Chương 58
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền

Chương 58: Giảng hòa

An Lạc Tân cảm thấy tình cảnh trước mắt hoang đường đến nực cười, ông ta lại bị con trai mình dạy dỗ cơ đấy.

Điều này khiến ông ta không khỏi nổi giận. Nhưng An Miên trước mắt có chút xíu như thế này, ông ta có phẫn nộ đến mấy thì cũng không thể đánh một cú, chỉ có thể nhịn một bụng tức, suýt nữa thì khiến mình nghẹn chết.

Vì không muốn bản thân nghẹn chết, An Lạc Tân chỉ có thể uống rượu tiếp.

“Đừng uống nữa.” An Miên lại giáo huấn không ngừng, “Từ lúc tôi có kí ức ông đã không ngừng uống rượu, đến tận bây giờ vẫn chưa tôi uống rượu, gặp chút chuyện là lại uống, chẳng có tác dụng gì, cũng chẳng có ý nghĩa gì, càng không giải quyết được vấn đề nào hết, chỉ có thể làm hại cơ thể ông thôi.”

An Lạc Tân tức giận dằn chai rượu xuống, “Mày có thôi đi chưa?”

An Miên mím môi, gương mặt nhỏ xíu nhăn nhó nhìn ông ta.

An Lạc Tân hít sâu một hơi, chợt cảm thấy thẹn quá hóa giận cũng chẳng có nghĩa lý gì, “Được rồi, rốt cuộc mày muốn sao đây?”

“Tôi muốn làm rõ một số sự thật,” An Miên nói, “Ông là mẹ tôi, đúng không?”

Cho đến giờ lúc này An Lạc Tân vẫn khó có thể chấp nhận xưng hô này, lông tóc dựng đứng, không nhịn được lại muốn tìm đến rượu.

“Uống rượu có nghĩa gì đâu, ông chỉ đang trốn tránh thôi…”

“Được rồi,” An Lạc Tân dừng tay tìm rượu, khóe miệng co rút, cuối cùng cũng khuất phục, “Được rồi, nếu mày nhất định phải tìm cho bản thân một người mẹ thì quả thực chỉ có thể là tao thôi. Đáp án này đã đủ khiến mày hài lòng chưa?”

An Miên bĩu môi, không vui lắm.

“Mày còn có gì không hài lòng nữa?” An Lạc Tân sắp phát điên rồi, cả đời này ông ta chưa từng chịu dày vò như vậy, “Sao mày cứ nhất nhất phải tìm cho mình một người mẹ, có mẹ hay không có mẹ với mày mà nói có gì khác biệt à?”

Lời này vừa thốt ra, An Miên cắn khóe môi, hốc mắt đo đỏ không khỏi ươn ướt. Cậu nhanh chóng vùi đầu xuống, dùng mu bàn tay lau mặt.

“Mày… tao…” An Lạc Tân sắp điên rồi, ông ta thực sự sắp phát điên rồi.

Chuyện này là sao đây? An Miên khóc? Nhóc con này rõ ràng hơn mười năm rồi chưa từng khóc, thời điểm như thế này khóc lóc cái gì, có cái gì mà phải khóc!

Chỉ thấy An Miên yên lặng quay lưng lại, cuộn tròn người lại thành một quả bóng nhỏ xíu, dáng vẻ như không muốn để ý đến ông ta nữa, hai vai thỉnh thoảng lại run rung tựa như đang lặng lẽ nức nở.

“Mày khóc thật đấy à?” An Lạc Tân sứt đầu mẻ trán hỏi.

“Tôi không có.” An Miên quật cường đáp, giọng nói lại nghẹn ngào.

An Lạc Tân xoay vòng vòng tại chỗ, tìm được một tờ khăn giấy đưa qua.

An Miên vươn tay kéo tờ giấy tới, vùi cả người mình vào trong, biến thành một đống giấy nhỏ tầm thường.

An Lạc Tân đúng bên cạnh bàn, mãi một lúc lâu sau mới điều chỉnh được tâm trạng, cố gắn bình tĩnh nói, “Sao lại khóc? Tao còn tưởng mày sẽ không để ý đến chuyện này.”

An Miên run run trong đống giấy, rầu rĩ cất tiếng, “Tôi vốn tưởng mình không để ý.”

“Cái đó,” An Lạc Tân thống khổ nói, “Lời tao vừa nói, mày cũng không cần phải để bụng. Con người tao là vậy, cũng không phải mày không biết.”

Đống giấy nhỏ run rẩy, bên trong ló ra một cái đầu nhỏ.

“Tuy rằng tao thực sự cực kì không muốn nhớ lại trải nghiệm sinh mày lúc đó…”

Cái đầu nhỏ lại vùi vào đống giấy.

“Không phải!” An Lạc Tân rít lên, “Giờ tao không muốn nhớ lại, chẳng qua là vấn đề của hiện tại thôi! Lúc tao sinh mày ra, thực sự tao rất vui!”

Cuối cùng An Miên cũng ngẩng đầu lên, vô cùng kinh ngạc nhìn ông ta.

An Lạc Tân ngồi lại ghế, chán nản cố gắng tự phân tích bản thân, “Chuyện này phải nói sao nhỉ, chuyện đó, tao là đàn ông, đúng chứ. Ta cũng không phải thực sự không thích con, cũng không phải không muốn sinh con, chỉ là, chuyện đó, cái đó, nghĩ đến lúc trước mình từng sinh con, có hơi không chấp nhận nổi. Dù sao ta cũng là đàn ông mà, phải không.”

An Miên nghe nhiều lần nhấn mạnh như vậy, không nhịn được hơi lộ vẻ hoang mang, hé miệng muốn nói gì đó.

“Im miệng!” An Lạc Tân nói, “Ta biết, ta là người lưỡng tính! Ý ta là trong nhận thức của mình, từ nhỏ ta đã cảm thấy mình là nam. Hơn nữa ta phẫu thuật xong, làm xong từ mười mấy năm trước rồi, giờ ta là một người đàn ông thực thụ.”

An Miên trầm ngâm, “vậy nên ngài La thích nam?”

“Cũng không phải.” An Lạc Tân đến phục lối suy nghĩ của thằng nhóc này, “lúc trước ông ta coi ta là phụ nữ. Sau đó, ừm, ông ta rất giàu, cho nên ta, cái đó, liền hùa theo sở thích của ông ta một chút.”

“Sau đó ông mang thai?” An Miên hỏi.

An Lạc Tân xoa mặt mình, vẻ mặt đau lòng vô cùng.

“Sao lại sinh ra?” An Miên lại hỏi.

“Không sinh ra thì còn có thể làm sao được nữa?” An Miên buồn bực nói, “Con đã ở trong bụng ta rồi, cũng đã lớn vậy rồi, chẳng lẽ còn bỏ được à?”

“Sao không bỏ được?” An Miên hỏi, “do tuổi thai lớn rồi sao?”

“Không phải chứ, sao thằng nhóc này lại bình tĩnh hỏi mấy chuyện như thế được, có phải có chỗ nào không đúng không…” An Miên nhăn nhúm mặt mày, vẻ mặt càng thống khổ hơn, “cũng không phải thế, chủ yếu là do không nỡ.”

Ánh mắt An Miên lập tức sáng lên.

An Lạc Tân thấy cậu vui như vậy, không tiện đả kích cậu nhưng vẫn bổ sung thêm một câu, “Ta cũng không biết tại sao mới đầu lại không nỡ, chắc đây là sức mạnh của progesterone1. Progesterone đúng là đáng sợ.”

An Miên vẫn rất vui, “vậy nên ông tự nguyện sinh tôi ra?”

Sao thằng nhóc này lại chú ý đến mấy điểm kì lạ thế? Chỉ cần như vậy là vui rồi sao? Dễ thỏa mãn vậy à? An Lạc Tân miễn cưỡng thừa nhận, “Đúng vậy.”

Không chỉ là tự nguyện sinh ra, hơn nữa, thật lòng mà nói, trong khoảng thời gian mới sinh, thậm chí ông ta còn bằng lòng làm mẹ, vậy nên suýt nữa mới bỏ qua cuộc phẫu thuật mà mình hằng mong ước.

Chỉ tiếc là tình thương của mẹ kéo dài không được một năm. Sau khi thay đổi suy nghĩ, khi An Miên được hơn một tuổi thì chọn phẫu thuật, từ đó về sau không thể nhìn thẳng vào đứa nhỏ bò từ trong bụng mình ra nữa. Mấy năm sau đó tình cảm của ông ta với An Miên phức tạp vô cùng, thái độ cực kì ác liệt, khiến tuổi thơ của An Miên cũng chẳng mấy vui vẻ.

Sau đó An Miên lớn lên, không cần ông ta nữa.

Nghĩ đến đây An Lạc Tân thổn thức vô cùng, ngẩng đầu lên nhiên An Miên, lại thấy An Miên vui đến mức mặt mày sáng bừng lên, mừng khỏi bàn, ngay cả lá cây nhỏ trên đầu trông cũng càng xanh tươi hơn.

Tình huống gì đây? Chẳng lẽ thằng nhóc này thiếu tình thương của mẹ đến vậy sao, không nhìn ra nha.

An Lạc Tân không nhịn được mà hỏi, “Con nhất định phải hỏi rõ ràng những chuyện này, chẳng lẽ là muốn giảng hòa với ta sao?”

“Cũng không phải, tôi chủ yếu là giảng hòa với chính mình mà thôi.” An Miên vui vẻ trả lời, “Tôi đến thế giới này một cách bình thường, tốt thật.”

Bình thường? Bình thường chỗ nào? An Lạc Tân không nói gì, ông ta thực sự không theo kịp lối suy nghĩ của thằng nhóc này.

“Ít ra thì tôi đến với thế giới này với sự che chở của mẹ.” An Miên híp mắt cười nói.

Một câu nói nhẹ nhàng như vậy lại như mũi tên xuyên thẳng vào tận trái tim An Lạc Tân, xuyên ra đủ ngũ vị chua ngọt đắng cay mặn hòa lẫn vào nhau. Vô số cảm xúc cuồn cuộn trong lòng nhưng cuối cùng chỉ hóa một tiếng thở dài, “chuyện quá khứ đều đã qua rồi, sau này con định thế nào?”

“Thuận theo tự nhiên đi,” An Miên hỏi, “Sau này ông còn muốn ở cùng với tôi không?”

An Lạc Tân gật đầu, khẽ “ừ” một tiếng, “Còn con?”

“Òm, tôi muốn ở bên Dung Tỉnh.”

An Lạc Tân không thở nổi, tức giận đập bàn, “giờ nó mới chỉ là bạn trai con, con có thể tém lại chút không!”

An Miên gãi gãi đầu nhỏ của mình, vẻ mặt không cho là đúng.

Nhờ sự xen ngang này mà bầu không khí giữa hai người hài hòa hơn nhiều, sự đối chọi gay gắt ban đầu dần biến mất. An Lạc Tân không nhịn được hỏi, “Sau đó thì sao? Con cảm thấy chuyện ta là mẹ con được giải quyết rồi à?”

“Không thì sao nữa?” An Miên bày tỏ, “Kết luận lại thì ông đúng là mẹ tôi mà.”

“…Con không thấy ta rất quái dị, không phải người bình thường sao?”

“Cũng không phải đến giờ mới bắt đầu bất thường.” An Miên khoanh tay lại, “Từ khi tôi có kí ức đến giờ, ông đã bất thường lắm rồi. Ông chính là đồ xấu xa.”

An Lạc Tân nheo mắt lại, không khỏi nở nụ cười. Một bức tường bao được dựng trong lòng ông ta từ nhiều năm trước dường như ầm ầm sụp đổ theo giọng nói trong trẻo của An Miên. Nhiều cảm xúc không tên cứ ùn ùn tuôn ra, tạo thành một con sông bị đè nén suốt mười mấy năm.

Nháy mắt, chiếc lá nhỏ trên đỉnh đầu An Miên chợt run run.

Một phiến lá nhỏ phát triển với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được. An Miên chỉ thấy đầu mình hơi nặng, hơi hoang mang đưa tay lên sờ.

Mấy phiến lá nhỏ này, mới đầu chỉ có hai cái, sau nhiều lần trắc trở thì mọc ra được cái thứ ba, rồi ngay lúc cậu và Dung Tỉnh xác nhận mối quan hệ mọc ra cái thứ tư, cái đang lớn chính là cái thứ năm.

An Miên sờ một cái, chỉ cảm thấy mừng không sao tả được, cậu không nhịn được cứ sờ đi sờ lại mãi không ngừng tay.

“Được rồi, cẩn thận sờ nát bây giờ.” An Lạc Tân mở lời ngăn lại, nhưng bản thân cũng không nhịn được đưa tay khẽ chạm một cái vào những phiến lá nhỏ kia.

Một khắc sau, ông ta hít một hơi lạnh, rụt ngón tay lại, “Mấy cái lá này sao lại đâm vào tay thế?”

“Có đâu,” An Miên nói, “mấy cái lá này chưa đừng đâm tôi, cũng không đâm Dung Tỉnh.”

An Lạc Tân nhìn trời, “Thôi được rồi, nó cố ý đâm ta. Nó cũng thù dai đấy.”

…Nó?

An Miên nhạy bén phát hiện ra thông tin trong lời nói này, “Ông rất quen thuộc… với nó?”

“Cũng không tính là rất quen thuộc, không phải nó còn đang hận lắm sao.” An Lạc Tân đáp, “cũng chính là bởi lúc trước ta hứa sẽ nuôi dưỡng nó, kết quả lại thất bại. Sau đó nó thất vọng với ta, chạy đến bên người con.”

An Miên nghĩ tới bức ảnh và dòng chữ được viết ở mặt sau kia… “nó sẽ phù hộ con”, dòng chữ ấy là An Lạc Tân viết. Sở dĩ mấy phiến lá nhỏ chuyển lên người An Miên, giúp An Miên có thể có cơ hội chết rồi mà sống lại lần nữa, hẳn là do An Lạc Tân cố ý làm ra.

Trong phút nhất thời, An Miên cũng hơi xúc động. An Lạc Tân đối xử với cậu, thực chất cũng không lạnh lùng vô tình như cách thường biểu hiện.

Nhưng giờ có một điều quan trọng hơn cần xác nhận, “Ông có biết nhiều về nó không?”

“Có biết, nhưng không nhiều.”

An Miên để lộ vẻ vui mừng, đang định hỏi thì bên tai lại chợt vang lên tiếng chốt cửa bị vặn ra.

Nhóc con sợ hết hồn, viu một phát trốn vào đống giấy.

An Lạc Tân ngẩng lên, chỉ thấy cửa bị người ta kéo ra, người đứng ngoài cửa chính là ông La.

Ông ta bị nhốt ở đây cả ngày, rốt cuộc ông La cũng vẫn tới gặp ông ta. Điều này khiến An Lạc Tân không khỏi hít sâu một hơi, da mặt hơi tê dại. Giờ phút này, người ông ta không muốn đối mặt nhất, ngoại trừ An Miên ra thì dĩ nhiên chính là người trước mắt này. Lúc này hai người lần lượt tới, khiến trái tim An Lạc Tân hơi không chịu nổi.

Thực tế mà nói, tim của ông La cũng có phần chịu không nổi.

Ông chuẩn bị tâm lý cả một ngày trời, vất vả lắm mới gom hết dũng khí đến gặp An Lạc Tân một lần. Kết quả vừa thấy An Lạc Tân, ông đã hận không thể lấy thuốc trợ tim ra.

Ánh mắt khẽ cười của An Lạc Tân năm đó, như hoa như ngọc…

“Sao em lại biến thành thế này?” Giọng ông La run run.

An Lạc Tân sờ chỏm râu ngắn lôi thôi của mình, nhéo nhéo gương mặt tiều tụy, nhất thời hiểu được tâm tình đối phương, ngoài xấu hổ ngại ngùng thì cũng có hơi vui vui, “Hê, tôi vốn là như thế. Nếu anh không chịu nổi thì mau thả tôi đi đê.”

Hai mắt ông La như tối sầm lại, phải vịn ba toong mới đứng vững được.

An Miên trốn trong đống giấy nhỏ, lén nhìn trộm hai người, cậu cảm thấy gia đình mình phức tạp lạ thường.

Chú thích một chút:

1 Progesterone: là hormone sinh dục nữ, được sản xuất chủ yếu ở buồng trứng sau khi rụng trứng xảy ra. Đây là hormone quan trọng trong việc duy trì chu kỳ kinh nguyệt và đặc biệt là chuẩn bị cho quá trình mang thai ở người phụ nữ (theo Vinmec.com).

Editor có lời muốn nói: Mới đầu đọc đến đoạn An Lạc Tân là mẹ An Miên tui cũng shocku lắm. Nhưng nếu như thế thì mọi khúc mắc đều có lời giải đáp, An Lạc Tân là người lớn, hơn nữa lại không tự tin vì bản thân là người lưỡng tính, ổng cho rằng mình khác người nên nghĩ nhiều, lo được lo mất. Sau khi niềm vui làm mẹ qua đi, cuối cùng cũng trở thành đàn ông như mình vẫn nghĩ thì lại không dám đối mặt với đứa con mình sinh ra, phần vì làm gì có người đàn ông nào sinh con, phần vì sợ An Miên ghét bỏ, chê bai, thậm chí ghê tởm vì chui ra từ bụng một tên đàn ông. Nói chung tuổi thơ An Miên bất hạnh là do ổng overthinking với sợ hãi á. Tui nghĩ ổng sợ nếu có ngày An Miên trở nên giống những gì ổng nghĩ thì ổng không nỡ nên nhân lúc tình cảm chưa sâu đậm cắt luôn cho rồi, hơn nữa cũng có thể là ổng sợ m.n mà biết An Miên do ổng sinh thì sẽ bị xa lánh bắt nạt, hắt hủi này kia. Cơ mà ai ngờ ẻm tự ti quá nên có không để lộ thì cũng không ai chơi chung với ẻm. Người giỏi quá thường hơi mát hay sao á, ẻm dồn hết vào IQ rồi nên đôi khi EQ hơi nhấp nháy, từ đầu đến cuối ẻm chỉ mong mình được chào đời trong niềm vui sướng của cha mẹ như những người bạn khác mà thôi chứ ẻm không hiểu được tâm trạng phức tạp của An Lạc Tân đâu. Tóm lại cách An Lạc Tân làm ngày trước là sai, không bênh được, nhưng tui có thể hiểu là khi sinh con ra ổng cũng vui lắm, chỉ là không biết cách đối mặt với đứa nhỏ thế nào, tạo ra sai lầm.

Về phần ông La thì… ờm… kể ra cũng đáng thương, tưởng mùa xuân thứ hai tới, ai ngờ người ta mê tiền của mình hơn mình, nhớ thương mãi, đến lúc gặp lại thì “ánh trăng sáng” trông hơi đầu đường xó chợ tí…
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (66)
Chương 1: Chương 1: Khởi đầu mọi chuyện. Chương 2: Chương 2: Phòng ngủ này rộng thật đấy! Chương 3: Chương 3: Nhóc xấu xa Chương 4: Chương 4: Ướp nhẹp Chương 5: Chương 5: Người nhà Chương 6: Chương 6: Lão khốn nạn. Chương 7: Chương 7: Còn sống Chương 8: Chương 8: Yếu đuối. Chương 9: Chương 9: Vị thần tối cao Chương 10: Chương 10: Hạt Nhỏ. Chương 11: Chương 11: Ghen. Chương 12: Chương 12: Trường Trung học Tinh Anh Số 1. Chương 13: Chương 13: Xử lý. Chương 14: Chương 14: Đầu tư. Chương 15: Chương 15: Dung Tỉnh yêu sạch sẽ. Chương 16: Chương 16: Mua nhà Chương 17: Chương 17: Nhà mới. Chương 18: Chương 18: Tắm rửa. Chương 19: Chương 19: Làm việc. Chương 20: Chương 20: Liên lạc qua điện thoại. Chương 21: Chương 21: Thính xong chạy! Chương 22: Chương 22: Bạn học. Chương 23: Chương 23: Mộc thần* ước nguyện. Chương 24: Chương 24: Hạng nhất. Chương 25: Chương 25: Lộ rồi. Chương 26: Chương 26: Đón nhận Chương 27: Chương 27: Tỉnh lại. Chương 28: Chương 28: Tỉ mỉ quan sát Chương 29: Chương 29: Chuyện yêu đương. Chương 30: Chương 30: Đáng khinh Chương 31: Chương 31: Thay thế Chương 32: Chương 32: Bé Dung Tỉnh Chương 33: Chương 33: Nhà An Miên Chương 34: Chương 34: Bức ảnh Chương 35: Chương 35: Ngủ ngon Chương 36: Chương 36: Cuộc phiêu lưu của Dung Tỉnh Chương 37: Chương 37: Bạn cùng lớp Chương 38: Chương 38: Phòng 303 Chương 39: Chương 39: Cố sự* và sự cố (Câu chuyện và sự cố) Chương 40: Chương 40: Thẳng thắn thừa nhận Chương 41: Chương 41: Hợp tình hợp lí Chương 42: Chương 42: Sóng gió tứ phương Chương 43: Chương 43: Sự tức giận của Dung Tỉnh Chương 44: Chương 44: Truy xét Chương 45: Chương 45: Đón về Chương 46: Chương 46: Ra tay Chương 47: Chương 47: Là bà Chương 48: Chương 48: Ngoài dự liệu Chương 49: Chương 49: Yêu và hận Chương 50: Chương 50: Người nhà họ La Chương 51: Chương 51: Trao đổi Chương 52: Chương 52: An Lạc Chương 53: Chương 53: Nghi vấn Chương 54: Chương 54: Phân tích Chương 55: Chương 55: Kết cục đã định Chương 56: Chương 56: Đối mặt Chương 57: Chương 57: Đối thoại trực tiếp. Chương 58: Chương 58: Giảng hòa Chương 59: Chương 59: Chuyện xưa cũ Chương 60: Chương 60: Con đường mới. Chương 61: Chương 61: Thời gian kéo dài Chương 62: Chương 62: Không phải xem mắt Chương 63: Chương 63: Phiến lá thứ bảy Chương 64: Chương 64: Tối qua đã xảy ra chuyện gì? Chương 65: Chương 65: Tình cuối Chương 66: Chương 66: Kết thúc.