Chương 56
Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 56: Ban đêm sợ tối

Vẫn nhớ mấy năm trước đến chùa dâng hương, Cố Quân Xuyên từng gặp mặt một vị cao tăng. Lão hòa thượng nói y có tư chất thông minh, nhưng lại không hiểu Phật pháp (*). Dù khi đó sắc mặt y chẳng có gì thay đổi, nhưng trong lòng ít nhiều có chút không phục.

(*)
Hiện giờ nghĩ lại, y đúng là ngu ngốc.

Hóa ra điều mẹ ngày ngày cầu xin không phải là y có thân thể khỏe mạnh, hay có tên trên bảng vàng, mà là một cuộc sống tốt đẹp.

Sau này bà ít đi chùa dâng hương hơn, không phải là vì đã hiểu ra, mà là vì đã được như ước nguyện.

Cố Quân Xuyên cụp mắt cười rộ lên, đôi mắt vô thức đỏ hoe.

Thẩm Liễu nhìn y, nhẹ kéo tay áo y: “Quân Xuyên ơi, huynh sao vậy?”

Cố Quân Xuyên nhìn sang, bàn tay to v**t v* cổ tiểu ca nhi, cười nhạt nói: “Không có gì đâu… Phu lang nói đúng lắm, Bồ Tát này quả thực rất linh.”

Mi mắt Thẩm Liễu cong cong, cười đầy ngây ngô: “Ta nói mà, linh lắm đó.”

*

Mùa đông qua đi, nàng xuân chạm ngõ, chớp mắt đã đến giao thừa.

Ai cũng nói Tết là lúc đoàn viên, nhưng Cố gia ít họ hàng, rất nhiều người đã mất liên lạc. Tuy Triệu Xuân Mai vẫn giữ liên lạc với vài người anh em, nhưng núi cao đường xa, đi lại không dễ dàng gì, nên cũng chẳng có cách nào đoàn tụ.

Tuy chỉ có ít người cùng nhau ăn Tết, nhưng cuộc đoàn viên tuyệt vời nhất là cả gia đình đùm bọc thương yêu nhau.

Hôm đó, cả thị trấn đều nhộn nhịp. Nhà nhà đều đón năm mới, dán câu đối, chữ Phúc, cúng ông công ông táo, làm món ăn ngày Tết…

Cố gia cũng không ngoại lệ. Mặt trời vừa nhô lên khỏi đỉnh núi, Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi đã ra ngoài, vào núi thăm mộ. Mấy ngày nay cả nhà đều cùng nhau xếp vàng thỏi, hai người xách hai sọt đầy ắp.

Theo lý mà nói, tốt nhất nên để hán tử trong nhà ra mặt tế bái tổ tiên, nhưng Cố Quân Xuyên té ngã bị thương khi đang trên đường tế tổ trở về. Trong lòng Triệu Xuân Mai vẫn còn sợ hãi, nên không cho y lên núi nữa. Còn Thẩm Liễu đang có thai, sợ chạm phải thứ gì không sạch sẽ trên núi, nên cũng không kêu cậu theo.

Hai người ở nhà, cùng vào nhà bếp nấu keo, dán chữ Phúc.

Tiếng củi cháy vang lên lách tách, Cố Quân Xuyên đổi một cái nồi nhỏ, đổ nước bột mì vào rồi đặt lên bếp.

Thẩm Liễu kéo ghế nhỏ tới ngồi cạnh bếp. Kể từ khi có thai, cậu rất thích ngửi mùi củi cháy trong bếp.

Cố Quân Xuyên cầm chiếc đũa khuấy đều. Chẳng mấy chốc, nước bột mì đã sệt lại thành hồ, thoang thoảng hương lúa mạch.

Y cúi đầu nhìn xuống tiểu ca nhi, thấy cậu đang nhắm mắt ôm mặt. Ngọn lửa bập bùng ánh lên khuôn mặt nhỏ trắng nõn của cậu một sắc vàng ấm áp, y nhẹ giọng nói: “Ngồi xa ra chút, kẻo nóng đấy.”

“Ngồi xa thì không ngửi được mùi củi lửa.” Thẩm Liễu cười tít mắt, duỗi tay chỉ vào bụng, “Nó thích mùi đó lắm.”

Cố Quân Xuyên vốn đã hết cách với cậu, giờ lại có thêm một đứa con, y chỉ đành cười thở dài.

Mắt thấy nước bột mì đã sệt lại, dùng chiếc đũa khuấy mạnh một cái, sau đó đặt lên bệ bếp cho nguội.

Cố Quân Xuyên bước ra sau lưng Thẩm Liễu, tiểu ca nhi ngả người ra sau, đầu cũng chẳng ngoảnh lại.

Biết nam nhân đứng không vững lắm, cậu không dám dùng sức, nhưng khi lưng chạm vào thì cảm thấy an tâm.

Bàn tay to lướt qua vành tai, cách bàn tay nhỏ của Thẩm Liễu, Cố Quân Xuyên ôm lấy mặt cậu: “Phu lang giúp ta dán câu đối xuân nhé?”

“Tất nhiên rồi.” Thẩm Liễu ngửa đầu nhìn y, “Đây còn là lần đầu tiên ta dán nữa đó.”

Trước đây trong nhà nghèo, cơm còn ăn không đủ no, càng miễn bàn đến chuyện mua giấy đỏ viết chữ Phúc.

Cố Quân Xuyên có chút tò mò: “Ngày Tết trước đây em làm gì?”

Thẩm Liễu nghĩ nghĩ: “Khổ lắm ạ, quanh năm suốt tháng chẳng có gì để ăn, nhưng khi đến Tết mẹ sẽ nấu cháo rau xanh thịt nạc.”

Cố Quân Xuyên nhớ tới buổi sáng sau khi mới vào cửa, cậu dậy sớm nấu cháo rau xanh cho cả nhà: “Là món hôm đó em nấu sao?”

“Dạ, khi đó huynh nói muốn dẫn ta đến Tô gia, ta sợ lắm, cứ nghĩ chắc là sẽ từ hôn.” Cậu phồng má, “Vất vả lắm ta mới thành thân… Người trong nhà đều không ai hay, ta bèn nghĩ ăn lại món cháo rau mẹ thường làm, coi như là món quà cưới dành cho mình.”

Cố Quân Xuyên nghe mà đau lòng. Khi đó y bị biến cố bất ngờ xảy đến làm cho tức giận đến đau đầu, nói năng không lựa lời.

Nghĩ lại chắc Thẩm Liễu còn khó chịu hơn y.

Y phút chốc không nói nên lời, lại nghe Thẩm Liễu cười nói: “Nếu mẹ ta còn sống, biết ta đã gả cho một tướng công như huynh, chắc chắn nằm mơ cũng phải cười tỉnh.”

“Như ta… là kiểu tướng công như thế nào?”

Lưng áp vào chân nam nhân, nóng hầm hập. Thẩm Liễu nghiêng đầu cười khẽ, cậu mắc cỡ không muốn nói, bèn lảng sang chuyện khác: “Hai ta đi dán câu đối đi.”

Cố Quân Xuyên cười đáp lại: “Được.”

Cửa nhà bếp mở ra, cơn gió mạnh thổi đến rát cả mặt.

Cố Quân Xuyên đang định vào phòng lấy mũ bông, Thẩm Liễu ngại phiền: “Dán một lát là xong rồi, không sao đâu.”

“Vậy em đứng chờ bên trong đi, tránh gió.”

“Dạ.”

Ngoài cổng, rất nhiều gia đình đang dán câu đối, có vài câu là do Cố Quân Xuyên viết. Thấy hai người ra ngoài, họ đều lên tiếng hỏi thăm vài câu.

Cố Quân Xuyên cười nói: “Mẹ và Bảo muội đi viếng mộ rồi ạ, trưa mới về.”

“Tầm khoảng tháng sáu sẽ sinh.”

“Không còn nôn nữa, ngủ cũng ngon.”

Thím bên cạnh gật đầu: “Tướng công tốt thật, gì cũng biết.”

“Chứ gì nữa, đâu như cha của Thu Thật, đến lúc sinh rồi mà vẫn mơ mơ màng màng.”

Thẩm Liễu đứng trong cửa, gió không thổi đến cậu. Ánh nắng thưa thớt dừng trên người Cố Quân Xuyên, mạ lên một lớp vàng nhạt, khiến nam nhân đẹp tựa thần tiên.

Tiểu ca nhi nhìn ngẩn cả người, mãi đến khi Cố Quân Xuyên lên tiếng gọi cậu, cậu mới hoàn hồn, vội bước ra bên ngoài. Trên cửa dán câu đối và chữ Phúc, viết trên nền giấy đỏ điểm vàng, trông rất tưng bừng.

Thẩm Liễu ôm chén hồ dán, không nhịn được gật đầu: “Đẹp quá, tướng công giỏi quá chừng.”

“Vậy thôi mà cũng giỏi à.” Cố Quân Xuyên vốn không phải người thích khoe khoang, nhưng nghe thấy Thẩm Liễu khen, y cũng không nhịn được cong môi lên.

Hai người tiếp tục dán chữ Phúc và môn thần (*) lên cửa. Không bao lâu sau, Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi cũng đã về.

(*)
Khi còn cách rất xa, tiểu cô nương đã reo lên: “Ca và ca phu dán câu đối xuân lên rồi, vui quá đi thôi (*).”

(*)
“Đẹp quá, có không khí năm mới rồi.” Triệu Xuân Mai vào nhà, cười nói, “Trưa hôm nay ăn đơn giản chút nhé. Buổi tối chúng ta ăn cơm tất niên đón giao thừa, mẹ có mua con cá đây.”

Cố Tri Hi cười tủm tỉm giơ tay lên, con cá béo được buộc lại bằng rơm, vẫy đuôi liên tục: “Năm nào cũng dư dả.”

Gió thổi mây tan. Thời gian trôi qua thật nhanh, đảo mắt đã đến chạng vạng. Mặt trời ngả về tây, chân trời xa dần nhuộm sắc hồng.

Nhà bếp rất náo nhiệt, cả nhà bốn người đều cùng nhau làm việc. Triệu Xuân Mai rửa cá trắm cỏ, Cố Tri Hi rửa rau xắt rau, Cố Quân Xuyên nấu nước nóng, còn Thẩm Liễu thì giúp dọn chén đũa.

Trò chuyện, làm việc, hòa thuận vui vẻ.

Vì Thẩm Liễu đang mang thai, Triệu Xuân Mai lo cậu thấy giết cá sẽ sợ, nên mang ra sân sau làm sạch rồi mới mang vào nhà bếp.

Hôm nay làm cá trắm cỏ hấp. Hành, gừng và tỏi băm nhuyễn rồi nhét vào bụng cá để ướp và khử mùi tanh. Triệu Xuân Mai rót chút Hoàng tửu, dùng tay thoa đều, rồi nhìn về phía Thẩm Liễu nói: “Cục vàng, hôm nay giao thừa, ở quê con có truyền thống gì không?”

Thẩm Liễu đang lấy mấy quả trứng gà ra từ trong sọt, không hiểu ý mẹ lắm.

“Đều là người trong nhà nên mẹ nói thẳng nhé.” Triệu Xuân Mai dịu giọng nói, “Mẹ còn để lại một sọt vàng thỏi, con không thể về nhà… ban đêm kêu Xuyên Nhi đi tế bái với con đi.”

Nghe thế, Thẩm Liễu ngơ ngẩn, đáy mắt dần đỏ hoe.

Cả gia đình bốn người nhà họ Thẩm giờ chỉ còn lại mình cậu. Hôm nay là giao thừa cậu không thể về nhà. Vốn định nhân lúc trời tối sẽ thắp ba nén hương để cúng tế, cũng coi như tỏ lòng hiếu thảo, nhưng không ngờ mẹ còn chu đáo hơn cả cậu.

Thẩm Liễu mím môi, cổ họng cũng nghẹn lại.

Cố Tri Hi thấy cậu sắp khóc, vội chọc cười cậu: “Ca phu sợ ban đêm trời tối hả? Nếu ca đi cùng mà vẫn không yên tâm, vậy muội sẽ đi với huynh.”

Thẩm Liễu cười thành tiếng, nhưng đáy mắt dần ướt nhòe.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (64)
Chương 1: Chương 1: Ngươi không phải Tô Thanh Lam Chương 2: Chương 2: Bán mình chôn cha Chương 3: Chương 3: Con không quan tâm có phải là cô nương hay không Chương 4: Chương 4: Mì nước sốt Chương 5: Chương 5: Trâm cài tóc bạc Chương 6: Chương 6: Chè trái cây Chương 7: Chương 7: Canh trứng cà chua Chương 8: Chương 8: Tào phớ và bánh mè Chương 9: Chương 9: Một chiếc nón cói Chương 10: Chương 10: Chiếc bút lông tím Chương 11: Chương 11: Bánh canh trứng cà chua Chương 12: Chương 12: Trứng chiên vàng giòn Chương 13: Chương 13: Hoành thánh thịt và chay Chương 14: Chương 14: Ở nhà không có đổi Chương 15: Chương 15: Bánh trứng hành Chương 16: Chương 16: Một ngày kiếm được tám chín đồng Chương 17: Chương 17: Hai cái bánh trà Chương 18: Chương 18: Túi tiền Chương 19: Chương 19: Tương đậu nành mặn Chương 20: Chương 20: Đậu hủ trắng mềm Chương 21: Chương 21: Một chiếc xe bò có giá bao nhiêu tiền? Chương 22: Chương 22: Xây chuồng gà Chương 23: Chương 23: Em không thích sao Chương 24: Chương 24: Tâm tư cũng tàn nhẫn quá Chương 25: Chương 25: Hức hu hu đệ nói dối Chương 26: Chương 26: Cá mú hấp Chương 27: Chương 27: Phu lang tự mình làm Chương 28: Chương 28: Heo con cũng nuôi nổi Chương 29: Chương 29: Dán đế giày Chương 30: Chương 30: Bánh hạt dẻ Chương 31: Chương 31: Cố Quân Xuyên đưa túi thơm Chương 32: Chương 32: Chúng ta có qua có lại Chương 33: Chương 33: Cứ nghĩ về huynh ấy Chương 34: Chương 34: Muội sẽ gả cho xe bò Chương 35: Chương 35: Mì nước lèo Chương 36: Chương 36: Canh bí đao thịt viên Chương 37: Chương 37: Có chút nghĩa khí Chương 38: Chương 38: Sủi cảo lập đông Chương 39: Chương 39: Giày bông nhỏ mũi tròn Chương 40: Chương 40: Ấm đồng ấm bụng Chương 41: Chương 41: Tiên sinh, con nhớ rồi Chương 42: Chương 42: Cá đù vàng chiên giòn Chương 43: Chương 43: Tiên sinh khẻ tay Chương 44: Chương 44: Ghi nhớ lời dạy bảo của tiên sinh Chương 45: Chương 45: Canh thịt viên củ cải Chương 46: Chương 46: Không tốt cho em bé Chương 47: Chương 47: Một rổ trứng gà Chương 48: Chương 48: Hình như ta có rồi Chương 49: Chương 49: Mì rau cải thịt heo Chương 50: Chương 50: Hạt dẻ rang đường Chương 51: Chương 51: Canh sườn hầm bắp Chương 52: Chương 52: Một khối bạc vụn Chương 53: Chương 53: Cơm nếp thịt xông khói Chương 54: Chương 54: Hoàng tửu ấm người Chương 55: Chương 55: Hoàn toàn không quan tâm Chương 56: Chương 56: Ban đêm sợ tối Chương 57: Chương 57: Năm nào cũng có ngày này, tuổi nào cũng có hôm nay Chương 58: Chương 58: Năm tháng bình yên Chương 59: Chương 59: Mẹ ơi, Quân Xuyên… Chương 60: Chương 60: Thằng nhóc béo tốt Chương 61: Chương 61: (Hết mạch truyện chính): Bạc đầu hẹn ước cùng chung lối về Chương 62: Chương 62: Ngoại truyện 1: Một ngày hè rảnh rỗi Chương 63: Chương 63: Ngoại truyện 2: Bảo muội đã thành thiếu nữ Chương 64: Chương 64: Ngoại truyện 3 (Kết thúc): Tết Đoan Ngọ sắp đến