Chương 56
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 56: Đằng sau

Lúc Trình Bạc Hàn quay về phòng thì Văn Nhạc Tri đã ngủ. Cậu ôm chăn co cụm ở mép giường, chừa lại khoảng trống to đùng sau mình. Trình Bạc Hàn ngắm cậu một hồi, tắt đèn nằm lên giường.

Lâu lắm rồi cả hai không nằm ngủ chung giường, Trình Bạc Hàn không dám đến gần cậu quá sợ làm cậu giật mình tỉnh dậy, nhưng lại không nỡ cách quá xa.

Người Văn Nhạc Tri lởn vởn mùi sữa tắm hương đào ngọt lịm, là loại bà nội hay mua, tối nay Trình Bạc Hàn cũng dùng nó. Hắn nâng cánh tay lên ngửi thử, cảm giác mùi trên người Văn Nhạc Tri vẫn ngọt hơn.

Nghĩ ngợi vẩn vơ miên man mấy chuyện, dần dà mí mắt hắn cũng trĩu nặng, cơ thể vô thức ngả về phía Văn Nhạc Tri. Ít ý thức sau cùng còn sót lại trước khi chìm vào giấc mộng chính là con người ngủ say sẽ không điều khiển được cơ thể, kể cả sáng mai hắn có ôm lấy Văn Nhạc Tri thức giấc thì cũng tình gian lý ngay thôi ha!

Đúng là sáng dậy hắn đang ôm Văn Nhạc Tri thật.

Văn Nhạc Tri đẩy hắn một cái, híp mắt ngồi lên. Trình Bạc Hàn cũng thức giấc ngồi dậy theo, đang định lên tiếng thì phát hiện Văn Nhạc Tri đã lại gục đầu nhắm mắt lại.

Trình Bạc Hàn nhẹ nhàng đỡ cậu nằm xuống cho cậu ngủ thêm lúc nữa, mình thì rời giường.

Ông bà nội dậy sớm, nhưng lo ồn ào đánh thức các cháu nên làm gì cũng khẽ khàng nhẹ tay. Thấy Trình Bạc Hàn bước ra, bà nội nhắc hắn tranh thủ đánh răng rửa mặt cho mau.

“Dưới nhà có hàng quẩy mới mở, cháu đi mua ít với bà chốc để Nhạc Tri dậy rồi ăn. Vừa khéo còn phải ra chợ mua bao tử heo, trưa hầm canh cho hai đứa, tối nay nhà mình gói sủi cảo. Lão Cao ông cũng đừng có ngồi đấy, lấy nếp với táo tàu ra ngâm đi, tí nữa còn hấp bánh cho hai đứa nó chứ.”

Bà nội Cao lẩm nhẩm tính toán, đã sắp xếp ổn thỏa thực đơn nguyên ngày luôn rồi.

Ngủ nướng tiếp được khoảng hơn nửa tiếng là Văn Nhạc Tri thức giấc. Cậu lồm cồm bò dậy, thấy cũng muộn phết rồi, dẫu sao đây là lần đầu đến ở nhà người lớn, tuy có lý do thông cảm là tối qua nửa đêm mới ngủ nhưng bét nhè quá thì không hay. Nghĩ vậy bỗng dưng cậu nảy ra cảm giác déjà vu như kiểu con dâu lười biếng ở chung nhà chồng.

Phòng bếp và phòng khách ở nhà ông bà Cao nối liền nhau, ông nội vừa vo gạo nếp xong thì thấy Văn Nhạc Tri dụi mắt bước ra.

“Nhạc Tri, cháu đánh răng rửa mặt trước đã, bà nó với A Trạm đi mua đồ ăn sáng rồi, chốc nữa là được ăn.”

“Vâng ạ ông.”

Văn Nhạc Tri nhanh nhẹn đánh răng rửa mặt, đi ra thấy ông nội đang ngồi xem điện thoại cười ở phòng khách.

“Kìa, Nhạc Tri, cháu sang đây xem.” Ông nội vẫy tay với cậu, “Đây là clip hôm cưới của hai đứa đấy.

Văn Nhạc Tri bèn bước sang xem cùng. Cậu còn tưởng là clip chuyên nghiệp của bên phụ trách quay chụp dựng cơ, hóa ra không phải.

Clip không dài lắm, tầm khoảng mấy phút, góc quay cơ bản đều xoay vòng quanh Văn Nhạc Tri, tương đối nghiệp dư, phần lớn thời lượng ống kính cứ bị rung bần bật. Nội dung cũng không phải các khâu trong buổi lễ mà là cậu ngồi ăn trong góc, giữa đường có người ghé bắt chuyện với cậu, cậu lịch sự đứng lên hàn huyên vài câu với đối phương. Chờ người ta rời đi cậu lại tiếp tục ngồi xuống húp canh.

“Ông bà không đến dự lễ cưới của hai đứa được, thế là A Trạm bảo để quay clip cho ông bà xem. Kĩ năng của thằng bé chả ra đâu vào đâu, quay nhòe nhoẹt hết rồi này.”

Ông nội thấy Văn Nhạc Tri nhìn đăm đăm vào clip ngẩn người, tưởng là cậu không vui, sốt sắng giải thích: “Nhạc Tri, cháu không trách ông bà không đến dự chứ!”

Văn Nhạc Tri hoàn hồn, vội đáp “Không đâu ạ”.

“Cháu cũng biết mấy chuyện ở nhà đấy, ông bà với nhà họ Trình xích mích khá lớn, ông bà mà đến chỉ tổ khiến A Trạm đứng giữa phải khó xử.” Ông nội vừa nói vừa lấy một bao lì xì dày cộp trong túi ra, dúi vào tay Văn Nhạc Tri.

Phong bao lì xì hơi cũ, chắc đã phải chuẩn bị từ lâu lắm.

Văn Nhạc Tri đang định thoái thác, thoáng nghĩ ngợi rồi lại nắm lấy trong tay, bảo: “Cháu cảm ơn ông bà ạ.”

Lúc này ông cụ mới mừng rỡ nở nụ cười.

Con người già đi hay thích hồi tưởng về quá khứ, xem clip xong ông nội lại vào phòng ngủ lấy hai quyển album mang ra cho Văn Nhạc Tri xem. Trong đó có rất nhiều Trình Bạc Hàn ở các giai đoạn lứa tuổi khác nhau, song phần lớn đều là trước năm 11 tuổi, thậm chí có cả một bức mông trần miệng chu bong bóng.

Ông nội dạt dào phấn khởi kể lại bối cảnh đầu đuôi nguồn gốc từng bức ảnh một, Văn Nhạc Tri chăm chú lắng nghe, quãng thời gian tuổi thơ vui sướng khi bố mẹ còn sống, trước thời trở về nhà họ Trình của Trình Bạc Hàn dần dà thành hình trước mặt cậu.

Văn Nhạc Tri lặng lẽ nghe mãi, dòng suy nghĩ từ từ trôi dạt đi tận đẩu tận đâu.

Khác với Trình Bỉnh Chúc, ông bà nội Trình Bạc Hàn là hình mẫu cụ ông cụ bà gần gũi thường gặp, mang hơi thở cuộc sống bình dị, không bao giờ ngại ngần thể hiện tình yêu thương dành cho con cháu. Trình Bỉnh Chúc không yêu quý Trình Bạc Hàn ư, dĩ nhiên là cũng có, nhưng yêu thương ấy trộn lẫn với quá nhiều lợi ích lý trí, không chỉ đơn giản vì cháu là cháu ngoại ông mà ông yêu cháu, nguyên do lớn hơn cả phải bắt nguồn từ việc cháu là một người thừa kế đạt chuẩn, có năng lực, có sức hút, nên ông mới yêu cháu.

Song tình yêu của ông bà nội lại là tình yêu thuần túy, xem Trình Bạc Hàn như bé con, ăn sủi cảo cũng phải pha sẵn nước chấm cho nó để ra trước mặt, chẳng hề bận tâm rằng thực ra đứa cháu trong mắt đã trở thành người lớn mạnh mẽ từ lâu lắm rồi.

“Trước năm 11 tuổi thằng bé toàn sống với nhà ông, có bố mẹ chăm sóc, có ông bà nội chiều chuộng, cuộc sống vui vẻ như trẻ con bình thường thôi, nỗi lo lớn nhất là chưa viết xong bài tập làm văn kiểm tra cuối kì.”

Ông nội mở quyển album đặt trên bàn trà, ngắm một bức ảnh chụp Trình Bạc Hàn với bố mẹ ở công viên, mãi chẳng nỡ dời mắt.

“Nó chưa bao giờ chịu kể cho ông bà những chuyện xảy ra ở bên kia, nhưng nghĩ thử thôi là biết cuộc sống phải trầy trật lắm.” Ông nội chìm vào hồi ức đầy buồn bã.

Thực ra dạo gần đây ông nội không còn nghĩ đến những việc này nữa, nhưng hôm nay gặp được Văn Nhạc Tri, chứng kiến nụ cười trên gương mặt Trình Bạc Hàn, ông phân biệt được rất rõ đâu là nụ cười miễn cưỡng gượng gạo, đâu mới là nụ cười chân thành vui vẻ.

Gặp được người Trình Bạc Hàn thật lòng yêu mến, là lại muốn kể hết tất thảy cho đối phương. Như thể có thêm người này biết thì sẽ có thêm một người xót xa cho thằng bé, sẽ bớt một phần những khổ sở nó từng phải chịu.

Ông nội không nói song Văn Nhạc Tri vẫn hiểu. Trình Bỉnh Chúc không chỉ có một đứa cháu ngoại mà còn có hai đứa con trai, hai đứa cháu nội. Thiếu niên đột ngột bước vào một môi Tr**ng X* lạ, không bị chèn ép bắt nạt mới là chuyện khó tin.

“Sau ấy mẹ nó qua đời, có lần nửa đêm nó len lén chạy về nhà, khóc bảo không muốn quay lại đó nữa, lúc ấy bà nó không đồng ý, nó mới vùng vằng gào lên, hỏi có phải ông bà cũng không cần nó nữa hay không.”

Văn Nhạc Tri ngồi cạnh ông nội, không lên tiếng, bỗng cảm giác nơi nào đó ở chỗ trái tim vừa bị kéo căng ra.

Trước ngày hôm nay dường như Văn Nhạc Tri vẫn chỉ luôn đứng trước mặt Trình Bạc Hàn, mãi mãi chỉ thấy sự mạnh mẽ, kiềm chế và xa cách ở đối phương, bất luận là thời niên thiếu hay khi đã trưởng thành, kể cả gặp cảnh bị ức h**p hay nguy cơ sự nghiệp thì hắn đều có thể tỉnh táo quyết đoán, đưa ra giải pháp hiệu quả nhất.

Nhưng hôm nay Văn Nhạc Tri mới thực sự trông thấy rõ đằng sau Trình Bạc Hàn – đứa trẻ con khủng hoảng bất an vì mồ côi cha mẹ từ thời niên thiếu.

“Sao lại không cần nó được chứ, nằm mơ cũng muốn giữ nó bên cạnh, nhưng mà ngay hôm sau nhà họ Trình lại phái người sang định đón nó về.”

“Chính lần ấy ông mới phát hiện vết thương trên người nó, cả mới cả cũ chồng chất, nguyên một mảng to tướng ở lưng.” Kể đến đây ông nội nắm tay đập lên bàn trà một cái rất mạnh, cốc trà trên mặt bàn lung lay, vẩy ít nước ra ngoài.

Người đến đón là quản gia của nhà họ Trình, lần đó ông nội Cao điên tiết cầm chổi đuổi đối phương đi mất.

“Cậu về nói với Trình Bỉnh Chúc, bọn tôi không có gì phải áy náy với nhà họ Trình các người hết! Bọn tôi không giàu sang bằng nhà họ Trình nhưng kể từ khi Tiểu Vãn về nhà tôi bọn tôi chưa từng để con bé phải thiệt thòi một lần nào! Bây giờ Tiểu Vãn với Thanh Hàn đi rồi chỉ còn lại mỗi đứa con là A Trạm, không phải để mang sang cho các người bắt nạt đâu!”

“Họ Trình các người không thiếu cháu chắt nhưng bọn tôi chỉ có đúng một đứa này! Các người về đi, A Trạm không đi với các người nữa. Kể cả dốc hết tài sản bán cả nhà đi hai ông bà già bọn tôi cũng tuyệt nhiên không chấp nhận để Tiểu Trạm phải chịu khổ!”

Quản gia không dám làm căng, đành phải quay về trước.

Tối đó ông nội Cao tái phát bệnh tim do chịu k*ch th*ch quá độ cộng thêm tâm trạng xúc động, phải đưa thẳng vào ICU. Tiên lượng lúc đó đã không quá lạc quan, chưa bàn tới chi phí, riêng điều trị phục hồi về sau cũng là cả một quá trình dài vô cùng lắt nhắt phức tạp, gia đình bình thường khó lòng gồng gánh.

Trình Bạc Hàn ngồi bên ngoài phòng chăm sóc tích cực suốt cả tối. Đêm hôm ấy, đứa bé 12 tuổi phải trưởng thành triệt để.

Chờ trời sáng, Trình Bạc Hàn bình tĩnh gọi cho Trình Bỉnh Chúc nêu ra yêu cầu và điều kiện. Nhà họ Trình nhanh chóng liên hệ bệnh viện và chuyên gia tốt hơn, đương nhiên chi phí điều trị ngất ngưởng cũng không thành vấn đề, duy trì đến tận khi ông nội Cao hồi phục trở lại.

Mãi về sau quay về thành phố Nam thăm ông bà nội Trình Bạc Hàn chỉ bảo mình sống tốt lắm, những việc khác thì không nhắc một chữ.

“Cái lần đổi tên vào gia phả họ Trình nó cũng về, thấy có lỗi với ông bà. Tên họ thế nào không quan trọng, nó là cháu của ông bà, miễn nó sống vui vẻ hạnh phúc là đủ rồi.”

“Bao nhiêu năm nay nó chẳng bao giờ kể chuyện gì, hỏi cũng chỉ đáp khỏe lắm, thuận lợi lắm, bảo ông bà cứ yên tâm. Nhưng ông biết nó không vui. Cháu có gặp thằng nhóc nào tầm mười mấy tuổi mà mặt mũi đã suốt ngày nặng nề u ám chưa? Chắc không nhỉ. Về sau nó thành người thừa kế, tốt nghiệp rồi gia nhập công ty, mà ông vẫn thấy nó không vui, ông không hiểu công việc của nó, nhưng cháu trông những người làm sếp lớn xung quanh mà xem, có ai không áp lực đâu.”

“Cơ mà mãi sau có hôm nó đến thăm ông bà, báo là mình sắp kết hôn rồi. Con cháu có vui thật hay không, ông bà nhìn ra được chứ.” Ông nội chỉ vào mắt mình, cười lên, “Cái thằng thối tha, tìm được người thích thật là mắt cứ sáng rực lên.”

Nói xong ông nội lại thở dài: “Từ khi bố mẹ nó qua đời chưa bao giờ thấy nó vui được đến thế. Ông biết ngay, chắc chắn là cháu phải ưu tú phải tốt đẹp lắm.”

Văn Nhạc Tri gượng cười, cảm giác có thứ gì đè nén trong lòng.

“Ông với bà nó đều tiến bộ cực nhé, chỉ cần hai đứa hạnh phúc với nhau thôi là được. Đằng nào cũng phải sống cả đời, sống được đến già, đi đến cuối, nắm tay đúng người, là đã hơn xa mọi thứ khác rồi.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (62)
Chương 1: Chương 1: Em không đi được đâu Chương 2: Chương 2: Hiện tượng giả Chương 3: Chương 3: Cũng có thể hủy hoại cả em Chương 4: Chương 4: Mới nghe lời hơn được Chương 5: Chương 5: Em không thích Tạ Từ Chương 6: Chương 6: Mềm lòng chỉ tổ xôi hỏng bỏng không Chương 7: Chương 7: Miễn em nghe lời Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10: Bất kể không muốn đến mấy Chương 11: Chương 11: Ai dùng? Chương 12: Chương 12: Cấm cửa Chương 13: Chương 13: Buổi tối tiếp tục Chương 14: Chương 14: Chỉ mong sống yên ổn qua ngày Chương 15: Chương 15: Người ở cạnh là được Chương 16: Chương 16: Thuyền lẻ vạn dặm Chương 17: Chương 17: Thành khẩn khoan hồng Chương 18: Chương 18: Hận tôi lắm phải không Chương 19: Chương 19: Trì trệ đơ đơ Chương 20: Chương 20: Tôi biết em không muốn Chương 21: Chương 21: Anh thích em đúng không Chương 22: Chương 22: Có chết hắn cũng không buông tay Chương 23: Chương 23: Cậu rất sợ Trình Bạc Hàn mất vui Chương 24: Chương 24: Cách duy nhất chính là không gặp em Chương 25: Chương 25: Nhớ lời em nói đấy Chương 26: Chương 26: Thời cơ tốt Chương 27: Chương 27: Giẫm nát Chương 28: Chương 28: Kiếp nạn Chương 29: Chương 29: Ngu xuẩn Chương 30: Chương 30: Riêng ly dị không được Chương 31: Chương 31: Đừng có làm những việc thừa thãi Chương 32: Chương 32: Trước đêm đó Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Thích tôi một lần nữa được không Chương 35: Chương 35: Không lùi được Chương 36: Chương 36: Chỉ còn sợ hãi Chương 37: Chương 37: Không đâu Chương 38: Chương 38: Tôi không chạm vào em Chương 39: Chương 39: Nhạc Tri cũng biết đe dọa người khác rồi Chương 40: Chương 40: Không thể báo thù đáp trả được Chương 41: Chương 41: Chồng chồng cãi cọ chút thôi Chương 42: Chương 42: Văn Nhạc Tri mất tích Chương 43: Chương 43: Người vừa yêu vừa hận Chương 44: Chương 44: Người không liên quan không được phép lại gần em ấy Chương 45: Chương 45: Cái ác ban đầu Chương 46: Chương 46: Ông cứ dai như đỉa vào Chương 47: Chương 47: Nhớ em ấy đến chết mất thôi Chương 48: Chương 48: Thẳng đuột Chương 49: Chương 49: Cảnh không muốn thấy nhất là em ép mình ngoan ngoãn Chương 50: Chương 50: Tùy em xử trí Chương 51: Chương 51: Trai đểu! Lừa cưới! Bắt nạt người ta! Chương 52: Chương 52: Mềm lòng độc nhất Chương 53: Chương 53: Đáng ra tôi nên quán triệt biến thái đến cùng Chương 54: Chương 54: Cảm giác như kiểu bị chơi Chương 55: Chương 55: Tôi muốn nhờ em một việc Chương 56: Chương 56: Đằng sau Chương 57: Chương 57: Em không cần tôi Chương 58: Chương 58: Cậy em yêu tôi Chương 59: Chương 59: Em cần anh (Kết thúc) Chương 60: Chương 60: Ngoại truyện 1: Tinh thần nổi loạn Chương 61: Chương 61: Ngoại truyện 2: Thù dai Chương 62: Chương 62: Ngoại truyện 3: Nhạc Chuy