Chương 57: Vị trí phong thủy
Nói chuyện là một nghệ thuật, nhưng em Hổ rõ ràng không có tế bào nghệ thuật nào.
Vì tương lai của phòng gym B.T, Thành Việt Long quyết định sinh nhật năm nay sẽ tặng em Hổ cuốn "Nghệ thuật ngôn ngữ bán hàng" để nâng cao trình độ "võ mồm" cho cậu em đắc lực này.
Nhưng trước đó, cậu hy vọng em Hổ, người có tứ chi phát triển nhưng đầu óc đơn giản, nói ít đi một chút.
"Hổ này, nghe anh khuyên một câu, sau này đọc báo nhiều vào, nói ít thôi." Thành Việt Long vỗ vai em Hổ nói những lời thấm thía.
Em Hổ ngơ ngác nhìn cậu: "Anh Long, sao anh nói giống mẹ em thế?"
"Chắc tại anh giống mẹ cậu thật. Đi thôi, đi ăn cơm trước rồi đi xem mặt bằng." Thành Việt Long giục, phải tranh thủ thời gian.
Kế hoạch không đuổi kịp sự thay đổi, việc Bùi Kha bất ngờ được thăng chức khiến Thành Việt Long càng thêm lo lắng. Dù dạ dày mình không tốt, rất hợp ăn cơm mềm (bám váy/dựa dẫm), nhưng tình yêu không có vật chất thì chỉ như đĩa cát trước gió, cậu phải mở phòng gym B.T càng sớm càng tốt để đón đầu làn sóng giảm cân sau tết, kiếm một mớ!
Cậu dẫn em Hổ xuống hầm lấy xe, tạt vào quán Malatang Vương Rỗ vắng khách ăn qua loa bữa tối, rồi phi thẳng đến địa điểm Đại Ngưu giới thiệu trước đó.
Theo chỉ dẫn của bản đồ, chiếc Jetta đen từ từ dừng lại trước cổng một khu chợ.
Thành Việt Long: ...
Cậu nhíu mày xác nhận đi xác nhận lại mình không đi nhầm chỗ, rồi quay sang hỏi: "Đây là chỗ Đại Ngưu giới thiệu cho cậu đấy à? Chợ nông sản Bắc Kiều?"
Đại Ngưu tuy cầm tinh con trâu lại còn to như trâu, nhưng cũng không cần thiết phải đam mê chợ búa đến thế chứ.
"Đúng rồi anh Long." Em Hổ gật đầu lia lịa, "Chỗ này tiền thuê rẻ, người qua lại đông, đúng yêu cầu của anh còn gì."
Thành Việt Long nhìn các cụ ông cụ bà kéo xe đi chợ qua lại nườm nượp ngoài cửa sổ, thấm thía sâu sắc thế nào là già hóa dân số, không nhịn được nói: "Đông thì đông thật, nhưng cậu có dụ được các cụ tổ tông này vào phòng gym làm thẻ tập không?"
Với lại, ngần này tuổi rồi, các cụ tập gym để làm gì? Để xin ông trời cho sống thêm 500 năm nữa à?
Không ngờ em Hổ nghiêm túc đáp: "Mình có thể quảng cáo với con cái các cụ, bảo họ là đưa bố mẹ đến đây tập cho mệt, về nhà lăn ra ngủ, thế là đỡ rảnh rỗi xía vào chuyện của con cái."
Hóa ra chuyên gia hòa giải gia đình đang ở ngay bên cạnh tôi?!
Thành Việt Long sững sờ mất mấy giây mới tìm lại được giọng nói: "Cậu đúng là hiếu thảo thật đấy Hổ ạ, bố mẹ cho cậu đi học lấy kiến thức, cậu lại đưa bố mẹ đi tập gym cho đỡ lắm chuyện."
"Thật ra còn một lý do quan trọng nữa." Em Hổ hạ giọng, "Tập nhiều cơ bắp săn chắc, sau này hỏa táng cháy cho sạch, không làm phiền người khác, chuyện này em chỉ nói với người quen thôi đấy."
Thành Việt Long: ...
Thành Việt Long: "Khai thật đi, nhà cậu có ai làm trong nhà tang lễ đúng không."
"Có ông chú họ xa là Alpha làm trong đấy thật." Em Hổ thật thà, có gì nói nấy với anh Long, "Lần trước bà em mất cũng nhờ ông ấy giúp hỏa thiêu, mới kịp giờ lành đấy."
Nhưng anh Long đếch muốn nghe mấy chuyện này, cậu vuốt mặt nghiêm túc nói: "Hổ, tiền của người già không dễ kiếm đâu."
Bao nhiêu sản phẩm thực phẩm chức năng muốn moi tiền từ túi các cụ, nhưng họ quên mất một điều: gừng càng già càng cay.
Tặng gạo, tặng dầu, tặng trứng miễn phí thì các cụ chen chúc nhau đến nhận, nhưng hễ mở mồm quảng cáo bắt mua hàng là các cụ giả điếc ngay, chả nghe thấy gì cả.
"Bao nhiêu người đã ngã ngựa rồi, chúng ta phải rút kinh nghiệm xương máu." Thành Việt Long nhớ lại những gì mắt thấy tai nghe khi đi tập thể dục buổi sáng ở công viên, cảm thán: "Nói thật nhé, huấn luyện viên thể hình chưa chắc đã khỏe bằng mấy cụ ông cụ bà tập dưỡng sinh ở công viên mỗi sáng đâu."
Người ta toàn thiết đầu công xoay người trên đất, m*nh tr*n húc cây, treo ngược trên xà đơn gập bụng. Toàn là cao thủ võ lâm ẩn dật, không dùng tí 'công nghệ protein' (thực phẩm bổ sung/thuốc tăng cơ) nào.
Với thói quen ăn uống và áp lực cuộc sống hiện nay, mình sống được đến tuổi các cụ đã là thành công rồi, chứ đừng mơ khỏe mạnh như các cụ.
Thành Việt Long: "Hơn nữa cậu đừng quên, nhỡ các cụ đang tập mà xảy ra chuyện gì, anh em mình coi như làm không công cả đời."
Cái mặt bằng định cho thuê ở chợ nông sản Bắc Kiều này trước kia là quán trà, toàn các cụ ông cụ bà đến đánh bài, thở oxy cũng phải đánh.
Làm ăn đang ngon nghẻ mà ông chủ phải sang nhượng là vì có cụ bà ù ván bài to quá kích động đứng dậy, bài chưa kịp đẩy xuống thì tay đã rung như bị điện giật, rời sòng bài lên thẳng bàn mổ.
"Người còn sống là may mắn, nhỡ không qua khỏi lăn đùng ra đấy, lúc đấy mình không những phải đền tiền mà có khi còn phải ngồi tù." Thành Việt Long nghiêm túc cảnh báo.
Hổ nghe thấy mức độ nghiêm trọng vượt quá tưởng tượng, vội lấy điện thoại ra: "Em phải phê bình anh Đại Ngưu ngay, tìm cái chỗ quái quỷ gì thế không biết."
Thành Việt Long bảo nhắc nhở vài câu là được, chắc Đại Ngưu giới thiệu chỗ này vì liên quan đến công việc hiện tại, chợ búa cũng là nơi "cao thủ ẩn mình", rất hợp để đi đòi nợ.
Địa điểm đầu tiên bị loại thẳng cẳng, hai người tiếp tục đến địa điểm tiếp theo.
"Chỗ này chắc chắn uy tín." Em Hổ cam đoan với Thành Việt Long, "Quán bar của bạn em từng mở ở đây, làm ăn cũng được, nhưng nó theo người yêu chuyển sang thành phố khác sống nên chỗ này đang trống."
Thành Việt Long nghe nói là do em Hổ chọn thì lại càng lo hơn, đúng như dự đoán, chưa đến nơi đã thấy cảnh tượng quen thuộc, như thể ngày hôm qua và hôm nay đang chiếu song song.
Đây chẳng phải bệnh viện chỗ Bùi Nam làm việc sao!
Thành Việt Long đỗ xe bên đường, hạ kính xuống, nhìn bệnh viện đối diện đèn đuốc sáng trưng dù trời đã tối muộn, hiếm khi châm một điếu thuốc, rít một hơi nhả khói rồi hỏi: "Hổ, cậu có thật sự muốn mở phòng gym không đấy?"
"Muốn chứ anh Long." Em Hổ nói ngay, "Anh xem, ngay cạnh bệnh viện, nhỡ học viên chấn thương thì phi sang bên đường là vào viện luôn, không trễ nải thời gian điều trị."
Thành Việt Long u ám hỏi: "Thế cậu nghĩ ai sẽ đến đây làm thẻ tập? Bệnh nhân à?"
"Bác sĩ." Em Hổ nắm tay chắc nịch, "Bác sĩ tuy lương cao nhưng nghề nghiệp rủi ro cao, nhỡ gặp bệnh nhân quấy rối, người có tập luyện tự vệ cũng tốt hơn."
Thành Việt Long chỉ cho cậu ta con đường sáng: "Sao cậu không vào bệnh viện làm bảo vệ luôn đi, khỏi cần hướng dẫn bác sĩ tập tành gì, cậu trực tiếp ra tay bảo kê, xem đứa nào dám ho he."
Đang lúc cậu suy nghĩ xem đã đến đây rồi có nên đăng ký cho Hổ khám khoa thần kinh không, thì cửa kính xe bị gõ.
Mùa đông, chập choạng tối, ngoài cửa xe, Thành Việt Long ngẩng đầu lên thấy Bùi Nam mặt lạnh tanh đang đứng đợi. Anh ta vội nhìn trái nhìn phải nhìn trước nhìn sau, xác định nhân vật quan trọng Khúc Hầu không có mặt mới thở phào nhẹ nhõm.
Nếu hai người cùng xuất hiện, lúc này chắc anh ta đỡ không nổi.
"Tôi đã bảo biển số xe này quen quen mà, đúng là không nhìn nhầm." Bùi Nam cúi xuống nhìn vào ghế phụ thấy không phải Bùi Kha thì ngớ người, cau mày hỏi: "Đây là ai?"
Thành Việt Long vội giới thiệu: "Đây là Hổ, bạn tôi, cũng là huấn luyện viên thể hình. Còn đây là anh trai của anh Bùi, bác sĩ bệnh viện số 1."
Em Hổ nghe là anh trai Bùi Kha, lập tức nghiêm chỉnh chào: "Chào anh Bùi lớn."
Bùi Nam gật đầu hỏi: "Bùi Kha đâu? Sao hôm nay không đi cùng cậu."
Biết Bùi Kha đi liên hoan bộ phận và chủ động cho Thành Việt Long mượn xe, Bùi Nam gật đầu: "Hóa ra là thế, nhưng cậu nhớ nhắc nó uống ít rượu thôi. Có lần nó uống say về nhà quậy phá, đấm tôi tím cả mắt đấy."
Tuy Bùi Nam nghĩ thằng em trai mượn rượu trả thù, nhưng cũng chứng tỏ rượu vào gan người to ra, sức chiến đấu của Bùi Kha khi say không thể xem thường.
"Tôi biết rồi anh Nam." Thành Việt Long thấy Bùi Nam vẫn đứng đó chưa đi, chủ động hỏi: "Anh Nam giờ về nhà à? Lên xe tôi đưa anh về."
Bùi Nam đợi mãi câu này vì bắt xe không được, liền mở cửa ngồi vào ghế sau: "Thế phiền cậu nhé, nhưng không về nhà tôi, đưa tôi đến cửa hàng hoa quả nhà Khúc Hầu."
Thành Việt Long: ...
Bị lột mặt nạ rồi là không thèm diễn nữa hả!
Vì thương Bùi Kha nên Thành Việt Long muốn nhổ trụi mấy cọng tóc còn lại của Bùi Nam, nhưng vì lợi ích bản thân, cậu chọn bật định vị lên đường ngay.
Thấy Thành Việt Long im lặng không hỏi han gì, Bùi Nam thầm khen cậu chàng này biết điều, biết tối nay họ đi xem mặt bằng liền chủ động nói: "Quán bar kia tôi biết, trước đây đồng nghiệp mời đến uống rượu rồi."
"Anh Bùi lớn thấy thế nào? Không khí ổn chứ ạ?" Em Hổ hỏi.
Bùi Nam ấp úng: "Xin lỗi, dạo này tôi đang tích đức khẩu nghiệp, không tiện nói lời quá thật lòng. Chỉ có thể nói là đồ nhắm ở đấy còn ngon hơn rượu."
Thành Việt Long: ...
Thành Việt Long: "Không sao, chúng tôi làm phòng gym, không bán rượu với đồ nhắm."
"Nhưng quán bar đấy diện tích bé, cải tạo thành phòng gym không hợp đâu." Bùi Nam ngập ngừng rồi xem điện thoại một lúc nói: "Tôi có chỗ này muốn giới thiệu, giá thuê rẻ mà đông người qua lại, ngay cạnh làng đại học, nhà của bạn học tôi, nhưng có một điểm hơi đặc biệt không biết các cậu có ngại không."
Em Hổ hiếm khi thông minh đột xuất hỏi: "Cạnh làng đại học sao giá thuê lại rẻ được?"
"Đấy chính là điểm đặc biệt tôi muốn nói." Bùi Nam bình thản: "Trước đây cho thuê mở tiệm cắt tóc, nhưng ông chủ hôm đấy uống say lên cơn, tự tay sờ vào ổ điện bị điện giật ch.ết."
Thành Việt Long: ...
Em Hổ: ...
Thành Việt Long: "Anh Nam nắm rõ tình hình thật đấy."
Bùi Nam: "Ông chủ đấy được đưa vào bệnh viện tôi cấp cứu mà, tôi có qua xem. Nói thật, tóc ông ấy bị điện giật xoăn còn đẹp hơn mấy tay thợ trong tiệm uốn."
Thành Việt Long im lặng vài giây nhắc nhở: "Anh Nam, vừa nãy anh bảo anh đang tích đức khẩu nghiệp mà."
Bùi Nam khựng lại: "Cái này gọi là nhận xét khách quan chứ không phải cố ý công kích. Trên đường đưa tôi qua kia sẽ đi qua làng đại học, cậu có thể ghé xem thử, nếu ưng thì tôi gửi số liên lạc của bạn tôi cho."
Thành Việt Long theo chỉ dẫn của Bùi Nam đi đường vòng một chút, lượn một vòng trước cửa tiệm cắt tóc tên tây đã đóng cửa cạnh làng đại học, quan sát kỹ lưỡng thấy vị trí và lưu lượng người qua lại rất ưng ý, bèn xin số chủ nhà từ Bùi Nam để bàn bạc cụ thể.
Bùi Nam gửi danh thiếp qua rồi nói: "Tôi sẽ đánh tiếng trước với nó, nhưng không phải lo đâu, cứ mặc cả thoải mái, không cần nể mặt tôi."
Một câu nói giúp hình tượng "anh Đại Nam" vốn đã vỡ vụn trong lòng Thành Việt Long được chắp vá lại đôi chút, cậu nghĩ thầm, bỏ qua chuyện tình cảm lăng nhăng và phản bội em trai thì anh Nam cũng được coi là người tốt.
Đang định mở lời cảm ơn thì điện thoại Bùi Nam đổ chuông, thấy tên "Mỹ Hầu" (Khỉ xinh đẹp) hiện lên, anh ta cười tươi rói, nhưng vừa bắt máy chưa kịp nói gì thì nghe Khúc Hầu bảo: "Anh đừng đến nữa."
"Tại sao? Why?" Nụ cười tắt ngấm trên môi Bùi Nam, "Chẳng phải em hẹn tối nay anh không trực mình đi ăn đêm sao?"
Khúc Hầu: "Triệu Đỉnh Thiên đến tìm tôi rồi, than vãn chán chê về chuyện gia đình bất hạnh xong, giờ nó đang ở cửa hàng định ăn xoài cho dị ứng để mẹ nó thấy tội lỗi, tôi khuyên anh đừng đến."
Là quân sư quạt mo cho Triệu Đỉnh Thiên, Bùi Nam cau mày: "Chiều gọi điện cho anh bảo nghĩ thông suốt rồi cơ mà? Sao giờ lại tắc tịt thế?"
"Má Triệu lúc nào chả thế." Khúc Hầu thở dài định bảo Bùi Nam mai hẵng gặp thì điện thoại rung báo cuộc gọi đến.
Cậu ta nhìn màn hình bảo Bùi Nam đợi chút, giữ máy rồi nghe cuộc gọi của Bùi Kha.
Khúc Hầu: "A lô, Kha à? Ăn xong chưa? Ăn xong rồi thì qua cửa hàng tao đi, má Triệu lại emo (trầm cảm) rồi."
Đầu dây bên kia Bùi Kha im lặng hai giây rồi đột nhiên cười hề hề, nói: "Khỉ, tao bảo cái này."
"Gì thế?" Khúc Hầu cảm thấy có điềm chẳng lành.
Bùi Kha đột nhiên hét toáng lên: "Bụng tao to rồi!"
Khúc Hầu: ...
Hả?
—
Lời tác giả:
Thành Việt Long: Bỏ qua mấy việc xấu Bùi Nam làm thì ảnh đúng là người tốt thật.
Ghi chú của Bùi Nam về Khúc Hầu: Con khỉ đẹp nhất thế giới.