linh đan diệu dược Chương 128: Chương 128: Làm sao buông tay Chương 129: Chương 129: Sửa lại chủ ý Chương 130: Chương 130: Hắn điên rồi Chương 131: Chương 131: Thả nàng đi Chương 132: Chương 132: Vô tâm vô phế Chương 133: Chương 133: Gấp không chờ nổi Chương 134: Chương 134: Tâm bệnh cần tâm dược Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136: Đêm dài Chương 137: Chương 137: Không biết chữa bệnh Chương 138: Chương 138: Không có thuốc nào trị được Chương 139: Chương 139: Dục niệm khó tĩnh Chương 140: Chương 140: Thay đổi bản thân Chương 141: Chương 141: Lấy nhu hóa giải Chương 142: Chương 142: Có thể nào như thế Chương 143: Chương 143: A di đà Phật Chương 144: Chương 144: Nghĩ lại cho rõ ràng Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146: Cam tâm tình nguyện Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148: Mộ của Nhị gia Chương 149: Chương 149: Trẫm sai rồi sao Chương 150: Chương 150: Lời của đại tẩu Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152: Tâm như nổi trống Chương 153: Chương 153: Mưa qua trời sáng Chương 154: Chương 154: Thương ta nhiều chút…… Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156: Kết thúc chính văn Chương 157: Chương 157: Phiên ngoại 1 Chương 158: Chương 158: Phiên ngoại 2 Chương 159: Chương 159: Phiên ngoại 3 Chương 160: Chương 160: Phiên ngoại 4 Chương 161: Chương 161: Phiên ngoại 5 Chương 162: Chương 162: Phiên ngoại 6 Chương 163: Chương 163: Phiên ngoại 7 Chương 164: Chương 164: Phiên ngoại 8 Chương 165: Chương 165: Phiên ngoại 9 Chương 166: Chương 166: Phiên ngoại 10 Chương 167: Chương 167: Đại kết cục.