Chương 578
“Hyung!”
Từ xa, Yeon Seon-wooo vừa cười rạng rỡ vừa chạy về phía tôi. Mái tóc vàng nhạt khẽ đung đưa, hôm nay trông hệt như đôi tai của một chú cún con.
Cuối cùng, với Min Ah-rin, Kim Woo-jin, và Kwon Jeong-han đi cùng, tôi cũng đến được điểm hẹn mà Yeon Seon-woo chỉ định. Đứng nhìn cậu ấy đang chạy tới, tôi chỉ biết thở dài ngao ngán.
“Anh!”
Vẫn như mọi khi, Yeon Seon-woo lao tới định ôm chầm lấy tôi, nhưng tôi giữ vai cậu ấy lại để chặn đứng và thở dài.
Dù Yeon Seon-woo chỉ vừa đến gần, nhưng từ phía sau tôi đã cảm nhận được một luồng khí sắc bén. Đó là khí của Kim Woo-jin.
“Chào mọi người trước đã, Yeon Seon-woo.”
Yeon Seon-woo nheo mắt tỏ vẻ không hài lòng, nhưng miễn cưỡng cúi đầu chào các thành viên khác.
“Xin chào.”
“Lâu rồi không gặp, Seon-woo.”
“À, vâng. Chào chị.”
Min Ah-rin đáp lại một cách niềm nở, trong khi Kwon Jeong-han chỉ trả lời qua loa. Thấy Kim Woo-jin vẫn im lặng, tôi liền thúc giục cậu.
“Kim Woo-jin.”
“…Xin chào.”
Kim Woo-jin cũng cúi nhẹ đầu chào, với thái độ không mấy mặn mà. Hai người đứng đối diện nhau, tôi đứng giữa, ánh mắt của họ như phóng ra những tia lửa.
‘Đúng như mình nghĩ mà.’
Kim Woo-jin vốn không ưa người lạ, còn Yeon Seon-woo thì đặc biệt cảnh giác với cậu.
Bất cứ khi nào hai người gặp mặt, không khí luôn trở nên ngột ngạt.
Cả hai đều biết rằng cứ gặp nhau là không thoải mái, nhưng chẳng hiểu sao họ vẫn cố chấp bám theo nhau như vậy.
“Thôi, đừng mắt đối mắt giữa đường nữa, vào quán đi.”
Quán cà phê mà Yeon Seon-woo đề xuất nằm giữa tòa nhà Hội Requiem và Hội Jaina. Đây là một quán cà phê lớn mới mở năm ngoái, nổi tiếng với món bánh mì nướng hành lá.
‘Bánh mì mà lại cho hành lá vào sao? Vị sẽ thế nào nhỉ?’
Tôi không thể tưởng tượng nổi mùi vị của món này sẽ ra sao.
Dù vậy, có vẻ nó cũng ăn được, vì Min Ah-rin đứng ở quầy gọi một ly Americano và bánh mì nướng hành lá.
“Anh cũng sẽ gọi vani latte đúng không?”
Yeon Seon-woo, đứng bên trái tôi, quay sang hỏi với một nụ cười tươi, như thể đã sẵn sàng gọi đồ cho tôi.
Tôi định trả lời rằng không có ý định gọi món gì khác, nhưng Kim Woo-jin, đứng bên phải, lập tức chen vào.
“Han Yi-gyeol. Min Ah-rin bảo bánh kem ở đây cũng ngon lắm. Gọi một cái để anh với tôi cùng ăn đi.”
Nghe cũng không phải là ý tệ.
Tôi định gật đầu, nhưng từ phía sau, Kwon Jeong-han lên tiếng.
“Hyung, bánh kem dâu tây thì sao? Anh nói không thích bánh sô cô la vì ngọt quá mà.”
“Hả?”
“Hyung, bánh kem mocha thì thế nào? Vani latte đã ngọt rồi, nên ăn bánh kem đắng một chút thì sẽ cân bằng hơn đúng không?”
“Ờ, anh thì…”
“Anh ăn ngon bánh khoai lang tôi làm lần trước mà. Hay là gọi bánh khoai lang nhé?”
“Khoan đã…”
“Ồ, Yi-gyeol! Nếu gọi bánh kem, mình gọi thêm cả macarons đi. Em nhớ anh thích macarons mà!”
“……”
Tiếng ồn từ mọi phía khiến tôi không thể tập trung nổi.
Mới gặp Yeon Seon-woo chưa đầy 10 phút, mà cảm giác như tôi đã thức trắng hai đêm liên tiếp.
Những người vốn chẳng bao giờ quan tâm tôi gọi món gì, giờ lại thi nhau xen vào chỉ vì một người bắt đầu trước. Tất nhiên, Min Ah-rin thì chỉ phấn khích vì được ăn món tráng miệng mà thôi.
Tôi cố gắng gạt những gã to xác bên cạnh ra, lấy thẻ từ ví và đưa cho nhân viên. Cắn chặt răng, tôi gọi món một cách dứt khoát:
“Một ly latte vani đá, một bánh kem dâu, một bánh kem mocha, một bánh kem khoai lang, và thêm macarons.”
“Cứ thử bỏ thừa xem.”
Nhìn biểu cảm xụ mặt và ánh mắt áy náy của bọn họ, có vẻ cuối cùng họ cũng nhận ra mình đã hơi quá đà. Tôi nhận lại thẻ từ nhân viên, rồi đưa chuông báo rung cho Min Ah-rin trước khi định tìm chỗ ngồi.
Ngay khi vừa bước chân đi.
“…?”
Một bóng đen lớn bao phủ lên đầu tôi.
Ngạc nhiên, tôi ngẩng đầu lên và thấy một người đàn ông mặc vest đen với vóc dáng to lớn. Gương mặt lạnh lùng không cảm xúc của anh ta khiến tôi giật mình, vô thức lùi lại một bước.
Ngay lúc đó, Kim Woo-jin nhanh chóng bước tới đứng chắn trước tôi.
“Anh là ai?”
Dù Kim Woo-jin cố tình tỏ ra nguy hiểm, thậm chí nhe răng uy h**p, người đàn ông kia vẫn bình thản nhìn chằm chằm vào tôi mà không để ý gì đến cậu.
Cuộc đối đầu giữa hai người giữa quán cà phê thu hút sự chú ý của những người xung quanh, tạo ra tiếng xì xào. Tôi nheo mắt quan sát, cố hiểu chuyện gì đang xảy ra.
‘Gã này là ai? Rõ ràng anh ta không phải người bình thường.’
Dựa vào khí chất, tôi có thể đoán anh ta là một năng lực giả cấp cao hơn tôi hoặc Kim Woo-jin. Dù không đạt tới SS cấp như Yeon Seon-woo, nhưng có lẽ là S cấp – và S cấp không phải dạng năng lực giả mà bạn thường gặp trong một quán cà phê.
‘Gã này có mục đích gì khi tiếp cận mình?’
Tôi không thể loại trừ khả năng tồi tệ nhất: hắn ta có liên quan đến vụ việc ở trung tâm quản lý. Với suy nghĩ đó, tôi đặt tay lên cánh tay Kim Woo-jin để trấn an cậu.
Ngay lúc đó, người đàn ông lên tiếng:
“Han Yi-gyeol, năng lực giả.”
“Gì cơ?”
Tôi bất ngờ khi anh ta dùng một cách xưng hô kỳ lạ, rồi lấy từ túi áo ra một vật gì đó.
“Xin hãy nhận lấy.”
Thứ anh ta đưa ra là một chiếc điện thoại.
“…Ai gửi anh đến đây?”
“Cậu sẽ biết ngay khi nhận nó.”
Sau khi chắc chắn rằng đó chỉ là một chiếc điện thoại bình thường, không phải vật phẩm đặc biệt, tôi miễn cưỡng nhận lấy.
Người đàn ông lịch sự cúi đầu và rời đi ngay sau đó, như thể anh ta chỉ đến để thực hiện đúng một việc.
“Chuyện gì thế nhỉ?”
“Anh, mở ra xem thử đi.”
Yeon Seon-woo, vẫn đứng cạnh tôi và không hề lơ là cảnh giác, giục tôi kiểm tra. Tôi cẩn thận bật điện thoại lên. Sau vài giây khởi động, màn hình sáng lên.
Chiếc điện thoại không có ứng dụng nào khác ngoài chức năng nhắn tin và gọi điện. Có vẻ nó đã được chỉnh sửa để không dùng vào việc gì khác.
‘Khoan đã… chiếc điện thoại này…’
Nhận ra đây là một chiếc điện thoại đã qua chỉnh sửa, tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn.
Có thể nào…?
Cả cơ thể tôi căng thẳng. Tôi nuốt khan, chậm rãi mở danh sách cuộc gọi.
Chỉ có duy nhất một số được lưu. Tên của số đó là…
.