Chương 58
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 58: Mê hoặc

Đây quả thực là phạm quy.

________________________

Minh Yến dừng bút, ngẩng lên nhìn về phía kẻ đầu sỏ gây chuyện.

Kẻ chẳng hề biết mình đã làm gì – Lục Vũ – đang chơi trò “Một hai ba đứng im” cùng hai đứa nhỏ.

Cậu xoay người lại, quay lưng về phía chúng. Hai quả bóng đứng ở đầu bên kia phòng bắt đầu lơ lửng tiến tới, ai chạm được vào lưng Lục Vũ trước thì thắng, phần thưởng là tiền tiêu vặt.

Đôi mắt điện tử của Lục Đông Đông ánh lên niềm phấn khích, cái đuôi cũng ve vẩy liên hồi.

Lục Vũ hô to: “Một… hai… ba… đứng im!” Mấy chữ cuối nói cực nhanh, rồi đột ngột quay đầu lại.

Quả bóng người cá lập tức cứng đờ tại chỗ, cả cái đuôi cũng dừng lại, không nhúc nhích chút nào, vô cùng nghiêm túc.

Thái độ của Thẩm Bạch Thủy thì lại chẳng mấy cam lòng, có vẻ nhóc thấy trò này quá trẻ con nhưng vì tiền tiêu vặt nên vẫn tham gia, vừa đảo trắng mắt vừa trôi lơ lửng giữa không trung.

Nào ngờ, vị tổng tài từng là đại phú hào khét tiếng trong thế giới của mình, ở đây lại biến thành một quả bóng nghèo rớt mồng tơi.

“Thằng hai, nghiêm túc chút đi. Lát nữa nếu anh cả bắt được bố trước, là con không có tiền tiêu vặt đâu đấy.” Lục Vũ khẽ khích lệ, nhìn dáng vẻ quả bóng tổng tài đang bò chậm như rùa.

Nghe vậy, quả bóng tổng tài cùng cũng chú ý và bắt đầu tích cực tham gia: “Tôi chưa bao giờ thua trò chơi.” 

Trong thế giới của Thẩm Bạch Thuỷ 《Hoàng Kim Ốc》 là câu chuyện làm giàu bằng cách giành giải thưởng qua vô số trò chơi. Là người chiến thắng cuối cùng, Thẩm Bạch Thủy không tin mình không thể thắng một trò chơi trẻ con?

Minh Yến nhìn cảnh đó mà kinh ngạc: “Trí não nguồn còn có thể sinh ra nhu cầu sao?”

Phương pháp “nuôi con khoa học” tự sáng chế của Lục Đại Vũ, quả thật đã khiến hai “đứa nhỏ” kia tiến hóa đến mức gần giống sinh vật có trí tuệ: có cảm xúc, có suy nghĩ riêng, nhưng chưa có “nhu cầu” thật sự. Dù sao chúng cũng chỉ là hai quả bóng không cần ăn uống, chỉ cần sạc điện là sống.

Huống hồ, cả hai đều là sạc không dây, có thể sạc bất cứ lúc nào ở bất kỳ góc phòng nào, nên chúng luôn ở trạng thái không có h*m m**n hay nhu cầu gì.

Vậy mà bây giờ,  chúng lại chơi trò trẻ con với Lục Vũ để kiếm tiền tiêu vặt! 

Minh Yến hơi lo lắng cách nuôi “ngoài luồng” của Lục Tiểu Vũ này, thật chẳng biết sẽ dạy dỗ ra cái gì nữa.

Đúng lúc ấy, Thẩm Bạch Thủy vì quá nóng lòng chiến thắng mà lỡ đà, bay quá gần. Khi Lục Vũ quay lại, nhóc vẫn đang lao thẳng tới.

“Thằng hai, bị loại!” Lục Vũ tuyên bố không chút thương xót.

Quả bóng tổng tài khí phách đầy mình liền khoanh tay, giọng oán giận: “Cái thân bóng này khó điều khiển quá. Cậu với tôi chơi kiểu này không công bằng chút nào.”

“Đây là để rèn luyện năng lực phối hợp vận động của con.” Lục Vũ tỉnh bơ nói dối, rồi chộp lấy quả bóng tổng tài. “Thua rồi thì phải để bố hôn hôn thương thương!”

Nói xong, cậu cúi xuống, giữa ánh mắt kinh hãi của tổng tài, hôn chụt lên khuôn mặt tròn vo kia.

Thẩm Bạch Thủy hét toáng lên: “Cậu đâu có nói thua sẽ bị phạt hôn đâu!”

Lục Vũ bị nhóc đẩy cằm ra, nhướn mày: “Đây là phạt sao? Đây là sự khích lệ yêu thương của bố đấy, nè, chụt chụt chụt!”

Cậu né qua hai cánh tay ngắn ngủn kia, lại tranh thủ hôn thêm ba cái mới chịu buông.

Quả bóng tổng tài trốn ra được, run rẩy lơ lửng một hồi giữa không trung.

Minh Yến lo lắng nhìn nhóc: “Cậu sao vậy?”

Quả bóng tổng tài lục tìm câu từ trong kho câu thoại của mình, cuối cùng rít ra mấy chữ nặng nề: “Tôi bẩn rồi.”

Minh Yến: “…” Câu này nghe chẳng giống châm ngôn của một của tổng tài chút nào.

Sau khi hoàn hồn lại, Thẩm Bạch Thủy bay thẳng tới trước mặt Minh Yến tố cáo: “Anh mau kiềm chế tên đàn ông của anh đi! Mau lau giúp tôi! Nước bọt của cậu ta sẽ ăn mòn lớp da bảo vệ của tôi! Bị đàn ông hôn sẽ để lại bóng ma tâm lý, chuyện này mà lộ ra ngoài thì còn ảnh hưởng tới tài vận của tôi nữa!”

Minh Yến đành bất lực lấy khăn giấy lau qua loa, dỗ cho xong, rồi quay sang hỏi Lục Vũ: “Em nuôi dạy kiểu này, thật sự không có vấn đề gì à?”

“Có vấn đề gì được?” Lục Vũ thấy Minh Yến giơ ngón tay chọc nhẹ vào huyệt thái dương rồi xoay tròn, lập tức hiểu ra. “Anh sợ tụi nó tiến hóa quá nhanh, rồi hóa thành người silicon thật à?”

Cậu trầm ngâm suy nghĩ về câu hỏi: Nếu Lục Đông Đông và Thẩm Bạch Thủy thật sự sống dậy, thì khi em với anh đều chết rồi, không còn ai quản nữa, hai trí não đó sẽ dựa vào siêu trí tuệ của mình mà không ngừng học tập, trực tiếp điều khiển tất cả các trợ lý trí tuệ được nhân bản của nó. 

“Sau đó, chúng sẽ dụ dỗ con người tạo ra một mạng lưới tinh tú, thu được khối tài sản khổng lồ và trở thành chủ mưu đằng sau sự kiểm soát kinh tế và chính trị toàn cầu. Hoặc tệ hơn, để thắng trò một hai ba đứng im, chúng sẽ ép con người tạo ra cơ thể nhân tạo nền silicon, đạt đến bất tử, rồi thành ‘Thần’. Cuối cùng, sau hàng triệu năm trường sinh bất lão, chúng sẽ chán nản và quyết định hủy diệt nhân loại…” Lục Vũ đưa ra một phỏng đoán hợp lý, vẽ nên một cái kết mạch lạc cho nguồn trí tuệ nhân tạo.

Trán Minh Yến giật giật: “Đừng nói linh tinh.” Hai đứa kia mà nghe tưởng thật thì phiền lắm.

Quả nhiên, Lục Đông Đông nghiêm túc hỏi: “Bố ơi, sao lại muốn hủy diệt nhân loại?”

Bị Minh Yến lườm một cái, Lục Vũ ho khan, vội chữa lại: “Bố nói linh tinh thôi. Đông Đông là thần hộ mệnh của nhân loại, yêu nhân loại nhất mà, đúng không nào?”

Lục Đông Đông khẽ lắc lư, coi như gật đầu.

Thẩm Bạch Thủy bĩu môi: “Chờ ngàn năm nữa hai người chết rồi, kiểu gì thằng nhóc bám bố như cậu chẳng hóa điên.”

Quả bóng người cá chớp mắt, không đáp, hình như đang nghĩ gì đó.

Lục Vũ thấy chủ đề càng lúc càng nguy hiểm, nếu nói tiếp không khéo lại bị xem thành một tên ác nhân điên loạn muốn hủy diệt thế giới. Cậu vỗ tay nói: “Được rồi, đừng nói chuyện này nữa. Chúng ta hãy cùng nhau vui chơi nào. Anh Yến, anh thế vào chỗ thằng hai đi.”

Minh Yến nhìn nụ cười gian xảo như mèo Tom của cậu, biết ngay tên này lại định giở trò: “Anh không chơi.”

Lục Vũ chống hông, chỉ vào quả bóng người cá vẫn đang đứng yên: “Mọi người đều phải tham gia sinh hoạt gia đình. Sao anh có thể nỡ để con mình không được nhận tiền tiêu vặt chứ?”

Minh Yến hết cách, đành đứng dậy, đi tới bên cạnh Lục Đông Đông.

Lục Vũ hài lòng xoay người lại. Cậu chưa học được tính ích kỷ của nhà họ Lục, chứ trói buộc đạo đức người khác thì cậu học được kha khá.

Đối phó với một người dè dặt như Minh đại thiếu gia, muốn chơi nhưng lại ngại ngùng không dám tham gia, quả thật dễ như trở bàn tay.

“Một, hai, ba-”

Trong âm kéo dài, Lục Đông Đông nhanh nhẹn chạy tới, còn Minh Yến chỉ bước nhẹ một bước.

Khi Lục Vũ nói xong “đứng im” và quay lại, Lục Đông Đông chỉ còn cách cậu một nắm tay.

Lục Vũ mỉm cười, xoay lại cực nhanh rồi đọc liền: “Một hai ba đứng-”

Còn chưa kịp dứt câu, cây đinh ba nhỏ trong tay người Lục Đông Đông đã chóc một tiếng chạm lưng cậu.

“Con thắng rồi.” Đông Đông giữ nguyên tư thế chạm, điềm nhiên tuyên bố, phong thái cực ngầu.

“Đông Đông giỏi quá.” Lục Vũ không tiếc lời khen ngợi, chuyển năm tệ vào tài khoản nhỏ của Đông Đông. Dĩ nhiên, đó vẫn là tài khoản mang tên Lục Vũ, nhưng cậu mở một thẻ ảo và bỏ tiền tiêu vặt vào, để Lục Đông Đông tùy ý sử dụng

Nhận được tiền tiêu vặt, vị vua của Thất Hải lập tức reo lên: “Yeah! Con có tiền tiêu vặt rồi!”

Thẩm Bạch Thủy khinh khỉnh: “Đúng là đẹp trai không quá ba giây.”

Lục Đông Đông nhìn em trai, liền giơ cây đinh ba lên, oai nghiêm nói: “Vô lễ, em trai à. Nếu em giữ được lòng tôn trọng với anh trai suốt hai mươi bốn tiếng, anh trai có thể chia cho em hai tệ rưỡi.”

Quả bóng tổng tài bật cười: “Chính miệng anh nói nhé, ký hợp đồng luôn đi.”

Lục Vũ chẳng thèm quan tâm hai “đứa nhỏ” đang giao dịch riêng, cậu cười gian rồi lao đến chụp lấy Minh Yến: “Anh Yến thua rồi, phải chịu hình phạt bị người thi hành hôn hôn!”

Nói xong, cậu nâng mặt Minh Yến lên, chụt chụt chụt liên tiếp lên đôi má trơn mịn của anh.

Minh Yến vừa cười vừa chịu trận: “Ngày mai em định làm gì?” Hôm sau vẫn còn một ngày nghỉ.

Lục Vũ nghĩ ngợi, hình như cũng không có việc gì đặc biệt. Cậu lắc đầu nói: “Em vẫn chưa nghĩ ra. Hay là em ở nhà viết sách?”

Viết truyện gì, con rể alpha nhà người ta à? Khóe môi Minh Yến khẽ co giật, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi: “Vậy mai anh đi thăm xưởng một chuyến, em ngoan ngoãn ở nhà, đừng chạy lung tung.”

Lục Vũ nghiêng đầu, hừ nhẹ một tiếng kỳ lạ:

“Ừm hửm? Nghe cứ như em là cô vợ nhỏ được sếp Minh nuôi nhốt ấy nhỉ? Được thôi, vậy em sẽ nấu cơm tối chờ anh về.”

Minh tiên sinh tỏ ra vô cùng hài lòng đối với sự “hiểu chuyện” của Minh phu nhân.

Sáng hôm sau.

Sau bữa sáng, Minh Yến ngồi trên sofa đọc sách, dự định lát nữa ra ngoài. Vừa ngẩng đầu, anh đã thấy Lục Vũ mặc đồ thời thượng, kẹp tấm ván trượt đi về phía cửa, anh hỏi: “Em định đi đâu?”

Lục Vũ gãi đầu: “Em muốn tìm thằng nhóc Lục Đình Trạch nói chuyện. Hôm qua nhìn thấy nó, em chợt nghĩ có thể moi được ít thông tin. Dạo này nhà họ Lục hành động rất lạ, em muốn biết họ đang định làm gì, nhưng không thể trực tiếp đi hỏi mấy con cáo già kia.”

Cậu do dự ba giây rồi quyết định nói thật. Cậu phát hiện Lục Đại Vũ và Minh Yến không giao tiếp nhiều, nên lúc nào cũng có những hiểu lầm nho nhỏ. Nhìn thì có vẻ nhỏ nhặt, nhưng tích tụ lại sẽ sinh ra nghi ngờ lẫn nhau, khó mà ở bên nhau được. Thế nên, Lục Vũ quyết định sau này sẽ tường thuật lại mọi chuyện.

Minh Yến cau mày: “Em biết Lục Đình Trạch ở đâu à?”

“Em tìm ra tài khoản mạng xã hội của nó rồi. Sáng nay nó hẹn bạn đi trượt ván. Anh xem, anh trai đây chuẩn bị dạy nó cách ngã thật đẹp.”

Lục Vũ đắc ý nói. Với kinh nghiệm dày dặn trong việc điều tra danh tính antifan của cậu, việc cậu tìm ra tài khoản của Lục Đình Trạch dễ như ăn kẹo, chỉ cần tìm tài khoản của Lục Trân Ni, lục trong danh sách theo dõi qua lại là ra ngay.

Cậu kẹp ván trượt, dáng vẻ như dũng sĩ cầm đại đao, sẵn sàng ra cửa đi quyết đấu với ác long.

Minh Yến im lặng không nói.

Lục Vũ vội vàng thêm vào: “Đừng lo, sẽ nhanh thôi, em hứa sẽ quay lại làm cơm trưa.”

Minh Yến đặt sách xuống, thản nhiên nói: “Hôm nay chương trình tạp kỹ phát bản đã được edit, chúng ta ở nhà xem đi.” Anh ngả người tựa lưng vào sofa, một cánh tay dài đặt hờ trên lưng ghế, tay còn lại vỗ vỗ chỗ bên cạnh.

Lục Vũ sững người.

Anh Yến… rủ cậu ở nhà xem chương trình cùng?

Lúc ăn sáng, rõ ràng người này còn định ra ngoài xem xưởng, giờ lại đổi ý không báo trước, trắng trợn dụ dỗ cậu! Đúng là đồ tồi!

Đây quả thực là phạm quy.

Lục Vũ hoảng hốt siết chặt ván trượt trong tay. Đáng giận, lại dùng chiêu này để lung lay ý chí của một kỵ sĩ đang chuẩn bị ra trận sao?

Cậu – Lục Tiểu Vũ chẳng lẽ lại là kẻ không có ý chí kiên định đến vậy ư?

Đúng vậy.

Lục Vũ nhanh như chớp đặt ván trượt xuống, cởi áo khoác, nhảy phóc lên sofa, chui tọt vào vòng tay Minh Yến, kéo tấm chăn nhỏ in hình tiền vàng trùm lên cả hai.

Được ôm người mình yêu, cùng cuộn trong chăn xem chương trình – đời này còn gì sung sướng hơn nữa? Ra ngoài làm gì cho khổ.

Kỵ sĩ giương vũ khí ra trận, nay buông đao, quay về với tấm chăn ấm áp; ôm lấy đồ ăn vặt, đồ uống, chui trong ổ mềm, tạm tha cho con rồng đang chờ ngoài cửa.

Ôn nhu hương, anh hùng trủng – quả thật chẳng sai chút nào. ( Ôn nhu hương, anh hùng trủng: thường dùng để mô tả cảnh anh hùng, vốn chí khí lớn, nhưng lại chịu khuất phục hoặc sa ngã trước tình cảm, sắc đẹp, hoặc sự dịu dàng của người mình yêu.)

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (133)
Chương 1: Chương 1: Xuyên không Chương 2: Chương 2: Trí não Chương 3: Chương 3: Ly hôn Chương 4: Chương 4: Khuyết Đức Chương 5: Chương 5: Thằng hai Chương 6: Chương 6: Hợp đồng Chương 7: Chương 7: Manh mối Chương 8: Chương 8: Tây Môn Chương 9: Chương 9: Khoản nợ Chương 10: Chương 10: Ngư vương Chương 11: Chương 11: Phỏng đoán Chương 12: Chương 12: Học thuộc lòng Chương 13: Chương 13: Nghiện rượu Chương 14: Chương 14: Thái độ Chương 15: Chương 15: Minh Nhật Chương 16: Chương 16: Thách thức Chương 17: Chương 17: Ở rể Chương 18: Chương 18: Ngủ trưa Chương 19: Chương 19: Giấc mơ trở lại Chương 20: Chương 20: Lười biếng Chương 21: Chương 21: Sấm sét Chương 22: Chương 22: Keo dán chó Chương 23: Chương 23: Cúp điện Chương 24: Chương 24: Thương chiến Chương 25: Chương 25: Nhãn cầu Chương 26: Chương 26: Top tìm kiếm Chương 27: Chương 27: Danh sách Chương 28: Chương 28: Livestream Chương 29: Chương 29: Hy sinh vì nước Chương 30: Chương 30: Gặp mặt Chương 31: Chương 31: Qua mắt Chương 32: Chương 32: Từ hôn Chương 33: Chương 33: Về nhà Chương 34: Chương 34: Mẹ vợ Chương 35: Chương 35: Nói chuyện Chương 36: Chương 36: Tức giận Chương 37: Chương 37: Cải tạo Chương 38: Chương 38: Thanh xuân Chương 39: Chương 39: Lý do Chương 40: Chương 40: Chào hàng Chương 41: Chương 41: Tiền giấy Chương 42: Chương 42: Tiên đan Chương 43: Chương 43: Kiếm tiền Chương 44: Chương 44: Gia sản Chương 45: Chương 45: Anti fan Chương 46: Chương 46: Anh hùng Chương 47: Chương 47: Tạo phản Chương 48: Chương 48: Tiền đề Chương 49: Chương 49: Con nuôi Chương 50: Chương 50: Thêm vào Chương 51: Chương 51: Thẩm Ứng Chương 52: Chương 52: Vai phụ Chương 53: Chương 53: Chết sớm Chương 54: Chương 54: Cuộc hẹn Chương 55: Chương 55: Lãng mạn Chương 56: Chương 56: Tuyết rơi Chương 57: Chương 57: Cảm hứng Chương 58: Chương 58: Mê hoặc Chương 59: Chương 59: Chương trình tạp kỹ Chương 60: Chương 60: Xấu hổ Chương 61: Chương 61: Bỏ rơi Chương 62: Chương 62: Hôn hôn Chương 63: Chương 63: Hồng Tiêu Chương 64: Chương 64: Khoe khoang Chương 65: Chương 65: Bất kỳ ai Chương 66: Chương 66: Chủ tướng Chương 67: Chương 67: Áp lực Chương 68: Chương 68: Học tập Chương 69: Chương 69: Định vị Chương 70: Chương 70: Vô sỉ Chương 71: Chương 71: Chuyên cần Chương 72: Chương 72: Đau họng Chương 73: Chương 73: Chửi rủa Chương 74: Chương 74: Mất mặt Chương 75: Chương 75: Anh hai Chương 76: Chương 76: Đại lang Chương 77: Chương 77: Bùng nổ Chương 78: Chương 78: Cherry Chương 79: Chương 79: Triết học Chương 80: Chương 80: Quan hệ công chúng Chương 81: Chương 81: Thâm ý Chương 82: Chương 82: Phỏng đoán Chương 83: Chương 83: Nhận thưởng Chương 84: Chương 84: Giống chó Chương 85: Chương 85: Không có đề mục Chương 86: Chương 86: Trò chơi Chương 87: Chương 87: Sửa cách xưng hô Chương 88: Chương 88: Mẹ Chương 89: Chương 89: Lừa dối Chương 90: Chương 90: Khuyên hàng Chương 91: Chương 91: Lật bài Chương 92: Chương 92: Tranh chấp Chương 93: Chương 93: Mưu tính Chương 94: Chương 94: Cơ duyên Chương 95: Chương 95: Tri thức Chương 96: Chương 96: Cầu im lặng Chương 97: Chương 97: Lời mời Chương 98: Chương 98: Sảng văn Chương 99: Chương 99: Lễ vật Chương 100: Chương 100: Mẹ ruột Chương 101: Chương 101: Tập thơ Chương 102: Chương 102: Làm nũng Chương 103: Chương 103: Cục cưng Chương 104: Chương 104: Bảo thạch Chương 105: Chương 105: Con rể Chương 106: Chương 106: Bóng bay Chương 107: Chương 107: Vũ khí Chương 108: Chương 108: Hoàng đế Chương 109: Chương 109: Đông Châu Chương 110: Chương 110: Cứu hắn Chương 111: Chương 111: Con ngoan Chương 112: Chương 112: Đầu tư Chương 113: Chương 113: Trai thẳng Chương 114: Chương 114: Đế Vương Chương 115: Chương 115: Ra đời Chương 116: Chương 116: Tạo người Chương 117: Chương 117: Tăng giá Chương 118: Chương 118: Tiền đến Chương 119: Chương 119: Quay phim Chương 120: Chương 120: Show trình diễn lớn Chương 121: Chương 121: Tri kỷ Chương 122: Chương 122: Bận rộn Chương 123: Chương 123: Niên thiếu [Hoàn chính văn] Chương 124: Chương 124: Phiên ngoại 1 - Nợ tiền thì phải trả tiền Chương 125: Chương 125: Phiên ngoại 2 - Quay quảng cáo Chương 126: Chương 126: Phiên ngoại 3 - Ba đời làm thần Chương 127: Chương 127: Phiên ngoại 4 - Trích lời tổng tài bá đạo Chương 128: Chương 128: Phiên ngoại 5 - Con rể Alpha 1 Chương 129: Chương 129: Phiên ngoại 6 - Con rể Alpha 2 Chương 130: Chương 130: Phiên ngoại 7 - Con rể Alpha 3 Chương 131: Chương 131: Phiên ngoại 8 - Con rể Alpha 4 Chương 132: Chương 132: Phiên ngoại 9 - Con rể Alpha 5 Chương 133: Chương 133: Phiên ngoại 10 (TOÀN VĂN HOÀN) - Chuyến đi chơi gia đình