Chương 59
Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối

Chương 59: Bóng của Tòa Tháp Đỏ

Nhảy khỏi lưng một con cua đã chết, Sunny rút lại thanh kiếm và huýt sáo, ra hiệu cho Cassie biết đã an toàn và có thể ra ngoài. Cô nhanh chóng bò ra từ một lỗ lõm bên trong bức tường san hô và cẩn thận bước xuống đất. Tựa vào cây trượng, cô gai mù đứng lên và khẽ quay đầu, lắng nghe âm thanh tiếng chân của cậu.

Sunny lại gần Cassie và nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng đặt nó lên vai cậu. Rồi, cẩn thận tránh né một vũng máu, cậu dẫn cô gái mù đến cạnh Tiếng Vang. Họ nói chuyện trong lúc đi.

"Đám rết có xuất hiện không?"

Trong chuyến đi trong mê cung, họ đã phát hiện đám cua không phải là những cư dân duy nhất ở nơi này. Những loại quái vật khác cũng sống trong khu rừng đỏ này, núp bên trong rặng san hô vào buổi tối và đi ra ngoài tìm kiếm thức ăn khi mặt trời mọc.

Có những đàn sâu ăn thịt thường tấn công từ bên dưới lớp bùn đen, những đoá hoa ăn thịt siết lấy con mồi với những sợi dây leo hút máu, và họ cũng từng nhìn thấy những cái xúc tu trong suốt kì lạ kéo một con cua vào một cái khe nứt hang động tối tăm.

Họ vẫn không biết loại sinh vật gì ẩn núp trong những khe nứt đó. Và Sunny hi vọng là họ sẽ không bao giờ phải biết.

Nói tóm lại, mê cung này là nhà của đủ thứ kinh dị, mỗi loại đều có cấp bậc ít nhất là Thức Tỉnh. Chúng đều là động vật ăn xác, sống chủ yếu nhờ những bộ xác mà những con quái vật trong biển đen để lại. Nếu có cơ hội, chúng sẽ không ngần ngại làm thịt lẫn nhau - và chắc chắn là cả ba nhân loại trông hết sức ngon lành.

May mắn là, quân đoàn cua lại vô cùng chú trọng lãnh thổ và có vẻ như chúng có địa vị cao ở vùng san hô này. Và mặc dù bộ giáp, kích cỡ và sức mạnh vật lý của chúng khiến đám cua là những đối thủ đáng gờm, nhưng mà đối đầu với chủ yếu một loại sinh vật tốt hơn vô số lần so với liên tục đối mặt với những mối nguy hiểm không rõ.

Đám quái vật rết là những kẻ địch mới nhất của đám cua mà họ đã gặp. Vài con trong số chúng dài đến hơn ba mét, với lớp vỏ chitin đỏ bóng, và hàng trăm những cái chân nhỏ xíu, hối hả. Chúng nhanh đến ghê tởm, có thể di chuyển qua bùn, leo lên tường san hô và thậm chí là rơi xuống những con mồi của chúng từ trên cao.

Tệ hơn nữa, cơ thể của chúng tiết ra một loại dầu đen mà có thể ăn mòn những bộ giáp cứng cáp chỉ trong vài giây. Điểm tốt duy nhất dành cho họ khi đối mặt với chúng là lớp vỏ chitin của chúng không quá cứng cáp và có thể dễ dàng bị kiếm của họ đâm xuyên.

Sunny không quay lưng lại mà trả lời:

"Có, sáu con. Và vài con ăn xác nữa. Chúng tôi để chúng tự đánh nhau một lúc rồi xử lý đám còn sống."

Cassie nuốt một ngụm.

"Cậu có bị thương không?"

"Bộ giáp chịu đựng được hết."

"Vậy còn bách trưởng?"

Cậu nhìn về phía cái xác bị ăn một nửa và mỉm cười.

"Nó sẽ không làm phiền chúng ta nữa."

Đây là con Quái Vật Thức Tỉnh thứ hai mà họ đã giết kể từ khi đến Cõi Mộng. So sánh với lần đầu, trận chiến này suôn sẻ hơn rất nhiều. Không ai chết, không ai bị thương nặng.

Tiếng Vang còn giữ được cả hai cái càng của nó.

"Chúng ta kiếm được bao nhiêu mảnh hồn?"

Sunny đếm.

"Chắc là mười một."

Giờ thì đến lượt Cassie mỉm cười.

"Lượt này là nhiều nhất đó! Hơn hẳn những lần trước!"

Cậu gật đầu.

"Đúng vậy."

Nhưng mà, họ lại lần nữa không nhận được Ký Ức. Sunny không biết có phải cái vận xui của cậu đang giở trò hay không, nhưng mà cả cậu lẫn Nephis đều không nhận được một Ký Ức nào trong hai tuần qua. Giống như Ma Pháp đã quyết định họ đã có đủ rồi vậy.

'Không bao giờ là đủ!'

Cậu thở dài.

Một trong những trò mà cậu và Cassie thích chơi trong lúc ở trại là bàn về những thứ họ sẽ mua khi trở lại thế giới thực và trở nên giàu có. Nhưng mà, cậu cần phải thu thập và món Ký Ức để có thể bán đấu giá trước đã. Nếu không thì lấy tiền đâu ra? Đang trong trạng thái tham lam và hám lợi, Sunny tiến lại gần Tiếng Vang và không hài lòng nhìn về phía nó.

"Này, con kia! Ngừng nhai ngay!"

Con cua ngoan ngoãn đứng hình, một miếng thịt vẫn đang treo lủng lẳng từ miệng nó.

"Phun ra!"

Lắc đầu, Sunny giúp Cassie leo lên chỗ ngồi của cô và đưa cô sợi dây cương.

"Cái thứ kì cục này ăn gần hết nửa con bách trưởng. Cái quái gì vậy? Trong đủ loại Tiếng Vang trên đời, sao mình lại dính phải con ăn hại như này?"

Cái bóng của cậu cũng nghiêm túc gật đầu, hoàn toàn hiểu được cảm xúc của cậu. Sunny nheo mắt nhìn nó. Một lần hiếm thấy khi hai người họ thống nhất ý kiến. Nhưng mà cái bóng làm gì có Tiếng Vang nhỉ...

Vậy cái con ăn hại mà nó bị dính là gì?

'Thằng khốn khôn lỏi...'

Cassie cười.

"Đừng có nói xấu thú cưỡi của mình. Cậu ấy là một Tiếng Vang tuyệt vời! Mình thích tên này lắm."

'Nó đã lên chức 'cậu ấy' rồi hả?'

Sunny lắc đầu và thu hoạch số thịt còn lại từ con Cua Bách Trưởng. Rồi cậu đặt đống thịt vào trong cái túi yên rong biển được gắn trên người con Cua Ăn Xác. Cậu đã chế những cái túi này để họ có thể mang theo nhiều đồ hơn. Dù sao thì con cua cực kì khỏe mạnh, nếu không tận dụng lợi thế của nó thì đúng là một sai lầm.

Sau đó, Sunny thở dài và làm việc khó chịu nhất - thu hoạch những túi dầu từ xác đám rết. Mỗi con có hai túi, được nối với nhau bằng những tuyến đặc biệt. Quá trình này kinh tởm hơn là nguy hiểm, vì hiệu ứng ăn mòn chỉ được đạt đến khi chất lỏng từ hai túi được trộn lại với nhau.

Họ vẫn chưa tìm được cách để tận dụng dầu của đám rết này, nhưng Nephis vẫn kiên quyết bắt cậu phải thu thập nhiều nhất có thể. Cô chắc chắn là sẽ có ngày họ cần đến chúng.

Tối thiểu nhất thì số dầu đó cũng rất bắt lửa.

Nhắc đến Nephis, lúc Sunny hoàn thành thu thập những túi đó, cô cũng đã hoàn thành việc thu thập mảnh hồn và đang đứng trước Tiếng Vang. Cậu cho cô thấy những thu hoạch của mình rồi cẩn thận đặt chúng vào một cái túi riêng.

"Xong rồi?"

Cô gật đầu.

Sunny nhìn về phía bầu trời, cố tính thời gian. Mặt trời ở ngay trên họ, cao ngất trên bầu trời xám xịt. Vẫn còn nhiều giờ trước khi nó lặn hẳn.

"Cô nghĩ sao? Chúng ta đang ở ngay giữa Đồi Bằng và Dãy Xương. Chúng ta quay lại hay cố đến Dãy ngày hôm nay?"

Độ cao của mê cung không đồng đều. Có phần cao hơn phần còn lại. Hiện tại, họ đang ở một nơi như vậy. Biển đen ở đây cạn hơn nhiều, có nghĩa là có nhiều thứ sẽ ở trên mặt nước vào ban đêm. Nên khoảng cách giữa những điểm cao là ngắn hơn.

Nephis suy nghĩ một lúc rồi nói:

"Đến Dãy Xương."

Họ đã dò xét gần hết đường đến đó ngày hôm qua, nên không có quá nhiều nguy cơ bị lạc bên trong mê cung và không kịp đến nơi. Với con bách trưởng đã chết, yếu tố bất ngờ khiến hành trình của họ khó khăn hơn vài ngày qua cũng đã biến mất. Cân nhắc điểm này, quyết định của Ngôi Sao Thay Đổi có vẻ hợp lý.

Sunny gật đầu.

"Được thôi."

Dứt lời, cậu cử cái bóng về phía trước.

Không lâu sau đó, họ đến gần Dãy Xương. Mặt trời chuẩn bị lặn, nhưng vẫn còn đủ thời gian để đến nơi an toàn. Nhưng mà Sunny lại cảm giác khó chịu và bất an.

Cảm giác này đã đuổi theo cậu khi họ vừa rời khỏi vách núi không lâu. Nó luôn xuất hiện gần ban đêm và ở lại đến phút cuối cùng của hoàng hôn, rồi nó biến mất, khiến cậu bối rối và không an lòng. Càng đi xa về phía tây, cảm giác đó càng trở nên mạnh mẽ.

Giống như có gì đó không đúng về thế giới này trong khoảng thời gian đó. Nhưng cho dù Sunny có cố tìm hiểu sự sai lệch đó là gì, thì cậu vẫn không thể tìm ra câu trả lời.

Cuối cùng, cậu quyết định chia sẻ sự bất an đó với đồng đội. Sau khi nghe cậu nói, hai cô gái bất ngờ. Có vẻ như họ không hề nhận thấy có gì kì lạ. Kể cả Cassie, người có khả năng liên quan đến tiên tri, mang đến cho cô một trực giác phi thường, cũng không hề trải nghiệm cảm giác kì lạ gì.

Nhưng mà, cô đã nêu ra một giả thuyết. Vì Sunny là người duy nhất cảm giác thấy việc này, nên dựa trên logic có thể cho rằng có gì đó độc nhất ở cậu khiến điểm đó có thể xảy ra. Và khác biết duy nhất giữa họ và cậu về mặt nhận thức là giác quan về bóng của cậu.

Có nghĩa là nguồn gốc của sự sai lệch kia, khả năng cao nhất, có liên quan đến hành vi của những cái bóng.

Theo lời khuyên của cô, Sunny cuối cùng cũng hiểu được nguyên nhân của sự khó chịu của bản thân. Hóa ra, Cassie đoán đúng - trong những giờ gần hoàng hôn, khi mặt trời xuống thấp ở phía tây, một cái bóng to lớn di chuyển qua mê cung, ảnh hưởng đến giác quan và khiến cậu rợn người.

Cái bóng đó ở quá xa và quá khổng lồ để có thể thấy được, nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận sự tồn tại của nó.

Khi cậu nói cho Cassie biết về cái bóng khổng lồ đó, cô gật đầu, như thể việc đó giải thích được mọi thứ.

Rồi cô nói:

"Đó là cái bóng của Tòa Tháp Đỏ."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (96)
Chương 1: Chương 1: Ác mộng bắt đầu Chương 1.1: Chương 1-1: CHÚ THÍCH (PHẢI ĐỌC) Chương 2: Chương 2: Đoàn xe nô lệ Chương 3: Chương 3: Những sợi chỉ định mệnh Chương 4: Chương 4: Vua Núi Chương 5: Chương 5: Đứt xích Chương 6: Chương 6: Đối đầu Bạo Chúa Chương 7: Chương 7: Ba nô lệ và một anh hùng Chương 8: Chương 8: Không gì cả Chương 9: Chương 9: Suy nghĩ viển vông Chương 10: Chương 10: Người đầu tiên ngã xuống Chương 11: Chương 11: Ngã rẽ Chương 12: Chương 12: Mùi máu Chương 13: Chương 13: Phút giây sự thật Chương 14: Chương 14: Đứa Con Của Bóng Tối Chương 15: Chương 15: Nô Lệ Bóng Tối Chương 16: Chương 16: Tái sinh Chương 17: Chương 17: Bốn từ đơn giản Chương 18: Chương 18: Không ánh sáng Chương 19: Chương 19: Qua cầu Chương 20: Chương 20: Lại bị xa lánh một lần nữa Chương 21: Chương 21: Màn biểu diễn đầu tiên Chương 22: Chương 22: Góc dành cho xác chết Chương 23: Chương 23: Những giấc mơ và ác mộng Chương 24: Chương 24: Thăng tiến Chương 25: Chương 25: Sinh tồn hoang dã Chương 26: Chương 26: Ngôi Sao Thay Đổi Chương 27: Chương 27: Đo lường sức mạnh Chương 28: Chương 28: Quá trình huấn luyện Chương 29: Chương 29: Ngày cuối trên Trái Đất Chương 30: Chương 30: Mảng hắc ám không sao Chương 31: Chương 31: Thuỷ triều thấp Chương 32: Chương 32: Đưa ra quyết định Chương 33: Chương 33: Cua Ăn Xác Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Cái Bóng, Ngôi Sao và Nhà Tiên Tri Chương 36: Chương 36: Lửa trại Chương 37: Chương 37: Làm quen Chương 38: Chương 38: Câu hỏi trong bóng tối Chương 39: Chương 39: Tây Du Ký Chương 40: Chương 40: Điểm yếu Chương 41: Chương 41: Sức mạnh số đông Chương 42: Chương 42: Tinh tuý của chiến đấu Chương 43: Chương 43: Lặp lại Chương 44: Chương 44: Giấc mơ của Cassie Chương 45: Chương 45: Tiếng cười Chương 46: Chương 46: Kinh nghiệm Chương 47: Chương 47: Tiếng Vang Chương 48: Chương 48: Bão Chương 49: Chương 49: Yếu tố tự nhiên Chương 50: Chương 50: Cái bẫy chết người Chương 51: Chương 51: Cua Bách Trưởng Chương 52: Chương 52: Thấu hiểu Chương 53: Chương 53: Bất Diệt Hoả Chương 54: Chương 54: Chiến lợi phẩm Chương 55: Chương 55: Những kẻ may mắn Chương 56: Chương 56: Thứ nặng nhất trên đời Chương 57: Chương 57: Dùng vũ khí Chương 58: Chương 58: Sàng lọc tự nhiên Chương 59: Chương 59: Bóng của Tòa Tháp Đỏ Chương 60: Chương 60: Dãy Xương Chương 61: Chương 61: Biển tro Chương 62: Chương 62: Trốn tìm Chương 63: Chương 63: Chúa tể tro Chương 64: Chương 64: Bị Ác Ma đuổi theo Chương 65: Chương 65: Ánh sáng trong bóng tối Chương 66: Chương 66: Phần đầu tiên của kế hoạch Chương 67: Chương 67: Chạy đua với thời gian Chương 68: Chương 68: Ánh đèn hiệu tử thần Chương 69: Chương 69: Vị khách Chương 70: Chương 70: Phán quyết của lưỡi kiếm Chương 71: Chương 71: Một sai lầm nhỏ Chương 72: Chương 72: Kẻ Săn Ác Ma Chương 73: Chương 73: Vòng tuần hoàn sự chết Chương 74: Chương 74: Mảnh Vỡ Nửa Đêm Chương 75: Chương 75: Giấc mơ rời rạc Chương 76: Chương 76: Vực thẳm Chương 77: Chương 77: Say mê Chương 78: Chương 78: Sung sướng Chương 79: Chương 79: Bước ngoặt định mệnh Chương 80: Chương 80: Tinh thần thám hiểm Chương 81: Chương 81: Mắt của Weaver Chương 82: Chương 82: Sợ hãi điều không biết Chương 83: Chương 83: Năm Chương 84: Chương 84: Hạt giống đen Chương 85: Chương 85: Từng bước một Chương 86: Chương 86: Gợi ý cuối cùng Chương 87: Chương 87: Kế hoạch trốn thoát Chương 88: Chương 88: Những người xây thuyền Chương 89: Chương 89: Xương Ác Ma Chương 90: Chương 90: Màn đêm buông xuống Chương 91: Chương 91: Trốn thoát Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: Nước đen Chương 94: Chương 94: Chiến đấu ở biển sâu Chương 95: Chương 95: Ánh sao