Chương 58
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 58: Phát tiền lương

Tuy đã định ra kế hoạch lớn trồng trọt làm giàu, nhưng việc học ở chỗ Trình Phong thì Chúc Lê vẫn không thể bỏ bê. Trừ những ngày nghỉ cuối tuần dành cho việc trồng cây, cậu vẫn đều đặn đến phòng khám điểm danh mỗi ngày.

Có lẽ vì tay đã khỏi hẳn nên cậu giúp được rất nhiều việc. Trình Phong cũng không keo kiệt, trực tiếp trả lương thực tập sinh cho cậu. Tuy không thể ngồi khám nhưng ít nhiều cũng có thu nhập.

Chúc Lê thụ sủng nhược kinh. Cậu đã chuẩn bị tinh thần sẽ không có đồng nào trong vòng ba năm, bởi cậu chưa có chứng chỉ, không khám bệnh được, nhiều nhất cũng chỉ tính là học nghề. Ở thế giới của cậu, đi học nghề còn phải nộp tiền cho thầy nữa là.

“5000, một tháng ạ?” Chúc Lê nén sự kích động trong lòng, nhỏ giọng xác nhận lại.

“Ừ, tạm thời thế đã. Nếu tăng ca hoặc đi công tác cùng thầy thì có phụ cấp riêng.” Trình Phong gật đầu. Những sinh viên hắn hướng dẫn trước đây cũng đều có lương thực tập, mà xét về trình độ trung y thì Chúc Lê còn giỏi hơn đám nhóc đó nhiều.

Hơn nữa hiện tại cậu giúp y được khối việc, trả thêm chút đỉnh cũng là chuyện nên làm.

“Tháng này thầy chuyển qua WeChat cho con trước, từ tháng sau sẽ làm theo quy trình.”

“Tuyệt quá!” Chúc Lê vui sướng nhảy cẫng lên. Cậu không còn là tên nhà quê mới đến nữa, cậu đã hiểu rõ giá trị đồng tiền ở thế giới này.

5000 tệ tuy không phải con số quá lớn, nhưng cũng đủ mua rất nhiều thứ. Hôm nay cậu muốn mời Giang Yển ca ca đi ăn cơm bằng khoản lương đầu tiên này!

Ừm, cứ đến nhà hàng kia đi, có phần ăn tình nhân… Khụ khụ. Cậu chỉ thấy bánh kem hạt dẻ ở đó ngon và rẻ thôi, chứ không phải vì cái phần ăn gì đâu nhé. Ừm, đúng là thế.

Trình Phong vừa nhìn biểu cảm của cậu là biết tỏng cậu đang nghĩ gì, cười trêu chọc: “Sao thế? Định cầm tiền lương nóng hổi đi hẹn hò à?”

“…” Chúc Lê giật thót mình, mặt đỏ bừng lắp bắp: “Hẹn, hẹn hò gì chứ?” Cậu chỉ muốn mời Giang Yển ca ca đi ăn thôi mà.

“Thôi đi, đừng có giấu, tôi còn lạ gì các cậu.” Trình Phong đảo mắt, vẻ mặt đầy ghét bỏ: “Người đang yêu ấy mà, cái gì cũng có thể gán ghép với hẹn hò được. Lương tháng đầu tiên, kỷ niệm ngày quen nhau, ngày đầu tiên của mùa thu… vân vân và mây mây.”

“Thầy… sao thầy biết con… Con với Giang Yển ca ca…” Chúc Lê sợ đến mức càng nói càng lắp. Giang, Giang Yển ca ca mới nói với cậu không lâu mà, cậu đến giờ vẫn còn lâng lâng đây này, sao thầy cái gì cũng biết thế…

Hơn nữa… yêu đương gì chứ, bọn cậu còn chưa thành thân mà.

“Đồ ngốc mới không biết.”

Chúc Lê: “…” Không biết tại sao, cảm giác như bị xúc phạm vậy.

Trình Phong lắc đầu, bỏ mặc Chúc Lê đứng ngẩn người tại chỗ, còn mình thì đi ra quầy thu ngân lấy hai hộp gì đó, thuận tay ném cho cậu.

“… Thầy ơi, thầy đưa con cái này làm gì?” Chúc Lê nghi hoặc hỏi.

Thời gian qua cậu đã nhận biết hết các dụng cụ y tế hiện đại liên quan đến Trung y, kiến thức cơ bản về Tây y cũng tiến bộ nhiều, nhưng vẫn chưa quen hết mọi thứ.

Ví dụ như mấy món đồ lặt vặt bày bán ở quầy thu ngân cậu cũng chưa biết hết. Có lần hỏi qua thì Trình Phong chỉ bảo đó là đồ dùng hằng ngày, người đến mua thuốc thấy tiện thì mua thôi.

Lúc ấy cậu còn thấy cách này hay, định bụng sau này về mở y quán cũng làm theo, rồi không để ý nữa.

Lúc này thấy Trình Phong cầm mấy hộp nhỏ bày ở quầy lễ tân đưa cho mình, cậu mới lần đầu tiên chú ý kỹ đến vật này.

“Bao… cao… su?” Nghe tên hình như…

“Hai đứa chắc là lần đầu tiên nhỉ?” Nhìn cái vẻ mặt trai tân ngây thơ kia là biết ngay. Trình Phong liếc mắt đánh giá từ trên xuống dưới, đứng ở góc độ bác sĩ đưa ra lời khuyên chuyên nghiệp: “Lần đầu thì nên dùng cái này, tránh bị thương.”

Công dụng của bao cao su đâu chỉ để tránh thai.

“…”

Chúc Lê đánh vần xong cái tên trên hộp, lại nghe Trình Phong dặn dò, nếu còn không đoán ra đây là cái gì thì cậu đúng là heo ngốc thật rồi.

Thầy giáo sao lại già mà không đứng đắn thế này!

“Con và Giang Yển ca ca còn chưa thành thân mà!” Chúc Lê cảm thấy lòng bàn tay nóng như lửa đốt, hung hăng trừng mắt nhìn kẻ đầu têu, “Hơn nữa con chỉ muốn mời Giang Yển ca ca đi ăn cơm thôi!” Đâu có dùng đến cái này?

“Thế à?” Trình Phong hoàn toàn không hiểu sự rối rắm và khiếp sợ của Chúc Lê, vẻ mặt dửng dưng như không: “Ăn cơm, xem phim, khách sạn một dây chuyền luôn, chứ còn gì nữa. Không cần cảm ơn thầy đâu. Hai hộp đủ chưa? Không đủ thì ra lấy thêm mấy hộp nữa, để trong nhà sớm muộn gì cũng dùng đến.”

Chúc Lê: “…”

Trình Phong vỗ vai Chúc Lê, thở dài dặn dò đầy thấm thía: “Giang Yển tên kia chắc cũng tám lạng nửa cân với con thôi, cũng là lần đầu tiên cả. Con e là phải chịu khổ rồi. Nếu mai thấy không khỏe thì khỏi đến, cho con nghỉ một ngày đó.”

Đàn ông lần đầu tiên ấy mà, xác suất bị thương lớn lắm, y hiểu.

“… Thầy cứ yên tâm, ngày mai con nhất định sẽ đi làm đúng giờ.” Chúc Lê hít sâu một hơi, lườm Trình Phong cháy mắt.

Trình Phong lắc đầu, không để tâm đến lời tuyên bố sặc mùi hờn dỗi kia. Dù sao đến lúc đó cậu nhóc sẽ biết mặt ngay thôi.

“…”

Chúc Lê rất muốn ném toẹt hai hộp này đi, nhưng lại không đủ can đảm. Cầm nó trên tay cứ thấy xấu hổ thế nào ấy, cuối cùng cậu đành lén lút nhét vào túi, hy vọng vừa rồi không ai nhìn thấy.

**

Giang Yển lúc này vẫn chưa biết A Lê nhà mình ngoài học y thuật ở chỗ Trình Phong còn học thêm mấy thứ kỳ quái gì nữa. Hắn đang ngồi trên ghế giám đốc trong thư phòng, màn hình máy tính hiển thị biểu đồ chứng khoán của một công ty nào đó, chỉ nhìn xu hướng thôi cũng thấy tình hình có vẻ không khả quan lắm.

Điện thoại bên tay phải đang ở chế độ cuộc gọi, giọng nói từ đầu dây bên kia truyền đến: “Cổ phiếu Giang thị liên tục giảm sàn, nhưng nghe nói Giang Minh Huy đã xoay được vốn để đối phó với lỗ hổng lần này. Chắc không bao lâu nữa là vượt qua khủng hoảng thôi.”

“Ừ.” Giang Yển lơ đãng gõ nhẹ xuống mặt bàn, mắt dán vào biểu đồ trên màn hình, nhàn nhạt nói: “Mấy tin tức đó, có thể tung ra được rồi.”

Vừa dứt lời, đợi bên kia đáp ứng, Giang Yển liền cúp máy.

Cổ phiếu Giang thị đã giảm sàn liên tục nhiều ngày, lúc này mà tung ra bê bối lớn của dàn lãnh đạo cấp cao, thì dù Giang Minh Huy có xoay được vốn cũng không kịp nữa. Sẽ có kẻ sẵn sàng chó cùng rứt giậu, đến lúc đó Giang Minh Huy vì không muốn bị bán khống chỉ còn cách tiếp tục bơm tiền vào tăng vị thế…

Hắn chỉ cần ngồi đây lẳng lặng quan sát là được. Hy vọng những kẻ đó đừng làm hắn thất vọng.

Giang Yển nhắm mắt lại, nhớ về những năm tháng sống ở Giang gia, nhớ về ánh mắt Giang Minh Huy mỗi khi nhìn hắn…

Đúng lúc này, chiếc điện thoại vừa tắt màn hình khẽ rung lên, một tin nhắn ấm áp hiện ra.

“Ca ca, em được phát lương rồi! Hôm nay chúng ta ra nhà hàng ăn nha, em mời!”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc