Chương 568
Elohim nhìn Cheon Sa-yeon, mỉm cười và khẽ gật đầu.
“Được rồi, nếu cậu thấy như vậy là đủ thì không còn gì phải lo nữa.”
Sau khi biết cách sửa chữa thanh kiếm, giờ tôi cần liên hệ với những nhà chế tác. Có bốn người mà tôi nghĩ đến: Li Wei, Luzel, cặp song sinh Luke và Edward. Như đọc được suy nghĩ của tôi, Elohim lên tiếng.
“Cậu cần triệu tập cả bốn người họ. Chỉ khi đó mới có thể sửa chữa được.”
“Ừm…”
Việc này không dễ chút nào. Khi tôi quay sang Ha Tae-heon với vẻ lúng túng, anh lập tức nói mà không cần thêm lời giải thích.
“Ngay khi về đến guild, tôi sẽ liên hệ với cặp song sinh.”
“Cảm ơn anh.”
Nếu họ biết tin, họ sẽ gọi Li Wei đến giúp.
“Với Edward, Hội trưởng có thể nhờ Phó hội trưởng Chloe truyền tin giúp. Hai người đó lo lắng rất nhiều, họ đã liên lạc nhiều lần để hỏi thăm.”
Min Ah-rin, người đang quan sát cuộc trò chuyện, nói với giọng đầy hứng khởi. Kwon Jung-han cũng gật đầu, xác nhận lời cô.
“Đúng vậy. Cả ba người họ đã nhờ thông báo ngay khi các cậu trở về. Nhìn họ lo lắng thế nào mà tôi cũng thấy bất ngờ.”
“Edward thì không lạ, nhưng cả Chloe cũng vậy sao?”
Cheon Sa-yeon thờ ơ đáp lại, dù rõ ràng anh biết Chloe lo lắng vì ai. Thái độ của anh khiến tôi nghĩ anh đang cố ý giấu sự ngượng ngùng của mình. Có một khía cạnh nào đó ở Cheon Sa-yeon khiến anh trông như một đứa trẻ.
“Nếu không còn việc gì khác, chúng tôi sẽ đi trước.”
“Vâng. Elahah, anh nhớ nghỉ ngơi nhiều nhé.”
Trong thời gian ngắn ngủi ở đây, sắc mặt của Elahah đã trở nên nhợt nhạt thấy rõ. Có vẻ như do chưa hồi phục hoàn toàn, anh ấy trông khá khó khăn khi di chuyển. Thấy tôi lo lắng, Elahah vội vẫy tay như muốn nói rằng không sao.
“À, Sehyun này.”
Elohim, người đang định theo sau Elahah, đột ngột dừng lại. Dường như đang lưỡng lự, anh khẽ mấp máy môi vài lần trước khi nói.
“Tôi đã phân vân có nên nói hay không, nhưng nghĩ rằng cậu sẽ dễ chấp nhận hơn nếu biết điều này.”
“Vâng?”
“Chắc cậu cũng đã đoán được… linh hồn Han Yi-gyeol trong cậu đã biến mất.”
Tim tôi như thắt lại một nhịp. Không biết phải trả lời thế nào, tôi chỉ có thể gượng cười sau một lúc lâu.
“…Quả nhiên là vậy.”
“Nhưng không phải là cậu ta đã tiêu biến. Giống như những người khác, cậu ta đã bước tiếp theo cách tự nhiên.”
Giọng nói dịu dàng của Elohim như muốn an ủi tôi. Tôi cố gắng đè nén cảm xúc dâng trào, nhớ lại khoảnh khắc gặp Han Yi-gyeol tại ranh giới giữa các thế giới.
-“Một ngày nào đó… chúng ta sẽ gặp lại nhau.”
Dù có chút tiếc nuối, nhưng nếu đúng như Elohim nói, Han Yi-gyeol đã rời đi để bắt đầu một cuộc sống mới mà không bị ràng buộc, thì điều duy nhất tôi có thể làm là cầu mong cho cậu ấy được hạnh phúc và chờ đợi ngày chúng tôi tái ngộ.
“Nếu lời này là không cần thiết thì tôi xin lỗi.”
“Không đâu. Thực ra tôi cũng đã thắc mắc. Và biết được sự thật từ ngài khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn.”
Han Yi-gyeol đã giao lại thân thể và cuộc đời của cậu ấy cho tôi. Vì thế, tôi sẽ sống hết mình với cuộc đời này, và trân trọng cái tên mà cậu ấy đã để lại.
Nghe lời tôi, Elohim mỉm cười nhẹ nhõm.
“Khi tình hình ổn định, hãy đến đền thờ chơi với tất cả mọi người.”
“Thật sao? Chúng tôi có thể đến à?”
“Đương nhiên rồi. Giờ đây các cậu có thể vào không gian của chúng tôi mà không phải trả bất cứ giá nào. Chúng tôi còn chuẩn bị một phòng tiếp khách mới để chào đón các cậu, nên nhất định phải đến nhé.”
Elohim liếc nhìn Elahah, người đang đứng đợi ở phía trước, rồi nói với giọng đùa cợt.
“Ngay cả khi đang dưỡng bệnh, Elahah cũng đã rất chú ý để chỉnh trang lại nơi đó. Cậu sẽ bất ngờ đấy.”
“Thật sự không cần nói mấy chuyện vô nghĩa đó.” (Elahah)
“Nhưng đó là sự thật mà?”
Elahah nhíu mày, ném một cái nhìn sắc lẹm về phía Elohim trước khi quay đi mà không chào một lời.
“Chà… xem ra sẽ mất một lúc để dỗ dành đây.”
“Xem ra là vậy rồi.”
“Chắc tôi sẽ bận rộn trong một thời gian. Nhưng lời mời đến đền thờ là thật đấy, khi nào định ngày, tôi sẽ đến đón các cậu.”
“Nhất định rồi.”
Elohim, vẫn giữ nụ cười đùa cợt đến phút cuối, quay lại vẫy tay chào tôi trước khi bước vào luồng sáng trắng.
“Hẹn gặp lại, Sehyun.”
“Hẹn gặp lại.”
Tôi cũng mỉm cười thoải mái đáp lại. Chẳng bao lâu sau, ánh sáng bao phủ lấy Elohim, rồi anh biến mất mà không để lại dấu vết gì.
Sự im lặng ngắn ngủi bao trùm căn phòng sau khi Elohim và Elahah rời đi. Một lúc sau, Min Ah-rin, người vẫn đang quan sát phản ứng của tôi, rụt rè hỏi.
“Giờ… mọi chuyện đã kết thúc rồi đúng không?”
Kết thúc ư? Tôi thở ra nhẹ nhõm, cảm thấy như vừa trút được một gánh nặng.
“Đúng vậy. Kết thúc rồi.”
Những rắc rối, những hỗn loạn và cả những điều khiến đầu óc quay cuồng giờ đây đã chấm dứt. Tôi quay sang nhìn các thành viên trong đội, nở một nụ cười thật tươi.
“Giờ chúng ta nên làm gì đây?”
Trước câu hỏi bất ngờ, Min Ah-rin mở to mắt kinh ngạc, nhưng ngay sau đó má cô ửng đỏ, cô phấn khích hét lên.
“Ăn! Mọi người cùng ăn với nhau đi!”
“Đúng, phải thế chứ! Tôi còn học được nhiều món mới nữa!”
Piik! Piik!
“Ăn xong, chúng ta đi cà phê nhé! Tôi đã ghi lại những quán muốn đi từ lâu rồi!”
“Anh à, trong tủ lạnh có món tráng miệng mới đấy!”
“Ăn rồi đi cà phê? Quá chuẩn bài luôn!”
“Hội trưởng nên xử lý giấy tờ gấp trước đã…”
“Không được! Tôi đang nghỉ phép mà.”
“Dạ vâng, Hội trưởng. Ngài vừa mới trở về mà.”
[“Điên thật! Tae-heon à, cậu…!”]
Câu nói của Min Ah-rin và Kim Woo-jin dường như kích hoạt mọi người, cả căn phòng lập tức tràn ngập tiếng trò chuyện sôi nổi.
Tôi nghe Min Ah-rin mô tả về quán cà phê mà cô ấy muốn đến, rồi ôm lấy Kim Woo-jin đang rưng rưng nước mắt. Tôi cùng Kwon Jung-han mở tủ lạnh kiểm tra món tráng miệng, và làm trọng tài giữa cuộc tranh luận của Cheon Sa-yeon và Woo Seo-hyuk. Cuối cùng, tôi dùng điện thoại Ha Tae-heon đưa để trả lời tin nhắn đầy lo lắng lẫn trách móc từ Lee Joo-ha.
Sau tất cả, chúng tôi cùng nhau quây quần trong phòng khách, thưởng thức một bữa ăn đã lâu rồi chưa có. Những món ăn mà Kim Woo-jin và Ha Tae-heon chuẩn bị phủ đầy bàn, và chúng tôi chia sẻ những câu chuyện chưa kịp kể từ trước đó.
Sau bữa ăn, chúng tôi sẽ đến quán cà phê mà Min Ah-rin muốn ghé, rồi mang cà phê về để thưởng thức cùng món tráng miệng do Kwon Jung-han chuẩn bị. Một chuỗi hoạt động đời thường mà có lẽ người ngoài sẽ thấy chẳng có gì đặc biệt, nhưng với tôi, đó là những điều quý giá vô cùng.
Một cảm giác ấm áp và hạnh phúc len lỏi trong tim tôi. Cuối cùng, tôi đã trở về nơi mà mình thuộc về.
Nụ cười cứ hiện hữu mãi trên môi, và tất cả những gì tôi nhìn thấy trước mắt đều rực rỡ, đẹp đẽ hơn bao giờ hết.
“Ah…”
Đột nhiên, tôi nhận ra một điều.
Đúng vậy. Đây chính là hạnh phúc.
*******
Ánh sáng mùa hè
Ánh nắng nóng rực xuyên qua tấm rèm cửa, rọi sáng khắp căn phòng. Tiếng ve kêu từ xa vọng lại, như hòa mình vào không khí mùa hè đang ngập tràn.
Kwon Jung-han bước từ bếp ra, trên tay cầm một tách cà phê, rồi hỏi Min Ah-rin:
“Mọi người bao giờ đến nhỉ?”
“Hmm, chắc cũng sắp rồi.”
Ngay lúc đó, con cáo nhỏ đang nằm dài tắm nắng trên ghế sofa vểnh tai lên khi nghe thấy tiếng gì đó đặt xuống bàn. Min Ah-rin cũng ngạc nhiên khi phát hiện Kim Woo-jin mang theo một chiếc hộp, cô nghiêng đầu hỏi:
“Woo-jin, cái đó là gì vậy?”
“Tôi không biết. Nó vừa được giao nhanh đến thôi.”
“À, tôi đặt đấy.”
Kwon Jung-han chen vào khi nghe cuộc trò chuyện của hai người.
“Khác với tôi, mọi người đều là lần đầu đến đền thờ, đúng không? Tôi nghĩ, nên chuẩn bị chút gì đó.”
“Ồ, quà cảm ơn à? Nhìn ngon đấy.”
“Không chắc nó có ý nghĩa gì với họ không nữa.”
Chiếc hộp bánh ngọt được đóng gói cẩn thận, thoạt nhìn đã thấy sự cao cấp. Trước vẻ ngượng ngùng của Kwon Jung-han, Min Ah-rin tươi cười khích lệ:
“Yi-gyeol nói rằng chúng ta có thể uống trà ở phòng khách trong đền thờ, mang bánh theo thì rất hợp đấy.”
“Nếu vậy thì tốt quá.”
“Nhưng chúng ta cần túi để đựng quà. Hình như có cái túi nào đó trong phòng đối diện thì phải.”
Ba người cùng nhau đi về phía căn phòng để tìm túi đựng quà. Những cuộc đối thoại nho nhỏ của họ xen lẫn với âm thanh nhẹ nhàng của chiếc TV đang phát trong phòng khách.
[Tin nóng: Vừa xuất hiện một giác tỉnh giả cấp SS mới.]
“Chiếc túi này chắc vừa đấy nhỉ?”
“Nhưng mà quà thì nên gói lại trước khi bỏ vào túi chứ.”
“Vậy chúng ta có nên đi mua giấy gói không?”
“Không biết có kịp không đây. Mà Woo-jin gói đồ rất giỏi, nhỉ?”
[Hai giác tỉnh giả vừa xuất hiện tại Nam Sơn, danh tính vẫn chưa được xác định rõ.]
(là Namsan cái tháp đánh quái ấy)
“Có nên hỏi thử thư ký không? Biết đâu họ có giấy gói thừa.”
“Hmm… Tôi thấy khả năng cao là họ có đấy. Để tôi gọi thử nhé.”
Trong khi Min Ah-rin và Kwon Jung-han tiếp tục trò chuyện vô tư, Kim Woo-jin thở dài, bỏ họ lại rồi quay lại phòng khách. Anh nhặt chiếc điều khiển từ xa trên bàn và tắt TV.
[Chính quyền cho biết sẽ xác định danh tính trước khi tiến hành đo lường năng lực…]
Tạch.
Sau khi tắt TV, Kim Woo-jin gọi lớn về phía phòng ngủ.
“Yi-gyeol, chuẩn bị xong chưa?”
“Chờ tôi chút.”
Han Yi-gyeol đáp lại, rồi khoác lên mình chiếc áo khoác jeans đặt trên giường. Dù thời tiết khá nóng, nhưng nơi họ sắp đến là một không gian duy trì nhiệt độ ổn định, nên mặc gì cũng được.
Cuối cùng, Yi-gyeol đeo chiếc vòng tay đặt trên bàn cạnh giường. Chiếc vòng này từng được sửa lại cùng với thanh kiếm của Lilith, và giờ đây nó đã trở về trạng thái hoàn hảo ban đầu.
Piik!
Con cáo nhỏ từ sofa nhảy vọt lên, bay thẳng đến chỗ Yi-gyeol, rồi rúc vào người cậu.
“Chà…”
Yi-gyeol xoa lưng con cáo, đôi mắt hướng về phía tiếng ồn từ ngoài phòng khách. Có vẻ như các thành viên khác vừa đến. Cậu mỉm cười nhẹ nhàng và nói:
“Đi thôi nào.”
Yi-gyeol bước về phía cửa, mái tóc nhẹ bay trong làn gió thoảng qua.
Khi Yi-gyeol mở cửa phòng, những giọng nói thân thương lập tức vang lên, chào đón cậu. Yi-gyeol, với nụ cười rạng rỡ, bước về phía gia đình mình – những người đang chờ đợi cậu.
kết thúc.