Chương 6
Tương Ngữ - Miêu Đại Phu

Chương 6: Ở trong mây -6

Một giấc mơ đẹp, Kiều Vũ Tụng mơ quá xa, khiến anh sau khi ngủ dậy lại có thêm một việc – đi tắm.
May mắn thay, mọi việc đã được tính từ đêm hôm trước, trong quá trình đánh răng, anh đã xác nhận số người trên chuyến bay và hành khách đặc biệt bằng thẻ vàng và bạc.
Kiều Vũ Tụng đến muộn hơn 5 phút so với thường lệ, này cũng không giảm bớt chút nào tâm tình vui vẻ của anh.
Tâm tình anh vui vẻ biểu lộ ra bên ngoài. Trước khi khởi hành, Lưu Hân Mai, người bay cùng, tươi cười hỏi: “Anh Kiều, sao hôm nay tâm trạng anh lại tốt thế?”
 “Không có gì, đêm qua tôi đã có một giấc mơ đẹp.” Kiều Vũ Tụng cười nói.
“Oa, mộng đẹp gì nha?” Cô chớp chớp mắt, tầm mắt dán vào khuôn mặt của Kiều Vũ Tụng, “Không phải là giàu to đi?”
Kiều Vũ Tụng cười và nói “Coi là vậy đi.”
Kiều Vũ Tụng cũng từng có một giấc mơ tương tự trước đây. Nhưng mỗi khi mơ thấy Tống Vũ Tiều, Kiều Vũ Tụng luôn cảm thấy tội lỗi khôn tả sau khi tỉnh dậy. Bởi vì trí nhớ của anh đối với Tống Dư Kiều luôn dừng lại ở năm thi tuyển sinh đại học. Anh chỉ nhớ rõ dáng dấp Tống Vũ Tiều khi đó.
Tuy rằng lúc đó Tống Vũ Tiều không còn là một đứa trẻ, nhưng là một cậu bé cao lớn đẹp trai, dù sao cậu bé cũng chỉ mới mười bốn tuổi. Nằm mơ thấy Tống Vũ Tiều như vậy, anh làm sao có thể không cảm thấy áy náy?
Nhưng lần này thì khác, trong giấc mơ của anh: Tống Vũ Tiều đã trưởng thành.
Quãng thời gian trước, thái độ Kiều Vũ Tụng làm việc mất tập trung, làm cho không ít hành khách ấn tượng xấu, dù không bị phàn nàn nhưng nhiều đồng nghiệp và lãnh đạo vì lòng tốt đã nhắc nhở anh.
Lần này đổi ca, Kiều Vũ Tụng tâm trạng rất tốt, cuối cùng anh cũng đã thể hiện được đẳng cấp thực sự của mình trong suốt chuyến bay, làm cho hành khách trên máy bay và tiếp viên đều khen ngợi anh rất nhiều.
Từ Tuệ Loan trở lại căn cứ, Kiều Vũ Tụng kéo hành lý về nhà trọ, chờ chuyến bay buổi tối đi Tích Tân.
Nghĩ đến chuyến bay sắp tới đến thành phố Tống Vũ Tiều, tâm trạng của anh luôn tươi sáng, nghỉ ngơi một tiếng sau mới khôi phục lại tinh thần.
Sau bữa tối, Kiều Vũ Tụng thoa một chút kem trang điểm trước khi thay đồng phục.
Điều này làm cho màu da của anh trắng hơn bình thường. Đối diện với mình trong gương, anh nở một nụ cười chuyên nghiệp, phù hợp với tiêu chuẩn công việc. Anh cười vài giây, sau đó từ từ gục xuống, cuối cùng dễ dàng nhếch lên khóe miệng – đây là điều anh mong đợi, là nụ cười khi gặp lại Tống Vũ Tiều.
“Oa, đêm qua anh mơ thấy bao nhiêu tiền? Cả ngày trôi qua rồi mà tâm trạng vẫn rất thoải mái.” Tiếp viên ở khoang hạng nhất rõ ràng đã nghe Lưu Hân Mai nói về câu chuyện của Kiều Vũ Tụng, sau khi lên máy bay còn nói đùa với anh.
Đáp lại, Kiều Vũ Tụng chỉ cười ngượng ngùng và không trả lời.
“Mà không biết cậu nghe tên hành khách khoang hạng nhất hôm nay, có còn vui vẻ được hay không đây.” Nàng bĩu bĩu môi.
Anh nghi ngờ hỏi: “Ai?”
Nàng làm khẩu hình: “Đằng —— Lập —— Quân —— “
Vị tiểu sinh lưu lượng kia là hành khách duy nhất phàn nàn về Kiều Vũ Tụng trong năm nay. Dù cho cậu ta ở trên mạng có mấy ngàn vạn fans, nghe thấy tên, Kiều Vũ Tụng vẫn chán ghét nhíu mày.
Thấy thế, nàng nở nụ cười, như thể nhìn đứa con của mình cáu kỉnh, vỗ vỗ vai Kiều Vũ Tụng, nói rằng: “Yên tâm, trời sập xuống, có chị gánh cho cậu, sẽ không để cậu bị bắt nạt nữa.”
Lần trước bị khiếu nại, nàng và Kiều Vũ Tụng cùng bay một đoạn, thấy được Kiều Vũ Tụng có bao nhiêu vô tội.
Kiều Vũ Tụng cười cười, nói: “Đến lúc đó, chị đã ở trên trời, làm sao có thể gánh được?”
Cô chống cằm nói: “Cô Vi Ny nói đúng, những trò đùa nhạt của cậu thật là hay.”
Trên chuyến bay từ căn cứ đến Tích Tân, Kiều Vũ Tụng đã không gặp Tống Vũ Tiều, người khiến tâm tình anh thoải mái, ngược lại gặp phải Đằng Lập Quân, người đã khiến anh bị đánh giá vào tháng trước. Tâm trạng tốt của Kiều Vũ Tụng cũng giảm đi.
Kiều Vũ Tụng nghĩ rằng dù sao anh cũng đang phục vụ ở khoang sau, còn Đằng Lập Quân thì ở khoang hạng nhất, nếu họ không gặp nhau sẽ không có việc gì. Hơn nữa, các ngôi sao tính nóng nảy và phách lối, e rằng họ thường xuyên xúc phạm mọi người. Làm sao nhớ rằng họ đã xúc phạm một tiếp viên hàng không?
Bay tới nửa phần sau, chuyến bay dự kiến ​​sẽ không bị hoãn, Kiều Vũ Tụng nghĩ về việc trải qua hành trình này một cách yên bình. Trên đường trở về khách sạn còn có thể  tận hưởng trời đêm của thành phố Tích Tân, nơi anh đã sớm nhìn chán.
Không ngờ, định ngồi xuống nghỉ ngơi chốc lát Kiều Vũ Tụng đột nhiên nghe thấy tiếp viên trưởng truyền tin, yêu cầu anh đi lên phía trước.
Kiều Vũ Tụng cùng Lưu Hân Mai nhìn nhau liếc mắt một cái, không còn cách nào khác ngoài việc đứng dậy, đi qua lối đi hẹp, cẩn thận mở rèm cửa ở cabin phía trước và phía sau, quay lại và treo chúng lên lần nữa, sau đó tìm tới tiếp viên trưởng.
Tiếp viên trưởng nhìn về phía sau anh và nói: “Ông Đằng đang tìm cậu.”
Kiều Vũ Tụng sửng sốt và cau mày trước khi quay lại, đối mặt với Đằng Lập Quân anh nở một nụ cười chuyên nghiệp không thể xoi mói và hỏi: “Xin chào, ngài Đằng, tôi có thể giúp gì cho ngài?”
Những người khác ngồi cùng với Đằng Lập Quân trong khoang hạng nhất cũng không thay đổi sắc mặt, xem ra là đoàn đội của anh ta.
Đằng Lập Quân tháo kính râm xuống, nhìn từ trên xuống dưới, cười nói: “Không có chuyện gì, tôi chỉ muốn tìm cơ hội nói lời xin lỗi với anh. Trước đây, tâm trạng tôi không tốt, làm hại anh cũng bị liên lụy theo. Rất xin lỗi, hi vọng anh có thể tha thứ cho tôi.”
  Gì? Đối mặt với gương mặt đẹp trai, tự tin và kiêu ngạo này, Kiều Vũ Tụng suýt nữa cười lạnh.
“Ồ, không sao cả. Tôi cũng có điểm thiếu sót. Những lời phàn nàn và góp ý của hành khách là sự động viên, khích lệ đối với tất cả các tiếp viên của Bắc Hàng Airlines, là động lực để chúng tôi nâng cao chất lượng dịch vụ.” Với nụ cười thương mại, Kiều Vũ Tụng trả lời một cách lịch sự và chính thức.
Đằng Lập Quân lấy điện thoại di động ra, hỏi: “Không biết anh có thể thêm bạn không?”
Sau khi nghe xong, nụ cười của Kiều Vũ Tụng biến mất ngay lập tức.
Đằng Lập Quân dường như không quan tâm chút nào, trong mắt mang theo ý cười, bình tĩnh chờ anh.
Nếu bạn không cung cấp thông tin liên lạc, bạn có thể bị anh ta phàn nàn một lần nữa. Trong vòng một tháng bị cùng một hành khách phàn nàn hai lần, và hậu quả anh có thể tưởng tượng được. Kiều Vũ Tụng tức giận, nhưng với một nụ cười thương mại trên khuôn mặt của mình, anh nói, “Tất nhiên.”
Sau khi anh báo số cho Đằng Lập Quân, cuối cùng người đó cũng để anh đi.
Ra khỏi khoang hạng nhất, Kiều Vũ Tụng sải bước về phía khoang sau. Nếu không phải luồng không khí hỗn loạn, anh phải giảm tốc độ. Sợ là các hành khách khoang sau hiểu lầm máy bay đang xảy ra chuyện gì, đáng giá nhân viên phục vụ hấp tấp như vậy.
Bay nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên Kiều Vũ Tụng nhìn thấy một người kiêu ngạo như vậy. Không có thực lực, ngôi sao lưu lượng được người hâm mộ khen ngợi hết lời, thực sự người hâm mộ chiều chuộng hắn.
Hơn nữa, Đằng Lập Quân lá gan cũng lớn. Anh ta có rất nhiều “fan hâm mộ bạn gái”, nhưng lại hỏi thông tin liên lạc của anh trước mặt các tiếp viên hàng không khác, điều này có nghĩa là gì? Anh ta không sợ bị tung tin đồn à?
Sau khi xuống máy bay, việc đầu tiên Kiều Vũ Tụng làm khi mở điện thoại là tắt chức năng “Cho phép tìm tôi theo số điện thoại” trong phần mềm liên lạc.
Anh không chắc Đằng Lập Quân có gọi điện trực tiếp cho mình không, Nếu vậy, Kiều Vũ Tụng cân nhắc liệu có nguy cơ bị phàn nàn bằng cách chặn số điện thoại của người bên kia – sau khi Đằng Lập Quân liên lạc lần đầu tiên hay không.
Không cần biết Đằng Lập Quân muốn số điện thoại của mình với mục đích gì, nhưng anh có một người bạn là người nổi tiếng, tại sao lại không thể?
Đáng tiếc, Kiều Vũ Tụng không cảm thấy có cái gì có thể vui mừng. Mỗi lần Kiều Vũ Tụng nghe thấy tên Đằng Lập Quân anh đều nghĩ đến những người hâm mộ điên cuồng của anh ta. Trên mạng, chỉ cần có ai dám nói xấu Đằng Lập Quân, chưa đầy nửa ngày, fan của anh ta sẽ phá bỏ bức tường mang tên “Internet”, tìm những người đã nói ở ngoài đời, khiến người ta không thể sống yên ổn.
Dù thế nào đi nữa, Đằng Lập Quân đã phá hỏng hoàn toàn tâm trạng tốt cả ngày của Kiều Vũ Tụng
Dù đã bay đến Tích Tân, Kiều Vũ Tụng vẫn không khỏi bất an và bồn chồn.
Trời đêm, tự nhiên anh không lòng dạ nào thưởng thức, chỉ muốn nhanh chóng về khách sạn rồi lăn ra giường ngủ, dù ai gọi hay nhắn tin anh đều từ chối trả lời với lý do “ngủ quên”.
Chuyến bay khởi hành lúc 8h40, Kiều Vũ Tụng sáu giờ rời giường.
Trong điện thoại có một tin nhắn chưa đọc, từ một số lạ, nội dung là: Xin chào, tôi là Đằng Lập Quân. Hân hạnh được biết bạn.
Mà Kiều Vũ Tụng không định biết anh ta.
Kiều Vũ Tụng đọc xong tin nhắn trước khi màn hình được mở khóa, vì vậy tin nhắn vẫn nằm trong hộp tin nhắn vẫn chưa được đọc.
Như thường lệ, khi giặt giũ, anh mở phần mềm hệ thống và kiểm tra nội dung bên trong.
Hiệu quả của giấc mơ biến mất, hoàn toàn khác với ngày hôm trước, khuôn mặt Kiều Vũ Tụng đầy vẻ mệt mỏi, nhưng theo suy nghĩ của anh, đây là con người thật của mình.
Anh sắp bay đến Tĩnh An, bay hơn hai giờ, anh có lý do để tắt máy.
Kiều Vũ Tụng cạo sạch râu, xịt kem khi cạo râu trên mặt, và do dự không biết có nên thoa một ít kem dưỡng da lên hay không.
Nhìn chằm chằm vào đáy chai, Kiều Vũ Tụng đóng nắp chai và xác nhận lại nội dung của ứng dụng lần nữa.
Đột nhiên, một thông tin mà anh đã bỏ qua trước đó xuất hiện, anh thở gấp, sau khi xác nhận lại nhiều lần, ngay lập tức mở nắp của kem dưỡng da, lấy ra một lượng kem vừa đủ và thoa đều lên khuôn mặt.
Anh chạy tới chỗ va li, lục tung và tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm được thỏi son duy nhất là màu n*d*.
Trở lại phòng tắm, Kiều Vũ Tụng vặn son, nhìn vào gương và bôi lên môi. Nhưng tay run, tô không quen, tô nhiều lần bên ngoài môi và phải lấy khăn giấy lau sạch.
Còn mất năm phút để tô son.
Nhìn mình trong gương, Kiều Vũ Tụng nhếch khóe miệng khen ngợi, nhưng không thể kéo ra một nụ cười thoải mái. Anh đã cố gắng thử nhiều lần, lần cuối cùng, nụ cười trông đẹp hơn.
Sau khi thay đồng phục, Kiều Vũ Tụng quay lại gương một lần nữa.
“Xin chào quý khách, chào mừng lên máy bay.” Kiều Vũ Tụng cảm thấy thái độ và sự nghiêm túc của mình lúc này có thể so sánh với chuyến bay lần đầu tiên anh bay.
Anh lấy điện thoại di động ra, mở ứng dụng và xác nhận lại thông tin đặt thức ăn của hành khách: Tống Vũ Tiều, 26C, trứng chay.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (134)
Chương 1: Chương 1: Trong đám mây-1 Chương 2: Chương 2: Trong đám mây-2 Chương 3: Chương 3: Ở trong mây -3 Chương 4: Chương 4: Ở trong mây -4 Chương 5: Chương 5: Ở trong mây -5 Chương 6: Chương 6: Ở trong mây -6 Chương 7: Chương 7: Ở trong mây -7 Chương 8: Chương 8: Ở trong mây -8 Chương 9: Chương 9: Bão số 7 -1 Chương 10: Chương 10: Bão số 7-2 Chương 11: Chương 11: Bão số 7-3 Chương 12: Chương 12: Bão số 7-4 Chương 13: Chương 13: Bão số 7-5 Chương 14: Chương 14: Bão số 7-6 Chương 15: Chương 15: Bão số 7-7 Chương 16: Chương 16: Ngày tuyết rơi -1 Chương 17: Chương 17: Ngày tuyết rơi-2 Chương 18: Chương 18: Ngày tuyết rơi-3 Chương 19: Chương 19: Ngày tuyết rơi -4 Chương 20: Chương 20: Ngày tuyết rơi-5 Chương 21: Chương 21: Ngày tuyết rơi-6 Chương 22: Chương 22: Cầu vượt – 1 Chương 23: Chương 23: Cầu vượt – 2 Chương 24: Chương 24: Cầu vượt – 3 Chương 25: Chương 25: Cầu vượt -4 Chương 26: Chương 26: Cầu vượt -5 Chương 27: Chương 27: Tiết kiệm Phí Qua đêm-1 Chương 28: Chương 28: Tiết kiệm phí qua đêm-2 Chương 29: Chương 29: Tiết kiệm Phí Qua đêm-3 Chương 30: Chương 30: Tiết kiệm phí qua đêm -4 Chương 31: Chương 31: Tiết kiệm chi phí qua đêm – 5 Chương 32: Chương 32: Tiết kiệm chi phí qua đêm-6 Chương 33: Chương 33: Tiết kiệm chi phí qua đêm-7 Chương 34: Chương 34: Tiết kiệm chi phí qua đêm-8 Chương 35: Chương 35: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-1 Chương 36: Chương 36: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-2 Chương 37: Chương 37: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-3 Chương 38: Chương 38: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-4 Chương 39: Chương 39: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-5 Chương 40: Chương 40: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-6 Chương 41: Chương 41: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-7 Chương 42: Chương 42: Tiệm trà sữa và rạp chiếu phim-8 Chương 43: Chương 43: Che lấp -1 Chương 44: Chương 44: Che lấp -2 Chương 45: Chương 45: Che lấp -3 Chương 46: Chương 46: Che lấp – 4 Chương 47: Chương 47: Che lấp -5 Chương 48: Chương 48: Che lấp -6 Chương 49: Chương 49: Che lấp -7 Chương 50: Chương 50: Che lấp -8 Chương 51: Chương 51: Xuyên mây -1 Chương 52: Chương 52: Xuyên mây -2 Chương 53: Chương 53: Xuyên mây -3 Chương 54: Chương 54: Xuyên mây -4 Chương 55: Chương 55: Xuyên mây -5 Chương 56: Chương 56: Xuyên mây -6 Chương 57: Chương 57: Xuyên mây -7 Chương 58: Chương 58: Xuyên mây – 8 Chương 59: Chương 59: Một chút dũng cảm ngốc nghếch-1 Chương 60: Chương 60: Một chút dũng cảm ngốc nghếch -2 Chương 61: Chương 61: Một chút dũng cảm ngốc nghếch -3 Chương 62: Chương 62: Một chút dũng cảm ngốc nghếch – 4 Chương 63: Chương 63: Một chút dũng cảm ngốc nghếch -5 Chương 64: Chương 64: Một chút dũng cảm ngu ngốc -6 Chương 65: Chương 65: Một chút dũng cảm ngu ngốc -7 Chương 66: Chương 66: Thu lạnh-1 Chương 67: Chương 67: Thu lạnh – 2 Chương 68: Chương 68: Thu lạnh – 3 Chương 69: Chương 69: Thu lạnh – 4 Chương 70: Chương 70: Thu lạnh -5 Chương 71: Chương 71: Thu lạnh -6 Chương 72: Chương 72: Thu lạnh -7 Chương 73: Chương 73: Thu lạnh -8 Chương 74: Chương 74: Bay nửa đêm – 1 Chương 75: Chương 75: Bay nửa đêm -2 Chương 76: Chương 76: Bay giữa đêm -3 Chương 77: Chương 77: Bay nửa đêm -4 Chương 78: Chương 78: Bay nửa đêm – 5 Chương 79: Chương 79: Bay nửa đêm -6 Chương 80: Chương 80: Thế thân – 1 Chương 81: Chương 81: Thế thân -2 Chương 82: Chương 82: Thế thân -3 Chương 83: Chương 83: Thế thân – 4 Chương 84: Chương 84: Thế thân -5 Chương 85: Chương 85: Thế thân -6 Chương 86: Chương 86: Thế thân -7 Chương 87: Chương 87: Thế thân -8 Chương 88: Chương 88: Thế thân- 9 Chương 89: Chương 89: Cùng bay -1 Chương 90: Chương 90: Cùng bay – 2 Chương 91: Chương 91: Cùng bay – 3 Chương 92: Chương 92: Cùng bay – 4 Chương 93: Chương 93: Cùng bay -5 Chương 94: Chương 94: Cùng bay -6 Chương 95: Chương 95: Cùng bay-7 Chương 96: Chương 96: Scandal và lời đề nghị -1 Chương 97: Chương 97: Scandal và lời đề nghị -2 Chương 98: Chương 98: Scandal và lời đề nghị -3 Chương 99: Chương 99: Scandal và lời đề nghị -4 Chương 100: Chương 100: Scandal và lời đề nghị -5 Chương 101: Chương 101: Scandal và lời đề nghị -6 Chương 102: Chương 102: Scandal và lời đề nghị -7 Chương 103: Chương 103: Scandal và lời đề nghị -8 Chương 104: Chương 104: Scandal và lời đề nghị -9 Chương 105: Chương 105: Đêm tha hương nơi đất khách -1 Chương 106: Chương 106: Đêm tha hương nơi đất khách -2 Chương 107: Chương 107: Đêm tha hương nơi đất khách -3 Chương 108: Chương 108: Đêm tha hương nơi đất khách – 4 Chương 109: Chương 109: Đêm tha hương nơi đất khách -5 Chương 110: Chương 110: Đêm tha hương nơi đất khách -6 Chương 111: Chương 111: Đêm tha hương nơi đất khách -7 Chương 112: Chương 112: Đêm tha hương nơi đất khách -8 Chương 113: Chương 113: Đêm tha hương nơi đất khách -9 Chương 114: Chương 114: Đêm tha hương nơi đất khách -10 Chương 115: Chương 115: Đêm tha hương nơi đất khách -11 Chương 116: Chương 116: Thu đông xuân -1 Chương 117: Chương 117: Thu đông xuân -2 Chương 118: Chương 118: Thu đông xuân -3 Chương 119: Chương 119: Thu đông xuân -4 Chương 120: Chương 120: Thu đông xuân – 5 Chương 121: Chương 121: Thu đông xuân -6 Chương 122: Chương 122: Thu đông xuân – 7 Chương 123: Chương 123: Thu đông xuân-8 Chương 124: Chương 124: Ngày tuyết lại rơi -1 Chương 125: Chương 125: Ngày tuyết lại rơi -2 Chương 126: Chương 126: Ngày tuyết lại rơi -3 Chương 127: Chương 127: Ngày tuyết lại rơi – 4 Chương 128: Chương 128: Ngày tuyết lại rơi -5 Chương 129: Chương 129: Ngày tuyết lại rơi – 6 Chương 130: Chương 130: Ngày tuyết lại rơi -7 Chương 131: Chương 131: Ngày tuyết lại rơi – 8 Chương 132: Chương 132: Ngày tuyết lại rơi -9 Chương 133: Chương 133: Ngày tuyết lại rơi -10 Chương 134: Chương 134: Ngày tuyết lại rơi -11 ( HOÀN)