Chương 579: Nhà Cũ Của Cố Gia
Tài sản của hai gia tộc lớn đều ở trong tay ông bà ngoại.
Nhà cũ của Cố gia rất rộng, không đơn giản là căn biệt thự như trong phim truyền hình, nhà lầu, còn giống y như trang viên nhỏ.
Sau khi tiến vào cửa có thể lái xe vào, có vườn hoa, núi giả, suối phun…Cố Thanh Thanh sợ ngây người!
Cô hoàn toàn không nghĩ tới vậy mà rộng như thế.
Cô còn tưởng là nhà lầu có biệt thự nhỏ kèm theo sân vườn, ai biết lại rộng như thế!
Đã có thể lấy được nơi này về, xem ra Lục Hướng Dương nói cái gì mà nể mặt cô chắc chắn là giả, Lục gia chắc chắn đã bỏ không ít lực ở phía sau.Bởi vì phía trên đã nói, cho nên đối phương không thể không chuyển ra.
Nhà đầu tiên là nhà cũ của Cố gia năm đó, cũng chính là nhà cả nhà ông bà ngoại ở trước khi ra nước ngoài.
Bà ngoại của Cố Thanh Thanh họ Cố, ông ngoại họ Mạnh.
Hai nhà đều là gia tộc có uy tín danh dự ở Thượng Hải, còn là thế giao, chẳng qua sau này nhân khẩu điêu tàn, trước mắt ở Thượng Hải hai nhà không có trực hệ nào.Thời đại này nhà khan hiếm, nhiều người như vậy phải sắp xếp chỗ ở một lần nữa, có thể nghĩ tới sẽ khó khăn cỡ nào.Nhà lầu tốt như vậy, ai nỡ dọn ra ngoài?Đặc biệt là thấy cô gái nhỏ như Cố Thanh Thanh, tức giận nhìn chằm chằm, nhìn dáng vẻ thực sự không tình nguyện dọn đi.Nhưng mà Cố Thanh Thanh coi như không thấy, nhà ở tốt như vậy có biểu cảm đó quá bình thường.Lầu chính vốn rất rộng phía giữa lại thêm ngăn cách, bị ngăn cách thành hai nhà ở.
Nơi này là nơi bà ấy lớn lên, là tâm huyết của người Cố gia.Nhà ở này cũng không lâu lắm, là cha mẹ bà Cố xây, năm đó xây chỉ tốn 3-4 năm, sau đó trang trí rất nhiều năm.Đến nay bà Cố vẫn còn nhớ rõ khi còn nhỏ lần đầu tiên mình dọn vào ở nơi này, bà ấy vô cùng vui vẻ!Cố Thanh Thanh an ủi bà ấy:“Không có biện pháp, thời đại yêu cầu như thế, nhưng mà kết cấu chủ thể của nhà vẫn còn, chúng ta tốn chút thời gian sẽ sửa lại về dáng vẻ ban đầu.”Bà ngoại nhìn từ trên xuống dưới căn nhà một lần, trong lòng vẫn tính là hài lòng.“Kết cấu tổng thể không bị thay đổi, tuy có một ít ngăn cách nhưng không ảnh hưởng lớn lắm, dỡ xuống là được. Thanh Thanh, sau này nhà ở này là của cháu, bà ngoại cũng mặc kệ, cháu thích sửa kiểu gì thì tự mình sửa!”Bà ngoại rất cảm ơn ông ngoại làm bạn bên mình nhiều năm như thế.
“Ông ngoại cháu ở bên bà nhiều năm như vậy, giúp Cố gia không ít việc. Sau khi ông ấy kết hôn với bà vẫn luôn ở Cố gia, sau này ông bà ra nước ngoài, mãi đến bây giờ mới trở về.”
“Ông ấy nhân nhượng bà cả đời, hiện giờ tới tuổi già bà nên ở chỗ ông ấy từng lớn lên mấy năm. Nhà cũ của Mạnh gia cũng không tính là nhỏ, nhưng nhà ở đó tương đối cũ, phong cách có lẽ người trẻ tuổi như các cháu sẽ không thích, chẳng qua đoạn đường rất tốt.”
“Ông bà ở nơi đó là được, nhà to này thì để cho cháu. Hiện giờ nhà ở khó khăn, nhiều hộ gia đình dọn ra khỏi nơi này như thế, đặt trong tay hai nhà tư bản già như ông bà cũng không tốt lắm, vẫn nên để trong tay cháu an toàn hơn.”“Hả?” Cố Thanh Thanh kinh ngạc: “Đây là nhà cũ của Cố gia mà! Bà cho cháu làm gì ạ? Bà ngoại, không phải bà nói năm đó mẹ cháu có nhà lầu nhỏ làm của hồi môn sao? Vậy bà cho cháu một nhà là được.”
Bà Cố lắc đầu:
“Nhà đó cũng là của cháu, nhà này cho cháu, sau này bà ngoại không định ở nơi này, bà muốn đến nhà cũ của Mạnh gia ở với ông ngoại cháu.”
Ông bà ở bên nhau cả đời, tình cảm rất tốt.Đuổi nhiều người rời đi như thế, mỗi nhà đều không phải người thường, đặt ở trong tay nhà tư bản như bọn họ, quan trọng là không có ai ở, không biết sẽ có bao nhiêu người cảm thấy không vui!
Nhưng mà tới tay Cố Thanh Thanh, thì tương đương với Lục gia, can đảm của người khác sẽ nhỏ đi nhiều.
Lần này có thể lấy về nhiều nhà ở như thế, hai ông bà đều biết rất rõ không có Lục gia tuyệt đối không làm được, đương nhiên sẽ chia cho Cố Thanh Thanh một ít.
Tới tay Cố Thanh Thanh, đương nhiên chẳng khác nào là Lục gia, giữa thân thích có tới có lui, sau này mới luôn giúp đỡ lẫn nhau.“Mấy năm nay cháu không ở bên cạnh ông bà, chưa từng tận hiếu, lấy nhiều tài sản như vậy cháu có chút không nói nổi.”