Chương 57
Ánh Trăng Sáng Nặng 100 Kí Lô

Chương 57

Một ngày trước Tết Đoan Ngọ, Phương Mãn dậy sớm để gói bánh ú.

Phương Mãn vững mãi một lòng tin rằng bánh ú nhà làm ngon như nhà làm, và bánh ú mặn là đỉnh của chóp!

Phương Mãn đeo khẩu trang đen, quấn tạp dề màu nâu nhạt, bắt đầu rửa sạch những chiếc lá tre to mẹ gã gửi lên rồi ngâm dưới bồn. Kế đó vo rồi một nồi gạo nếp Đông Bắc có hạt to tròn trắng mởn như trân châu, tiếp tục thái miếng thịt ba chỉ thành từng miếng to tầm hai đốt ngón tay, ướp nước tương đen và các gia vị khác.

Trong lúc đợi thịt ngấm, Phương Mãn bèn về phòng đánh thêm giấc nữa. Lúc tỉnh dậy xuống lầu thì thấy Khổng Khuyết đang ngồi uống một ly chất lỏng màu xanh lục không rõ là gì.

Phương Mãn tò mò hỏi: “Uống gì đấy Khuyết er?”

Khổng Khuyết mỉm cười, “Bữa sáng.”

Phương Mãn xít lại gần ngửi thử, thấy nước ép có mùi rau cải cộng với ức gà và mùi tanh khó giải thích.

Phương Mãn nhăn khuôn mặt phúng phính, ngửa người ra sau, tự hỏi thứ này mà cũng nuốt được à? Cơ mà sực nhớ ra Khổng Khuyết làm gì có vị giác, nên làm gì có ngon hay là không ngon.

Phương Mãn nói: “Anh định gói mấy cái bánh ú, muốn thử làm cùng không?”

Khổng Khuyết ngẫm nghĩ giây lát, cười đáp: “Được.”

Phương Mãn bày các nguyên liệu ra bàn, bắt đầu gấp lá tre thành hình phễu, cho lần lượt gạo nếp và thịt ba chỉ vào, ấn đều, gấp lại thành hình tam giác, bọc lại bằng một lá tre nữa rồi buộc chặt bằng dây dù nhỏ, thế là một chiếc bánh ú tam giác đẫy đà đã ra lò.

“Nhìn rõ chưa?” Phương Mãn hỏi.

Khổng Khuyết ngồi bên cạnh chăm chú quan sát nãy giờ, thấy Phương Mãn buộc chặt rồi ấn ngón tay chỉnh ba góc nhọn của bánh ú, cười nói: “Rõ rồi.”

Ba giờ sau, Khổng Khuyết từ bắt chước đã hoàn thành một cách siêu cấp vip pro.

Cái đầu tiên, hắn gói ra chiếc bánh ú ngũ sắc, với nhân là kẹo cứng vị cà phê mà mình luôn muốn ăn.

Phương Mãn tưởng bánh ú ngũ sắc đã đủ hoa hòe hoa sói rồi, ấy nhưng Khổng Khuyết lại một lần nữa đột phá trí tưởng tượng của gã, thay gạo nếp bằng bột năng rồi nhét đủ thứ trời ơi đất hỡi vào trong, còn cho cả lá vàng mỏng vô nữa.

Theo quan niệm của Khổng Khuyết thì ngon hay không không quan trọng, đẹp là được. Màu sắc tươi sáng và cầm chắc tay mới quyết định tất cả.

Phương Mãn sốc óc, vỗ vai Khổng Khuyết, cảm xúc trong lòng khó mà nói hết: “Cậu đúng là Lý Tử Thất trong lâu đài cổ!”

Bánh ú được bày lên bàn. Bánh ú của Khổng Khuyết là theo hệ sang chảnh, bánh ú ver thạch nhân vàng ròng nằm trên đĩa sứ. Còn bánh ú của Phương Mãn là hệ nhà quê, mấy chú ú na ú nần quê một cục nằm im trong chậu gốm.

Khổng Khuyết lột vỏ chiếc bánh ú ngũ sắc đầu tiên mất hai tiếng để gói. Chiếc bánh ú ướt át được bóc vỏ, lộ ra phần nhân còn sặc sỡ hơn cả mái đầu HKT hot một thời – ít nhất là đầu HKT người ta không có rắc lá vàng như này.

Khổng Khuyết tay cầm dao, tay cầm dĩa, trịnh trọng cắt mở chiếc bánh ú ngũ sắc. Lưỡi dao lướt qua bánh ú chia nó thành hai nửa dễ dàng.

Khổng Khuyết đẩy kính, tự hỏi, kẹo đâu mất rồi?

Khổng Khuyết lại cắt theo chiều ngang, nhưng vẫn không thấy kẹo.

Khổng Khuyết: Biến mùi khắm!

Phương Mãn ngửi thấy mùi Khổng Khuyết không ổn, khó hiểu hỏi: “Tìm gì đấy Khuyết er?”

Khổng Khuyết giương mắt, hoang mang hỏi: “Tôi nhớ có cho kẹo cà phê vào mà.”

Phương Mãn: “…”

Chốc sau, Phương Mãn phá lên cười hố hố như được mùa, sau đó lên mạng tìm video gấu mèo rửa kẹo bông gòn trong nước cho Khổng Khuyết xem.

Trong video, chú gấu mèo nhỏ đang cầm một cây kẹo bông gòn trắng, nhúng xuống nước để rửa, trong nháy mắt cây kẹo bông liền tan ra như tuyết, có mò thế nào cũng chỉ vớt được toàn nước.

Khổng Khuyết: “…”

Phương Mãn cười nắc nẻ: “Há há há cậu bị ngáo đá hả? Hay là vào rừng sống với gấu mèo đi…”

Rốt cuộc Khổng Khuyết cũng vỡ lẽ, rằng kẹo không chỉ tan trong miệng mà còn nóng chảy ở nhiệt độ cao.

Khổng Khuyết ngoảnh sang chộp lấy môi Phương Mãn, lưỡi xộc vào cuốn lấy lưỡi Phương Mãn, nghĩ thầm, thế là hết cười tôi.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (90)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90: Kết thúc