Chương 59
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 59: Nổi điên

Giang Yển cong mắt cười, xua tan những chuyện không vui vừa rồi, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình điện thoại theo bản năng.

Ít nhất vận may của hắn cũng không tệ, vẫn còn có người ở bên cạnh.

Ăn mừng lần đầu tiên A Lê nhận lương không thể qua loa được. Giang Yển gạt hết mọi chuyện sang một bên, đứng dậy đi vào phòng chọn quần áo.

Mỗi lần về Tô Thành hắn rất ít khi ra ngoài, phần lớn thời gian chỉ ở trong nhà, nên quần áo chủ yếu là đồ mặc nhà và đồ thường ngày, chỉ có hai bộ âu phục dự phòng.

Giang Yển nhìn tủ quần áo trống trơn hơn một nửa. Ban đầu hắn thấy chẳng có gì to tát, đủ mặc là được. Nhưng lúc này hắn lại nảy sinh ý định mua thêm ít quần áo để vào đây, dù sao tủ cũng còn rộng.

Tiếc là hôm nay không kịp nữa rồi…

Hiếm khi cảm thấy chút ảo não, Giang Yển lấy bộ âu phục màu xanh biển ít khi mặc ướm thử lên người. Đường vai phẳng phiu ôm sát bờ vai rộng, phác họa hoàn hảo dáng người cân đối của Giang Yển. Kết hợp với chiếc quần âu thẳng tắp, từ đầu đến chân đều toát lên vẻ tinh xảo.

Cũng may, vẫn còn khá vừa vặn. Giang Yển đứng trước gương, thầm tự luyến trong lòng.

Lão Lưu vốn dĩ cả ngày rảnh rỗi ở nhà không có việc gì làm. Gần đây Giang Yển định cải tạo ngọn núi phía sau thành vườn cây ăn quả, nên ông thường xuyên chạy ra xem tiến độ.

Lúc này ông đang định đi ra ngoài thì thấy Giang Yển diện một bộ âu phục phẳng phiu từ trên lầu đi xuống. Khi đi ngang qua ông, anh còn cố tình dừng lại hai giây, giọng điệu nhàn nhạt hỏi: “Quần áo thế nào?”

Lão Lưu: “Hả?”

“Có chỗ nào không vừa mắt không?” Tuy không biết lần tỏ tình trước có tính là thành công hay không, lần này cũng không biết có được coi là buổi hẹn hò chính thức đầu tiên không, nhưng Giang Yển vẫn thể hiện sự coi trọng tuyệt đối.

“… Rất vừa vặn, rất đẹp.” Lão Lưu im lặng vài giây rồi nghiêm mặt trả lời.

Ai mà ngờ được vị thiếu gia mỗi lần về Tô Thành chỉ biết ru rú trong thư phòng đọc sách lại đột nhiên trở nên đỏm dáng và “cuồng yêu” thế này chứ? Đúng là sống lâu cái gì cũng thấy…

Giang Yển rất hài lòng với câu trả lời của lão Lưu, ung dung bước ra cửa, chuẩn bị đi đón Chúc Lê tan làm.

Trong khi Giang Yển nhàn nhã đi hẹn hò, thì tập đoàn Giang thị vừa mới hồi phục chút ít lại một lần nữa lâm vào cảnh dầu sôi lửa bỏng vì dư luận trên mạng.

Đầu tiên là có người bất ngờ tố cáo bộ phận tài chính trốn thuế, khiến cơ quan thuế lập tức vào cuộc điều tra. Trong lúc Giang Minh Huy còn đang cùng thư ký nghĩ cách đối phó thì trên mạng đột nhiên tung ra hàng loạt bê bối đen tối của Giang thị. Đa số lãnh đạo cấp cao đều bị dính chấu mà không kịp trở tay, đương nhiên bao gồm cả Giang Minh Huy.

“Giám đốc tài chính Giang thị họ Tào quấy rối t*nh d*c nhân viên nữ, có ảnh có video làm bằng chứng!”

“Lãnh đạo cấp cao Giang thị ngoại tình, bao nuôi tiểu minh tinh, vợ chính thất công khai lịch sử trò chuyện, hủy hoại tam quan!”

“Thành viên hội đồng quản trị Giang thị…”

Từng tin tức một ồ ạt nổ ra, người sáng suốt nhìn vào là biết ngay có kẻ đang nhắm vào Giang thị. Cố tình những tin này không phải tin vịt, mà đều đi kèm bằng chứng xác thực không thể chối cãi.

Vì có liên quan đến một nữ minh tinh khá nổi tiếng và vấn đề quấy rối t*nh d*c đang nhạy cảm, nên khác với lần trước chỉ có người trong nghề và các nhà đầu tư quan tâm, lần này thu hút toàn bộ cư dân mạng thích hóng drama vào cuộc. Giang thị đạt được độ thảo luận cao nhất từ trước đến nay so với các công ty cùng ngành.

“Đệch, tên giám đốc tài chính này tởm quá, chuyên bắt nạt sinh viên mới tốt nghiệp à! Còn lấy cớ họ chưa phải nhân viên chính thức, dọa đuổi việc để uy h**p người ta, tưởng sinh viên dễ bắt nạt lắm chắc!”

“Giang thị là doanh nghiệp lớn, mấy năm nay tuyển dụng không ít người, không biết đã bị hắn làm hại bao nhiêu cô gái rồi…”

“Ba chữ thôi: Báo cảnh sát! Mau báo cảnh sát đi! Loại cặn bã này tôi không muốn nhìn thấy gã nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật thêm một phút nào nữa!”

“Còn cái gã lãnh đạo cấp cao kia nữa, thế mà lại ngoại tình với Từ XX, nhìn cô ta rõ là thanh thuần đáng yêu, sao lại mắt mù đi cặp với cái lão già xấu xí kia chứ, vãi chưởng!”

“Bỏ số tiền lớn cầu mua một đôi mắt chưa từng nhìn thấy ảnh giường chiếu của bọn họ!”

“Giang thị sao tự nhiên toang nhiều chỗ thế này, bị ai chơi xỏ rồi à?”

“Lầu trên là cổ đông Giang thị chưa kịp bán tháo hả? Bản thân làm chuyện xấu không chùi sạch mép bị người ta khui ra, lại còn đổ tại bị chơi xỏ?”

“Sớm cắt lỗ rút lui đi, cái công ty này từ trên xuống dưới toàn ung nhọt, không bán tháo thì chờ chết à.”

“Chắc không nghiêm trọng thế đâu? Chủ tịch Giang thị nghe nói cũng có tài lắm, mấy con sâu làm rầu nồi canh thôi, đá bọn họ đi là xong mà.”

“Mau đi xem hot search mới nhất đi, hóa ra chủ tịch mới là con sâu bự nhất! Ngược đãi trẻ em, lại còn là con ruột của mình, quá mẹ nó súc vật!”

“Chuyện này tôi biết! Cha tôi có hợp tác với Giang thị, nghe ổng kể Giang chủ tịch tuy chỉ có một đứa con trai nhưng đối xử tệ lắm. Kiểu cố ý cô lập nó, khiến cho dù mang danh con trai Giang Minh Huy nhưng trong giới chẳng ai thèm ngó ngàng tới, thảm lắm.”

“Bắt được phú nhị đại ở lầu trên! Đâu chỉ là thảm, tin tức khui ra còn bảo ông ta cố tình thuê hộ công từng có tiền án ngược đãi người già về chăm sóc con trai lúc nhỏ, rồi mặc kệ không quản, cố tình tạo cơ hội cho hộ công hành hạ con mình, đáng sợ thật sự.”

“Rõ ràng có vấn đề mà? Giang Minh Huy chỉ có một đứa con trai, tại sao lại đối xử như thế? Hay không phải con ruột?”

“Không thể nào, gia đình kiểu đó nếu không phải con ruột thì chắc chắn đã bị đuổi cổ đi từ lâu rồi.”

“Giang Minh Huy là một nhân vật tàn nhẫn đấy. Người trong giới đồn vợ trước của ổng bị ổng ép đến phát điên rồi tự sát. Vợ chết xong ổng lại quay sang hành hạ con trai, có khi là tâm lý b**n th** cũng nên.”

“Khụ, tôi biết chút tin vỉa hè nè… Mấy năm trước Giang Minh Huy từng sang Hồng Kông chữa bệnh, chữa cái bệnh khó nói ấy ấy. Nghe đâu hồi trước ông ta chơi bời trác táng quá, vợ ông ta điên lên cầm dao ‘thiến’ luôn, nên sau này ông ta mới quay sang hành hạ vợ con, đúng là b**n th**.”

“! Thật hay giả vậy?”

“Nên Giang Minh Huy thành thái giám rồi á? Vãi, bà vợ ra tay độc thật!”

“Bạn nói thế tôi mới nhớ, Giang Minh Huy hồi trẻ nổi tiếng ăn chơi, sau này đùng cái không gần nữ sắc nữa, mọi người còn tưởng lãng tử quay đầu, ai ngờ…”

“Độ cẩu huyết của hào môn vượt xa trí tưởng tượng của tôi rồi!”

Giang Minh Huy đang đi sau đoàn thanh tra, cam kết sẽ nộp đủ thuế và tiền phạt đúng hạn, thì thư ký bất ngờ cầm điện thoại chạy đến trước mặt ông ta, vẻ mặt hoảng hốt: “Giang chủ tịch, không biết là ai đột nhiên tung rất nhiều tin tức lên mạng, trong đó có cả ngài…”

Giang Minh Huy nhíu mày, giật lấy điện thoại. Đập vào mắt ông ta là những tiêu đề hot search chễm chệ trên trang chủ: “Chủ tịch Giang thị bất lực”, “Chủ tịch Giang thị là thái giám”, “Giang thị toàn bộ là ác nhân”, “Cổ phiếu Giang thị lao dốc không phanh”.

Mặt Giang Minh Huy đen như đáy nồi. Giang thị là tất cả của ông ta, bí mật không thể quan hệ t*nh d*c là lòng tự trọng đàn ông mà ông ta cẩn thận che giấu suốt 20 năm qua, trong khoảnh khắc này, tất cả đều tan tành.

A! A a a a a!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc