Chương 56
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 56: “Vụ án tiếp diễn”

Cú sốc hôm đó khiến Đường Án Trác mất cả một tuần mới dần hồi lại. Mỗi đêm cậu đều gặp ác mộng nên Ngụy Tắc Văn không dám ngủ sâu, sợ rằng lúc cậu giật mình tỉnh dậy anh sẽ không kịp cảm nhận.

Đường Án Trác co ro thành một đống nhỏ, nhíu chặt mày, đầu tựa vào ngực anh, trán thấm đẫm những giọt mồ hôi li ti. Ngụy Tắc Văn nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, tay anh chậm rãi xoa dịu từ trên xuống dưới, như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Đường Án Trác khẽ rên lên hai tiếng, đôi mắt mơ hồ mở ra, nhìn chằm chằm vào Ngụy Tắc Văn. Nhìn một lúc, cậu duỗi tay ra véo má anh, như thể đang xác nhận xem người trước mắt có thật sự tồn tại hay không.

“Anh ở đây.” Ngụy Tắc Văn hôn lên trán cậu, kéo lại chăn đắp cho cậu. “Em ngủ tiếp đi.”

Lúc này, Đường Án Trác mới yên tâm nhắm mắt lại, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Lương Tăng cùng cấp dưới đưa hai người đàn ông trên chiếc SUV đen về đồn cảnh sát.

Sau khi pháp y kiểm tra, xác nhận hai kẻ đó đúng là đã nuốt lưỡi dao mà chết. Khi kiểm tra dấu vân tay trên quần áo, ngoài dấu vết của hai người đó ra, hoàn toàn không phát hiện ra vân tay của người thứ ba.

Trên người họ cũng không có bộ đàm, thiết bị định vị, thiết bị theo dõi hay điện thoại, rất có thể là để tránh bị lộ tung tích cấp trên và bản thân họ trước khi hành động cũng không định sống sót trở về.

Lương Tăng thức trắng cả đêm, quầng thâm dưới mắt đen sì như sắp rớt xuống đất, sắc mặt vô cùng tệ. Từ phòng pháp y đi ra, anh sa sầm mặt mày, dẫn theo mấy cấp dưới đi kiểm tra chiếc xe đã bị hư hại.

Hai kẻ này rõ ràng bị người khác sai khiến. Anh không tin cả người lẫn xe đều không để lại chút dấu vết nào.

Vụ ám sát Ngụy Tắc Văn lần này là lời cảnh báo, anh hiểu rõ phải đẩy nhanh tiến độ điều tra. Đây đã là lần thứ hai, may mà Ngụy Tắc Văn đều may mắn thoát nạn. Nếu thật sự xảy ra chuyện, e là toàn bộ cục cảnh sát cũng không biết ăn nói thế nào với nhà họ Ngụy.

Kéo người dân vô tội vào vụ án, thậm chí còn mất mạng, nếu xảy ra chuyện như vậy, bộ cảnh phục trên người anh cũng không cần mặc nữa.

“Đã tìm được người nhà của họ chưa?”

“Tìm được rồi. Sáng nay chị Tần và anh Toàn đã tới nhà bọn họ.”

“Thế nào rồi?”

Lúc đó Lương Tăng đang chui dưới gầm xe, tay cầm đèn pin soi từng ngóc ngách, cấp dưới ngồi xổm dưới đất báo cáo cho anh.

“Trong nhà không còn ai cả. Chị Tần và anh Toàn hỏi mấy người hàng xóm thì được biết họ đã chuyển đi từ vài hôm trước rồi, nhưng cụ thể là hôm nào thì không rõ, chỉ biết là người đã không còn ở đó.”

“Nhà họ có người nào mắc bệnh nặng không? Hay có chuyện gì cần tiền gấp?”

“Có. Con trai Vương Giang mắc u lympho*, cần ghép tủy xương. Trịnh Phú thì đánh bạc nợ mấy triệu, nghe nói vì không trả nổi mà vợ cũng bị người ta làm nhục. Bọn họ chắc chắn là vì tiền mới liều mạng làm chuyện này.”

*U lympho là một dạng bệnh lý ung thư máu khi tế bào hạch bạch huyết phát triển quá mức kiểm soát.

Lương Tăng cau mày thật chặt, dưới gầm xe không phát hiện được gì bất thường, anh bò ra ngoài, cả vai dính đầy bụi nhưng cũng chẳng buồn để tâm.

“Cậu dẫn người đi kiểm tra camera giám sát quanh nhà bọn họ, xem có lần ra được dấu vết gì không. Bảo Tiểu Mục và Âu Dương đến các bệnh viện tra hồ sơ điều trị của con trai Vương Giang. Tôi sẽ tự dẫn người đi điều tra chỗ đánh bạc.”

“Rõ!”

Trong thành phố Lâm Hoài có ít nhất hơn hai chục tụ điểm cờ bạc, chỉ có hai nơi là hợp pháp, còn lại đều là sòng bạc ngầm. Điều tra rất phiền phức, vì những nơi này đều trốn rất kỹ, không phải một sớm một chiều là tìm ra được.

Sau một đêm thức trắng rồi tiếp tục làm việc liền tù tì hơn mười tiếng, cơn đau đầu ập đến muộn màng khiến Lương Tăng cũng không chịu nổi.

Cứ điều tra kiểu này không phải cách hay, e là bọn buôn m* t** đã sớm dời địa bàn rồi.

Đường dây của Trịnh Phú tạm thời đi vào ngõ cụt, chỉ có thể bắt đầu từ người nhà họ.

Khu họ sống vốn không phải khu cao cấp, trong vòng mấy cây số không có nổi một cái camera giám sát nào, mà có thì chưa chắc đã còn dùng được. Lâm Vũ Trạch phải rà soát suốt cả buổi chiều mới tìm được một chiếc camera còn dùng được, mà lại ở cách nhà Vương Giang những mười mấy cây số, không rõ có ích gì không.

Cảnh sát giao thông ở đồn gần khu nhà nói: “Có khi lại hữu ích đấy, vì đoạn đường đó thông đến thành phố Lệ Dương, có thể họ đã đi qua.”

Lâm Vũ Trạch cùng một cảnh sát khác chia nhau công việc, lật lại toàn bộ đoạn băng giám sát ở mọi góc độ trước khi xảy ra vụ việc.

Đến hai giờ sáng vẫn còn nhìn chằm chằm vào màn hình, Lâm Vũ Trạch cảm thấy mắt mình sắp trào nước. Cậu cúi đầu dụi mắt, lúc ngẩng lên thì phát hiện một chiếc xe khả nghi.

Ngay lập tức cậu ghé sát vào màn hình, trừng to mắt, tạm dừng đoạn băng rồi làm chậm lại và phóng to, chiếc xe đó đi ngang qua camera đúng lúc che biển số.

Lâm Vũ Trạch vội vỗ người bên cạnh, “Nhanh! Gọi cho đội trưởng Lương!”

Không chắc có ích, nhưng ít nhất cũng là manh mối đầu tiên. Lương Tăng lập tức liên hệ với đồn cảnh sát thành phố Lệ Dương để phối hợp điều tra.

Ở thành phố Lâm Hoài, xe không có biển số tuyệt đối không được phép chạy ngoài đường. Trong đoạn video vẫn có thể thấy rõ là xe có biển, nhưng lúc đi qua camera lại cố tình bị che mất, hơn nữa là vào ban đêm nên càng khó phát hiện.

Không ai tin đối phương có thể che giấu hoàn hảo đến vậy. Quả nhiên, sau một đêm điều tra liên tục giữa hai địa phương, cuối cùng một camera ngoài lộ trình chính, đặt ở một góc khuất đã vô tình quay được hình ảnh mờ của chiếc xe đó, lộ ra biển số.

Lương Tăng vô cùng mừng rỡ: “Tra! Nhanh chóng tra ngay!”

Một tiếng sau, họ lần ra nguồn gốc chiếc xe, nó được mua tại một chợ xe cũ ở ngoại ô. Lương Tăng tiện thể cho chủ tiệm xem ảnh chiếc xe SUV màu đen, vốn chỉ hỏi thử, ai ngờ lại đúng là mua từ cùng một chợ.

“Ông còn nhớ ai là người mua xe không?”

“Nhớ chứ. Người đó đội mũ, đeo khẩu trang, trùm kín từ đầu đến chân, nên khá ấn tượng. Để tôi kiểm tra lại camera trong tiệm xem có tìm được không…”

Lương Tăng kích động siết chặt nắm tay, đập hai cái vào lòng bàn tay còn lại, đi tới đi lui chờ ông chủ trở lại.

Chừng mười phút sau, ông chủ cầm điện thoại quay lại, đưa cho anh xem đoạn ghi hình. Trong đó là một người đàn ông toàn thân mặc đồ đen, dáng cao lớn, ước chừng trên 1m85, đứng trước mặt ông chủ mà cao hơn nửa cái đầu.

Lương Tăng nhanh chóng chuyển đoạn video vào điện thoại mình, chọn mấy khung hình rõ mặt nhất rồi gửi cho họa sĩ phác họa chân dung và tổ kỹ thuật.

Muốn tìm một người như vậy không phải việc khó.

Cuối cùng cũng được thả lỏng, Lương Tăng tựa lưng vào ghế chờ đợi. Căng thẳng liên tục suốt mấy chục tiếng khiến anh mệt mỏi rã rời, vừa ngồi xuống đã thiếp đi lúc nào không hay.

Không lâu sau, điện thoại rung lên, là tin nhắn của phó đội trưởng Tần gửi tới:— Đã tìm thấy người thân của Vương Giang.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (74)
Chương 1: Chương 1: “Nhóc con đáng thương” Chương 2: Chương 2: Rời đi, không bao giờ trở lại Chương 3: Chương 3: “Quý ngài của chúng tôi bảo mang cho cậu” Chương 4: Chương 4: “Là tôi, đừng sợ, đi thôi!” Chương 5: Chương 5: “Là quý ngài của chúng tôi muốn giúp cháu” Chương 6: Chương 6: “Tối tôi đến đón nhóc” Chương 7: Chương 7: “Cậu nhóc xinh đẹp không nên bị thương” Chương 8: Chương 8: “Ngài Ngụy tốt bụng thật đó” Chương 9: Chương 9: “Em ngủ ở đây, phòng tôi sát bên” Chương 10: Chương 10: “Chân đẹp mà mặt còn đẹp hơn” Chương 11: Chương 11: “Lại đây” Chương 12: Chương 12: “Đẹp không ạ, ngài Ngụy” Chương 13: Chương 13: “Bí mật giữa hai ta” Chương 14: Chương 14: “Án Trác, thả lỏng nào” Chương 15: Chương 15: “Đừng sợ, có tôi ở bên em” Chương 16: Chương 16: “Cậu đẹp quá à” Chương 17: Chương 17: “Án Trác nhà chúng tôi” Chương 18: Chương 18: “Cháu đối xử với Tiểu Đường có vẻ không giống người khác” Chương 19: Chương 19: “Hắn nghĩ rằng mình thật sự hơi biến thái” Chương 20: Chương 20: “Có nhớ tôi không” Chương 21: Chương 21: “Đứa trẻ này là người đầu tiên” Chương 22: Chương 22: “Lại đây ôm một cái nào” Chương 23: Chương 23: “Mẹ sống có ổn không” Chương 24: Chương 24: “Ở trước mặt tôi thì không cần cố chịu đựng” Chương 25: Chương 25: “Đúng vậy, con cũng thích” Chương 26: Chương 26: “Án Trác, phải luôn luôn vui vẻ” Chương 27: Chương 27: “Án Trác, lấy khăn tắm giúp tôi” Chương 28: Chương 28: “Tôi thích đàn ông” Chương 29: Chương 29: “Ngài ơi, em không còn mẹ nữa” Chương 30: Chương 30: “Anh sẽ không vứt bỏ em, đúng không?” Chương 31: Chương 31: “Không biết thứ gì chọc chọc em” Chương 32: Chương 32: “Ngài Ngụy, có ngài thật tốt” Chương 33: Chương 33: “Đến khi em không cần tôi nữa mới thôi” Chương 34: Chương 34: “Tôi ôm em ngủ” Chương 35: Chương 35: “Vậy thì em cứ ngủ với ngài là được” Chương 36: Chương 36: “Tôi đi giải quyết” Chương 37: Chương 37: “Ngoan ngoãn chờ tôi” Chương 38: Chương 38: “Bởi vì thích ngài” Chương 39: Chương 39: “Có muốn ở bên tôi không?” Chương 40: Chương 40: “Đừng dọa bạn trai tôi” Chương 41: Chương 41: “Em muốn tìm ba” Chương 42: Chương 42: “Hy vọng Đường Án Trác mãi luôn vui vẻ” Chương 43: Chương 43: “Cho nên anh cảm thấy đây là trả thù?” Chương 44: Chương 44: “Cục cưng, anh rất muốn ôm em” Chương 45: Chương 45: “Bờ vai của em cũng có thể cho anh dựa vào” Chương 46: Chương 46: “Tại sao không muốn em” Chương 47: Chương 47: “Tớ cũng rất yêu anh ấy” Chương 48: Chương 48: “Cậu thật sự xứng với Ngụy Tắc Văn sao?” Chương 49: Chương 49: “Lên giường đi” Chương 50: Chương 50: “Lên giường làm gì” Chương 51: Chương 51: “Lần tới….” Chương 52: Chương 52: “Vậy thì làm đi, nghe lời chồng” Chương 53: Chương 53: “Anh là của em, cưng à” Chương 54: Chương 54: “Là vì em giống anh ấy nên anh mới giúp em sao?” Chương 55: Chương 55: “Không làm nữa, sưng rồi” Chương 56: Chương 56: “Vụ án tiếp diễn” Chương 57: Chương 57: “Thật sự không làm sao?… Em muốn rồi” Chương 58: Chương 58: “Con trai —— Phó Thừa Việt” Chương 59: Chương 59: Điều tra vụ án Chương 60: Chương 60: “Cục cưng nhà tôi ngoan lắm” Chương 61: Chương 61: “Đừng quên cầu hôn” Chương 62: Chương 62: “Ngụy Tắc Văn, em muốn về nhà” Chương 63: Chương 63: “Tự nguyện trao tặng cho người yêu của tôi” Chương 64: Chương 64: “Bó hoa này là dành cho Lữ Quyên” Chương 65: Chương 65: “Đều là tới để hầu hạ trên giường” Chương 66: Chương 66: “Còn muốn ngủ với anh nữa” Chương 67: Chương 67: “Cưng à, em đang cầu hôn anh sao” Chương 68: Chương 68: “Cả thành phố Lâm Hoài, đều tặng cho em.” Chương 69: Chương 69: “Em là tham vọng duy nhất của anh” Chương 70: Chương 70: “Anh chính là ánh sáng của đời em” Chương 71: Chương 71: “Quá khứ coi như đã xóa sạch rồi” Chương 72: Chương 72: “Bệnh tim vì nhớ em mà ra” Chương 73: Chương 73: “Bảy năm, mười bảy năm, bảy mươi năm” Chương 74: Chương 74: “Toàn bộ Lâm Hoài là của em”