Chương 58: Cũng vì người mà phấn đấu quên mình
Chương 58: Cũng vì người mà phấn đấu quên mình
Con ngựa vụt đi như không muốn sống nữa, cây cối xung quanh thì càng ngày càng dày đặc.
Có mấy lần, một nhánh cây từ đâu đó đột ngột chĩa ra, Tề Nhan nhanh mắt giơ tay che đầu cho Nam Cung Tĩnh Nữ, nhưng bản thân nàng lại không kịp tránh, hậu quả là bị nhánh cây đó quẹt vào mặt.
Nàng từ nhỏ lớn trên lưng ngựa, tuy nhiều năm không cưỡi ngựa nên có chút xa lạ, nhưng kinh nghiệm và trực giác chảy xuôi ở trong xương cốt khó có thể biến mất.
Nước mắt Nam Cung Tĩnh Nữ trào ra, đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được cái chết gần kề đến vậy.
Tề Nhan quay đầu lại nhìn một cái, phía sau đã không còn bóng dáng của thị vệ, nàng nói bên tai Nam Cung Tĩnh Nữ: "Điện hạ có tin ta không?"
Nam Cung Tĩnh Nữ nghẹn ngào đáp: "Ừm..."
"Nới lỏng chân đạp."
"Cái gì?"
"Nới lỏng chân đạp."
Nam Cung Tĩnh Nữ khóc thành tiếng: "Không được, bản cung không dám!"
Tề Nhan siết chặt vòng eo Nam Cung Tĩnh Nữ: "Thần sẽ ôm điện hạ, buông chân đạp ra."
Nam Cung Tĩnh Nữ siết chặt dây cương, nhắm mắt dựa vào lồng ngực Tề Nhan, từ từ nhấc chân ra khỏi bàn đạp.
Tề Nhan chạm đến hai chân nàng: "Điện hạ buông dây cương ra, ôm ta."
"Không, ta không dám!...Phụ hoàng cứu ta! Tề Nhan, xin ngươi đừng để ta buông ra, ta sợ."
"Ôm ta!"
Nam Cung Tĩnh Nữ buông dây cương, nàng ôm chặt lấy cánh tay Tề Nhan, dùng sức dựa vào lồng ngực Tề Nhan.
Tề Nhan nắm dây cương, quấn chặt hai vòng dây lên tay rồi dùng hết sức lực toàn thân ép xuống phía dưới, hai chân đồng thời kẹp lấy bụng ngựa.
Dây cương được nối với vị trí yếu ớt nhất của con ngựa, bị Tề Nhan kéo mạnh một cái, con ngựa vô cùng đau đớn, nó hét to rồi nhấc hai chân trước lên.
Chính là lúc này!
Tề Nhan buông dây cương và nhấc chân khỏi bàn đạp, hai tay ôm chặt Nam Cung Tĩnh Nữ, dựa vào sức ngựa nhấc lên mà ngã về phía sau.
Thảo nguyên vương tử Khất Nhan A Cổ Lạp hàng phục một con ngựa da hoẵng dễ như trở bàn tay, nhưng đối với thư sinh Vị Quốc Tề Nhan mà nói, đây lại là chuyện khó như lên trời.
Cả đời này, Tề Nhan chỉ mới cưỡi ngựa có hai lần, hơn nữa Nam Cung Tĩnh Nữ cũng chỉ mới học cưỡi ngựa, hai người tuyệt đối không có khả năng bình yên vô sự trước một con ngựa đang nổi điên.
Nơi này cây cối dày đặc, cứ tiếp tục chạy như vậy, dù không gặp phải mãnh thú thì cũng sẽ bị mấy nhánh cây thỉnh thoảng nhô ra quẹt trúng.
Tuy nhảy xuống lưng ngựa như vậy rất mạo hiểm, nhưng từ nhỏ Tề Nhan đã có thể giao tiếp với con ngựa, nàng biết dùng tư thế gì ngã xuống ngựa sẽ bị thương nhẹ nhất.
Lúc này, tốc độ của ngựa đã ở mức thấp nhất, vì thế nàng mượn lực của nó ngã về phía sau. Như vậy, con ngựa sẽ tiếp tục chạy về phía trước, tránh chuyện nó có thể giẫm lên các nàng.
Vóc người Nam Cung Tĩnh Nữ nhỏ nhắn, Tề Nhan dùng thân thể của mình che chở cho nàng, hẳn là sẽ không để nàng bị thương.
Khi Nam Cung Tĩnh Nữ hét lên, Tề Nhan đan hai tay cố định trước ngực Nam Cung Tĩnh Nữ, gối cằm lên vai nàng, dùng bả vai của mình ngăn không cho cổ nàng bị va chạm.
Nếu dùng tư thế này, Tề Nhan sẽ phải chống đỡ trọng lượng của Nam Cung Tĩnh Nữ, bản thân nhất định sẽ bị thương rất nặng.
Nhưng nàng vẫn không chùn bước, ôm chặt lấy người trong lòng...
Điện hạ, thần nhất định sẽ bảo vệ người an ổn sống đến cuối cùng.
Sau đó...
"A!"
Hai người chạm đất, Tề Nhan nỗ lực ngẩng đầu để tránh phần đầu bị thương.
Nam Cung Tĩnh Nữ nện thật mạnh lên ngực Tề Nhan, nàng đau đến nỗi trước mắt tối sầm, hai người sượt về phía sau một khoảng thật dài mới dừng lại.
Tề Nhan cắn chặt khớp hàm, siết chặt hai tay, cố định Nam Cung Tĩnh Nữ trong lồng ngực mình.
Nam Cung Tĩnh Nữ hoảng sợ ngất đi, mà Tề Nhan thì quay đầu nhìn thoáng hoàn cảnh xung quanh, nàng co quắp trên mặt đất, tứ chi mở rộng.
Sau lưng nàng nóng rát đau đớn, xương cốt cả người như muốn gãy hết.
Tề Nhan đau đớn không ngừng rít gào, thở hổn hển từng chút một.
Giống như những gì nàng dự đoán từ trước: Con ngựa cũng không quay đầu lại mà chạy sâu vào trong rừng.
Tiếng vó ngựa dần dần biến mất, đầu óc nàng cũng theo đó choáng váng.
Tề Nhan dùng sức cắn môi để giữ cho mình tỉnh táo, phải nằm trên mặt đất một lát mới khôi phục chút sức lực.
"Điện hạ?"
Tề Nhan bảo vệ gáy Nam Cung Tĩnh Nữ, nàng nghiêng người đặt Nam Cung Tĩnh Nữ trên mặt đất, tay nàng ấn lên cần cổ mảnh khảnh của đối phương, cẩn thận xem xét: Còn tốt.
Chỉ cần cổ không bị va chạm, lấy tư thế vừa rồi hẳn là Nam Cung Tĩnh Nữ sẽ không bị thương.
Tề Nhan lại xem xét hơi thở Nam Cung Tĩnh Nữ, lúc này mới hoàn toàn yên lòng.
Tề Nhan nằm nghỉ trong chốc lát, sau đó cố gắng ngồi ngay ngắn trên mặt đất, hoạt động cổ và bả vai: Vẫn chưa chịu nội thương.
Nàng chạm vào phía sau gáy, một vết màu nhạt đột nhiên xuất hiện trên bàn tay, hẳn là do lúc va chạm bị trầy xước.
Phía sau lưng đau đớn nóng rát, chắc chắn là sẽ để lại máu bầm.
Tề Nhan cúi đầu nhìn tay mình, giữa ngón cái và ngón trỏ bên tay trái có hai miệng vết thương còn rỉ máu, hẳn là khi đấu sức với con ngựa mới lưu lại...
Tĩnh tọa một lát, Tề Nhan chậm rãi đứng lên, hoạt động tay chân: Nàng hơi đau, nhưng cũng may không có bị thương gân cốt.
Tề Nhan than nhẹ một tiếng, như thế đã là vạn hạnh.
Nàng lại ngồi xuống đất, nhìn Nam Cung Tĩnh Nữ bên cạnh rồi cong cong khóe miệng.
Nàng nâng tay phủi đi mấy cành cây khô và cỏ dại trên tóc nàng ấy, lại xốc tay áo lên, dùng chỗ còn sạch sẽ xoa xoa khuôn mặt dơ như mèo của Nam Cung Tĩnh Nữ.
Tề Nhan giương mắt đánh giá hoàn cảnh xung quanh: Cây cối nơi ấy thô to mấy người ôm mới hết, rễ cây nổi lên mặt đất, trên đó còn bám đầy rêu xanh. Trên mặt đất thì được phủ một tầng lá khô dày, nhưng cũng nhờ vào chúng nó mà các nàng không có bị thương nặng.
Lòng Tề Nhan vô cùng lo lắng: Là trùng hợp sao?
Lấy một con ngựa được xưng là dịu ngoan, vì sao sẽ đột nhiên phát cuồng? Là con ngựa ăn nhầm cỏ độc, hay là có người muốn hại Nam Cung Tĩnh Nữ?
Mặt trời đã bắt đầu ngả về tây, Tề Nhan chạm tay lên cành khô để xem xét, nàng có thể cảm nhận rõ một luồng không khí ẩm ướt và lạnh lẽo.
Thời điểm này, tuy tuyết đọng đều đã tan, nhưng mặt đất vẫn còn hơi lạnh.
Nàng đi đến dưới một tàng cây, cởϊ áσ khoác trải ra mặt đất, sau đó bế Nam Cung Tĩnh Nữ đặt lên áo khoác của mình.
Sau đó, nàng nhặt một ít củi đốt ở xung quanh, xốc tầng lá rụng dày kia cho đến khi nhìn thấy mặt đất, đặt củi lên trên đó.
Trong một khu rừng lớn như vậy, muốn tìm được hai người cũng phải phí chút công phu. Toàn thân nàng đau nhức vô cùng, không thể cõng Nam Cung Tĩnh Nữ rời khỏi nơi này, la lên cũng sẽ khiến mãnh thú chạy đến.
Nàng chỉ có thể nhặt chút lá khô ẩm ướt thắp lửa trại, hy vọng binh lính có thể tìm đến đây. Hơn nữa, dã thú đều sợ lửa, làm vậy xem như một công đôi việc.
Tề Nhan xếp củi chồng lên nhau ở phía xa, lại phát hiện trên người không có thứ gì để đánh lửa. Vì thế nàng liền lần mò, s* s**ng lồng ngực Nam Cung Tĩnh Nữ...
Ngón tay nàng không cẩn thận chạm vào một chỗ nổi lên mềm mại, Tề Nhan giật mình: Theo bản năng thọc thọc.
Lúc này nàng mới nhớ ra: Trong thiên hạ này ngoại trừ nàng ra, ngực nữ tử đều nhô lên và mềm mại như vậy.
Trước kia khi cùng mẫu thân tắm rửa, nàng cũng đã thấy qua...
Tề Nhan hắng giọng, nàng đứng dậy nhặt một cái vỏ cây đã bị bong ra, lại đi tìm một nhánh cây khô vừa cỡ. Sau đó, nàng lại ngồi dưới tán cây, dựa vào thân cây nghỉ ngơi một lát, bắt đầu đánh lửa...
Nàng liên tục cho thêm mấy nhánh cây vào, bận việc gần nửa canh giờ, rốt cuộc thì lửa cũng nổi lên.
Tề Nhan cầm một nắm lá khô ném lên vỏ cây, đến khi lửa chảy ổn định rồi, nàng mới cẩn thận nâng vỏ cây đặt dưới đống củi.
Sau những tiếng "tách tách tách", lửa trại được đốt lên.
Tề Nhan mỏi mệt dựa vào thân cây, nhưng cơn đau phía sau lưng khiến nàng đau đớn đến cắn răng. Nàng nâng tay áo lau đi mồ hôi giữa trán.
Tề Nhan xốc đống lá rụng bên cạnh lên, cầm mấy chiếc lá khô còn mang hơi ẩm ném vào ngọn lửa, làn khói cuồn cuộn bắt đầu bốc lên...
"Khụ khụ khụ khụ." Nam Cung Tĩnh Nữ ho khan, chậm rãi mở mắt.
"Điện hạ tỉnh?"
Nam Cung Tĩnh Nữ đầu tiên là run lập cập: Nàng còn tưởng rằng mình chết chắc rồi!
Tề Nhan vậy mà ôm nàng nhảy xuống lưng ngựa!
"Ngươi cư nhiên..." Đồng tử Nam Cung Tĩnh Nữ co rụt lại: Nhìn thấy Tề Nhan dựa vào thân cây, dưới hốc mắt má trái một tấc là một vết thương quẹt ngang mặt, chảy máu loang lổ.
Vết thương ấy cắt ngang cánh mũi đến toàn bộ xương gò má, vết máu đã khô nhưng miệng vết thương vẫn có chút dữ tợn.
"Mặt ngươi..."
Tề Nhan giơ tay chạm lấy, bình tĩnh nói: "Có lẽ là không cẩn thận bị nhánh cây quẹt phải."
Lúc này, Nam Cung Tĩnh Nữ mới phát hiện dường như bản thân nàng cũng không có bị thương, ngược lại là Tề Nhan: Tóc tai hỗn độn, quần áo trên người đều rách nát.
Nàng nhớ lại, vào khoảnh khắc cuối cùng, Tề Nhan hộ mình ở trong lồng ngực...
Khi rơi xuống đất, hình như nàng ngã vào một lồng ngực mềm mại.
Nam Cung Tĩnh Nữ ngồi xổm bên cạnh Tề Nhan, cẩn thận nhìn kỹ mới phát hiện: Trên môi Tề Nhan hằn hai dấu răng rõ ràng, trên cằm còn có một vết thương, vết máu cũng đã khô.
Nàng không kìm lòng mà nâng tay, dò xét vết thương bên má trái Tề Nhan, nhưng đến khi gần trong gang tấc thì dừng lại, đầu ngón tay run rẩy rụt về: "Còn bị thương ở đâu? Để bản cung nhìn xem."
Tề Nhan tiếp tục ném lá cây ẩm vào đống lửa, dịu dàng nói: "Điện hạ cử động tay chân xem, có đau ở chỗ nào hay không?"
Nước mắt Nam Cung Tĩnh Nữ yên lặng trào ra: "Ngươi liều mình bảo vệ ta trong ngực, ta làm sao sẽ bị thương?"
Tề Nhan cong cong khóe miệng, nâng tay lau nước mắt cho Nam Cung Tĩnh Nữ: "Điện hạ không sao thì tốt rồi."
Nam Cung Tĩnh Nữ càng khóc nức nở, tầm mắt cũng bị nước mắt làm mờ đi: "Ngươi bị thương ở đâu? Nói cho ta..."
Tề Nhan nhìn chăm chú vào Nam Cung Tĩnh Nữ, ánh mắt như nước.
Khi nàng dứt khoát dùng thân thể của mình che chắn cho Nam Cung Tĩnh Nữ, nàng đột nhiên phát hiện lỗ trống sâu trong nội tâm của mình được lấp đầy.
Đối mặt với một thiếu nữ trong sáng như Nam Cung Tĩnh Nữ, không có bất cứ "kẻ ác" nào có thể làm việc ác mà không hề động dung.
Khi nàng phóng hỏa thiêu rụi cung điện của nàng ấy, nàng ấy lại nhớ đến người khởi xướng tất cả, mà nàng còn không quên tính kế nàng ấy thêm một lần nữa.
Mặc dù những áy náy đó cũng không thể lay động quyết tâm báo thù của Tề Nhan, nhưng nó lại khiến nàng không thể thản nhiên đối mặt với lương tâm của mình.
Đó là thứ lương tâm đã sớm chết đi cùng A Cổ Lạp...
Tuy Tề Nhan bị thương, nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Nàng sẽ tự mình đòi lại nợ máu mà Nam Cung gia thiếu thảo nguyên, nhưng nàng cũng không muốn nợ tình Nam Cung Tĩnh Nữ khi nàng gϊếŧ nàng ấy...
"Ngươi nói gì đi, có phải là bị thương ở đâu nữa rồi không? Không được gạt ta..."
Nam Cung Tĩnh Nữ thương tâm khóc lên: "Thực xin lỗi, bản cung không nên cậy mạnh, kỳ thật ta không có rành cưỡi ngựa..."
"Điện hạ ~."
Nam Cung Tĩnh Nữ khóc nức nở, mang theo giọng mũi dày đặc "ừm" một tiếng.
"Thần có chút lạnh."
"Ngươi chờ chút, để bản cung đi nhặt củi về."
Nam Cung Tĩnh Nữ lau nước mắt đứng lên, Tề Nhan lại giữ lấy góc áo của nàng: "Điện hạ."
"Hả?"
"Người ôm thần một cái được không?"
"...Được."
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden