Chương 59: Cắm trại (4)
Đường Nịnh và Mạnh Tử Dương đều cảm thấy Thẩm Hoan thật không biết nhìn sắc mặt.
Biết rõ Lục đại ca và Tống Cảnh Nghiên không ưa nhau, vậy mà vẫn dám tự mình dấn thân vào nguy hiểm, rõ ràng là đang đùa với lửa, thực sự dũng khí đáng khen.
Tống Cảnh Nghiên vẫn giữ nụ cười ôn hòa, dễ gần: "Nếu bạn học lớp 1 đã nhiệt tình mời như vậy, tớ cũng nên qua đó hỏi ý các bạn lớp tớ."
Nhìn bóng lưng của Tống Cảnh Nghiên, Đường Nịnh vỗ nhẹ lên vai Thẩm Hoan: "Cậu bị sao vậy? Không thấy sắc mặt của Lục đại ca à? Khó coi đến mức nào rồi, mà cậu còn dám..."
Thẩm Hoan làm động tác "suỵt", hạ giọng nói: "Chúng ta chơi chút trò k*ch th*ch đi. Chẳng lẽ cậu không muốn xem màn hai hổ tranh đấu đầy kịch tính sao?"
Đường Nịnh và Thẩm Hoan là hai người duy nhất ở đây hiểu rõ mối quan hệ giữa ba người họ. Thẩm Hoan đương nhiên không sợ chuyện rắc rối, thậm chí còn thấy thú vị.
"Nghe cậu nói thì cũng thấy thú vị đấy." Đường Nịnh bật cười, nhưng ngay sau đó, cô nhìn Thẩm Hoan: "Nhưng cậu không sợ Lục đại ca tính sổ với cậu sao?"
Nghe vậy, Thẩm Hoan lập tức nhìn về phía Lục Hoài Chu với ánh mắt nịnh nọt, nhưng đối phương lại làm như không thấy, hoàn toàn phớt lờ cậu.
Lòng cậu khẽ chùng xuống.
Thôi, cùng lắm thì chết một lần vậy.
Khương Vãn nhìn sắc mặt của Lục Hoài Chu không được tốt, nói chính xác thì từ lúc nãy đến giờ, tâm trạng của anh vẫn không vui. Đã đi chơi thì nên thư giãn một chút, nếu anh không vui...
Cô cầm một chai nước, bước lại gần anh, lớn tiếng hỏi: "Cậu có uống không?"
Chàng trai đứng không xa, ánh nắng len qua kẽ lá chiếu xuống, để lại những mảng sáng tối loang lổ trên người hai người.
Lục Hoài Chu uể oải ngước mắt nhìn cô, chạm phải đôi mắt hạnh đẹp của cô. Anh khẽ nhếch môi, nhưng trong mắt lại chẳng có chút ý cười nào.
Đột nhiên, anh cất giọng kéo dài, đầy lười biếng: "Cậu nói xem, người kia sao cứ như cái đuôi nhỏ ấy nhỉ?"
Bước chân của Khương Vãn khựng lại, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, anh đang nói Tống Cảnh Nghiên sao?
"Cậu đừng nói người ta như vậy, mọi người đều là bạn bè mà."
Lục Hoài Chu nhướng mày, giọng nói trầm thấp và lạnh lùng: "Cậu còn bênh vực cậu ta nữa." Đây không phải một câu hỏi, mà là một lời khẳng định.
Khương Vãn siết chặt chai nước lạnh trong tay, cảm giác mát lạnh giúp cô giữ bình tĩnh, cô cắn môi, nói: "Tớ biết cậu và cậu ấy không hợp nhau, nhưng cũng không cần phải..."
Vừa nói, cô vừa sốt ruột bước về phía trước, không chú ý dưới chân, bất cẩn vấp phải một hòn đá.
Cô kêu lên một tiếng "Á", thân mình nghiêng về phía trước, suýt nữa đã có một cái ôm "thân mật" với mặt đất, Khương Vãn theo phản xạ nhắm chặt mắt lại.
Lục Hoài Chu trong lòng giật thót, lập tức sải bước dài về phía trước, nhanh như chớp đưa tay đỡ lấy cô, ổn định thân hình.
Hương thơm nhè nhẹ, thanh mát dễ chịu bao trùm lấy mũi, tay cô đặt lên cánh tay săn chắc của anh, nơi đó nóng hổi như muốn thiêu đốt. Khương Vãn bấy giờ mới chợt nhận ra, cô đang nằm gọn trong vòng tay của Lục Hoài Chu.
Khoảnh khắc này, cô như có thể nghe rõ nhịp tim mạnh mẽ của chàng trai, hơi thở của anh có phần hỗn loạn, lưng căng cứng lại, như đang cố kìm nén điều gì đó.
Lục Hoài Chu siết chặt vòng tay ôm cô gái nhỏ trước mặt, eo cô mảnh mai, mềm mại, chỉ một vòng tay cũng ôm trọn, tựa như chỉ cần dùng một chút lực sẽ làm cô tan vỡ.
Mùi hương trên người cô gái khiến anh mê đắm, từng hơi thở đều k*ch th*ch thần kinh của anh. Đôi mắt anh tối sầm lại, con ngươi đen nhánh bị cảm xúc chiếm lấy, anh cố gắng giữ bình tĩnh, đè nén những suy nghĩ tội lỗi sâu thẳm trong tâm hồn.
Muốn ôm chặt cô, muốn hôn cô, muốn cùng cô làm những chuyện còn táo bạo hơn.
Lục Hoài Chu không ngờ rằng, chỉ một cái ôm thôi cũng đủ khiến anh bỏ giáp chịu thua, trở nên lúng túng không thôi.
Gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay vì d*c v*ng mãnh liệt cùng sự kìm nén, đôi mắt anh đỏ ngầu, tựa như ngay giây sau có thể hóa thành ác thú, nuốt trọn cô gái nhỏ trước mặt.
Khương Vãn cảm nhận được sự căng thẳng của anh, cô cắn nhẹ môi, cúi thấp đầu, giọng nói nhỏ xíu: "Cậu... cậu có thể buông tớ ra rồi."
Lục Hoài Chu không nói gì, không rõ là không nghe thấy hay vì lý do nào khác, không những không buông, mà bàn tay đặt trên eo cô còn siết chặt hơn.
Thân mật khăng khít.
Khương Vãn lập tức đỏ mặt, giọng nói tăng thêm chút cao: "Lục Hoài Chu, cậu mau thả tớ ra. Mẹ tớ nói, con gái phải giữ khoảng cách với con trai, không được vượt giới hạn."
Mấy từ cuối, cô nói rất khẽ, giọng nhỏ đến mức không tự tin.
Chính câu nói đó kéo lý trí của Lục Hoài Chu trở lại.
Anh vội thả tay ra, tự mình lùi về sau một bước.
Thoát ra khỏi hơi thở của cô.
Anh cố gắng đè nén ngọn lửa trong cơ thể, giọng khàn đặc: "Cậu có bị thương không?"
Khương Vãn lắc đầu, mặt cô đỏ ửng, cúi gằm, không dám nhìn thẳng vào anh. Nhịp tim cô gái nhỏ sớm đã đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.
Đường Nịnh và mọi người đều ngây ngẩn cả người.
Lục Hoài Chu và Khương Vãn... ôm nhau? Chuyện gì thế này, tiến độ nhanh vậy sao?
Thẩm Hoan không kìm được, hỏi: "Anh Chu, hai người... làm sao vậy?"
Lời còn chưa dứt đã bị giọng nói nghiêm túc, rõ ràng của Lục Hoài Chu cắt ngang: "Cậu ấy suýt ngã, tớ đỡ một chút."
Dập tắt mọi tia hiếu kỳ ngay từ trong trứng nước.
Thẩm Hoan bĩu môi, lừa ai chứ? Hai người đã ôm sát như vậy, ai mà đỡ người kiểu thân mật thế?
Lục Hoài Chu biết Khương Vãn da mặt mỏng, lại nhút nhát, rất nhanh anh trở lại dáng vẻ thường ngày, lười nhác thoải mái, đưa tay về phía cô: "Đưa đây."
"Hả?" Khương Vãn không hiểu, rõ ràng còn chưa thoát khỏi bối rối từ cái ôm lúc nãy.
Khuôn mặt cô đỏ bừng, trong mắt lấp lánh một tầng sương mờ, trong trẻo mà mơ màng, khóe mắt hơi đỏ, trông cực kỳ mê người.
Yết hầu Lục Hoài Chu trượt lên xuống, lòng nóng bừng bừng, ánh mắt thêm phần thâm trầm: "Chai nước đó, không phải nói muốn đưa cho tớ sao?"
Giọng anh có chút bất đắc dĩ.
Khương Vãn phản ứng lại, vội đưa chai nước trong tay ra, chai nước không còn lạnh, ngược lại còn mang theo hơi ấm từ lòng bàn tay cô.
Lục Hoài Chu cụp mắt, không nói thêm gì, vặn nắp chai, ngửa đầu, một hơi uống nửa chai nước.
Khương Vãn ngẩng đầu nhìn yết hầu chuyển động, cổ trắng ngần, rồi lại nghĩ đến vòng tay ôm chặt eo mình lúc nãy...
Cô dần hiểu ra, tại sao mẹ lại dặn phải giữ khoảng cách với con trai, không được vượt giới hạn.
Bởi vì, một khi vượt qua ranh giới, người không thể bình tĩnh nhất, có lẽ chính là cô.
Lúc này, Tống Cảnh Nghiên dẫn vài bạn cùng lớp 4 đến.
Họ mang theo đồ ăn vặt, nước uống, còn cả cơm hộp tự làm, gia nhập nhóm nhỏ của lớp 1.
Mấy người này Khương Vãn từng gặp qua, đều là nhân vật nổi bật của lớp.
Mọi người ngồi cùng nhau ăn uống, đám con trai bắt đầu khui bia uống.
Lúc này, một nam sinh lớp 4 đeo kính lên tiếng: "Lớp đứng nhất ban Khoa học tự nhiên và lớp đứng nhất ban Khoa học xã hội của trường trung học số 7, hôm nay gặp nhau đúng là có duyên."
"Nhưng mà, chỉ ngồi ăn thì không thú vị, hay là chơi trò gì đi?"
"Nhân dịp này, chúng ta so tài xem, rốt cuộc là ban Khoa học xã hội mạnh hơn hay ban Khoa học tự nhiên giỏi hơn."
Nghe vậy, Thẩm Hoan và mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía Lục Hoài Chu. Dù sao Lục Hoài Chu là trụ cột của lớp, thần đồng ban Tự nhiên, ai cũng hy vọng anh lên tiếng.
Lục Hoài Chu ngồi bên cạnh, uống một ngụm rượu, cúi mắt, không biết đang nghĩ gì.
Một lát sau, anh từ tốn ngẩng đầu, giọng điềm đạm, ánh mắt lạnh nhạt: "So cái gì?"
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden