Chương 57
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển

Chương 57

Hạ Văn Nam ngủ thẳng một giấc đến sáng. Dạo này cậu toàn thức khuya dậy sớm, toàn bộ tâm trí đều dồn vào công việc nên ngủ không ngon giấc. Thế nhưng đêm qua cậu lại ngủ rất say, lúc tỉnh dậy còn ngơ ngác không biết tôi là ai, đây là đâu.

Sau đó cậu thấy Minh Lộ Xuyên đang nằm bên cạnh mình. 

Minh Lộ Xuyên đã tỉnh rồi, nhưng vẫn nằm trên giường không dậy, Hạ Văn Nam sợ hết hồn bật ngửa ra sau: “Sao anh lại ở đây?”

“Chẳng phải là do em mời tôi ngủ lại à?” Minh Lộ Xuyên ngồi dậy, chiếc chăn mềm mại đắp trên người trượt xuống, để lộ phần thân trên tr*n tr**.

“Thế à? Sao tôi không nhớ nhỉ.” Hạ Văn Nam bắt đầu giả ngu, nhưng thực ra đang hồi tưởng lại chuyện xảy ra tối hôm qua.

Kể từ khi ngủ với Minh Lộ Xuyên đêm đó, Hạ Văn Nam vẫn có thói quen ở chung phòng với Minh Lộ Xuyên, sáng sớm thức dậy nhìn thấy khuôn mặt của Minh Lộ Xuyên, trong lòng hắn vẫn có chút khó chịu.

Hạ Văn Nam vén chăn rời giường, nhặt bộ quần áo vắt bên cạnh giường rồi vội vàng mặc vào. 

“Làm gì vậy?” Minh Lộ Xuyên hỏi cậu.

Hạ Văn Nam nói: “Làm việc tiếp chứ gì nữa.”

“Tôi đã bảo hôm nay là thứ bảy mà.”

“Vậy thì sao?” Hạ Văn Nam đã kéo quần lên, dừng lại động tác nhìn Minh Lộ Xuyên. 

Minh Lộ Xuyên nói: “Em không cần nghỉ ngơi thì nhân viên của em cũng không cần nghỉ ngơi sao?”

Hạ Văn Nam có chút chần chừ. 

Minh Lộ Xuyên vén chăn lên, ngồi ở mép giường bắt đầu mặc quần áo, “Em thông báo với mọi người hôm nay sẽ tăng ca?” 

“Không có…” Hạ Văn Nam suy nghĩ một lúc, “Nhưng tôi cũng không nói hôm nay sẽ được nghỉ.”

Minh Lộ Xuyên nói: “Vậy em tự đi ra nhìn đi.” 

Hạ Văn Nam rời khỏi phòng làm việc, vội vàng đi đến bên ngoài phòng thí nghiệm, nhìn vào bên trong qua tấm cửa kính, quả nhiên không có bất kỳ người nào ở đó.

Minh Lộ Xuyên thong thả đi tới, đứng sau lưng Hạ Văn Nam.

Hạ Văn Nam cảm động: “Mọi người tự giác quá, tự giác để không bị tư bản bóc lột, rất tốt.”

Bởi vì hôm nay là cuối tuần nên nhà ăn công ty không nấu cơm, Hạ Văn Nam cùng Minh Lộ Xuyên đến một nhà hàng điểm tâm gần đó để ăn bữa sáng.

Nhà hàng điểm tâm vừa có sữa đậu nành bánh quẩy, vừa có sandwich và cà phê, nhìn qua ô cửa kính vẫn thấy được hơi nóng đang bốc lên. 

Minh Lộ Xuyên gọi sữa đậu nành và bánh quẩy, còn Hạ Văn Nam gọi một tô mì bò. Hai người ngồi đối diện nhau chờ bữa sáng.

Hạ Văn Nam chống nằm thất thần, tâm tư đều bay đến công việc mới hoàn thành được một nửa tối hôm qua.

Người phục vụ mang bữa sáng đến cho bọn họ, Hạ Văn Nam lơ đễnh nhìn tô mì to trước mặt, hồi lâu sau vẫn không nhúc nhích. Minh Lộ Xuyên cầm một đôi đũa lên, giúp cậu trộn đều tô mì, sau đó đưa đũa cho cậu, nói: “Mì sắp trương lên rồi.”

Hạ Văn Nam theo bản năng nhận lấy đôi đũa, một lúc sau mới hồi thần: “Gì cơ?”

Minh Lộ Xuyên hơi cau mày: “Tôi bảo em ăn mì đi.”

Hạ Văn Nam đáp: “Ò.” Hạ Văn Nam cúi đầu, gắp một đũa mì bò trong bát cho vào miệng mới, nhai hai ba miếng, cậu nhìn Minh Lộ Xuyên bóc một quả trứng trà rồi cho vào tô mì của cậu.

Hạ Văn Nam nhai một miếng mì trong miệng, chậm chạp ngẩng đầu lên, vừa nhai vừa nhìn Minh Lộ Xuyên.

Vẻ mặt Minh Lộ Xuyên vẫn rất bình tĩnh, sau khi bóc trứng trà cho Hạ Văn Nam thì hắn xé đôi bánh quẩy rồi ngâm vào chén sữa đậu nành.

Hạ Văn Nam nuốt hết miếng mì xuống, rút một tờ khăn giấy lau miệng, nhỏ giọng nói: “Sao tự nhiên anh đối tốt với tôi quá vậy, làm tôi thấy không quen.”

Minh Lộ Xuyên đưa mắt nhìn Hạ Văn Nam: “Có vấn đề gì? Không ăn thì đưa lại cho tôi.”

Hạ Văn Nam lọng cọng gắp quả trứng trà lên, định thả vào trong chén của Minh Lộ Xuyên, nhưng vừa đưa được một nửa đoạn đường, bỗng thấy sắc mặt Minh Lộ Xuyên có vẻ không ổn, cậu liền thu tay lại, cắn một miếng trứng rồi mới thả lại vào tô của mình, nói: “Thôi, để tôi ăn vậy.”

Minh Lộ Xuyên vẫn nhìn cậu bằng vẻ mặt lạnh lùng.

Hạ Văn Nam nghẹn miếng, nhấp một ngụm sữa trong cốc rồi nói: “Giận cái gì mà giận? Tôi chỉ không quen anh tự nhiên dịu dàng như vậy.”

“Vậy em muốn tôi đối xử với em thế nào?”

“Cứ như cũ đi.”

“Tức là mối quan hệ giữa chúng ta vẫn không có gì thay đổi?”

“Có thay đổi gì à?” Biểu tình của Hạ Văn Nam có chút bối rối.

Minh Lộ Xuyên lạnh lùng nói: “Tại sao đêm đó em lại tới tìm tôi?”

“Chẳng phải là muốn khôi phục trí nhớ sao?” Hạ Văn Nam nói, “Nhưng mà chưa thành công.” Dứt lời, đột nhiên cậu thấy hơi chột dạ, lén nhìn Minh Lộ Xuyên một cái. Thực ra cậu còn có một ý đồ là muốn pheromone của Minh Lộ Xuyên, hy vọng có thể tìm thêm cảm hứng về Suối Nước Thiền Viện. Ý tưởng này nảy ra trong đầu cậu khi cậu và Minh Lộ Xuyên còn ở dưới chân tòa nhà viện nghiên cứu xây bằng gạch đỏ. Cậu muốn lúc về nhà, Minh Lộ Xuyên phải giải phóng pheromone thật đậm đặc thêm một lần nữa, sau đó sẽ toàn tâm toàn ý cho việc nghiên cứu và phát triển loại nước hoa này.

Nhưng cậu không dám nói điều này với Minh Lộ Xuyên.

Sau lần đầu cảm thấy trải nghiệm rất tốt, cho nên mới xảy ra chuyện “mời gọi” tối hôm qua, dù sao cũng đã hơn nửa tháng rồi, cậu có hơi thèm cơ thể của Minh Lộ Xuyên.

“Không phải em nói, cho dù không khôi phục được trí nhớ thì em vẫn yêu tôi sao?” Giọng điệu của Minh Lộ Xuyên nghiêm túc đến lạnh lẽo.

Hạ Văn Nam nhỏ giọng: “Cái đó là tôi đang hỏi thôi mà?”

Cậu vừa dứt lời, đôi đũa của Minh Lộ Xuyên cũng nặng nề đặt lên bàn.

Không đợi đến khi Minh Lộ Xuyên tức giận thêm lần nữa, Hạ Văn Nam vội nói: “Đừng tức giận mà, tôi chỉ là…” Nói được một nửa thì dừng lại, bởi đột nhiên cậu thấy chiếc tivi treo tường của nhà hàng điểm tâm bắt đầu phát tin tức Lê Hân tham gia một đêm diễn nhạc múa.

Bữa tối hôm đó có quá nhiều chuyện xảy ra, bây giờ nhìn thấy Lê Hân, Hạ Văn Nam mới nhớ lại mối quan hệ mập mờ giữa cậu ta và Lộ Vấn Hành.

Chỗ ngồi của Minh Lộ Xuyên đưa lưng về phía chiếc tivi treo tường, hắn thấy tầm mắt của Hạ Văn Nam hướng sang chỗ khác thì quay đầu lại nhìn theo, tức khắc sắc mặt càng trở nên khó coi: “Coi cái gì đó?” 

Hạ Văn Nam mới hồi thần lại, đáp: “À, tôi không nghĩ Lê Hân còn biết hát.”

“Hát hay à?” Minh Lộ Xuyên hỏi.

Hạ Văn Nam nhỏ giọng đáp: “Thực ra thì không hay cho lắm.”

Bỗng nhiên Minh Lộ Xuyên đứng dậy, đi ra khỏi nhà hàng điểm tâm.

Hạ Văn Nam không thể không buông đũa xuống, vội vàng rời khỏi nhà hàng đuổi theo phía sau hắn: “Sao thế? Chưa ăn xong mà?”

Minh Lộ Xuyên chẳng nói chẳng rằng, đi thẳng đến chiếc xe ô tô mà lúc nãy bọn họ đỗ bên đường.

Hạ Văn Nam chạy lên hai bước đến phía sau lưng Minh Lộ Xuyên, kéo cánh tay của hắn: “Rốt cuộc anh bực bội cái gì vậy?”

Minh Lộ Xuyên mở cửa xe bằng tay còn lại, ngồi vào ghế lái.

Hạ Văn Nam đứng ở ngoài cửa xe, khom người nhìn hắn, đột nhiên não nhảy số, nói: “Tôi sẽ chịu trách nhiệm với anh mà!”

Động tác của Minh Lộ Xuyên khựng lại.

Hạ Văn Nam nhanh chóng đi vòng qua đầu xe, đi về phía cửa xe đối diện rồi ngồi vào ghế phụ. Cậu nhìn Minh Lộ Xuyên một cái, nghĩ thầm sao Minh Lộ Xuyên lại ngây thơ thế nhỉ, liền hỏi: “Tôi là lần đầu của anh hả?” 

Minh Lộ Xuyên không trả lời, trầm mặc khởi động xe.

Hạ Văn Nam lại hỏi: “Có phải từ trước đến giờ anh chỉ có một mình tôi?”

Lúc này, điện thoại di động của Minh Lộ Xuyên đột nhiên vang lên, hắn lấy điện thoại từ trong túi áo khoác ra, Hạ Văn Nam tranh thủ cơ hội lén nhìn, là một số lạ.

Minh Lộ Xuyên nhận điện thoại: “A lô?”

Hạ Văn Nam nhìn về phía nhà hàng điểm tâm, thấy người phục vụ đang dọn bữa sáng còn dang dở của bọn họ, cảm thấy hơi tiếc.

Bên Minh Lộ Xuyên mau chóng kết thúc cuộc trò chuyện, hắn nói với Hạ Văn Nam: “Xe của em sửa xong rồi.”

Hạ Văn Nam sửng sốt: “Ồ, hóa ra là tôi có xe hơi, nếu anh không nhắc thì tôi quên béng mất.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (124)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Ngoại truyện 01 Chương 109: Chương 109: Ngoại truyện 02 Chương 110: Chương 110: Ngoại truyện 03 Chương 111: Chương 111: Ngoại truyện 04 Chương 112: Chương 112: Ngoại truyện 05 Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 06 Chương 114: Chương 114: Ngoại truyện 07 Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện 08 Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện 09 Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện 10 Chương 118: Chương 118: Ngoại truyện 11 Chương 119: Chương 119: Ngoại truyện 12 Chương 120: Chương 120: Ngoại truyện 13 Chương 121: Chương 121: Ngoại truyện 14 Chương 122: Chương 122: Ngoại truyện 15 Chương 123: Chương 123: Ngoại truyện 16 Chương 124: Chương 124: Ngoại truyện 17 (Hết)