Chương 6
Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 6: Cậu Đóng Vai Một Người Anh Hùng Giống Như Hàn Cừ, Rồi Bị Cuốn Vào Vận Mệnh Của Người Anh Hùng Đó

Cuộc vây bắt diễn ra vô cùng bí mật, vậy nên cả khu phố chợ đêm không bị ảnh hưởng gì. Khách của “Vũ Lâm Tình” hoàn toàn không biết chuyện xảy ra bên ngoài, vẫn đang chìm đắm trong tiếng nhạc sôi nổi.

 

Hình như ban nhạc trên sân khấu mới được tập hợp tạm thời, phong cách ăn mặc của năm người hoàn toàn khác nhau, ca sĩ chính nhuộm tóc trắng, tay trống và tay bass như nghệ sĩ trình diễn, khoác cả mảnh ngói nhặt ở công trường lên người, đúng là một màn quần ma loạn vũ.

 

Chỉ có tay guitar chính đứng ở rìa mặc đồ đen kín đáo, đeo khẩu trang đen, mái tóc ướt mồ hôi mềm mại rủ xuống che đi lông mày và mắt. Tay áo cậu xắn đến khuỷu tay, dưới ánh đèn sân khấu chói lóa, làn da ở cánh tay và cổ trắng như tuyết dưới ánh mặt trời.

 

Hàn Cừ ngồi chung bàn với một người lạ mặt, tay cầm ly rượu nhân viên phục vụ vừa mang tới. Người bên cạnh say khướt, thấy Hàn Cừ là gương mặt lạ, liền phả hơi rượu lân la làm quen: “Thấy không, cái người chơi guitar kia?”

 

Ánh mắt Hàn Cừ không rời khỏi Lẫm Đông: “Ừm?”

 

“Ngoại hình rất cuốn hút.” Gã say cười hề hề, trông có vẻ không phải nhà đầu tư thì cũng là con trai nhà đầu tư. “Tính cách cũng rất gì và này nọ, một tháng chỉ đến vài lần, lại không thích để ý đến người khác.”

 

Lúc này Hàn Cừ mới quay đầu lại: “Anh tìm cậu ấy rồi?”

 

Gã say cười rất đểu cáng: “À, anh đừng nhìn mấy người làm nhạc trên sân khấu kiêu căng ngạo mạn thế, xuống dưới rồi ấy à, hê hê, ai cho tiền thì người đó là bố thôi.”

 

Một bài hát kết thúc, trong quán vang lên tiếng huýt sáo vang dội, xen lẫn những lời lẽ tục tĩu. Phần lớn khuôn mặt Lẫm Đông bị che khuất, không nhìn ra biểu cảm gì, nhưng Hàn Cừ nhìn đôi mắt thờ ơ của cậu, cảm thấy cậu rất không vui. Đến giờ nghỉ giữa giờ, Lẫm Đông là người đầu tiên đi vào hậu trường. Gã say cũng lảo đảo rời bàn, Hàn Cừ đột nhiên gọi anh ta lại: “Đi đâu?”

 

“Hậu trường chứ đâu.” Gã say rất có kinh nghiệm, “Bọn họ hôm nay diễn đến đây thôi, thằng nhóc kia chuồn nhanh lắm, lát nữa là không thấy đâu… Á!” Lời còn chưa dứt, gã say chỉ cảm thấy cánh tay mình đau nhức dữ dội, cúi đầu nhìn, Hàn Cừ đang nắm lấy cánh tay phải của gã, đó đâu phải là tay, mà giống như là bị kìm sắt kẹp chặt.

 

Men rượu xộc lên, phản ứng đầu tiên gã là chửi bới: “Mày bị điên…” Nhưng khi nhìn thẳng vào mắt Hàn Cừ, khí thế của gã lập tức như bị dội một gáo nước lạnh. Hàn Cừ chỉ bình tĩnh nhìn gã, trong mắt thậm chí còn có ý cười như có như không, hoàn toàn không nhìn ra vẻ đang dùng sức trên tay. Trong lòng gã bất giác rùng mình, theo phản xạ muốn rút tay về, nhưng rút không ra. Hàn Cừ hơi tiến lên trước: “Cậu ấy đã không để ý đến anh, việc gì anh cứ phải đến tự chuốc lấy bực mình nữa?”

 

Một câu nói với vẻ mặt hòa nhã, gã say lại sợ đến toát mồ hôi lạnh. Gã là người từng trải qua chiến loạn ở nước M, đã gặp không ít nhân vật ghê gớm, hổ giấy gã không sợ, chỉ sợ loại người ung dung thản nhiên như Hàn Cừ. Gã lập tức gật đầu như gà mổ thóc.

 

Hàn Cừ buông tay gã ra, gã say đâu còn dám đi vào hậu trường nữa, lủi thủi chạy ra cửa chính chuồn mất. Hàn Cừ đi đến gần hậu trường, nhưng không vào trong, mà vòng ra cửa hông của quán bar. Cửa hông nằm trên con phố phía sau, so với cửa chính ồn ào náo nhiệt, nơi này yên tĩnh hơn rất nhiều. Hai người đàn ông trông giống nhân viên phục vụ đi ngang qua, tò mò nhìn anh dò xét một chút, anh đáp lại bằng nụ cười: “Tan làm rồi à?”

 

“Chưa chưa! Ra ngoài hút điếu thuốc thôi!” Một người chỉ vào bên trong, “Ban nhạc tan làm rồi.”

 

Hàn Cừ đứng đợi nửa phút, một bóng dáng gầy gò tối màu từ bên trong ló ra, khẩu trang đen đã tháo xuống, trông có vẻ hơi mệt mỏi, cúi đầu đi rất nhanh, mắt không nhìn ngang liếc dọc.

 

Đáng lẽ Hàn Cừ nên né người nhường đường, rồi mới chào hỏi, nhưng lúc này anh lại không muốn làm người tốt, ngay lúc người kia sắp đâm sầm vào mình, anh gọi: “Anh Đông Đông.”

 

Suýt chút nữa thì Lẫm Đông đâm sầm vào lòng Hàn Cừ, cậu vội vàng phanh gấp lại, lúc ngẩng đầu nhìn rõ người trước mặt, vẻ mệt mỏi và lạnh lùng trong mắt lập tức biến thành kinh ngạc, thậm chí Hàn Cừ còn bắt được một chút hoảng hốt trong đó.

 

“Đội, Đội trưởng Hàn?” Giọng Lẫm Đông không còn khàn nữa, nhưng lại có sự trầm ấm vừa phải sau khi bị cảm: “Sao anh lại…”

 

Một chiếc xe cảnh sát chạy qua đầu phố phía trước, Hàn Cừ hất cằm về phía đó: “Tối nay Cục trị an có hành động, tôi qua xem sao.”

 

“Ồ.” Bộ não đã ngừng hoạt động cả buổi tối của Lẫm Đông như được khởi động khẩn cấp, vội vã vận hành, nhưng người thì chẳng có phản ứng gì. Hôm nay đến cứu nguy cho ông chủ Hướng, diễn được nửa chừng cậu đã hối hận. Tay guitar bị đánh chạy mới là người bình thường, mấy người còn lại, ca sĩ chính thì như cậu ấm, tay trống tay bass thì răm rắp nghe lệnh của ca sĩ chính, tay guitar phụ, tay keyboard cũng giống cậu, đều là người ông chủ Hướng tìm tạm thời, lại toàn mắc lỗi.

 

Tố chất khán giả bên dưới cũng chẳng ra sao, cả buổi tối cứ la hét khiến cậu chóng mặt nhức đầu, triệu chứng sốt đã biến mất dường như đã quay trở lại. Vừa kết thúc, cậu đặt nhạc cụ xuống là đi ngay. Trước đây đi cửa chính từng bị chặn, người xin số liên lạc, người mời uống rượu, người muốn tình một đêm. Để tránh những người này, cậu cố tình đi cửa sau, không ngờ…

 

Cuối cùng não cũng xử lý xong, Lẫm Đông đột nhiên nói: “Thuốc tôi uống hết rồi, trưa nay và tối nay cũng uống rồi!”

 

Nghe vậy, Hàn Cừ khẽ nhướng mày lên một chút, mặc dù rất khó nhận ra, nhưng ánh sáng ở cửa sau không tốt lắm, bóng tối vừa hay che đi sự kinh ngạc này trên khuôn mặt anh.

 

Lẫm Đông nói xong thì ngay chính bản thân cậu cũng giật mình, có bao nhiêu chuyện để nói, sao lại nói câu này chứ? Thực tế là, cậu cảm thấy mình đã gần khỏi, lại sợ đắng, nên chỗ thuốc còn lại căn bản không uống. Đúng là lạy ông tôi ở bụi này.

 

“Tôi chỉ thỉnh thoảng tăng ca ở đây.” Để giảm bớt sự lúng túng khi nói sai, chỉ có thể tiếp tục nói: “Anh, hành động của các anh thế nào rồi?”

 

Nhân viên phục vụ hút thuốc xong, định quay lại quán bar, Lẫm Đông vẫn đang chắn giữa đường. Hàn Cừ vươn tay kéo nhẹ cậu một cái, hai người đứng sát vào tường. Hình như Nhân viên phục vụ rất thích Lẫm Đông, cậu ta giơ ngón cái lên: “Anh Đông, hôm nay anh siêu đẹp trai!”

 

Lúc này Lẫm Đông chỉ nghĩ làm sao để ứng phó với Hàn Cừ, phân tâm cười cười: “Cảm ơn.” Sau khi Hàn Cừ kéo cậu, phải một lát sau mới buông ra, lúc này trên cánh tay vẫn còn lưu lại một chút cảm giác như có như không.

 

Hàn Cừ phụ họa: “Hôm nay siêu đẹp trai.”

 

Từ khi trở thành ngôi sao, Lẫm Đông đã nghe vô số lời khen ngợi, nhưng lời tâng bốc như đùa giỡn này của Hàn Cừ lại khiến má cậu nóng lên, chợt nhận ra cách xưng hô của Hàn Cừ với cậu lúc nãy.

 

Anh Đông Đông.

 

Lần trước Hàn Cừ cũng gọi như vậy.

 

“Sao anh cũng gọi như thế?” Lẫm Đông nhỏ giọng phàn nàn, gần như là lẩm bẩm cho một mình mình nghe.

 

“Tôi nghe họ đều gọi vậy mà, anh Đông Đông.” Hàn Cừ lại gọi thêm một tiếng, trong tầm mắt, tai của Lẫm Đông còn đỏ hơn cả lúc nãy.

 

“Ồ…” Lẫm Đông liếc thấy cái túi Hàn Cừ đang xách trên tay, đánh trống lảng chuyển chủ đề: “Anh cầm gì thế?”

 

“Nước, vừa mua ở cửa hàng tiện lợi.” Hàn Cừ lắc lắc cái túi.

 

Lẫm Đông hỏi: “Cho tôi à?”

 

Hàn Cừ nói: “Cho anh Đông Đông cần cù chăm chỉ làm việc.”

 

Thái độ thoải mái này, Lẫm Đông nhớ lại lúc mình nhìn trộm Hàn Cừ bị phát hiện, cậu căng thẳng đến mức nói không nên lời, còn Hàn Cừ lại có vẻ mặt như xem kịch vui, cà lơ phất phơ, đâu có chút uy nghiêm nào của đội trưởng đội đặc nhiệm Lạc Thành.

 

“Cảm ơn.” Lẫm Đông nhận lấy cái túi, lại phát hiện bên trong còn có đồ khác nữa, đó là một chiếc mũ len bán thành phẩm. “Cái này cũng cho tôi sao?” Lẫm Đông ngơ ngác đưa lên đầu ướm thử, “Nhỏ quá, lại còn sặc sỡ nữa.”

 

Cậu mặc một thân đồ đen cực ngầu, lại cầm một chiếc mũ nhỏ sặc sỡ, trên mặt mang theo vẻ nghi hoặc nhàn nhạt. Hàn Cừ buột miệng nói: “Ừ, mùa đông đến rồi, tặng cậu đó.”

 

Lẫm Đông tin là thật, ngắm đi ngắm lại, trong lòng bỗng dâng lên cảm xúc thật khó tả, vui ư? Nhưng lại không đơn thuần là vui vẻ. Ngắm xong, cậu thở dài, “Nhưng tôi không đội được.”

 

Hàn Cừ nhịn cười, lấy lại chiếc mũ, nói ra sự thật: “Tôi đặt nhầm, cái này là cho một bạn nhỏ.”

 

“À.” Lẫm Đông có chút thất vọng, nhưng cảm giác hư ảo ban nãy cuối cùng cũng biến mất, chân cũng đã đứng vững trên mặt đất, ngược lại thấy thực tế hơn. “Vẫn chưa làm xong, ai làm vậy?”

 

Hàn Cừ nhướn mày.

 

Lẫm Đông từng thấy biểu cảm tương tự của anh. Năm đó Hàn Cừ dạy cậu cách đóng vai cảnh sát, thường cố tình làm những động tác tỏ vẻ ngầu, khi cậu không khỏi lộ ra ánh mắt sùng bái, Hàn Cừ sẽ như vậy. Cậu còn từng chế giễu Hàn Cừ không nghiêm túc.

 

“Anh làm à?” Lẫm Đông không tin lắm.

 

“Sao lại không thể là tôi làm.” Hàn Cừ móc chiếc mũ vào ngón tay xoay hai vòng, “Không tin à?”

 

“Anh còn biết làm cái này?” Lẫm Đông nói xong cảm thấy có chút thất lễ, dứt khoát đổi câu hỏi: “Tặng cho bạn nhỏ nào?”

 

Hàn Cừ lại không để ý câu hỏi sau: “Tôi học qua rồi, không khó.”

 

Lẫm Đông vẫn đang ngẫm nghĩ bạn nhỏ nào sẽ sở hữu chiếc mũ… ừm, thẩm mỹ đáng lo ngại này, có lẽ là con của cảnh sát nào đó trong cục trị an. Đây là chuyện riêng của Hàn Cừ rồi, cậu kìm nén tò mò trong lòng, lại tìm chuyện để nói: “Vậy anh còn vào trong không? Còn có tiết mục khác nữa đó.”

 

“Không vào nữa.” Hàn Cừ hỏi: “Cậu về bằng gì?”

 

“Tôi đi xe máy, còn anh?”

 

Hàn Cừ cười nói: “Ngồi xe của Cục trị an đến, giờ xe đi mất tiêu rồi.”

 

Lẫm Đông nghĩ một lát: “Tôi chở anh về?”

 

“Được thôi.”

 

Xe máy đỗ cách đó không xa. Lẫm Đông nhìn thấy nó, tim đập nhanh hơn một nhịp. Tối hôm kia là Hàn Cừ lái xe máy đưa cậu về cửa hàng, cậu ôm eo Hàn Cừ, dựa vào lưng Hàn Cừ, bây giờ bọn họ lại sắp ngồi cùng trên chiếc xe máy này.

 

“Hôm nay tôi uống rượu.” Hàn Cừ nói trước, “Không thể làm tài xế được.”

 

“Để tôi để tôi.” Lẫm Đông đưa mũ bảo hiểm cho Hàn Cừ, chiếc xe này cậu tự lái, chỉ có một cái mũ bảo hiểm. Hàn Cừ nhận lấy liền đội lên đầu cho cậu, cậu sững lại một chút, định tháo ra.

 

“Tài xế phải tuân thủ luật giao thông chứ, hành khách đã ngồi xong rồi.” Hàn Cừ ngồi ở yên sau, nhưng hai chân dài của anh lại duỗi thẳng chống trên mặt đất, hai tay khoanh trước ngực, rõ ràng là khác xa với “ngồi xong” mà.

 

Lẫm Đông thầm nghĩ, lần trước sao tài xế không tuân thủ luật giao thông? Nhưng tư thế ngồi này của Hàn Cừ lại khiến cậu mơ hồ có chút mong đợi. “Vậy anh giữ chặt.” Cậu không nói rõ giữ chặt vào đâu, lúc Lẫm Đông khởi động xe máy, thân xe nghiêng đi, cảm thấy eo mình bị người ta nhẹ nhàng nắm lấy.

 

Lẫm Đông chưa bao giờ lái xe máy mà “ngồi nghiêm chỉnh” như vậy, lưng cậu thẳng tắp như đang dựa vào một thanh kiếm, bờ vai cứng như đá. Nhưng mà, sau khi hòa vào dòng xe, cảm giác trên eo biến mất. Cậu liếc nhìn kính chiếu hậu, Hàn Cừ không nắm gì cả, lại quay về tư thế khoanh tay trước ngực.

 

“Anh, cẩn thận ngã.” Lẫm Đông nhắc nhở xong lại cảm thấy mình lo lắng thừa, ngược lại giống như một lời mời gọi có ý đồ xấu. Hàn Cừ có sức mạnh cốt lõi thế kia, chỉ ngồi xe máy thôi, cần gì phải nắm chắc giữ chặt?

 

“Yên tâm.” Tay trái Hàn Cừ đưa ra sau nắm lấy giá đỡ.

 

Lẫm Đông dần thả lỏng, nhìn thấy dọc đường lần lượt có xe cảnh sát chạy qua, có lẽ là hành động mà Hàn Cừ nói. Lẫm Đông muốn tìm chuyện gì đó để nói: “Đội trưởng Hàn, anh ăn cơm chưa?”

 

Hàn Cừ nói: “Chưa, cậu đói rồi à?”

 

Con đường bên cạnh phố chợ đêm này khá nhộn nhịp. Cả ngày Lẫm Đông ăn không ngon miệng, bữa tối lại càng không ăn, quả thực bụng đang rỗng tuếch. “Chúng ta…”

 

“Kia là gì?” Hàn Cừ nhìn về dãy quầy hàng bên phải, “Kia có phải là kem không?”

 

Lẫm Đông thường ăn khuya ở các quầy hàng ven đường ở thị trấn Sa Vũ, có nhiều quầy chè, còn có người đẩy tủ đông bán kem, giống như người bán kem dạo trên phố vào mùa hè hồi nhỏ. Lẫm Đông giảm tốc độ xe, suy nghĩ xem có nên dừng xe mua hai cái không.

 

“Tôi nhớ cậu từng nói, muốn mời tôi ăn kem.” Giọng Hàn Cừ theo gió thổi vào tai Lẫm Đông. Lẫm Đông phanh xe, chân phải chống xuống đất, hình ảnh năm đó cùng Hàn Cừ ngồi trên bậc thang ăn kem hiện lên rõ ràng trước mắt.

 

Khi đó cậu chưa nổi đình nổi đám, đang dồn sức muốn diễn tốt vai Vũ Phong, Hàn Cừ tranh thủ thời gian chỉnh sửa tư thế, thần thái cho cậu. Trước khi vào đoàn phim, cậu mời Hàn Cừ ăn kem để tỏ lòng biết ơn, Hàn Cừ bị cây kem nhỏ xíu kia làm cho cạn lời. Cậu than khổ rất nhiều, chỉ chút kem đó thôi, cậu đã phải vào phòng gym tiêu hao rất lâu.

 

Đã hứa là sau khi quay xong phim sẽ mời Hàn Cừ ăn một bữa thịnh soạn, nào ngờ lần nữa trùng phùng lại là thời khắc sinh tử, cậu đóng vai một người anh hùng giống như Hàn Cừ, rồi bị cuốn vào vận mệnh của người anh hùng đó.

 

“Tôi muốn ăn cái kia.” Lẫm Đông nghe thấy Hàn Cừ chỉ vào tấm biển dựng trên quầy hàng, nói với cậu.

 

Ông chủ không biết tiếng Hán, vừa ra hiệu vừa giới thiệu tô kem lớn nhất, cả tô kem còn to hơn đầu ông chủ, ước chừng hai người cũng ăn không hết, trên đỉnh còn có một chiếc vương miện nhỏ làm bằng sô cô la. Một đám trẻ con bên cạnh đều mua những que kem nhỏ rẻ tiền nhất, ông chủ rất vội vã muốn chặt chém khách sộp.

 

Lẫm Đông đang móc tiền ra, Hàn Cừ hỏi: “Bây giờ cậu ăn được bao nhiêu?”

Lẫm Đông dừng lại một lát, giơ hai ngón tay lên: “Cả một tô tôi cũng ăn hết. Ông chủ, lấy hai tô.”

 

Hàn Cừ lại ngăn cậu lại: “Ông chủ, chỉ cần một tô thôi.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (50)
Chương 1: Chương 1: Cậu Muốn Đến Gần Anh Ấy? Hay Là Muốn Tránh Xa Anh Ấy? Chương 2: Chương 2: Ừ, Tôi Đến Đây Làm Ăn Chương 3: Chương 3: Người Nên Nói Lời Cảm Ơn Là Tôi Mới Phải Chương 4: Chương 4: Là Đứa Con Do Hai Người Sinh Ra Chương 5: Chương 5: Anh Ấy Rất Đẹp Trai, Anh Ấy Cũng Là Cảnh Sát! Chương 6: Chương 6: Cậu Đóng Vai Một Người Anh Hùng Giống Như Hàn Cừ, Rồi Bị Cuốn Vào Vận Mệnh Của Người Anh Hùng Đó Chương 7: Chương 7: Hàn Cừ Chính Trực, Kiên Cường Từ Trong Cốt Lõi…. Chương 8: Chương 8: Vỏ Sò Kỳ Lạ Chương 9: Chương 9: Hàn Cừ Cứ Thế Xuất Hiện Trở Lại Trước Mặt Cậu… Chương 10: Chương 10: Hàn Cừ Bế Cậu Có Vẻ Rất Nhẹ Nhàng Chương 11: Chương 11: Tin Tưởng Mù Quáng Chương 12: Chương 12: Sao Lại Mặc Áo Khoác Của Tôi Nữa Rồi? Chương 13: Chương 13: Có Tôi Ở Đây, Hãy Dựa Dẫm Vào Tôi Nhiều Hơn Chương 14: Chương 14: Chuyện Thật Sự Trân Quý Chương 15: Chương 15: Cậu Không Dám Ước Nguyện, Vậy Mà Hàn Cừ Lại Thực Hiện Điều Ước Xa Xỉ Đó Của Cậu Chương 16: Chương 16: Đợi Chân Cậu Khỏi Rồi, Chúng Ta Tiếp Tục…. Chương 17: Chương 17: Cuộc Sống Thú Vị Biết Bao Chương 18: Chương 18: Anh Hàn Cừ, Chào Anh…. Chương 19: Chương 19: Có Phải Là Đại Diện Cho Tên Của Cậu Không? Chương 20: Chương 20: Thứ Thu Hút Tôi Ở Cậu Không Chỉ Là Khuôn Mặt Chương 21: Chương 21: Còn Cậu Thì Hay Rồi, Ra Tay Là Tặng Hẳn Tàu Hỏa Chương 22: Chương 22: Nếu Còn Sợ Hãi Thì Gọi Tôi Đến Bầu Bạn Với Cậu Chương 23: Chương 23: Hai Người Sắp Kết Hôn Rồi Mà Em Còn Chưa Chuẩn Bị Đủ Tiền Mừng Chương 24: Chương 24: Hành Trình Của Cái Chết Chương 25: Chương 25: Trông Cậu Mềm Mại Ấm Áp Ghê Chương 26: Chương 26: Anh Xứng Đáng Với Vinh Dự Cao Nhất Và Phần Thưởng Vật Chất Tương Xứng Với Vinh Dự Đó! Chương 27: Chương 27: Làm Như Vậy, Có Lẽ Tôi Sẽ Đến Gần Anh Ấy Hơn Một Chút Chương 28: Chương 28: Trước Khi Hàn Cừ Về Nước, Có Thể Cùng Anh Sống Ở Một Ngôi Nhà Thực Sự Trong Vài Ngày Chương 29: Chương 29: Nhưng Cũng Có Thể Là Nhiều Cái Tên Khác, Một Trong Số Đó, Biết Đâu Lại Là Hàn Cừ Chương 30: Chương 30: khoảng Sân Nhỏ Được Cậu Bày Trí Tỉ Mỉ Này Từ Hôm Nay Sẽ Chính Thức Chào Đón Người Ở Mới – Người Trong Lòng C Chương 31: Chương 31: Nếu Không Đến Thì Sao Tôi Biết Cậu Đang Làm Kẻ Lang Thang Ở Ngoài Này… Chương 32: Chương 32: Không Đi Đâu, Chúng Tôi Về Nhà Ăn Cơm…. Chương 33: Chương 33: Cậu Là Lẫm Đông Mà…. Chương 34: Chương 34: Sau Khi Hai Người Gặp Lại, Đây Là Lần Đầu Tiên Cậu Cảm Thấy Mình Đang Rời Xa Hàn Cừ Chương 35: Chương 35: Dưới Ánh Đèn Sân Khấu Nhảy Múa, Trông Như Một Quả Trái Cây Chín Mọng Chương 36: Chương 36: Nhưng Cậu Lại Hại Hàn Cừ Sa Ngã Cùng Mình Chương 37: Chương 37: Có Phải Cậu, Rất Không Thích 《Vũ Sự》 Không? Chương 38: Chương 38: Con Người Bình Thường Nông Cạn Này Của Cậu, Nguyện Dùng Cả Mạng Sống Để Chen Chân Vào Thế Giới Của Hàn Cừ Chương 39: Chương 39: Nhưng Hành Trình Của Cậu Dường Như Chỉ Có Thể Đến Đây Thôi Chương 40: Chương 40: Thương Nhân Theo Đuổi Tiền Tài, Nhưng Cũng Có Những Thương Nhân Không Chỉ Theo Đuổi Tiền Tài Chương 41: Chương 41: Có Ước Mơ, Ngày Mai Mới Đáng Để Mong Chờ. Chương 42: Chương 42: Vậy Lần Sau Cậu Chủ Động Gọi Điện Thoại Cho Tôi Chương 43: Chương 43: Ngâm Tỷ Trước Mắt Này Chính Là A Cẩn Đã Mất Tích Chương 44: Chương 44: Nhưng Đêm Nay, Vầng Trăng Treo Cao Lại Một Lần Nữa Trở Thành Hình Ảnh Tà Ác Chương 45: Chương 45: Sau Khi Anh Đề Cập Đến Việc Xem 《Vũ Sự》Lại Một Lần Nữa, Lẫm Đông Đã Lấy Cớ Đi Công Tác Ở Thành Phố Thiên S Chương 46: Chương 46: Cậu Nghe Thấy Một Tiếng Đáp Rất Nhẹ — “Sợ.” Chương 47: Chương 47: Vào Những Thời Khắc Nguy Hiểm Nhất Của Mỗi Người, Họ Đã Vượt Qua Thời Gian Để Đến Cùng Một Vùng Biển Chương 48: Chương 48: Tình Yêu Là Thứ Không Quan Trọng Trong Cuộc Đời Anh, Nhưng Lẫm Đông Thì Không Phải Vậy Chương 49: Chương 49: Lúc Cậu Đi, Mang Theo Cả Người Ẩm Ướt. Nay Trở Về, Trời Đã Trong Xanh Không Một Gợn Mây Chương 50: Chương 50: Nó Cũng Là Minh Chứng Cho Lòng Dũng Cảm Không Sợ Hãi Của Em