Chương 58
Trao Em Một Đời An Yên

Chương 58

Việc tặng hoa diễn ra liên tục cả tuần khiến cả tòa nhà đoàn văn công đều biết chuyện. Việc đầu tiên Ngô Ninh làm mỗi khi đến văn phòng là xem hôm nay hoa gì được gửi đến, rồi tìm lọ cắm giúp Ngộ Từ.

Hoa của ngày hôm trước còn chưa kịp tàn thì hoa của ngày hôm sau đã tới, trên bệ cửa sổ xếp bốn năm cái lọ hoa, dùng luân phiên.

“Chà, đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng mấy hôm nay chẳng thấy anh đồng nghiệp nam nào bén mảng đến chỗ tớ nữa.” Ngô Ninh cắm bó hoa bách hợp vừa được gửi đến hôm nay vào lọ rồi cầm bình xịt tưới nước cho mấy bó hoa hôm trước.

Nói xong, cô nàng quay đầu nhìn Ngộ Từ: “Cả Nhâm Hiện cũng không đến nữa!”

Ngộ Từ đứng bên cạnh đang chỉnh lại bó hoa tulip của hai hôm trước, nghe vậy khẽ ngoái lại nhìn: “Cậu muốn cậu ta đến à?”

Ngô Ninh sững lại, cúi đầu xịt liền hai cái, lẩm bẩm: “Ai thèm cậu ta đến, cũng đáng đời cậu ta thôi, chẳng hiểu tâm lý con gái gì cả, nhìn bạn trai cậu xem, hoa tặng mấy bó rồi, cậu ta vẫn còn ở đó mà ‘Maka Baka’ (ngớ ngẩn).”

Ngộ Từ liếc nhìn vành tai hơi ửng đỏ của cô bạn rồi từ từ cong môi cười, thu lại ánh mắt tiếp tục chăm chút cho bó tulip dưới tay, buông một tiếng “Ồ…” đầy ẩn ý.

Ngô Ninh thẹn quá hóa giận, đặt mạnh bình xịt xuống: “Cậu tự tưới đi!”

Nói rồi quay người bỏ đi.

Ngộ Từ bật cười, cầm bình xịt lên tiếp tục tưới nước cho hoa.

***

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Việc tặng hoa diễn ra liên tục cả tuần khiến cả tòa nhà đoàn văn công đều biết chuyện. Việc đầu tiên Ngô Ninh làm mỗi khi đến văn phòng là xem hôm nay hoa gì được gửi đến, rồi tìm lọ cắm giúp Ngộ Từ.

Hoa của ngày hôm trước còn chưa kịp tàn thì hoa của ngày hôm sau đã tới, trên bệ cửa sổ xếp bốn năm cái lọ hoa, dùng luân phiên.

“Chà, đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng mấy hôm nay chẳng thấy anh đồng nghiệp nam nào bén mảng đến chỗ tớ nữa.” Ngô Ninh cắm bó hoa bách hợp vừa được gửi đến hôm nay vào lọ rồi cầm bình xịt tưới nước cho mấy bó hoa hôm trước.

Nói xong, cô nàng quay đầu nhìn Ngộ Từ: “Cả Nhâm Hiện cũng không đến nữa!”

Ngộ Từ đứng bên cạnh đang chỉnh lại bó hoa tulip của hai hôm trước, nghe vậy khẽ ngoái lại nhìn: “Cậu muốn cậu ta đến à?”

Ngô Ninh sững lại, cúi đầu xịt liền hai cái, lẩm bẩm: “Ai thèm cậu ta đến, cũng đáng đời cậu ta thôi, chẳng hiểu tâm lý con gái gì cả, nhìn bạn trai cậu xem, hoa tặng mấy bó rồi, cậu ta vẫn còn ở đó mà ‘Maka Baka’ (ngớ ngẩn).”

Ngộ Từ liếc nhìn vành tai hơi ửng đỏ của cô bạn rồi từ từ cong môi cười, thu lại ánh mắt tiếp tục chăm chút cho bó tulip dưới tay, buông một tiếng “Ồ…” đầy ẩn ý.

Ngô Ninh thẹn quá hóa giận, đặt mạnh bình xịt xuống: “Cậu tự tưới đi!”

Nói rồi quay người bỏ đi.

Ngộ Từ bật cười, cầm bình xịt lên tiếp tục tưới nước cho hoa.

***

Việc tặng hoa diễn ra liên tục cả tuần khiến cả tòa nhà đoàn văn công đều biết chuyện. Việc đầu tiên Ngô Ninh làm mỗi khi đến văn phòng là xem hôm nay hoa gì được gửi đến, rồi tìm lọ cắm giúp Ngộ Từ.

Hoa của ngày hôm trước còn chưa kịp tàn thì hoa của ngày hôm sau đã tới, trên bệ cửa sổ xếp bốn năm cái lọ hoa, dùng luân phiên.

“Chà, đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng mấy hôm nay chẳng thấy anh đồng nghiệp nam nào bén mảng đến chỗ tớ nữa.” Ngô Ninh cắm bó hoa bách hợp vừa được gửi đến hôm nay vào lọ rồi cầm bình xịt tưới nước cho mấy bó hoa hôm trước.

Nói xong, cô nàng quay đầu nhìn Ngộ Từ: “Cả Nhâm Hiện cũng không đến nữa!”

Ngộ Từ đứng bên cạnh đang chỉnh lại bó hoa tulip của hai hôm trước, nghe vậy khẽ ngoái lại nhìn: “Cậu muốn cậu ta đến à?”

Ngô Ninh sững lại, cúi đầu xịt liền hai cái, lẩm bẩm: “Ai thèm cậu ta đến, cũng đáng đời cậu ta thôi, chẳng hiểu tâm lý con gái gì cả, nhìn bạn trai cậu xem, hoa tặng mấy bó rồi, cậu ta vẫn còn ở đó mà ‘Maka Baka’ (ngớ ngẩn).”

Ngộ Từ liếc nhìn vành tai hơi ửng đỏ của cô bạn rồi từ từ cong môi cười, thu lại ánh mắt tiếp tục chăm chút cho bó tulip dưới tay, buông một tiếng “Ồ…” đầy ẩn ý.

Ngô Ninh thẹn quá hóa giận, đặt mạnh bình xịt xuống: “Cậu tự tưới đi!”

Nói rồi quay người bỏ đi.

Ngộ Từ bật cười, cầm bình xịt lên tiếp tục tưới nước cho hoa.

***

Việc tặng hoa diễn ra liên tục cả tuần khiến cả tòa nhà đoàn văn công đều biết chuyện. Việc đầu tiên Ngô Ninh làm mỗi khi đến văn phòng là xem hôm nay hoa gì được gửi đến, rồi tìm lọ cắm giúp Ngộ Từ.

Hoa của ngày hôm trước còn chưa kịp tàn thì hoa của ngày hôm sau đã tới, trên bệ cửa sổ xếp bốn năm cái lọ hoa, dùng luân phiên.

“Chà, đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng mấy hôm nay chẳng thấy anh đồng nghiệp nam nào bén mảng đến chỗ tớ nữa.” Ngô Ninh cắm bó hoa bách hợp vừa được gửi đến hôm nay vào lọ rồi cầm bình xịt tưới nước cho mấy bó hoa hôm trước.

Nói xong, cô nàng quay đầu nhìn Ngộ Từ: “Cả Nhâm Hiện cũng không đến nữa!”

Ngộ Từ đứng bên cạnh đang chỉnh lại bó hoa tulip của hai hôm trước, nghe vậy khẽ ngoái lại nhìn: “Cậu muốn cậu ta đến à?”

Ngô Ninh sững lại, cúi đầu xịt liền hai cái, lẩm bẩm: “Ai thèm cậu ta đến, cũng đáng đời cậu ta thôi, chẳng hiểu tâm lý con gái gì cả, nhìn bạn trai cậu xem, hoa tặng mấy bó rồi, cậu ta vẫn còn ở đó mà ‘Maka Baka’ (ngớ ngẩn).”

Ngộ Từ liếc nhìn vành tai hơi ửng đỏ của cô bạn rồi từ từ cong môi cười, thu lại ánh mắt tiếp tục chăm chút cho bó tulip dưới tay, buông một tiếng “Ồ…” đầy ẩn ý.

Ngô Ninh thẹn quá hóa giận, đặt mạnh bình xịt xuống: “Cậu tự tưới đi!”

Nói rồi quay người bỏ đi.

Ngộ Từ bật cười, cầm bình xịt lên tiếp tục tưới nước cho hoa.

***

Việc tặng hoa diễn ra liên tục cả tuần khiến cả tòa nhà đoàn văn công đều biết chuyện. Việc đầu tiên Ngô Ninh làm mỗi khi đến văn phòng là xem hôm nay hoa gì được gửi đến, rồi tìm lọ cắm giúp Ngộ Từ.

Hoa của ngày hôm trước còn chưa kịp tàn thì hoa của ngày hôm sau đã tới, trên bệ cửa sổ xếp bốn năm cái lọ hoa, dùng luân phiên.

“Chà, đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng mấy hôm nay chẳng thấy anh đồng nghiệp nam nào bén mảng đến chỗ tớ nữa.” Ngô Ninh cắm bó hoa bách hợp vừa được gửi đến hôm nay vào lọ rồi cầm bình xịt tưới nước cho mấy bó hoa hôm trước.

Nói xong, cô nàng quay đầu nhìn Ngộ Từ: “Cả Nhâm Hiện cũng không đến nữa!”

Ngộ Từ đứng bên cạnh đang chỉnh lại bó hoa tulip của hai hôm trước, nghe vậy khẽ ngoái lại nhìn: “Cậu muốn cậu ta đến à?”

Ngô Ninh sững lại, cúi đầu xịt liền hai cái, lẩm bẩm: “Ai thèm cậu ta đến, cũng đáng đời cậu ta thôi, chẳng hiểu tâm lý con gái gì cả, nhìn bạn trai cậu xem, hoa tặng mấy bó rồi, cậu ta vẫn còn ở đó mà ‘Maka Baka’ (ngớ ngẩn).”

Ngộ Từ liếc nhìn vành tai hơi ửng đỏ của cô bạn rồi từ từ cong môi cười, thu lại ánh mắt tiếp tục chăm chút cho bó tulip dưới tay, buông một tiếng “Ồ…” đầy ẩn ý.

Ngô Ninh thẹn quá hóa giận, đặt mạnh bình xịt xuống: “Cậu tự tưới đi!”

Nói rồi quay người bỏ đi.

Ngộ Từ bật cười, cầm bình xịt lên tiếp tục tưới nước cho hoa.

***

Cô lại ngẩn ra, chớp chớp mắt: “Chẳng phải anh…”

Hôm qua cô đã nhắn tin hỏi anh hôm nay có về không, nhưng anh không trả lời.

Nói được một nửa, cô nhìn các bậc trưởng bối nhà họ Phó phía sau anh, quyết định im lặng.

Hơi cúi người chào hỏi các bậc trưởng bối một lượt, ánh mắt khi lướt qua Phó Vân Tranh đứng sau lưng Phó Thành thì cô tặng cho một cái lườm cháy mắt rồi lờ đi luôn.

Cái tên đáng ghét này sao cũng về thế.

Có lẽ hôm nay các trưởng bối đều có mặt nên Phó Vân Tranh nghiêm túc hơn ngày thường rất nhiều, mặc một bộ âu phục đen, đứng thẳng tắp ở đó, như thể không nhìn thấy cái lườm của cô, ra vẻ vô cùng đứng đắn.

Nể mặt các trưởng bối đang ở đây nên cô cũng không quá buông thả, chào hỏi xong mới nói: “Chú hai cháu đang ở từ đường, vẫn chưa về, cháu đi gọi chú ấy nhé?”

Nói xong, cô nhìn Phó Tắc Dịch, rồi lại nhìn các trưởng bối phía sau anh, cảm thấy hơi lạ.

Hai nhà Phó — Ngộ chỉ cùng nhau cúng tổ tiên vào dịp Thanh minh, Đông chí xưa nay đều tách riêng, sao hôm nay lại kéo nhau sang đây?

Một bác trai trong đám người nhà họ Phó cười nói: “Không sao, vừa hay chúng ta cũng phải đợi ông Văn, không cần gọi đâu.”

Ngộ Từ khựng lại, nhìn sang Phó Tắc Dịch.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (72)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71: Hoàn chính văn Chương 72: Chương 72: Ngoại Truyện