Chương 56
Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao?

Thực ra ban đầu Giang Yển không hề định hỏi Chúc Lê nhanh như vậy. A Lê còn nhỏ, hắn còn rất nhiều thời gian để chờ cậu trưởng thành.

Chỉ là bầu không khí vừa rồi quá tốt, tình cảm chân thành và nhiệt liệt ấy khiến người ta khó lòng cưỡng lại, đến khi lời nói vuột khỏi miệng, hắn mới ý thức được mình vừa hỏi cái gì.

Vốn định tìm đại một chủ đề nào đó để lảng sang chuyện khác, nhưng nhìn vẻ mặt vừa mờ mịt vừa căng thẳng của Chúc Lê, hắn đột nhiên lại không muốn né tránh nữa.

Hắn muốn biết trong lòng A Lê, hắn chỉ đơn thuần là một người anh trai, hay cậu cũng giống như hắn, cũng có lòng chiếm hữu mà ngay cả bản thân mình cũng chưa nhận ra.

Chúc Lê vốn đang đắm chìm trong cảm giác buồn bã và phẫn nộ vì Giang Yển bị bắt nạt, nghe câu hỏi của hắn, cậu sững người một lúc lâu mới hiểu được ý tứ bên trong, lập tức chết trân tại chỗ.

Cậu không phải trẻ con, những người cỡ tuổi như Thụ ca nhi ở quê đều đã lấy chồng cả rồi. Lúc trước khi còn ở huyện thành, cũng có không ít bà mối đến nhà tìm nương cậu làm mai, nương cũng từng hỏi ý kiến cậu.

Lúc ấy cậu không muốn lấy chồng, chỉ muốn ở vậy phụng dưỡng nương đến già, chưa từng nghĩ đến chuyện thành thân. Nương thấy cậu quả thực không muốn nên đành từ chối.

Lúc ấy cậu thực sự không muốn, cậu không thích những người đó, cũng chưa có người trong lòng…

Nhưng mà! Giang Yển ca ca thì khác, anh ấy không giống những người đó. Cậu đương nhiên thích Giang Yển ca ca rồi! Với cậu, Giang Yển ca ca là người nhà thân thiết như nương vậy, nhưng anh ấy lại hỏi cậu là loại thích nào…

Là thích kiểu anh trai em trai, hay là thích kiểu giữa Thụ ca nhi và trượng phu Đan Thành Nghiệp?

Giang Yển ca ca hỏi như vậy, có phải là anh ấy thích cậu không?

Lòng Chúc Lê rối bời. Cậu chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Cậu chỉ muốn cả đời được sống cùng mẹ và Giang Yển ca ca, nhưng nếu không thành thân, làm sao có thể ở bên nhau cả đời được?

Ngay cả anh em ruột thịt, như Đại Thụ ca ca thương yêu Tiểu Thụ là thế, nhưng rồi ai cũng có gia đình nhỏ của riêng mình mà thôi.

Cho nên, cậu có thích Giang Yển ca ca theo kiểu đó không?

Chúc Lê không dám nhìn Giang Yển. Rõ ràng vừa nãy còn bướng bỉnh ngẩng cao đầu, giờ thì đầu đã cúi gằm xuống lúc nào không hay. Cảm nhận được khuôn mặt nóng bừng, một lúc lâu sau, lâu đến mức Giang Yển cũng thấy không đành lòng, định không truy hỏi nữa, thì cậu mới nghẹn ra được một câu:

“Anh… Anh đang cầu hôn em sao?”

Giang Yển: “…” Hả?

Lấy hết can đảm mới lắp bắp nói ra được câu đó, Chúc Lê thở phào một hơi, ánh mắt đảo qua đảo lại, rồi lại nhỏ giọng nói: “Anh phải nhờ bà mối đến cầu hôn với nương em, em mới trả lời được.”

Đúng rồi, làm gì có hán tử nào trực tiếp thế chứ? Chẳng phải đều phải nhờ bà mối đến dạm ngõ, nương cậu ưng thuận, rồi hỏi qua ý kiến cậu, sau đó mới bàn chuyện cưới xin sao? Đâu có ai vừa lên đã nói thẳng với cậu như vậy đâu?

Cho dù… cho dù cậu có thích Giang Yển ca ca đến mấy thì cũng không thể tự tiện đồng ý được nha.

Nhưng nếu nương biết người cầu hôn là Giang Yển ca ca, chắc chắn nương sẽ không phản đối đâu. Giang Yển ca ca tốt như vậy mà! Nếu nương hỏi cậu, đối tượng là Giang Yển ca ca thì… ừm, hình như cũng khá tốt…

Vậy… vậy nếu sau này thực sự thành thân, bọn họ sẽ tổ chức ở đây hay ở thôn Giang Hạ nhỉ? Nếu tổ chức ở đây thì chắc chắn phải đợi cây hồ dương hồi phục để đón nương sang mới được, bằng không cậu thành thân mà nương không được chứng kiến thì nương sẽ buồn lắm…

Giang Yển không hề biết suy nghĩ của Chúc Lê đã nhảy cóc từ “loại thích nào” sang tận “tổ chức đám cưới ở đâu”. Vốn dĩ hắn chỉ muốn nhân cơ hội này nhắc nhở Chúc Lê hãy coi hắn như một người đàn ông chứ không phải anh trai, kết quả lại bị câu hỏi không theo lẽ thường của cậu làm cho ngớ người.

Hắn đang cầu hôn A Lê sao?

Không phải, bọn họ còn chưa hẹn hò, thậm chí lời tỏ tình chính thức còn chưa nói, tiến triển này có phải quá nhanh rồi không?

Nhưng hắn có thể nói là không phải sao?

A Lê sống ở cổ đại, với cậu, tỏ tình cũng đồng nghĩa với cầu hôn, chuyện này hình như cũng chẳng có gì sai… Dù sao thời cổ đại làm gì có chuyện yêu đương tự do, nếu bị người ta biết lén lút trao nhận tình cảm thì sẽ bị nước bọt người đời dìm chết.

Người bị làm khó lúc này đột nhiên lại biến thành Giang Yển…

Hắn vốn định nói nếu A Lê chưa nghĩ kỹ, hoặc chưa có người trong lòng, thì có thể suy nghĩ về hắn. Kể cả kết quả tệ nhất là A Lê chỉ coi hắn như anh trai, thì cũng không sao, hắn có thể nói đó chỉ là một lời nói đùa, sau đó lại… từ từ tính tiếp.

Nhưng bây giờ, Giang Yển trầm mặc.

Hắn không thể im lặng quá lâu. Im lặng quá lâu sẽ khiến A Lê tưởng rằng hắn không có ý đó, như vậy không tốt.

“Vậy đợi đến khi đường hầm thời gian mở ra, anh sẽ đến cầu hôn với dì Lý.” Giang Yển cũng không biết tại sao cuộc đối thoại lại phát triển đến nước này, chỉ có thể trả lời theo tiếng lòng mình.

“Dạ… Dạ!” Chúc Lê cũng chẳng biết phải đáp lại thế nào, cậu cảm giác mặt mình sắp bốc cháy đến nơi rồi, chỉ biết ậm ừ qua quýt: “Vậy thì đợi… đợi đường hầm mở ra rồi tính tiếp.”

Vừa dứt lời, Chúc Lê không thể ở lại thêm giây phút nào nữa. Rõ ràng trời đã sang tháng mười se lạnh, nhưng cậu lại thấy nhiệt độ xung quanh cao đến lạ thường, thiêu đốt cả người cậu nóng ran.

“Em… Em đi xem cây giống đây!” Đúng rồi, cây giống của cậu còn chưa kiểm tra xong đâu, cậu không phải muốn chạy trốn, cậu là đi làm chính sự!

Giang Yển: “…”

**

Tần Văn Ngạn cứ thế cắm đầu chạy một mạch đến lưng chừng núi, cuối cùng chạy không nổi nữa, ngồi phịch xuống đất thở hổn hển mới nhớ ra là có thể gọi xe.

Nơi này hẻo lánh, gã đợi rất lâu mới bắt được một chiếc xe, vội vàng leo lên quay về Hải Thành.

Gia đình gã hiện đang sống trong một căn chung cư vị trí khá tốt ở trung tâm thành phố. Cả ba người giờ đều đã vào danh sách đen nợ xấu, nhà cửa đứng tên đều bị niêm phong, chỉ có căn chung cư này nhờ Ổ Sương Sương khôn khéo để em trai đứng tên nên mới may mắn thoát nạn.

Lúc này trong nhà không có ai, Tần Văn Ngạn lao thẳng vào phòng ba mẹ, mở két sắt vơ vét hết trang sức và tiền mặt nhét vào túi, sau đó nhanh chóng thu dọn vài bộ quần áo thường ngày, không nói một lời cứ thế rời khỏi Hải Thành.

Gã luôn cảm thấy mình bị liên lụy. Gã rõ ràng chẳng làm gì cả, nhưng lại vì Tần Văn Thành mà bị ông nội ghét bỏ, rồi vì dã tâm của ba mà mất đi thân phận thiếu gia nhà giàu, giờ lại vì chuyện cũ năm xưa của bác cả và ba mà bị Giang Yển trả thù.

Đều là người khác hại gã, gã không có lỗi gì cả! Đã như vậy, số tiền còn lại trong nhà cũng nên dùng để bồi thường cho gã. Gã phải rời khỏi nơi này, vĩnh viễn không quay lại nữa!

Gã hoàn toàn không hề nghĩ tới việc ba mẹ gã – những người đã bị liệt vào danh sách nợ xấu, không thể để tiền trong tài khoản ngân hàng hay ví điện tử – sẽ sống thế nào sau khi mất đi khoản tiền tích lũy duy nhất này.

Hai tiếng sau khi Tần Văn Ngạn rời đi, Ổ Sương Sương và Tần Lập Hải mệt mỏi trở về nhà.

Ổ Sương Sương đang gọi điện thoại với em dâu, biết được chuyện làm mối thất bại liền mất hết kiên nhẫn. Bà ta vốn tính toán nếu Giang Yển thích đàn ông thì đưa Ổ Ngọc Tử sang đó, sau này cũng dễ mở miệng xin thêm chút tiền, ai ngờ đứa cháu này lại vô dụng đến thế.

Em dâu trong điện thoại còn lải nhải oán trách con trai bà ta thất đức, trách hắn bỏ mặc Ổ Ngọc Tử một mình trên núi, điện thoại Ổ Ngọc Tử lại hết pin, cuối cùng phải tự đi bộ xuống núi, chân phồng rộp chảy cả máu!

Ổ Sương Sương lười đôi co, bực bội nói: “Tiểu Ngọc tự mình không có bản lĩnh thì trách ai. Được rồi, tôi sẽ nói chuyện lại với Văn Ngạn, cúp đây.”

“Thằng cháu trai của bà chẳng phải nổi tiếng sát gái ở trường lắm sao? Không thành công à?” Tần Lập Hải bất mãn hỏi.

Ổ Sương Sương lắc đầu thở dài: “Nghe nói còn chưa bước được qua cửa. Thôi để nghĩ cách khác vậy.”

“Ngạn Nhi đâu?” Lần trước đi đòi tiền bị Tần Văn Thành cướp mất, lần này việc cỏn con cũng làm không xong, thằng con này sao mà vô dụng thế không biết?

“Chắc đang ở trong phòng, để tôi gọi nó xuống hỏi xem.”

Ổ Sương Sương vừa nói vừa đi về phía phòng con trai, nhưng đi ngang qua phòng mình thì phát hiện cửa mở toang. Bà ta ngó vào, lập tức thất kinh hét lên: “Lập Hải! Két sắt bị mở rồi!”

Đó là toàn bộ số tiền tích cóp còn lại của bọn họ!

Sắc mặt Tần Lập Hải biến đổi, lập tức lao vào phòng, sau đó lại chạy sang phòng Tần Văn Ngạn, thấy tủ quần áo mở tung, quần áo bên trong vơi đi một nửa!

“Nghiệt súc! Đồ nghiệt súc!”

Tần Lập Hải không ngờ đứa con trai duy nhất lại cuỗm sạch tiền của bố mẹ bỏ trốn. Ông ta không thở nổi, sắc mặt nhanh chóng chuyển sang màu tím tái.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Gặp gỡ Chương 2: Chương 2: Dị thế Chương 3: Chương 3: Muốn biết tên của anh Chương 4: Chương 4: Thân thích cực phẩm Chương 5: Chương 5: Về nhà Chương 6: Chương 6: Gặp lại Chương 7: Chương 7: Trao đổi quà Chương 8: Chương 8: Gặp phụ huynh Chương 9: Chương 9: Con muốn ở lại Chương 10: Chương 10: Kẻ xấu Chương 11: Chương 11: Ép giá Chương 12: Chương 12: Em là may mắn của anh Chương 13: Chương 13: Thế giới kết nối Chương 14: Chương 14: Không dễ làm phu tử cho nhóc ca nhi đâu Chương 15: Chương 15: Cũng là muốn tốt cho ngươi thôi Chương 16: Chương 16: Kiếm tiền rồi! Chương 17: Chương 17: Xung đột Chương 18: Chương 18: Phản kích Chương 19: Chương 19: Tới đi! Cùng nhau điên nào! Chương 20: Chương 20: Ở ác gặp dữ Chương 21: Chương 21: Ca ca ta là lợi hại nhất Chương 22: Chương 22: Thu hoạch Chương 23: Chương 23: Giang Yển và Chúc Lê cùng nhau đi bày quán Chương 24: Chương 24: Ngươi thật có mắt nhìn! Chương 25: Chương 25: Ca ca quá lợi hại! Chương 26: Chương 26: Cùng với Chúc Lê Chương 27: Chương 27: Không được bắt nạt A Lê Chương 28: Chương 28: A Lê sẽ bảo vệ anh! Chương 29: Chương 29: A Lê không sợ! Chương 30: Chương 30: Huyện thái gia tới Chương 31: Chương 31: Tiểu ca nhi vênh váo Chương 32: Chương 32: Bình yên bị phá vỡ Chương 33: Chương 33: Biến cố Chương 34: Chương 34: A Lê nhớ anh Chương 35: Chương 35: Phần thưởng Chương 36: Chương 36: A Lê không muốn điều ước thành sự thật Chương 37: Chương 37: Trưởng thành Chương 38: Chương 38: A Lê tới rồi! Chương 39: Chương 39: Giật mình hoảng sợ Chương 40: Chương 40: A Lê đừng sợ Chương 41: Chương 41: Em trai ở đâu ra? Chương 42: Chương 42: A Lê không tức giận nha Chương 43: Chương 43: A Lê muốn nuôi anh Chương 44: Chương 44: Tiểu đáng thương Chương 45: Chương 45: Ngủ yên Chương 46: Chương 46: A Lê muốn làm gì cũng được Chương 47: Chương 47: Sư phụ Chương 48: Chương 48: Giang Yển tức giận Chương 49: Chương 49: Ca ca là quan trọng nhất Chương 50: Chương 50: Ca ca vất vả rồi Chương 51: Chương 51: Phần ăn tình nhân Chương 52: Chương 52: Dỗ người Chương 53: Chương 53: Đánh chính là ngươi Chương 54: Chương 54: Kẻ điên Chương 55: Chương 55: Là loại thích nào? Chương 56: Chương 56: Anh ấy đang cầu hôn sao? Chương 57: Chương 57: Nhân quả Chương 58: Chương 58: Phát tiền lương Chương 59: Chương 59: Nổi điên Chương 60: Chương 60: Vào cuộc Chương 61: Chương 61: Quản tiền Chương 62: Chương 62: Cầu hòa Chương 63: Chương 63: Bệnh nhân thận nguyên bất cố Chương 64: Chương 64: Em mới là người nhà của ca ca Chương 65: Chương 65: Trở về Chương 66: Chương 66: Về nhà thôi Chương 67: Chương 67: Nhật ký Chương 68: Chương 68: Đoàn tụ Chương 69: Chương 69: Tỉnh táo Chương 70: Chương 70: Giết người Chương 71: Chương 71: Trấn giữ cửa ải Chương 72: Chương 72: Bừng tỉnh Chương 73: Chương 73: Muốn Chương 74: Chương 74: Báo ứng Chương 75: Chương 75: Cổ quái Chương 76: Chương 76: Thăm dò Chương 77: Chương 77: Thân phận bí ẩn Chương 78: Chương 78: Khả nghi Chương 79: Chương 79: Mộng tưởng hão huyền Chương 80: Chương 80: Quyết định Chương 81: Chương 81: Chính văn hoàn Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1 – Công cụ đến từ tương lai Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện 2 – Hạnh phúc