Chương 56
Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 56: Thanh lý môn hộ.

Chủ nhà “chậc” một tiếng, nhìn Cố Diễm với vẻ mặt nửa cười nửa không như thường lệ, lắc ngón tay nói: “Dù tôi là tinh quái, nhưng không phải ngày nào cũng ở trong núi. Thật lòng mà nói, từ khi hóa hình đến nay, tôi thường ở nhân gian nhiều hơn. Hơn một ngàn bảy trăm năm tuổi đời, chứng kiến biết bao triều đại thịnh suy. Những người có tiếng tăm trong lịch sử, tôi ít nhiều cũng có ấn tượng, có người dưới trướng triều đình, cũng có người hành tẩu trong giang hồ. Trung thần, gian đảng, hiệp khách, ma đầu… Kể suốt mấy đêm cũng không hết. Trong số những người đó, có người an ổn mà chết, có người chết oan, có người bị quả báo, cũng có người tiêu dao cả đời. Nhưng trong số ít người khiến tôi có ấn tượng sâu sắc nhất có cậu.

“Tại sao?” Cố Diễm nghe đến những cụm từ như chết oan, an ổn mà chết, có lẽ lại nhớ đến những điều bản thân từng trải qua, sắc mặt hơi sa sầm.

“Vì ngày cậu bị lăng trì, cũng chính là ngày tôi mang hồn Thạch An lên linh sơn.”

Nghe đến hai chữ “lăng trì”, lông mày Cố Diễm đột ngột nhíu chặt lại.

Chủ nhà liếc Cố Diễm một cái, đưa ngón trỏ nhẹ gõ vào thái dương mình, tiếp tục kể: “Tôi nhớ trước khi lên linh sơn, bên ngoài chưa hề có tin đồn gì. Sau đó tôi ở lại trong núi một tháng, thu xếp xong xuôi cho Thạch An, đến lúc hạ sơn thì bên ngoài đã rùm beng lên rồi. Dân chúng kể rằng Cố đại tướng quân dũng mãnh trung nghĩa bị vu là phản tặc, bị tịch thu tài sản và diệt môn, bản thân y thì bị xử lăng trì giữa chợ.”

Mấy người không biết thân thế của Cố Diễm như cụ bà tinh linh cây long não đều trợn mắt há mồm, nhìn Cố Diễm với vẻ kinh hoàng, không ai thốt nửa lời. Một lúc lâu sau, đại sư cúi đầu thở dài.

Bàn tay của Tô Khốn dưới chiếc bàn khẽ động, nắm lấy bàn tay hơi lạnh của Cố Diễm. Cậu vốn không giỏi an ủi người khác, chỉ lặng lẽ nghiêng đầu nhìn Cố Diễm.

Có lẽ cảm nhận được sự lo lắng của Tô Khốn, sắc mặt Cố Diễm dịu đi đôi chút, anh hơi siết tay Tô Khốn, nói: “Anh không sao.”

“Chuyện sau đó, e là cậu không biết được rồi… Thi thể của cậu và người nhà tối hôm đó được dân chúng trong thành lén đưa về, trên dưới Cố gia được lê dân bách tính lo liệu hậu sự, tìm nơi chôn cất. Có vài người am hiểu chút phong thủy đã chọn được một mảnh đất tốt, trùng hợp là ngay tại Linh Sơn nơi tôi dưỡng hồn của Thạch An.

Ngày toàn thể Cố gia được hạ táng, trời đương tiết đầu thu vậy mà lại đổ tuyết lớn, rơi suốt một đêm. Thế là dân gian lại truyền nhau rằng, tân hoàng đế vừa lên ngôi vài năm đã giết nhầm trung lương, tội ác tày đình đến mức khiến ông trời cũng không thể nhắm mắt làm ngơ. Nhưng tên hoàng đế đó lại thuộc loại ngu xuẩn hiếm thấy, đầu óc rẽ nhầm đường rồi kẹt luôn trong ngõ cụt, không thể quay lại được. Sau khi cậu chết, hắn còn tiếp tục lôi ra một đám người khác, người thì giết, kẻ thì lăng trì… Nói chung là tự tay dọn đường xuống mồ cho mình.”

Chủ nhà nhắc đến chuyện năm xưa, bật cười khinh miệt, giọng nói mang chút giễu cợt: “Người hắn giết, lại toàn là trung thần có thể giúp hắn giữ nước. Giết xong, long ỷ hắn ngồi cũng chao đảo, cuối cùng chỉ bị người ta nhẹ tay đẩy một cái, giang sơn liền đổi chủ.”

“Đổi chủ?” Cố Diễm có chút ngạc nhiên.

“Ừm, bình tĩnh đi, không phải bị giặc ngoại bang chiếm, chỉ là đổi sang họ khác thôi. Không chỉ dân chúng căm phẫn, đến cả người trong giang hồ cũng thấy không vừa mắt mà nhúng tay vào. Thế nên tên hôn quân ấy cuối cùng cũng chẳng có được kết cục tốt — chết rồi xác còn bị kéo ra quất roi mấy lượt, nơi chôn xác cũng bị người ta giở trò, nguyền rủa hắn vĩnh viễn không được siêu sinh.”

Chủ nhà nhún vai: “…Đến đây thì tôi lại quay về núi tiếp tục bế quan, chuyện sau đó cụ thể thế nào thì tôi cũng chẳng rõ.”

Nghe xong một tràng của chủ nhà, những người khác cùng lắm chỉ thấy kinh ngạc và cảm thán, nhưng với Cố Diễm thì lại hoàn toàn khác. Dù sao đó cũng là thời đại mà anh từng sống, những người đó đều là người từng ở bên cạnh anh, các vị trung thần bị giết oan đa phần là đồng liêu của anh, còn kẻ bị quất roi sau khi chết lại là vị cửu ngũ chí tôn từng ngồi trên long ỷ. Mấy câu của chủ nhà nói ra nhẹ tênh, nhưng đối với anh lại là cả một kiếp người……

Dẫu sao thì chuyện đã trôi qua hơn năm trăm năm, triều đại cũng thay đổi không biết bao nhiêu lần, những chuyện ấy giờ đây cuối cùng trở thành một phần trong tư liệu lịch sử.

“Anh có từng gặp lại hồn phách của tên hôn quân đó không?” Cố Diễm suy tư một chút, hỏi thêm một câu.

Chủ nhà nhìn anh một cái, đáp: “Gặp rồi.”

“Hả?!” Tô Khốn khó hiểu: “Không phải nói là không vào luân hồi, không được siêu sinh sao?”

“Bị trấn áp cũng có thể chạy thoát.”

Tô Khốn vẻ mặt tiếc nuối: “Không thể trấn áp chặt hơn sao?”

“Cậu tưởng đó là giấy tuyên à?” Chủ nhà bật cười nhìn cậu, rồi lại quay đầu chỉ vào đại sư nói: “Nhưng mà tên hôn quân đó còn chưa kịp tu thành tinh quái, đã bị ông ấy thu phục rồi.”

Tô Khốn lập tức nhìn đại sư với vẻ mặt kính phục, trong lòng định sửa lại định kiến “không đáng tin” dành cho ông ấy. Nhưng không biết có phải là ảo giác của cậu không, sau khi đại sư nghe lời của chủ nhà, theo tính cách của ông thì đáng lẽ phải vênh váo đón nhận ánh mắt tôn sùng của Tô Khốn, trông đại sư chả có vẻ gì là đắc ý, ngược lại rất bình tĩnh, trong sự bình tĩnh còn mang theo chút ngượng ngùng mơ hồ.

“Nói mới nhớ…” Nhắc đến đại sư, chủ nhà như sực nhớ ra chuyện gì, quay sang hỏi ông: “Chuyện sư đệ ông, hình như đã có tin tức rồi phải không? Có báo lại chưa?”

“Là cựu sư đệ, chữ ‘cựu’ phải nhấn mạnh.” Đại sư chỉnh lại câu từ, ngẩng mặt hừ một tiếng: “Đợi ngài nhớ ra để nhắc tôi, thì chuyện đã xong từ tám đời. Lão phu vừa biết chuyện đã báo cáo với sư phụ ngay rồi.”

Đồ đệ nhỏ đang cố gắng nốc hết ly trà sữa thứ ba, ngậm ống hút nhìn đại sư một lúc, cuối cùng nhả ống hút ra, nghiêm túc nói: “Sư.. sư phụ, là.. để con chạy về núi báo với sư tổ ạ.”

“Chậc! Lão phu là để ngươi rèn luyện!” Đại sư trợn mắt, quát đến mức râu dê dựng ngược.

Tiểu đồ đệ vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc: “Con.. con vừa tập luyện xong, mới vừa .. vừa quay gót về chưa tới năm phút, người, người đã đuổi con đi tiếp rồi.”

“Bảo sao mấy ngày nay chẳng thấy thằng bé đâu, tôi cứ tưởng nó còn chưa về.” Cụ bà xen vào: “Thì ra bị ông sai đi làm chân chạy vặt rồi.”

Mặc Bảo suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Sao không dùng hạc giấy truyền tin?”

Tô Khốn vừa nghe đã nhớ tới lần trước thấy đại sư phất tay áo thả ra cả một đàn hạc giấy xếp từ bùa chú, đám hạc ấy bay lên không trung không hề rơi xuống mà lại vỗ cánh như vật sống, còn phát ra ánh sáng nhè nhẹ, mới bay vài bước đã biến mất, hoá ra thứ đó có thể dùng thay điện thoại.

“Ông ấy.. ông ấy bắt con về chủ yếu để, để giặt đống tất chất trong phòng.” Đồ đệ nhỏ ngậm ống hút, giải thích với bà cụ và Mặc Bảo.

Bàn tay đang vuốt râu của đại sư chợt khựng lại, giậm chân mắng: “Vớ vẩn! Rõ ràng lão phu bảo ngươi truyền tin: ‘Thanh Nguyên đã tới thành phố Lê, bảo các huynh đệ mau chóng về thanh lý môn hộ’, lỡ giữa đường mưa làm rách hạc giấy thì sao? Đương nhiên là truyền miệng vẫn chắc ăn hơn!”

Tiểu đồ đệ gật đầu: “Vâng… chủ, chủ yếu là để giặt tất, tiện thể truyền, truyền một câu.”

Đại sư: “…Thằng nhóc thối, lão phu để ngươi ra ngoài rèn luyện kỹ năng dùng phù, chứ không phải luyện cái miệng! Cẩn thận lão phu thả Thạch Lựu ra mổ vào mông ngươi!”

“Thạch, Thạch Lựu hình như thích mổ mông sư.. sư phụ hơn.” Tiểu đồ đệ nói xong thì xoa bụng, lại cúi đầu tiếp tục hút trà sữa. Trà sữa quán này đúng là cho nhiều quá đáng, uống đến mức cậu nhóc suýt nữa không kịp chạy vào nhà vệ sinh.

Đại sư: “……” Lúc trước chắc là não lão bị Thạch Lựu ăn mất rồi, nên mới nhặt về một đứa đồ đệ rách việc thế này!

Ngồi bên cạnh nghe ngóng một hồi, Tô Khốn cuối cùng cũng chen được vào câu chuyện, liền quay sang đại sư, tò mò hỏi: “Tôi cứ tưởng chuyện ‘thanh lý môn hộ’ chỉ có trong phim với tiểu thuyết thôi, không ngờ ngoài đời cũng có thật.”

“Ừm.” Đại sư thu lại bộ dạng không đứng đắn ban nãy, nghiêm nghị nói: “Trận pháp bày trong phòng Trương Phúc Quyền lần trước chính là do Thanh Nguyên làm. Nếu lão phu không lên tầng dọn dẹp căn phòng đó, còn chẳng biết hắn đã quay lại rồi.”

“Cái gì?! Là người đó sao!” Tô Khốn lập tức nghĩ tới lần chạm mặt Trương Phúc Quyền ở nhà hàng hôm nọ, người đàn ông kỳ lạ ngồi cùng ông chủ Trương ắt hẳn là “Thanh Nguyên” mà đại sư đang nhắc đến.

“Nhưng mà, quay lại là sao? Chẳng phải người trong sư môn của các ông đều ở cùng một chỗ à?”

Đại sư lắc đầu, nói: “Hắn bị trục xuất khỏi sư môn từ hơn hai mươi năm trước rồi. Sư phụ bảo hắn ra ngoài tự kiểm điểm vài năm, nghĩ thông rồi thì quay lại, ai ngờ hắn đi một cái là bặt vô âm tín. Lần này trở về lại làm ra chuyện như vậy.”

Tô Khốn nhăn mặt: “Hóa ra là có tiền lệ rồi!”

“Cũng không phải…” Đại sư thoáng ngập ngừng, ông tránh ánh mắt của Tô Khốn, giọng cũng hạ xuống một chút: “Chuyện năm đó, vốn dĩ hắn không có ác ý, chỉ là làm sai cách, gây rối loạn trật tự. Cậu biết đấy, đôi khi người bình thường thỉnh thoảng không tuân thủ nguyên tắc, làm bậy một chút, có thể rắc rối gây ra cũng không lớn lắm. Nhưng một số người có kỹ năng đặc biệt, lại cần phải tuân thủ nguyên tắc hơn người thường. Bởi vì những kỹ năng mà họ nắm giữ một khi làm loạn, ảnh hưởng gây ra sẽ rất tồi tệ, thường là khó cứu vãn.”

Tô Khốn gật đầu: “Có thể hiểu, năng lực càng lớn thì trách nhiệm càng nhiều, cũng càng cần phải tự kiềm chế hơn.”

Đại sư “ừm” một tiếng, không nói thêm gì nữa, rũ mát trầm ngâm không biết đang nghĩ gì. Một lúc sau, Tô Khốn dường như nghe thấy ông thở dài khẽ khàng, lẩm bẩm một câu: “Chỉ mong là lần này hắn thật sự chỉ làm ra mỗi chuyện ngốc nghếch đó thôi.”

Tô Khốn: “……” Trong phim với tiểu thuyết mà nghe câu này thì kiểu gì cũng là điềm. Bởi mấy kẻ như vậy thường chẳng bao giờ chỉ làm một chuyện…

Mọi người đang trò chuyện thì chủ quán malatang kế bên cuối cùng cũng lững thững từ khu dân cư phía trước đi tới. Có lẽ do kinh doanh ế ẩm quá lâu nên ông ta cũng chẳng còn chút hăng hái nào — cả dãy phố mở cửa từ trước tám giờ, chỉ riêng ông ta gần chín giờ mới chịu đến.

“Cái quán này đúng là xui xẻo thật.” Bà cụ nhìn sang một cái, giọng đầy vẻ thương cảm: “Vừa khéo lại gặp đúng Trương Phúc Quyền.”

“Hả?” Tô Khốn vẫn chưa hiểu sao quán này lại vắng khách thê thảm đến vậy, giờ nghe bà cụ nói thế thì cảm thấy chuyện này có liên quan đến Trương Phúc Quyền.

Cố Diễm cũng từng tham gia xử lý chuyện nhà của Trương Phúc Quyền, nghiêng đầu nói với Tô Khốn: “Trận pháp trong phòng Trương Phúc Quyền ngoài việc đảo ngược mệnh cách của vợ hắn, còn hút phúc hút tài, chỉ là phương pháp quá hèn hạ. Quán này vừa hay nằm trong vòng ảnh hưởng của trận pháp đó, tất cả phúc tài đều bị hút về phía Trương Phúc Quyền.”

“Ra là vậy…” Tô Khốn ngẫm nghĩ rồi lại hỏi: “Thế còn cửa hàng bên tay phải thì sao——” Cậu chưa nói hết câu đã nhận ra giữa quán trà sữa từng là tiệm đậu nghiền và cửa hàng bên phải không nằm liền kề, giữa hai tiệm có một cánh cửa hành lang rộng bằng mặt tiền một gian hàng, bên trong là cầu thang dẫn lên tầng trên. Tô Khốn từng theo Trương Phúc Quyền đi lên cầu thang này để đến tầng hai nơi hắn ở.

Tuy vậy, nhưng Tô Khốn vẫn thấy khó hiểu: “Giờ phòng của Trương Phúc Quyền chẳng phải đã được dọn dẹp sạch rồi sao? Sao quán malatang vẫn chưa hồi phục được việc làm ăn?”

“Tuy đã chặt đứt nguồn cơn, nhưng vận khí của cửa hàng này đã bị ảnh hưởng suốt ba năm trời, đâu thể hồi phục trong chốc lát.” Đại sư ngẩng mặt nghĩ ngợi một chút, rồi nói: “Chắc phải mất ít nhất tầm nửa năm nữa, mới có thể trở lại bình thường.”

[Edit by TeiDii]
_______________
.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (82)
Chương 1: Chương 1: Linh vật đổi vận. Chương 2: Chương 2: Linh vật tai hại. Chương 3: Chương 3: Linh Vật nguy hiểm. Chương 4: Chương 4: Khai quan đại cát. Chương 5: Chương 5: Quan tài Gacha. Chương 6: Chương 6: Quan tài vẫn còn. Chương 7: Chương 7: Ra cửa thám thính. Chương 8: Chương 8: Mặt bằng kỳ lạ. Chương 9: Chương 9: Âm hồn bất tán. Chương 10: Chương 10: Tiểu quỷ phẫn nộ. Chương 11: Chương 11: Tiểu quỷ im lặng. Chương 12: Chương 12: Chủ Sốp lừa đảo. Chương 13: Chương 13: Bảy phần tương tự. Chương 14: Chương 14: Nguy cơ vẫn còn. Chương 15: Chương 15: Đỉnh chuỗi thức ăn. Chương 16: Chương 16: Giải toả khu cũ. Chương 17: Chương 17: Uống nhầm thuốc rồi. Chương 18: Chương 18: Chạy trối chết. Chương 19: Chương 19: Cháo trộn chao đỏ. Chương 20: Chương 20: Trăng mờ gió lớn. Chương 21: Chương 21: Khối ngọc kỳ lạ. Chương 22: Chương 22: Mười lăm tháng bảy. Chương 23: Chương 23: Lãng phí vàng mã. Chương 24: Chương 24: Tên nhóc chết tiệt. Chương 25: Chương 25: Người sống sờ sờ. Chương 26: Chương 26: Hiệp ước hỗ trợ. Chương 27: Chương 27: Hiệu suất cao ghê. Chương 28: Chương 28: Chủ nhà kỳ quặc. Chương 29: Chương 29: Người kỳ quặc. Chương 30: Chương 30: Mượn dao giết người. Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Nửa tin nửa ngờ. Chương 35: Chương 35: Thay đổi trang phục. Chương 36: Chương 36: Lại xuyên qua rồi. Chương 37: Chương 37: Chủ nhà ghé chơi. Chương 38: Chương 38: Đi lấy chìa khóa. Chương 39: Chương 39: Mời đi uống trà. Chương 40: Chương 40: Đội đặc biệt. Chương 41: Chương 41: Một nhóm quái dị. Chương 42: Chương 42: Quỷ nhi. Chương 43: Chương 43: Tìm kiếm thai linh. Chương 44: Chương 44: Dẫn quỷ nhập hội. Chương 45: Chương 45: Sấm giữa trời quang. Chương 46: Chương 46: Bị bắt quả tang. Chương 47: Chương 47: Quá qua loa rồi. Chương 48: Chương 48: Giấu đầu lòi đuôi. Chương 49: Chương 49: Bị lừa đá. Chương 50: Chương 50: Thân thể tóc da. Chương 51: Chương 51: A-Mi-Tô-Phu. Chương 52: Chương 52: Phá đám chuyện tốt. Chương 53: Chương 53: Nhang muỗi tự nhiên. Chương 54: Chương 54: Phong cách khác biệt. Chương 55: Chương 55: Hồ ly ngàn năm. Chương 56: Chương 56: Thanh lý môn hộ. Chương 57: Chương 57: Đầu quân cho minh chủ khác. Chương 58: Chương 58: Góp tiền sinh hoạt. Chương 59: Chương 59: Nhân viên đột tử. Chương 60: Chương 60: Gần như đoạt xá. Chương 61: Chương 61: Đại sư gọi đến. Chương 62: Chương 62: Sếp kỳ quặc. Chương 63: Chương 63: Quả Nhiên Kỳ Lạ. Chương 64: Chương 64: Hai Nguồn Gốc. Chương 65: Chương 65: Nghĩ mãi chẳng thông. Chương 66: Chương 66: Lại đến nữa. Chương 67: Chương 67: Ổ Quỷ. Chương 68: Chương 68: Điều Khó Nói. Chương 69: Chương 69: Thăm dò tình hình. Chương 70: Chương 70: Ngoài dự liệu. Chương 71: Chương 71: Giết ngay tức khắc. Chương 72: Chương 72: Mọi người Tề Tựu. Chương 73: Chương 73: Quá khứ bị chôn vùi. Chương 74: Chương 74: Cô y tá kỳ quái. Chương 75: Chương 75: Hôn quân đoạt xá. Chương 76: Chương 76: Hai kẻ đối đầu. Chương 77: Chương 77: Kết liễu oán thù. Chương 78: Chương 78: Sự thật quá khứ. Chương 79: Chương 79: Cái gọi là kiếp trước. Chương 80: Chương 80: Bạch tuộc tám chân. Chương 81: Chương 81: Cuối cùng cũng thành. Chương 82: Chương 82: Hồi kết.