Chương 579
"Vậy… đây là số của Yoo Si-hyuk mà cậu đã nói đến sao?"
Park Geon-ho nhướn một bên mày khi nhìn vào chiếc điện thoại lạ. Tôi cố nuốt tiếng thở dài và trả lời:
"Đúng vậy."
Chiếc điện thoại mà tôi nhận được từ người đàn ông, người dường như là thuộc hạ của Yoo Si-hyuk, và trên đó chỉ lưu duy nhất một số điện thoại.
(anh xây dựng sự nghiệp hơi nhanh anh ạ)
Ngay từ khi nhìn thấy, tôi đã biết đó là của Yoo Si-hyuk. Tuy nhiên, Kim Woo-jin, Kwon Jeong-han và Min Ah-rin, những người chứng kiến toàn bộ sự việc tại quán cà phê, lại không hiểu được và không khỏi tò mò.
Vì thế, tôi buộc phải trở về Hội Requiem và giải thích mọi chuyện đã xảy ra với các thành viên trong đội. Dĩ nhiên, trong lúc nghe tôi kể, ánh mắt sắc lạnh của họ chỉ càng làm bầu không khí thêm căng thẳng.
"Hmm, tôi đã nghĩ là hắn ta sẽ liên lạc sớm thôi."
Cheon Sa-yeon cầm đĩa bánh kem một cách tao nhã, dùng nĩa cắt một góc bánh và đưa lên miệng.
"Gửi thuộc hạ đến và đưa cho cậu một chiếc điện thoại đã chỉnh sửa ư? Thật là lạc hậu đến mức tôi muốn rơi nước mắt."
Yeon Seon-woo, người đang ngồi uống cà phê với vẻ mặt dửng dưng, buông một câu:
"Em không muốn đồng tình đâu, nhưng phải thừa nhận là đúng thật."
"……."
Tôi đã đưa cả Yeon Seon-woo theo sau khi rời quán cà phê, nhưng giờ không biết quyết định đó có đúng đắn không.
"Thời điểm này thật sự quá trùng hợp."
Kwon Jeong-han, người đang chăm chú nhìn chiếc điện thoại trong tay Park Geon-ho, nói với vẻ mặt không mấy dễ chịu.
"Chỉ vừa lúc chúng ta cần thông tin thì lại có một người làm việc bất hợp pháp tiếp cận."
"Hắn ta nghĩ rằng chúng ta cần sự giúp đỡ của mình, nên mới liên lạc. Suốt nửa năm không có tin tức gì, và giờ lại đột ngột xuất hiện."
"Có vẻ như tình hình của chúng ta đã bị lộ ra ngoài."
Khi nghe Cheon Sa-yeon giải thích, Ha Tae-heon nhíu mày và quay sang tôi.
"Han Yi-gyeol."
"Dạ?"
"Bỏ qua đi. Chúng ta vẫn có cách khác để lấy được thông tin."
"Ưm…"
Nhìn ánh mắt kiên quyết của Ha Tae-heon, tôi cười gượng và trả lời một cách thận trọng.
"Khụ, nhưng tôi đang định thử liên lạc với hắn ta."
"Cậu nghĩ chỉ gọi điện là đủ sao? Chắc chắn hắn ta sẽ yêu cầu gặp mặt."
"Vậy… thì gặp thôi."
Ngay khi tôi nói vậy, ánh mắt của mọi người trong phòng trở nên sắc bén hơn, và tôi cảm giác bầu không khí xung quanh như lạnh đi một chút.
"Anh nói thật chứ?"
Yeon Seon-woo đặt tách cà phê xuống và cau mày.
"Gặp hắn chỉ để rước thêm rắc rối? Giờ hắn cũng là một năng lực giả cấp SS rồi."
Tôi biết Yeon Seon-woo sẽ phản đối, và điều đó hoàn toàn dễ hiểu từ góc nhìn của cậu ấy.
Park Geon-ho, người đang ngồi khoanh tay, gật đầu đồng tình với ý kiến của Yeon Seon-woo.
"Đúng vậy. Sao không nghe theo ý kiến chuyên gia đi?"
"Yeon Seon-woo là chuyên gia từ bao giờ vậy?"
"Cậu ta học cùng thế giới với Yoo Si-hyuk. Cả hai còn là đối thủ nữa."
Đối thủ? Nghe thật nực cười.
"Nếu nói vậy, tôi mới là người hiểu rõ Yoo Si-hyuk hơn chứ."
"À, OK, chuyên gia về Yoo Si-hyuk, Han Yi-gyeol."
Park Geon-ho cầm nĩa lên như thể đó là một chiếc micro, dí về phía tôi và hỏi:
"Vậy cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra khi cậu gặp Yoo Si-hyuk?"
"Ha ha… tôi sẽ hỏi thăm xem hắn ta có khỏe không…"
"Cậu không giỏi nói dối chút nào đâu."
"Anh hỏi làm gì nếu đã không định nghe?"
Tôi nhìn chằm chằm vào Park Geon-ho, người đang cười khẩy, và hắng giọng.
"Tôi không gặp hắn ta mà không có lý do đâu. Đây là một cơ hội tốt."
Suốt nửa năm qua, tôi không biết Yoo Si-hyuk đã làm gì hay ở đâu. Nhưng tôi tin rằng hắn ta luôn có thông tin chính xác. Yoo Si-hyuk từ lâu đã nổi tiếng với khả năng nắm bắt thông tin cực kỳ xuất sắc.
'Hyde cần ba ngày để tìm kiếm thông tin, và Woo Seo-hyuk vẫn chưa có gì đáng giá. Trong khi đó, nếu gặp Yoo Si-hyuk ngay hôm nay, tôi có thể có thông tin trong một ngày, hoặc thậm chí ngay lập tức qua chiếc điện thoại này.'
Dù khả năng nhận được thông tin qua điện thoại là thấp, nhưng tôi vẫn phải nói để thuyết phục họ.
"Dù sao thì, hắn ta cũng đã đến đây vì tôi, và tôi không thể bỏ qua chuyện này."
Khi nói đến đó, tôi chợt nhớ lại lần gặp gỡ Yoo Si-hyuk trên sân thượng của tòa Dice.
"Tôi cũng có vài chuyện cần nói riêng với hắn."
Yoo Si-hyuk không phải kiểu người sẽ kiên nhẫn chờ đợi. Tôi không có ý định để hắn ta làm theo ý mình mãi.
"Ý tôi là… trước hết, chúng ta thử gọi điện xem sao."
Dù có thể nhắn tin, nhưng tôi biết Yoo Si-hyuk sẽ không bao giờ trả lời tin nhắn.
Ngay khi tôi quyết định và cầm điện thoại lên để gọi, thì…
Rrrrrr!
Chiếc điện thoại rung lên và thông báo có tin nhắn mới.
"…Tin nhắn từ Yoo Si-hyuk?"
Tôi vừa cảm thấy nực cười, vừa hơi hụt hẫng. Mở tin nhắn ra, tôi xem nội dung mà hắn ta vừa gửi.
****
“Đây có phải là nơi đó không?”
“Vâng.”
Nghe câu hỏi bình thản từ Woo Seo-hyuk, tôi ngước nhìn lên với cảm giác không thoải mái.
Dưới bầu trời đang chuyển dần về chiều tà, một tòa nhà nhỏ nằm đơn độc hiện ra trước mắt. Đó là một khu nhà thương mại cũ kỹ, có vẻ như đã hơn 30 năm tuổi, với tất cả các đèn đều tắt và không có dấu hiệu của sự sống.
Nếu không nhờ hai người đàn ông to lớn đứng gác ở cửa, tôi có lẽ đã nghĩ rằng mình đến nhầm chỗ.
Có vẻ họ đã được thông báo về sự xuất hiện của chúng tôi, vì từ bên trong cánh cửa, một năng lực giả khác bước ra. Người này có thân hình cao lớn hơn hẳn hai người gác cửa, và tôi nhận ra anh ta là người đàn ông tôi đã gặp ở quán cà phê.
“Anh muốn vào chứ?”
Người đàn ông dừng lại trước mặt tôi, với khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, hỏi.
Khi nhìn gần, thân hình to lớn của anh ta càng thêm rõ rệt. Dù Woo Seo-hyuk vốn đã thuộc loại cao lớn nhờ là một năng lực giả biến hình, nhưng người này có thể so sánh với anh ấy.
Tôi trao đổi ánh mắt với Woo Seo-hyuk trước khi trả lời.
“Tôi sẽ vào.”
“Mời theo tôi.”
Người đàn ông quay đi và dẫn chúng tôi vào tòa nhà.
Chúng tôi bước qua hai người gác cửa, tiến vào bên trong. Không khí đặc trưng của một tòa nhà cũ và hành lang tối om lập tức tràn ngập khứu giác tôi.
Khi đi xuống tầng hầm, một cánh cửa sắt màu xám xuất hiện. Cánh cửa cũ kỹ rít lên một âm thanh kim loại khó chịu khi mở ra, để lộ một căn phòng sáng sủa hơn hẳn hành lang bên ngoài.
“Cái này là…”
Bên trong, tôi ngạc nhiên khi thấy một thiết bị cơ khí phức tạp được lắp đặt. Thấy vẻ bối rối của tôi, Woo Seo-hyuk giải thích khẽ:
“Đây là thiết bị dịch chuyển không gian.”
“Dịch chuyển không gian…”
“Giống với loại thiết bị chúng ta từng dùng để đến Mỹ, nơi Hội Athena đặt trụ sở. Chỉ là lần này…”
“Đây là thiết bị dành cho một người.”
Người đàn ông ngắt lời Woo Seo-hyuk, với một giọng nói bình thản.
“Thiết bị này chỉ có thể sử dụng một mình.”
Người đàn ông nhìn tôi với ánh mắt như muốn hỏi tôi sẽ làm gì, khiến tôi âm thầm thở dài.
‘Quả nhiên là như vậy.’
Ngay từ lúc họ dễ dàng đưa cho tôi địa chỉ, tôi đã đoán ra điều này. Nhưng việc họ lắp đặt cả một thiết bị dịch chuyển ở đây thực sự khiến tôi bất ngờ.
‘Chỉ mới đến đây nửa năm, mà sao Yoo Si-hyuk có thể tìm ra và lắp đặt thứ này chứ?’
Dù tòa nhà này cũ kỹ và nằm ở nơi hẻo lánh, nhưng không phải nơi ẩn dật tuyệt đối. Bất kỳ ai cũng có thể đến đây. Tuy nhiên, với thiết bị dịch chuyển như vậy, bất cứ ai muốn gặp Yoo Si-hyuk đều phải đi một mình.
Ngay cả nếu kẻ thù của hắn ta tìm đến và vượt qua đội bảo vệ, họ cũng buộc phải đối mặt với sự giới hạn của thiết bị này. Đúng là phong cách của Yoo Si-hyuk.
‘Nếu vậy thì mình chỉ có thể đi một mình.’
Nhìn dáng vẻ của người đàn ông, rõ ràng Woo Seo-hyuk sẽ không được phép đi cùng tôi. Tốt hơn hết là không gây ra bất kỳ xung đột không cần thiết nào.
Tôi quay sang Woo Seo-hyuk với chút áy náy.
“Tôi sẽ đi. Anh ở lại đây nhé, Woo Seo-hyuk.”
“Tôi sẽ chờ ở đây.”
“Tôi chỉ nói chuyện một chút rồi quay lại ngay, sẽ không lâu đâu. Nếu sau hai giờ mà tôi vẫn chưa trở về, anh hãy trở về Hội trước. Hiểu chứ?”
“Vâng.”
Rút kinh nghiệm từ lời chỉ trích của Yeon Seon-woo lần trước về việc bị giam giữ, tôi đã chuẩn bị sẵn phương án đề phòng. Nếu Yoo Si-hyuk thực sự định giam tôi, Elohim chắc chắn sẽ đến để đưa tôi ra ngoài.
Dù tôi không có thời gian xác nhận điều này, nhưng tôi tin rằng Elohim luôn quan sát tất cả và sẽ không để điều đó xảy ra.
Sau khi chào tạm biệt Woo Seo-hyuk, tôi bước lên thiết bị dịch chuyển. Ngay lập tức, thiết bị bắt đầu hoạt động. Âm thanh ầm ầm vang lên khi mặt đất rung chuyển và ánh sáng xanh bao trùm tầm nhìn của tôi.
Khi ánh sáng xanh dần tan biến, tôi bị một cơn chóng mặt dữ dội tấn công.
“Ư….”
Cố giữ thăng bằng, tôi cảm thấy chân mình chao đảo và cả cơ thể lảo đảo. Đúng lúc đó, một lực mạnh kéo tôi đi, hai tay bị trói chặt lại.
“Hự… Ưgh!”
Tôi phản ứng theo bản năng, định sử dụng năng lực gió, nhưng ngay lập tức một cơ thể quen thuộc đỡ lấy tôi.
Hương nước hoa quen thuộc thoảng qua, và tôi nhận ra vũ khí đang trói chặt cổ tay mình. Đó là những sợi dây mảnh như dây câu, được làm từ bạc, ánh lên một màu trắng bạc rực rỡ.
Chỉ có một người có thể điều khiển bạc thành thạo đến mức này. Tôi cắn chặt môi.
“…Yoo Si-hyuk.”
“Phải.”
Tôi thì thầm một cách thận trọng, và ngay lập tức, Yoo Si-hyuk – người đang ôm chặt tôi từ phía sau – đặt một nụ hôn lên gáy tôi.