Chương 580
Cảm giác ngứa ngáy từ đôi môi chạm vào cổ khiến tôi thở dài.
“Anh vẫn không thay đổi chút nào. Gặp là trói tay tôi lại ngay.”
Yoo Si-hyuk mỉm cười, chẳng hề nao núng, đáp lại với giọng điệu trơ tráo:
“Cậu không đoán trước được điều này sao?”
Cũng đúng là tôi đoán trước được, nhưng cảm giác trải nghiệm thực tế khác hẳn so với tưởng tượng.
Dù đã nửa năm không gặp, nhưng cách nói chuyện và bầu không khí giữa chúng tôi vẫn giống như thể mới gặp nhau hôm qua.
‘Cách hành động cẩn thận của hắn ta vẫn không thay đổi.’
Không, thậm chí có thể nói rằng Yoo Si-hyuk giờ còn cẩn trọng hơn trước đây. Giờ hắn ta là năng lực giả SS cấp, việc khống chế tôi mà không cần dùng năng lực là điều quá dễ dàng.
Mới chỉ gặp hắn ta chưa đầy năm phút, tôi đã thấy mệt mỏi. Tôi định mở lời yêu cầu hắn ta cởi trói, thì đột nhiên…
“Giám đốc, ít nhất thì…”
Trước khi tôi kịp nói hết câu, bàn tay lạnh buốt của hắn ta bất ngờ chạm vào eo tôi.
Yoo Si-hyuk luồn tay vào trong áo, nâng áo tôi lên. Cảm giác lạnh buốt trên da khiến tôi nổi cả da gà.
“Đ-đợi đã, anh đang làm gì thế này?”
“Đứng yên đi.”
Tôi giật mình, cố gắng vùng vẫy khi Yoo Si-hyuk không hề ngần ngại sờ từ eo lên đến ngực. Nhưng với đôi tay bị trói, tôi không thể làm gì được, và sức lực của tôi chẳng thể thắng được hắn ta.
Đôi bàn tay to lớn của hắn ta lần mò khắp người tôi, từ eo, xuống dưới rốn, rồi chầm chậm vuốt ngược lên từng múi cơ. Khi tay hắn ta chạm đến ngực, tôi không chịu nổi nữa mà nhắm chặt mắt lại.
“Làm ơn… dừng lại đi.”
Tôi không cần soi gương cũng biết mặt mình đỏ bừng. Giọng tôi run run, nhưng tôi cố gắng thể hiện sự chân thành trong lời nói. May thay, đôi tay của Yoo Si-hyuk dừng lại và rời khỏi người tôi.
“Không có gì đáng nghi.”
Hắn ta nhắc đến máy ghi âm hay camera ẩn. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại nghe thêm một câu nữa.
“Nhìn phản ứng này, tôi đoán cậu cũng không làm gì quá đáng trong suốt nửa năm qua.”
“…Chuyện đó thì khỏi cần lo. Anh nghĩ tôi là loại người nào chứ?”
Tôi nghiến răng, nhìn chằm chằm vào hắn ta, nhưng Yoo Si-hyuk không hề tỏ ra khó chịu, chỉ đơn giản là thả tôi ra.
“Han Yi-gyeol, tôi luôn nhìn cậu với ánh mắt như thế này. Những thứ khiến tôi phiền lòng chỉ là đám người xung quanh cậu mà thôi.”
“…Lại là chuyện của đội tôi sao.”
Lời nói không đổi của hắn ta khiến tôi bất giác thở dài. Tôi biết rõ tính cách cố chấp và dai dẳng của Yoo Si-hyuk.
“Nếu anh lo lắng như vậy, sao không đến gặp tôi sớm hơn?”
“Không được.”
Yoo Si-hyuk phẩy tay, và sợi dây bạc trói cổ tay tôi lập tức quay lại tay hắn.
Khi nhìn xuống, tôi nhận ra không có bất kỳ vết hằn nào trên cổ tay. Ngay cả khi bị trói, tôi cũng không cảm thấy đau. Đây là minh chứng cho sự khéo léo và cẩn thận của hắn ta trong việc kiểm soát sức mạnh.
“Đưa cậu đến những nơi hỗn độn đó, chỉ khiến mọi chuyện thêm rắc rối mà thôi.” (ý ảnh là mang ẻm đến chỗ mình)
Hắn ta nói một cách tự nhiên, như thể việc gọi tôi là “thứ quan trọng” đối với mình là điều hiển nhiên. Sau đó, Yoo Si-hyuk quay lưng lại.
“Đi theo tôi.”
Tôi bối rối xoa cổ tay mình một cách vô thức, rồi nhanh chóng bước theo hắn ta. Khi cánh cửa sắt mở ra, một cầu thang dẫn lên trên hiện ra.
Cuối cùng tôi cũng nhận ra xung quanh mình. Không khí mát lạnh khiến tôi đoán rằng đây là tầng hầm. Nhưng nhờ các bức tường và sàn nhà được dọn dẹp sạch sẽ, nơi này trông giống như một căn phòng bình thường.
Khi bước lên trên, một hành lang rộng rãi và một chiếc thang máy hiện ra. Chỉ bấy nhiêu cũng đủ để tôi đoán được đây là nơi nào.
Đây không phải là một “ngôi nhà” mà là một “tòa nhà”. Yoo Si-hyuk nhấn nút tầng 5 trên thang máy.
Nếu tính cả tầng hầm, tòa nhà này có tổng cộng sáu tầng. Tuy nhiên, tôi không chắc đó có phải là tổng số tầng hay không, vì có thể có những tầng không có thang máy.
‘Trước đây hắn ta còn sống trong một biệt thự.’
Bây giờ, nơi này thậm chí còn khó gọi là “nhà”.
Nghĩ lại thì Yoo Si-hyuk chưa bao giờ quan tâm đến căn biệt thự ấy. hắn ta sống ở đó vì lệnh của người cha mà hắn ta gọi là “Chủ tịch”. Khi có đủ khả năng để chuyển đi, hắn ta vẫn không làm vậy, không phải vì có tình cảm gì với nơi đó, mà chỉ vì… lười biếng.
‘Dù đồ ăn của hắn ta thì luôn phải là loại cao cấp nhất…’
Dẫu sao thì, nơi ở mà Yoo Si-hyuk tự mình chọn cũng không có gì đáng ngạc nhiên nếu nó đơn giản và hiệu quả như thế này.
Khi thang máy dừng lại ở tầng 5, Yoo Si-hyuk bước đến cánh cửa duy nhất trong hành lang. Cánh cửa được trang bị một khóa cửa điện tử đơn giản. Dù biết tôi đang đứng phía sau quan sát, hắn vẫn thoải mái nhập mã.
Bíp bíp bíp bíp.
Âm thanh báo hiệu ngắn vang lên, cánh cửa mở ra.
Khóa cửa điện tử đơn giản, đội ngũ bảo vệ thưa thớt – tất cả đều chứng tỏ hắn rất tự tin. Và đó là điều dễ hiểu, khi hắn ta là một năng lực giả SS cấp.
“Anh luôn đi lại một mình như vậy sao?”
Tôi hỏi khi tháo giày và bước theo Yoo Si-hyuk vào trong. Phòng khách hiện ra với bộ ghế sofa, TV, bàn uống nước, nhưng thay vì hoa trang trí, trên bàn chỉ toàn là giấy tờ.
Căn phòng có dáng vẻ của một phòng khách, nhưng lại lạnh lẽo và trống trải, không giống một nơi dành cho con người ở. Tôi đoán các phòng khác cũng sẽ như vậy.
“Sao?”
Nghe câu hỏi của tôi, Yoo Si-hyuk quay lại nhìn với vẻ mặt như đang chế giễu.
“Đi một mình thì sao, mà không đi một mình thì sao?”
“Anh, cũng như những kẻ khác, đều có năng lực. Tấn công một năng lực giả SS cấp không dễ, nhưng đi một mình vẫn rất nguy hiểm.”
Nghe tôi nói, Yoo Si-hyuk nở một nụ cười mờ nhạt.
Trong bóng tối của căn phòng khách, ánh mắt hắn nhìn tôi không khác gì ngày còn bé.
“Cậu cũng biết mình đang nói những lời quá trớn, đúng không, Han Yi-gyeol?”
“…Vâng.”
Lời nói quá trớn. Tôi cười nhạt, đáp lại.
Giờ đây, tôi không còn có thể ở bên cạnh bảo vệ hắn nữa.
Dù đã bước chân vào nơi ở mới của Yoo Si-hyuk, tôi vẫn chẳng biết gì về những gì hắn đã làm trong nửa năm qua, hay những ai đang ở bên hắn. Dù có hỏi, tôi cũng sẽ không nhận được câu trả lời.
Cố lờ đi cảm giác bất an đang dấy lên trong lòng, tôi tiếp tục lên tiếng:
“Nhưng tôi vẫn muốn nói điều này.”
Ánh mắt của Yoo Si-hyuk nheo lại. Tôi không lảng tránh đôi mắt xám bạc đang lấp lánh trong bóng tối.
“Tôi không có ý đồ gì khác. Chỉ là… tôi lo lắng.”
Ngập ngừng một chút, cuối cùng tôi cũng thốt ra những lời mình muốn nói từ lâu.
“Chúng ta không còn mối quan hệ như trước đây nữa. Nhưng… anh đã nói trên sân thượng, phải không?”
Tại sân thượng của Dice sau khi được tân trang, tôi đã nói lời chia tay với Yoo Si-hyuk, nhưng hắn thì hứa rằng sẽ tìm lại tôi bằng mọi cách.
Đó là một việc tưởng chừng như không thể. Nhưng Yoo Si-hyuk đã phá vỡ giới hạn của điều không thể và đứng trước mặt tôi một lần nữa.
Vì vậy, giờ là lượt của tôi.
“Nếu may mắn gặp lại, tôi đã hứa sẽ chấp nhận anh… như một gia đình.”
“……”
“Tôi đã nói rằng sẽ tin tưởng, sẽ dựa vào anh… và vì thế, tôi lo lắng. Chúng ta giờ không còn là cấp trên và thuộc hạ nữa.”
Yoo Si-hyuk chớp mắt trong giây lát, rồi bước đến gần, dừng lại ngay trước mặt tôi. Bàn tay hắn từ từ đưa lên, chạm vào má tôi một cách nhẹ nhàng.
“Cậu sẽ không ở bên cạnh tôi như trước, cũng không sống ở đây. Giờ chỉ nói rằng cậu lo lắng thôi sao?”
“…Tôi sẽ thỉnh thoảng đến thăm.”
“Vậy thì sao? Là gia đình, thì được gì chứ?”
Yoo Si-hyuk cúi người xuống, tay hắn ấn nhẹ vào khóe mắt tôi. Phản xạ tự nhiên, tôi nhắm mắt lại, và ngay lập tức cảm nhận được sự mềm mại từ đôi môi hắn.
Một nụ hôn nhẹ thoáng qua trước khi hắn rời khỏi, đôi môi hắn vẫn áp sát vào môi tôi, thì thầm:
“Chuyện này cũng chấp nhận sao?”
Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên như lời thì thầm, trong khi cảm giác ngứa ngáy từ đôi môi làm mặt tôi nóng bừng lên.
“Anh vốn làm những gì mình muốn, chẳng liên quan gì đến ý kiến của tôi, phải không?”
“Không đâu.”
Đôi môi hắn cong lên thành nụ cười trong khi vẫn chạm vào môi tôi. Ánh mắt hắn khẽ cong, gần như đùa giỡn.
“Không phải ép buộc, mà là phải chấp nhận đúng nghĩa, Yi-gyeol. Bây giờ chúng ta là gia đình mà.”
“Hả? Đó là, Ưgh…”
Trước khi tôi kịp phản bác, Yoo Si-hyuk đột ngột áp môi mình lên môi tôi một cách mạnh mẽ hơn.
Chiếc lưỡi nóng bỏng của hắn lướt qua, xâm nhập sâu vào bên trong, nhưng động tác của Yoo Si-hyuk vẫn đầy cẩn thận. Thái độ như thể nếu tôi đẩy ra, hắn sẽ dừng lại ngay, khiến tôi có chút bất ngờ.
‘Vì tôi đã nói rằng mối quan hệ của chúng tôi đã thay đổi…’
Do dự trong giây lát, tôi đặt tay mình lên tay hắn, vốn đang giữ mặt tôi. Chỉ là một cử chỉ nhỏ bé, nhưng…
Thịch!
“Ưgh…!”
Yoo Si-hyuk bất ngờ ôm lấy tôi, đẩy mạnh về phía sau. Lưng tôi va vào tường, tạo ra một tiếng động lớn.
Mặc dù hắn không mất kiểm soát hoàn toàn, nên tôi không cảm thấy đau, nhưng cú va chạm vẫn đủ khiến tôi sốc. Trước khi kịp thở, lưỡi hắn lại chạm vào đôi môi đang mím chặt của tôi.
Lần hôn thứ ba, khởi đầu bằng việc lưỡi hắn nhẹ nhàng lướt qua môi tôi, hoàn toàn khác biệt. Nó gấp gáp, dữ dội và đầy tham vọng.
Dù cố gắng th* d*c, tiếp nhận từng động tác của hắn, tôi không thể ngăn mình nghĩ:
‘… tiêu thật rồi…’