Chương 6
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 6: Có lẽ chỉ vì thích thôi

Rốt cuộc Văn Quân Hà đã làm chuyện tồi tệ đến mức nào, Tống Hân không đoán ra được. Việc Văn Quân Hà chịu nói ra một chút bối rối trong tình cảm với bạn bè, đã đủ khiến người khác bất ngờ rồi.

Chỉ sau vài lần tiếp xúc ngắn ngủi, Tống Hân đã nhận ra, người vốn quen bất động như núi là Văn Quân Hà, nhưng khi đối diện với Bạch Ly lại trở nên đầy cảm xúc.

Trái tim Tống Hân chùng xuống, cả người như bị đả kích, từ thái độ và lời nói của Văn Quân Hà, y nghe ra nhiều điều hoàn toàn khác với những gì truyền miệng. Có lẽ ngay cả bản thân Văn Quân Hà cũng chưa chắc đã hiểu rõ những cảm xúc ấy.

Nhưng y vẫn muốn thử thêm một lần nữa. Bởi vì từ bỏ một người mà mình thích, thật sự rất khó.

Tối hôm đó, An Vũ Vi làm chủ, nói là để mừng Tống Hân hồi phục, tổ chức một bữa tiệc xuất viện. Lần này chỉ có vài người bạn chơi thân từ nhỏ, không có người ngoài.

Không ngờ Văn Quân Hà lại dẫn cả Bạch Ly đến.

Mọi người thoáng ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng khôi phục sắc mặt bình thường. An Vũ Vi bước ra chào hỏi, khách khí bắt chuyện với Bạch Ly. Người khác thì hời hợt, chỉ coi cậu như một bạn đi cùng mà Văn Quân Hà mang tới.

Tìm được cơ hội, An Vũ Vi ghé lại, hỏi nhỏ Văn Quân Hà, "Sao lại mang cậu ta tới? Hôm nay vốn dĩ không có người ngoài mà."

Văn Quân Hà chỉ nói một câu, "Cậu ấy không phải người ngoài."

An Vũ Vi suýt rớt tròng mắt. Hắn liếc Văn Quân Hà đang cầm nước trái cây đi về phía Bạch Ly, lại nhìn Tống Hân không xa kia, đang trò chuyện cùng bạn bè nhưng ánh mắt thỉnh thoảng vẫn hướng về Văn Quân Hà. Trong lòng An Vũ Vi nghĩ, phen này chắc chắn có chuyện hay để xem.

Có lẽ vì hôm nay thái độ của Văn Quân Hà đối với Bạch Ly coi như chăm sóc và để tâm, mọi người không còn hắt hủi cậu như trước, nhưng cũng chẳng quá nhiệt tình. Nói trắng ra, thái độ của họ đối với Bạch Ly, phụ thuộc vào thái độ của Văn Quân Hà với cậu.

Bạch Ly thì đã chẳng để tâm nữa, lạnh nhạt nhìn cảnh mọi người chén tạc chén thù, chỉ thấy mình hoàn toàn lạc lõng, trong mắt người khác chẳng qua là một trò cười.

Mà giờ đây, trò cười này còn phải dè dặt nhẫn nhịn, tính toán đường lui khỏi mối tình vốn đã không còn hy vọng.

Tống Hân cầm ly rượu đi tới, đứng cạnh Bạch Ly, khách khí mà lễ độ bắt chuyện, "Bạch Ly, xin lỗi nhé, chuyện lần trước hiểu lầm cậu. Tôi thay mặt Tào Tuấn Nghiêm xin lỗi cậu."

Lời Tống Hân nói thẳng thắn, không vòng vo, cũng không có ẩn ý gì khác, chỉ là muốn giải quyết chuyện đó.

Bạch Ly cũng coi như có lễ độ, đáp, "Không sao."

Tống Hân mỉm cười, mặc bộ âu phục màu trắng ngà, đứng đó như ngọc thụ lâm phong, quả thật phong lưu tuấn nhã, hiếm có ai bì kịp. Bạch Ly nghĩ, mình lấy gì để so với một "bạch nguyệt quang" như thế? Dùng tám năm thanh xuân ư?

Cậu không rõ vì sao Văn Quân Hà lại khăng khăng đưa mình đến đây. Trước nay những cuộc tụ tập bạn bè kiểu này, hắn chưa bao giờ dẫn cậu theo. Nếu chỉ vì để Tống Hân có cơ hội xin lỗi, thì thật sự không cần thiết.

Trước khi ra cửa, Văn Quân Hà bất ngờ bắt cậu thay đồ đi cùng, không hề báo trước.

Bạch Ly nhẹ giọng hỏi, "Có thể không đi không?"

Văn Quân Hà chỉ nói, "Đi thôi." Giọng tuy nhẹ, nhưng không cho phép phản đối.

Bạch Ly nghĩ, được thôi, đi thì đi. Bị châm chọc nhiều năm như thế rồi, nhiều thêm một lần cũng chẳng khác gì. Cậu hạ quyết tâm, mặc kệ thế nào cũng được, dù sao cơ hội để chịu mất mặt cũng chẳng còn nhiều.

Thực ra, Bạch Ly từng cố gắng hòa nhập vào vòng bạn bè của Văn Quân Hà, nhưng chỉ một năm đầu đã bị mắng đến đầu rơi máu chảy. Người quanh Văn Quân Hà đa số là con nhà châm anh thế phiệt ở Bình Châu, nếu ví như chuỗi thức ăn, họ đều ở tầng cao nhất, kém nhất cũng là tầng dưới khoảng một chừng rất nhỏ. Một kẻ xuất thân bình thường như Bạch Ly, tất nhiên không lọt được vào mắt họ.

Hơn nữa, trong mắt bọn họ, Văn Quân Hà rồi sẽ kết hôn, Bạch Ly chẳng qua chỉ là một bạn giường cố định mà thôi, còn tình cảm, là thứ không đáng giá nhất.

Khác biệt quan điểm, khác biệt xuất thân, tất nhiên không thể hòa nhập.

Dù Văn Quân Hà khác biệt đến đâu, hắn cũng khó tránh bị vòng tròn bạn bè ảnh hưởng. Chỉ có điều, hắn có một điểm tốt, hắn không lăng nhăng. Bạch Ly đã nghĩ thông, muốn ở bên hắn, chỉ có thể thỏa hiệp và chấp nhận. Sau này, hai người mỗi người một vòng tròn riêng, không can dự lẫn nhau là được.

Trong đầu Bạch Ly loạn như tơ vò, ánh mắt nhiều lần thất thần.

Hai người đứng ở góc khuất, nói chuyện vài câu đơn giản. Bạch Ly xuất phát từ phép lịch sự mà hỏi han sức khỏe Tống Hân, đối phương cũng cảm ơn.

Sau đó có chút im lặng.

Hai người cúi đầu uống rượu, không để ý ánh mắt hóng chuyện xung quanh đang dần dồn lại.

Tào Tuấn Nghiêm vốn sợ thiên hạ không loạn, cười cợt đi tới, giọng mang chút lưu manh, "Yo, chỉ thay tôi xin lỗi thôi à, còn chưa thay Quân Hà hả? Không phải ông ấy cũng nghi ngờ Tiểu Bạch sao?"

Tống Hân liếc hắn, hạ giọng, "Câm đi, tôi không bỉ ổi như cậu."

Y có muốn giành lại Văn Quân Hà, nhưng tuyệt không định dùng những thủ đoạn hèn hạ này.

Tào Tuấn Nghiêm nhướng mày, thật sự hết cách với cái người rèn sắt không thành thép là Tống Hân. Đến lúc này rồi, đáng lẽ phải diễn trò "trà xanh" mới đúng chứ!

Hắn thản nhiên thở dài, ánh mắt quét một vòng trên mặt Bạch Ly. Con ngươi hắn sâu thẳm, lúc nhìn người như mang theo móc câu, có một loại nguy hiểm khó gọi tên. "Tống Hân, cậu vừa mới về, chắc chưa biết Bạch Ly và Quân Hà đến với nhau thế nào đâu nhỉ?"

Tống Hân tất nhiên biết, cũng hiểu Tào Tuấn Nghiêm lúc này nhắc lại chuyện đó chắc chắn không có ý tốt. Y vừa định ngăn lại, thì nghe Tào Tuấn Nghiêm đầy ẩn ý nói, "Có muốn nghe chi tiết không?"

Bạch Ly không muốn nghe hắn bịa đặt, xoay người định đi, lại bị Tào Tuấn Nghiêm tóm lấy cổ tay.

"Đừng đi mà! Nói chuyện chút nhé."

Hắn ngấm ngầm dùng chút lực, nơi cổ tay ấy da trơn mịn, dấu bầm mấy hôm trước vẫn còn, đã nhạt thành màu vàng, lan ra trên làn da trắng như sứ.

Đầu lưỡi Tào Tuấn Nghiêm khẽ đảo lên vòm miệng, đáy mắt thoáng tối đi, rồi lại khôi phục dáng vẻ cà lơ phất phơ như cũ.

"Sau khi cậu tốt nghiệp cấp ba liền ra nước ngoài, không tham gia chuyến du lịch tốt nghiệp cũng bọn tôi." Tào Tuấn Nghiêm buông tay Bạch Ly, thân người hơi nghiêng sang trái, chặn lối duy nhất, sau đó nhìn Tống Hân nói, "Hai người bọn họ chính là gặp nhau trong chuyến đi đó."

**

Chuyến du lịch tốt nghiệp ban đầu vốn là của Văn Quân Hà, Tào Tuấn Nghiêm và Tống Hân. Nhưng Tống Hân sau khi tốt nghiệp đã nói lời chia tay, cảm thấy về sau yêu xa chưa tính, lại còn phải đối diện áp lực từ gia đình đôi bên, chi bằng làm bạn thì hơn. Yêu nhau là Tống Hân nói, chia tay cũng là Tống Hân nói, Văn Quân Hà dường như không có mấy cảm xúc dao động, lập tức đồng ý.

Ngược lại, Tống Hân tức giận. Ở cái tuổi mười bảy mười tám, vừa sĩ diện vừa nhạy cảm, mình nói chia tay mà cậu ta đến giữ lại một câu cũng lười, thế là trong cơn giận, Tống Hân bỏ đi du học sớm.

Chuyến đi tốt nghiệp của ba người, liền biến thành hai người.

Tháng tám ở Kê Kê Thác Hải tuyết bay đầy trời, Bạch Ly và Văn Quân Hà gặp nhau ở sân trượt tuyết cao hơn ba nghìn mét.

Bạch Ly là một người miền Nam lần đầu trượt tuyết, động tác vụng về chưa nói, còn bị màu trắng xóa phủ kín trời đất làm cho hoa mắt. Cậu mặc đầy đủ đồ trượt và bảo hộ, đứng chênh vênh trên một ụ tuyết, sợ đến mức không dám động, lớn tiếng gọi đám bạn đã trượt xa, "Mau cho tớ xuống đi!"

Người xung quanh lướt nhanh qua, ai thèm để ý. Cậu đứng đó nửa tiếng cũng chưa nhúc nhích.

Lần thứ hai đi thảm trượt l*n đ*nh, Văn Quân Hà lại lướt ngang qua chỗ cậu, không biết nghĩ gì mà dừng lại. Hắn không nói gì, chỉ kéo hai tay cậu xoay một vòng sang bên, rồi đứng chắn phía trước, để cậu nắm chặt cánh tay mình. Văn Quân Hà lùi lại, Bạch Ly tiến lên, cứ thế từ từ trượt xuống.

Một Văn Quân Hà chưa từng lo chuyện bao đồng, nay lại dắt một tay mơ trượt suốt đoạn dốc, quả thật khiến Tào Tuấn Nghiêm trợn tròn mắt.

Bạch Ly vô cùng cảm kích, cởi kính và mũ xuống, nhiệt tình cảm ơn hắn.

Hai người cùng uống đồ nóng ở nhà hàng trong sân trượt, lưu lại số điện thoại, còn trò chuyện một lúc mới chia tay.

Sau này Tào Tuấn Nghiêm từng hỏi Văn Quân Hà, tại sao phát điên lại đi giúp một tay mơ ngu ngốc. Văn Quân Hà không bao giờ trả lời, nhưng trước mắt hắn lại hiện lên khuôn mặt Bạch Ly, ánh nắng hôm đó phản chiếu trên tuyết, rồi lại rọi lên gương mặt ấy, đôi mày đôi mắt của chàng thiếu niên đều bừng sáng.

Khi họ lại gặp nhau ở lễ khai giảng của P đại, Tào Tuấn Nghiêm bỗng tin vào cái gọi là "duyên phận".

Từ năm nhất, Bạch Ly đã bắt đầu theo đuổi Văn Quân Hà. Cậu chẳng có nhiều chiêu trò, cũng rất kín đáo, chỉ là trời lạnh thì tặng túi sưởi, trời nóng thì đưa trà mát, khi hắn bệnh cảm thì đi viện cùng, từng sở thích, từng thói quen của hắn đều ghi nhớ trong lòng mà chăm sóc chu đáo. Khi nhìn hắn, trong mắt đều là ánh sáng lấp lánh; khi không nhìn, khóe môi vẫn vương nụ cười.

Đương nhiên, cũng từng viết thư tình, chỉ vỏn vẹn tám chữ,
"Nhất kiến chung tình, bạc đầu giai lão."

Không ai biết rốt cuộc là chuyện nào khiến Văn Quân Hà động lòng.

Kỳ hai năm nhất, giữa những lời chê bai và trêu chọc từ đám bạn, Văn Quân Hà bất ngờ chấp nhận sự theo đuổi của Bạch Ly.

Rồi cứ thế, bên nhau tám năm.

Thật ra, lúc mới đầu, Bạch Ly còn chưa biết rõ gia thế của Văn Quân Hà. Cậu chỉ biết bạn trai mình là một "phú nhị đại", nhưng phải đến khi quen lâu rồi mới phát hiện, Văn Quân Hà không phải loại "phú nhị đại" bình thường.

Bạn bè của Văn Quân Hà xem thường cậu, nói cậu giả vờ cao ngạo. Nhưng Bạch Ly cứ mặc kệ, từng thẳng mặt phản bác Tào Tuấn Nghiêm, người hay châm chọc mình nhất, "Bạn trai tôi có tiền, tôi có yêu anh ấy hay không, yêu vì cái gì, liên quan gì tới anh? Liên quan gì tới các anh?"

Vốn dĩ Tào Tuấn Nghiêm còn ít nhiều giữ chút tình bạn bè, nhưng từ sau câu đó, chẳng bao giờ cho Bạch Ly sắc mặt tốt nữa.

**

Bạch Ly nhấp một ngụm đồ uống, đợi Tào Tuấn Nghiêm nói xong, mới thản nhiên ngẩng mắt nhìn hắn, "Nói xong rồi à?" Cậu hỏi. "Tôi có thể đi chưa?"

Tào Tuấn Nghiêm nghiêng người tránh ra, Bạch Ly không buồn chào một tiếng, xoay người đi thẳng.

Tống Hân nhìn bóng lưng cậu, trong lòng có điều suy nghĩ.

"Cậu có bao giờ nghĩ, việc Quân Hà chấp nhận sự theo đuổi của Bạch Ly, lại ở bên nhau nhiều năm như vậy, có lẽ không phải vì thứ tiêu khiển, hay chỉ là bạn giường như mọi người nói đâu." Tống Hân nhìn gương mặt dần sa sầm của Tào Tuấn Nghiêm, chỉ ra khả năng mà cả hai người đều không muốn thừa nhận.

"Có lẽ... chỉ đơn giản là vì thích thôi?"
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (63)
Chương 1: Chương 1: Người bên cạnh Chương 2: Chương 2: Chia tay đi Chương 3: Chương 3: Không ngoan Chương 4: Chương 4: Cảnh cáo Chương 5: Chương 5: Chuyện nhỏ Chương 6: Chương 6: Có lẽ chỉ vì thích thôi Chương 7: Chương 7: Tin đồn Chương 8: Chương 8: Cọng rơm cuối cùng Chương 9: Chương 9: Vết thương ngầm Chương 10: Chương 10: Chia tay Chương 11: Chương 11: Tùy cậu Chương 12: Chương 12: Hay là thử với tôi Chương 13: Chương 13: Cuốn vào Chương 14: Chương 14: Thừa nước đục thả câu Chương 15: Chương 15: Chia tay tử tế Chương 16: Chương 16: Tôi không chơi đùa với tình cảm Chương 17: Chương 17: Thật lòng đấy Chương 18: Chương 18: Trò vui Chương 19: Chương 19: Uống nốt chai rượu đi Chương 20: Chương 20: Có bản lĩnh chịu đựng là được rồi Chương 21: Chương 21: Cậu ta chỉ có thể quay về Chương 22: Chương 22: Khốn nạn như nhau Chương 23: Chương 23: Đại nhân đại lượng Chương 24: Chương 24: Một cái gai Chương 25: Chương 25: Một quả táo Chương 26: Chương 26: Khó chối bỏ trách nhiệm Chương 27: Chương 27: Hai chuyện lớn Chương 28: Chương 28: Cảm giác nghi thức Chương 29: Chương 29: Còn có thể như trước kia không? Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31: Trả giá Chương 32: Chương 32: Kỳ Vọng Chương 33: Chương 33: Tai nạn bất ngờ Chương 34: Chương 34: Rời đi Chương 35: Chương 35: Điềm báo Chương 36: Chương 36: Công bằng Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38: Ba Bạch Chương 39: Chương 39: Gặp lại Chương 40: Chương 40: Tôi đến tìm em Chương 41: Chương 41: Bạn bè bình thường Chương 42: Chương 42: Thử xem sao Chương 43: Chương 43: H của CP phụ Chương 44: Chương 44: Phía sau Chương 45: Chương 45: Không sa vào lưới tình Chương 46: Chương 46: Không tìm nữa Chương 47: Chương 47: Đừng bỏ lỡ Chương 48: Chương 48: Hy vọng Chương 49: Chương 49: Người này là...? Chương 50: Chương 50: Mất phương hướng Chương 51: Chương 51: Bạc Đầu Bất Tương Ly Chương 52: Chương 52: Kiềm chế Chương 53: Chương 53: Ý nghĩ không tốt Chương 54: Chương 54: Chỉ có một con đường Chương 55: Chương 55: Đừng mềm lòng Chương 56: Chương 56: Người theo đuổi Chương 57: Chương 57: Hồng hạnh Chương 58: Chương 58: Được rồi được rồi Chương 59: Chương 59: Ban ngày ban mặt Chương 60: Chương 60: Tính sổ Chương 61: Chương 61: Trình Bạc Hàn Chương 62: Chương 62: Quãng đời còn lại, chúc em vui vẻ bình an Chương 63: Chương 63: Ngoại truyện