Chương 59
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 59: Anh Giải Thích Đi

Người trước mặt vừa mới lướt qua cửa tử thần, cảm giác này thật không chân thật. Đầu óc cậu trống rỗng, chỉ cắn môi lắc đầu.

Hoắc Duật Hoành dịu giọng hơn: "Đừng sợ."

Mấy người bạn của Ôn Duẫn An thấy tin tức lo lắng cho cậu, đang đi theo sau lưng chạy ra, chuẩn bị hỏi xem có giúp được gì không, thấy họ ôm nhau, lại dừng bước chân.

Thấy những người đi theo ra, ánh mắt Hoắc Duật Hoành lạnh đi: "Là họ?"

Ôn Duẫn An quay đầu nhìn qua, thoáng thấy bạn mình bị hiểu lầm, cậu lại chui vào lòng Hoắc Duật Hoành.

"Không phải..."

"Được, vậy lên xe trước."

Cậu hơi thở không thông: "Anh... Anh..."

Bàn tay lớn Hoắc Duật Hoành nhẹ nhàng vỗ lưng cậu: "Hửm? Anh sao? Đừng gấp, từ từ nói."

Cậu ngẩng mặt lên, lông mày xinh đẹp nhíu lại, ấm ức nhìn Hoắc Duật Hoành: "Anh không nghe điện thoại của em..."

Tâm trạng quá hoảng loạn, cậu nói chuyện có chút lộn xộn: "Tin tức nói anh bị tai nạn xe cộ... Không phải... Xe của anh, anh... Tóm lại anh không nghe điện thoại của em..."

Cậu nói loạn xì ngầu cả lên, lại rũ mắt không chịu nhìn Hoắc Duật Hoành, thì thầm nhỏ giọng, giọng còn mang theo tiếng nức nở: "Nếu anh chết... thì làm sao bây giờ..."

Hoắc Duật Hoành ôm cậu, kiên nhẫn lắng nghe cậu nói hết lời, mới biết cậu đang sợ hãi điều gì. Thì ra không phải bị bắt nạt, mà là thấy được tin tức về vụ tai nạn.

Đối với Hoắc Duật Hoành mà nói, lái xe khó tránh khỏi va chạm, huống chi xe dưới danh nghĩa hắn nhiều như vậy, không chú ý hết cũng bình thường. Chỉ là không ngờ chuyện này nhanh như vậy đã lên tin tức. Nhưng dù thế nào, thiếu chút nữa dọa vợ nhỏ sợ, còn suýt chút nữa chọc cậu khóc, là do mình sơ suất.

Xin lỗi trước, rồi dỗ, rồi giải thích chắc sẽ ổn thôi.

"Bảo Bảo, anh xin lỗi, em đừng khóc được không?"

Cậu chu môi, má phồng lên: "Em không có khóc... Em không thích khóc."

"Được, Bảo Bảo không có khóc," Hoắc Duật Hoành cười cà nhẹ chóp mũi cậu, rồi chậm rãi nói: "Vậy có thể nghe chồng giải thích không?"

"Vậy anh giải thích đi!"

"Chiếc xe đó quả thật là của anh, là xe mới, nên được bạn mượn đi rồi. Em gặp cậu ấy rồi, cậu ấy từng đến tham gia hôn lễ của chúng ta, tên Tần Hách, còn nhớ không?"

Cậu bỗng nhiên có chút chột dạ: "Nhớ... Vậy anh ấy không sao chứ?"

"Ừm, tóm lại chiếc xe này là chiếc đầu tiên được nhập về nước, nên bị cậu ấy mượn chạy hai ngày. Hôm nay xảy ra chút sự cố nhỏ, chỉ là xe phải hủy bỏ, người thì không sao."

"Ừm..."

Hoắc Duật Hoành lại nói tiếp: "Không nghe điện thoại của em là vì cảnh sát liên hệ anh. Anh là chủ xe, cần phải đến sở cảnh sát phối hợp làm hồ sơ xác nhận tình hình."

"Điện thoại có lẽ đúng lúc đó thì bận."

"Bảo Bảo thấy thế nào?"

"Chồng làm sao có thể không nghe điện thoại của em chứ, đúng không?"

Sau khi Hoắc Duật Hoành giải thích rõ ràng mọi chuyện, tấm lòng treo ngược của cậu cuối cùng cũng buông xuống một chút.

Cậu ngẩng đầu nhìn Hoắc Duật Hoành một cái, hít hít mũi, hậu tri hậu giác có chút ngượng ngùng, lại khẽ "Ừm" một tiếng, cúi đầu nhéo quần áo Hoắc Duật Hoành.

"Vậy vì sao anh không nói cho em biết trước chứ!" Cậu bắt đầu bù đắp sự ấm ức của mình.

"Bảo Bảo," Hoắc Duật Hoành bật cười: "Anh ngày nào cũng ở đây chờ em, chờ gặp được em, chẳng phải có thể nói cho em sao?"

"Hơn nữa anh cảm thấy đây không phải là chuyện gì lớn."

"Là chuyện lớn!" Cậu ngẩng đầu, kiêu căng mà "trừng" Hoắc Duật Hoành, còn giơ tay che miệng Hoắc Duật Hoành: "Chồng, anh đừng nói gở nha!"

Hoắc Duật Hoành bắt lấy tay cậu, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay cậu, giọng nói nuông chiều: "Biết rồi, đều nghe Bảo Bảo."

"Sau này anh sẽ thận trọng từ lời nói đến việc làm, được không?"

"Ừm!"

Trên mặt cậu cuối cùng cũng có một chút nụ cười, khiến Hoắc Duật Hoành mềm lòng lẫn đau lòng.

"Vậy mời Bảo Bảo lên xe?" Hoắc Duật Hoành nói rồi mở cửa xe cho cậu.

"Chờ một chút !" Ôn Duẫn An quay đầu lại, nhìn thấy các bạn vẫn đứng ở đó, đoán họ lo lắng cho cậu, cậu chạy nhanh qua chào hỏi rồi cảm ơn.

Hiếm thấy cậu có bộ dáng ấm ức như vậy, trông vừa đáng thương lại đáng yêu chết người. Sở Chiêu không nhịn được trêu: "Ai da, Tiểu An của chúng ta suýt chút nữa thành *Tiểu Quả O (góa chồng ấy :D) , nguy hiểm thật nguy hiểm thật nha!"

Cậu biểu cảm nghiêm túc: "Chồng tớ vẫn khỏe! Cậu đừng nói như vậy!"

"Được được được, mau về đi thôi, cậu xem, ánh mắt của chồng cậu trông như muốn lột sống mấy đứa bọn tớ vậy!" Sở Chiêu liếc nhìn Hoắc Duật Hoành đang lạnh mặt ở đằng xa, nhanh chóng xua tay.

"Anh ấy nào có hung dữ như vậy nha!" Cậu quay đầu lại nhìn qua, trên mặt Hoắc Duật Hoành lập tức treo lên nụ cười lịch sự khiêm tốn.

Có thể nói là bậc thầy biến sắc mặt của tuồng Tứ Xuyên.

Sở Chiêu: "... Đúng đúng đúng."

Hai người này dính nhau đến mức này, đặc biệt là tính chiếm hữu đáng sợ của Hoắc Duật Hoành, mà còn thuần tình bạn gì đó? Loại chuyện ma quỷ này rốt cuộc ai mà tin được?

"Mau về đi thôi, đừng để chồng cậu sốt ruột chờ."

"Ừm! Cảm ơn mọi người," Ôn Duẫn An đi được hai bước, lại không yên tâm mà quay đầu lại, không nhịn được dặn dò mấy người bạn hai câu: "Đúng rồi, các cậu ở trên đường cũng phải cẩn thận, phải thật sự chú ý an toàn đấy."

"Biết rồi, Tiểu An nói chúng tớ nhất định sẽ chú ý, bai bai ~"

"Ừm! Bai bai~"

Nhìn theo cậu chạy về bên cạnh Hoắc Duật Hoành, họ cũng không muốn tự tìm mất hứng bị ngược chó, quay người rời đi.

"Chồng! Chúng ta đi thôi ?"

Hoắc Duật Hoành nhận lấy ba lô của cậu: "Ừm, Bảo Bảo mời lên xe."

Xe vững vàng chạy trên đường. Ôn Duẫn An vài lần muốn nói lại thôi, Hoắc Duật Hoành lái xe có vẻ rất cẩn thận, không thể chê vào đâu được.

"Đưa em về nhà trước, rồi anh đi bệnh viện sau."

Thế thì phiền phức quá nha.

Huống chi bạn Hoắc Duật Hoành bị thương, bạn bị thương ai cũng sẽ buồn, cậu nên đi cùng Hoắc Duật Hoành đến thăm mới phải.

"Chồng, không cần về nhà đâu, em cũng muốn đi cùng."

"Ừm?" Hoắc Duật Hoành quay đầu liếc cậu một cái.

"Anh lái xe cẩn thận đi!" Cậu hoảng loạn, lập tức bắt đầu chỉ huy Hoắc Duật Hoành lái xe.

"... Được."

Hoắc Duật Hoành mang cậu đến Sở Cảnh sát đăng ký đơn giản, rồi dẫn cậu đi bệnh viện thăm Tần Hách.

Trong phòng bệnh cao cấp.

Tần Hách nằm im trên giường, xung quanh còn có bác sĩ y tá, cùng với Bùi Chấn và Lục Bách Trạch đi cùng.

Ba mẹ Tần Hách ở nước ngoài không kịp quay về, nhưng vết thương của cậu ấy không nghiêm trọng, chỉ gọi điện thoại, ba mẹ cậu liền lại bận rộn đi.

Hoắc Duật Hoành cùng cậu đẩy cửa bước vào, mọi tầm mắt lại lần nữa hội tụ trên mặt cậu. Tiếng nói chuyện cười đùa trong phòng bệnh đột nhiên im bặt.

Ngay cả trong tình huống này, người trong phòng bệnh thấy bé Omega bước vào vẫn không nhịn được lộ ra ánh mắt kinh ngạc và ngưỡng mộ. Quá xinh đẹp, nhìn thấy mà muốn cưng á.

Hoắc Duật Hoành thấy vậy lại nhíu mày, ghen tuông cùng tính chiếm hữu cùng nhau bùng nổ, tay nắm cậu lại siết chặt hơn: "Bác sĩ nói thế nào?"

Bùi Chấn hoàn hồn, trêu chọc nói: "Không có việc gì lớn, cậu ta còn sống sờ sờ đây mà?"

Tần Hách cũng gật đầu: "Chiếc xe này quả thật đáng đồng tiền, bị theo đuôi đến mức này, tôi cũng chỉ gãy xương một chỗ, người lái xe phía sau chắc nghiêm trọng hơn nhiều."

Còn có tâm tư trêu chọc, xem ra quả thật không có việc gì lớn.

Bùi Chấn ra hiệu bằng mắt, bác sĩ và y tá đều hiểu ý mà đi ra ngoài.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (92)
Chương 1: Chương 1: Phân Hóa Chương 2: Chương 2: Thỏ Cụp Tai Chương 3: Chương 3: Độ Tương Hợp Chương 4: Chương 4: Gặp Mặt Chương 5: Chương 5: Không Hứng Thú Chương 6: Chương 6: Đáng Chú Ý Chương 7: Chương 7: Alpha Của Cậu Chương 8: Chương 8: Omega Của Hắn Chương 9: Chương 9: Sự Quan Tâm Của Hắn Chương 10: Chương 10: Nhẫn Đôi Tình Nhân Chương 11: Chương 11: Đi Theo Anh Chương 12: Chương 12: Sẽ Đối Tốt Với Em Chương 13: Chương 13: Hương Tequila Chương 14: Chương 14: Hoa Hồng Trắng Chương 15: Chương 15: Chú Ếch Xanh Nhỏ Chương 16: Chương 16: Hổ To Bự Chương 17: Chương 17: Ôm Thật Chặt Chương 18: Chương 18: Thật Đáng Yêu Chương 19: Chương 19: Chồng Của Cậu Chương 20: Chương 20: Gọi Chồng ơi ~ Chương 21: Chương 21: Quà Cho Chồng Chương 22: Chương 22: Chồng Sợ Vợ Chương 23: Chương 23: Vô Tình Hay Cố Ý Chương 24: Chương 24: Thật Buồn Phiền Chương 25: Chương 25: Không Lễ Phép Chương 26: Chương 26: Rất Hào Phóng Chương 27: Chương 27: Nhóc Kiều Khí Chương 28: Chương 28: Kẹo Ngọt Dính Người Chương 29: Chương 29: Dạy Dỗ Chương 30: Chương 30: Bé Ngoan Bé Bỏng Chương 31: Chương 31: Tin Tốt Lành Chương 32: Chương 32: Tin Xấu Chương 33: Chương 33: Em Thơm Quá Chương 34: Chương 34: Ai Dám Nghe? Chương 35: Chương 35: Không Ngủ Được Chương 36: Chương 36: Ngắm Ánh Trăng Chương 37: Chương 37: Không Thích Chương 38: Chương 38: Tiểu Tổ Tông Chương 39: Chương 39: Xấu xí Chương 40: Chương 40: Thơm Thơm Chương 41: Chương 41: Trống Rỗng Chương 42: Chương 42: Tràn Đầy Chương 43: Chương 43: Nghe Anh Chương 44: Chương 44: Tường Vi Bé Nhỏ Chương 45: Chương 45: Cưng Chiều Lên Tận Trời Chương 46: Chương 46: Anh Thật Tốt Chương 47: Chương 47: Ai Biết Chương 48: Chương 48: Anh Biết Chương 49: Chương 49: Thực Khảng Khái Chương 50: Chương 50: Rất Cưng Chiều Chương 51: Chương 51: Ấm Áp Chương 52: Chương 52: Lạnh Lùng Chương 53: Chương 53: Thơm Ngào Ngạt Chương 54: Chương 54: Ngọt Ngào Say Đắm Chương 55: Chương 55: Chỉ Yêu Em Chương 56: Chương 56: Hôn Em Đi Chương 57: Chương 57: Bị Cắn Rồi Chương 58: Chương 58: Nóng Trong Người Chương 59: Chương 59: Anh Giải Thích Đi Chương 60: Chương 60: Anh Ấy Nóng Nảy Chương 61: Chương 61: Sẽ phải hối hận Chương 62: Chương 62: Không hối hận Chương 63: Chương 63: Thích em Chương 64: Chương 64: Ôm em Chương 65: Chương 65: Anh yêu em Chương 66: Chương 66: Yêu Chồng Chương 67: Chương 67: Đau lòng Chương 68: Chương 68: Ở bên anh Chương 69: Chương 69: Thỏ nhỏ xuất hiện Chương 70: Chương 70: Bé Thỏ Ôn Chương 71: Chương 71: Người nuôi thỏ Chương 72: Chương 72: Lệnh Của Em Chương 73: Chương 73: Nâng lên cao Chương 74: Chương 74: Chú thỏ lười biếng Chương 75: Chương 75: Khoe ân ái Chương 76: Chương 76: Cả đời Chương 77: Chương 77: Dỗ dành bảo bối Chương 78: Chương 78: Em trở lại rồi đây Chương 79: Chương 79: Yêu cầu của anh Chương 80: Chương 80: Khen hay lắm Chương 81: Chương 81: Về nhà chúng ta Chương 82: Chương 82: Trăng nhỏ Chương 83: Chương 83: Kiện bọn họ đi! Chương 84: Chương 84: Đó là huân chương Chương 85: Chương 85: Nghe điện thoại đi mà Chương 86: Chương 86: Đến đón em Chương 87: Chương 87: Mừng anh đã về Chương 88: Chương 88: Thực sự cảm động Chương 89: Chương 89: Cơn mưa vừa dứt Chương 90: Chương 90: Thẻ ước nguyện Chương 91: Chương 91: Tình yêu vĩnh cửu Chương 92: Chương 92: Tình yêu vĩnh hằng 【HOÀN THÀNH】