Chương 56
Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn

Chương 56: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi 2

Khương Ấu Na nhìn thấy cô mở cửa phòng, mấp máy môi.
Quý Thiển Ngưng nhanh chóng cướp lời cô ấy: "Mình đi đổ rác, cậu chờ mình lên rồi cậu lại mắng."
Xe của Mạc Ham đỗ dưới một gốc cây, ba mặt cửa xe đều dán miếng dán một chiều, nên không rõ tình huống trong xe là như thế nào.
Quý Thiển Ngưng mới vừa tới gần thì cánh cửa bên ghế phụ liền mở ra.

Mạc Hạm ngồi ở trong xe, khuôn mặt trầm xuống, có cảm giác áp bách như mưa sa bão táp sắp đến.
Quý Thiển Ngưng ngồi xuống, đóng cửa lại, mắt nhìn thẳng về thân cây phía trước, giọng điệu xa cách: "Có chuyện gì thì mau nói đi."
Mạc Hạm đặt một tay lên vô lăng, giống như thẩm phán mà nhìn thẳng vào mặt cô, cúi người tới gần: "Lương Ninh nói cho chị biết là em từ chối vai diễn, nói em không muốn chụp cảnh hôn? Sao em lại qua loa quá vậy."
"Qua loa?" Quý Thiển Ngưng nhìn mặt chị, cười nhạo: "Lúc trước cũng không biết là ai muốn tôi sau này đừng chụp cảnh hôn nữa, hiện tại tôi từ chối thì lại trách tôi là qua loa?"
Vẻ mặt Mạc Hạm giãn ra, đáy mắt hiện lên một chút ấm áp, trong giọng nói mang theo chút mong đợi: "Bởi vì những lời chị nói trước đây nên em mới từ chối sao?"
Đương nhiên là không phải rồi má ơi!
Quý Thiển Ngưng suýt nữa là bị chị đưa xuống mương, ngồi thẳng lên, nói nghiêm túc: "Là tôi không muốn đóng, chị đừng có mà tự mình đa tình."
Ánh sáng trong mắt Mạc Hạm yếu dần, lại khôi phục vẻ mặt nghiêm túc nói: "Cho nên là tự em không muốn chụp cảnh hôn sao?"
"Cảnh hôn chỉ là một lý do." Quý Thiển Ngưng nói.
Mạc Hạm cũng không vội hỏi cô lý do khác là gì, thu hồi vẻ mặt, nói: "Em không cần lo về cảnh hôn nữa."
"???" Quý Thiển Ngưng không hiểu.
"Trước khi tới gặp em, chị đã đi gặp đạo diễn Trần Nghĩa Chi." Mạc Hạm nói: "Ông ấy đồng ý xóa bỏ toàn bộ cảnh hôn của em ở trong phim."
Quý Thiển Ngưng kinh ngạc chớp mắt một cái, nói: "Chị bảo đạo diễn sửa kịch bản?"
Mạc Hạm gật đầu, ngón tay khống chế không được mà v**t v* lọn tóc trên vai cô, nói: "Sau này còn gặp chuyện đó thì có thể thương lượng với chị, đừng có tự quyết định l* m*ng như vậy."
Quý Thiển Ngưng vẫn cảm thấy không thể tin nổi, giật tóc lại, cao giọng: "Chị bảo ông ấy sửa kịch bản của tôi, chẳng lẽ ông ấy không nói gì?"
"Cái gì cũng không nói." Mạc Hạm ngửi ngón tay, ngửi được dầu gội mùi nhàn nhạt, lại muốn sờ tóc cô.
Quý Thiển Ngưng lại gõ bàn tay không an phận của chị, nửa tin nửa ngờ: "Chị nói với ông ấy như thế nào?"
Địa vị của Mạc Hạm không thấp, Trần Nghĩa Chi sẽ cảm thấy lời chị là hợp tình hợp lý.

Nhưng vấn đề là Mạc Hạm xin giùm một vai phụ, chuyện này thì không thể nói nổi rồi.
Quý Thiển Ngưng cảm thấy nhất định là Mạc Hạm đã che giấu tin tức quan trọng gì đó.
Không cho chơi tóc thì tay Mạc Hạm lại nhẹ nhàng đặt trên vai cô, rũ mắt chăm chú nhìn cô, nói: "Chị nói với đạo diễn em là bạn gái chị, chị không muốn nhìn em diễn cảnh hôn với người khác, cho nên ông không nói hai lời liền sửa lại."
Biết ngay là sẽ không đơn giản như vậy mà!!!
Quý Thiển Ngưng cả giận nói: "Chị lừa ông ấy!"
"Nhưng ông ấy tin." Mạc Hạm lười nhác nói: "Dù sao cũng không phải là lần đầu tiên ông ấy bị lừa."
"......" Quý Thiển Ngưng bị kinh ngạc trước dáng vẻ đã lừa người mà còn hợp tình hợp lý của chị, mất vài giây để mình bình tĩnh lại, lại sắp xếp suy nghĩ lần nữa, nói: "Cho nên tôi càng không thể diễn."
Mạc Hạm nhíu mày: "Vì sao?"
"Tôi không muốn thiếu nhân tình của chị."
"Hôm qua em đâu có nói như thế."
"Hôm qua não tôi bị hỏng không được sao?"
Lưu Vũ Tình và Lương Ninh đều cảm thấy là nhờ Mạc Hạm mà cô mới có cơ hội thử vai, bây giờ chỉ sợ ngay cả đạo diễn Trần Nghĩa Chi cũng cũng sẽ đối xử khác với cô.

Nghĩ đến những chuyện đó, trong lòng Quý Thiển Ngưng rất khó chịu, nói: "Tôi đúng là rất mong có phim đóng, nhưng tôi không cần chị giúp đỡ, sau này cũng không mong chị nhúng tay vào bất kỳ chuyện gì của tôi.

Tạm biệt."
Quý Thiển Ngưng không nghĩ tới lần này lại có thể mở cửa dễ dàng đến thế, nhưng mới mở ra được một khe nhỏ thì tay cô đã bị Mạc Hạm giữ lại.
Sắc mặt Mạc Hạm so với lúc nãy còn nghiêm trọng hơn rất nhiều, một tay giữ chặt vai cô, nhìn cô bằng ánh mắt tràn ngập tính áp bức: "Quý Thiển Ngưng."
Hiếm khi mà chị kêu cả họ tên cô nên Quý Thiển Ngưng có chút không quen, giãy giụa vài cái, không kiên nhẫn nói: "Làm gì?"
"Em có ước mơ không?"
What???
Quý Thiển Ngưng không theo kịp tiết tấu của chị, có chút bối rối mà chớp chớp mắt.
"Khi chị đề nghị em làm bạn gái chị lúc em đang nằm viện, thì bị em từ chối.

Chị nhớ rất rõ, em nói em muốn chuyên tâm đóng phim, không muốn yêu đương."
"......" Sao đột nhiên lại lôi chuyện cũ ra vậy?
"Chị đã cho rằng lý tưởng của em là trở thành một diễn viên xuất sắc, cho nên lúc ấy chị mới không có miễn cưỡng." Mạc Hạm nghiêm túc nói: "Nhưng chị lại không ngờ, chỉ vì giận dỗi chị mà em lại từ bỏ một kịch bản quý giá khó có được như thế.

Em làm chị quá thất vọng."
"......"
"Dựa vào quan hệ với chị làm em cảm thấy rất mất mặt sao? Hay là em cảm thấy chị chưa thương lượng với em, thì đã đề cử tài nguyên cho người đại diện của em, loại này hành vi tự cho mình là đúng làm em không phục lắm?"
Mạc Hạm chưa bao giờ để ý sắc mặt của người khác, cũng chưa bao giờ đi phỏng đoán suy nghĩ của người khác, vậy mà lại đoán trúng phóc suy nghĩ trong nội tâm cô, điều này làm Quý Thiển Ngưng cảm thấy rất bất ngờ.
Tiếc là trước giờ cô đều không biết trong lòng người phụ nữ này nghĩ gì.
Quý Thiển Ngưng đè sự ảm đạm khó hiểu ở trong lòng xuống, đối diện với đôi mắt dường như có thể xuyên thấu cơ thể cô, nói: "Chị nói không sai, tôi đúng là không phục chị."
Kiếp trước cô vẫn luôn sống dưới ánh hào quang của Mạc Hạm, người biết quan hệ giữa cô và Mạc Hạm, đều cho là cô không biết xấu hổ leo lên người Mạc Hạm.

Đời này, cô không muốn lại phải nghe được những lời đồn đãi vớ vẩn đó nữa.
Cô muốn chứng minh với mọi người, cho dù không có Mạc Hạm thì cô vẫn sẽ sống rất tốt.

Đây là lý do vì sao mà cuối cùng cô vẫn từ chối diễn.
Mạc Hạm nhìn cô thật sâu, trầm giọng: "Nếu không phục, vậy dùng diễn xuất của em chứng minh cho chị thấy đi."
"Tôi sẽ chứng minh cho chị thấy." Quý Thiển Ngưng nhướng mày, nói: "Nhưng tôi vẫn muốn từ chối bộ phim này."
Mạc Hạm lại nhìn cô một lúc, một tiếng thở dài thật mạnh, nói: "Vì sao em lại cứ luôn thiếu tự tin đến thế?"
"......!Cái gì?"
"Từ lần đầu tiên chúng mình gặp nhau, em cũng là như thế, sợ hãi rụt rè, thích chị mà không dám nói, uống say rồi mới thẳng thắn." Lông mày Mạc Hạm nhíu chặt, đáy mắt che giấu cảm xúc rối rắm, đầu ngón tay mát lạnh vuốt qua khuôn mặt đang ngây ra của cô, nói: "Em rất xinh đẹp, diễn xuất lại không kém, vì sao lại cứ không tự tin?"

Khoảng cách quá gần, Quý Thiển Ngưng không hiểu vì sao lại khẩn trương, cô tránh khỏi bàn tay đang muốn chạm vào của chị, rụt người lại, giả vờ bình tĩnh: "Tôi không biết chị đang nói cái gì."
"Em rõ ràng rất ưu tú." Mạc Hạm nói: "Là bởi vì em ưu tú, cho nên mới được Trần Nghĩa Chi thưởng thức.

Là ông ấy cho em cơ hội, nào có liên quan gì tới chị?"
"《 Dương thành phong vân 》 hai tháng sau mới bắt đầu quay, vai chính đã sớm được ấn định, trong khoảng thời gian này sẽ tuyển vai phụ.

Tin tức thử vai đã được thông báo trên trang web chính thức từ mấy ngày trước, cho dù chị không nói Lương Ninh sớm muộn cũng sẽ biết."
"Điều duy nhất chị có thể giúp em, chỉ là ở trước mặt đạo diễn nói một câu, ông ấy rất coi trọng nên đã sắp xếp em tới thử vai trước.

Chỉ thế chứ không hơn."
Là như vậy sao?
Sau khi nghe Mạc Hạm giải thích xong, Quý Thiển Ngưng đột nhiên cảm thấy những gì bản thân làm trước đây toàn là vô cớ gây rối......
Gây chuyện cũng gây rồi, tên rời khỏi cung cũng không thể quay lại được.
Quý Thiển Ngưng bỏ sự hối hận trong lòng qua một bên, mạnh miệng: "Chị nói nhiều cũng vô dụng, tôi đã trả lại hợp đồng rồi."
Nói không chừng Trần Nghĩa Chi đã sớm tìm được diễn viên thay cô luôn rồi.
Khuyên nửa ngày rốt cuộc cũng khiến cô mềm lòng, Mạc Hạm hơi cười nhạt, nói: "Lúc này chị đã chào hỏi đạo diện Trần trước, ngày mai em lại đi ký hợp đồng đi."
Quý Thiển Ngưng ngẩn người, cự nự: "Cứ như thế, thì tôi lại thiếu nhân tình của chị nữa."
"Nợ trước, trả sau."
Quý Thiển Ngưng âm thầm khinh bỉ mình lại lật lọng, nghẹn nửa ngày cũng nặn ra hai chữ: "Cảm ơn."
Mạc Hạm xoa xoa đầu cô, nói: "Bạn bè với nhau, nói cảm ơn gì chứ."
Quý Thiển Ngưng nhất thời không biết nói gì, nhìn về phía nơi khác: "Tôi đi à~"
Mạc Hạm giữ tay cô lại, chậm rãi nói: "Ngồi với chị một lát đi."
Quý Thiển Ngưng ngồi không được, ánh mắt lập loè, nói: "Không ngồi, người đang khó chịu."
Mạc Hạm dừng một chút, nói: "Tới cái kia?"
Thảo luận vấn đề này với chị cứ thấy kỳ kỳ thế nào ấy, Quý Thiển Ngưng mất tự nhiên mà "Ừm" một tiếng.
Ánh mắt Mạc Hạm dời xuống: "Bụng khó chịu sao?"
Vì để sớm rời đi, Quý Thiển Ngưng giả vờ nhíu mày, viết hết đáp án trên mặt.
Đột nhiên Mạc Hạm duỗi tay tới, như muốn chạm vào chỗ nào đó.
Quý Thiển Ngưng theo bản năng co người lại: "Chị làm gì?"
"Giúp em xoa đó."
"......!Không cần." Quý Thiển Ngưng nhân dịp chị chưa chuẩn bị liền mở cửa xe chuồn trước.
Suy nghĩ một đêm, Quý Thiển Ngưng mới thuyết phục bản thân ngày mai đi ký hợp đồng lại.
Kịch bản mới quả nhiên không có cảnh hôn.
Hai tháng kế tiếp phải chuẩn bị tốt, Quý Thiển Ngưng gần như là không ra khỏi cửa, cả ngày ở nhà nhàm chán nghiên cứu kịch bản.
Mạc Hạm vẫn như thường lệ, mỗi ngày đều nhắn tin cho cô, còn việc trả lời hay không là do tâm trạng của Quý Thiển Ngưng.
Mấy tin thiếu EQ thì lười nhắn lại, EQ cao như "Khương Ấu Na còn ở nhà?" kiểu này, mới xem qua Quý Thiển Ngưng còn tưởng Mạc Hạm không còn gì để nhắn, chờ đối phương lại nhắn thêm một tin "Em nợ chị khi nào thì trả?", thì cô mới bừng tỉnh nhận ra đây là tin nhắn hủ bại của người nào đó, dưới sự hoảng hốt lại chặn người nào đó lần nữa.
Mạc Hạm không liên lạc được với cô, liền đi đường vòng cứu quốc liên lạc với Cố Tâm Mỹ.
Cố Tâm Mỹ cam tâm tình nguyện vì người nào đó truyền lời: "Chị Hạm hỏi chị, cả ngày ở nhà không chán sao, có muốn chị ấy tới đây dẫn chị ra ngoài chơi không."
Cùng cái người không chút thú vị đó đi ra ngoài chơi??? Quý Thiển Ngưng chỉ cần nghĩ tới hình ảnh đó là đã thấy dày vò, trả lời: "Không rảnh."
Cố Tâm Mỹ: "Chị Hạm nói chị Hạm có thể chờ đến khi chị rảnh."
Quý Thiển Ngưng: "Vậy bảo với chị ta là kiếp sau đi."
Một lát sau điện thoại lại vang lên, Quý Thiển Ngưng cho rằng lại là Cố Tâm Mỹ, đang muốn cảnh cáo cô nàng là đừng làm loa cho người nào đó nữa, nhưng lại thấy người gửi là Lục Thanh Hoan.
Chị Thanh Hoan: "Hôm nay rảnh không, ra ngoài chị mời một bữa nào."
Hôm qua Lục Thanh Hoan đóng máy xong nên đã quay về, tối hôm qua hai người còn hàn huyên một chút.
Quý Thiển Ngưng đã rất lâu không gặp chị, nhắn lại: "Lúc nào cũng rảnh!"
Hẹn với Lục Thanh Hoan là 12 giờ trưa, Quý Thiển Ngưng cùng Cố Tâm Mỹ 11 giờ đã xuất phát.

Bốn người chạm mặt, sau khi chào hỏi thì việc đầu tiên làm tìm chỗ ăn trưa.
Lục Thanh Hoan là cuồng ma tự sướng, trước khi ăn còn kéo Quý Thiển Ngưng chụp một tấm, đăng lên vòng bạn bè rồi mới ăn.
Hai người đang nói tới bộ phim 《 Dương thành phong vân 》 thì điện thoại của Quý Thiển Ngưng lại vang lên, nhìn thì thấy là Lưu Vũ Tình gọi tới, cô liền nghe máy.
Bởi vì tương lai sẽ cùng đóng chung một bộ phim, nên trong khoảng thời gian Lưu Vũ Tình rất hay liên lạc với cô.
Lưu Vũ Tình: "Cậu đang ở cạnh chị Thanh Hoan à?"
Quý Thiển Ngưng: "Ừ, chúng mình đang ăn cơm."
Lưu Vũ Tình: "Ở Thượng Hòa Hiên đúng không không? Mình thấy chị Thanh Hoan đăng định vị ở trong vòng bạn bè."
Quý Thiển Ngưng: "Đúng vậy."
Lưu Vũ Tình: "Mọi người đi chưa? Mình đang ở gần đây, hiện tại mình qua tìm mọi người liền!"
Vài phút sau Lưu Vũ Tình liền xuất hiện, cô ấy đã dùng cơm nên chỉ ngồi một bên nhìn các cô dùng bữa nói chuyện phiếm.
Sau khi ăn xong, mọi người liền rủ nhau đi dạo.
Đi dạo phố gần như là thú vui chung của các chị em, các cô dạo từ tầng trệt đến tầng 4 của trung tâm thương mại, lại từ tầng 4 dạo xuống tầng 2, cuối cùng dừng lại ở khu mỹ phẩm.
Sau khi vào thu thì trời trở nên hanh khô, môi Quý Thiển Ngưng mỏng, rất dễ bị khô nứt rồi chảy máu, nên cô đã mua một thỏi son dưỡng môi.
Lục Thanh Hoan thấy cô soi gương xem chất son, nói: "Hình như chị ít khi thấy em son môi."
Có lẽ là do kiếp trước bị hủy dung nên Quý Thiển Ngưng rất ít khi trang điểm, cô đối với việc theo đuổi cái đẹp thì lãnh đạm hơn mọi người cùng trang lứa rất nhiều, cười cười nói: "Em thấy phiền."
Lưu Vũ Tình trung thành với son môi hơn, lôi kéo Lục Thanh Hoan có cùng sở thích đi lựa son môi với mình.
Quý Thiển Ngưng lựa được son dưỡng môi xong thì đến xem họ thử màu.
Trên mu bàn tay Lưu Vũ Tình vẽ vô số vết son, đang rối rắm không biết nên chọn màu nào: "Chị Thanh Hoan, chị thích màu nào?"
Lục Thanh Hoan chỉ vào một trong số đó: "Màu này đi.

Thiển Ngưng em thấy sao?"
"Đây là màu gì?" Quý Thiển Ngưng hỏi.
Lục Thanh Hoan vặn nắp ra, vẽ một hình đôi môi dễ thương trên mu bàn tay mình, đưa cho cô nhìn: "Đẹp không?"
Quý Thiển Ngưng mỉm cười: "Đẹp.

Em cũng thích màu này."
"Hóa ra thẩm mỹ của chúng mình giống nhau." Lục Thanh Hoan nói, nghịch ngợm in vết son trên mu bàn tay lên mặt cô.
Trên má trắng nõn của Quý Thiển Ngưng bị in một vết son môi đỏ rực.
Lưu Vũ Tình cười khanh khách, nói: "Thiển Ngưng hơi bị đẹp à nha."
Những người khác cũng cười theo.
Quý Thiển Ngưng theo bản năng giơ tay muốn lau lại bị Lục Thanh Hoan ngăn lại.
"Đừng để tay bẩn chứ." Lục Thanh Hoan hỏi nhân viên hướng dẫn xin một miếng bông tẩy trang, muốn giúp cô rửa bằng nước.
Một bóng dáng cao gầy lao tới như gió, vô cùng có cảm giác tồn tại chắn ngang giữa họ.
Lục Thanh Hoan bị người tới va chạm, bông tẩy trang trong tay thiếu chút nữa là rơi xuống đất, ngước mắt nhìn thì vô cùng kinh ngạc khi thấy người đột nhiên xuất hiện: "Mạc......!Hạm?"
Quý Thiển Ngưng đang soi gương nghe thấy thế liền ngẩng đầu lên, chạm phải một đôi mắt tựa như hàn đàm, trong lòng rơi lộp bộp.
Trung tâm mua sắm rất ấm áp, nhưng Mạc Hạm lại vô cùng lạnh lẽo, không màng tới ánh mắt khác thường của những người khác, bắt lấy tay cô, nói: "Đi với chị.".

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (160)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: -1 Chương 20: Chương 20: Chương 19-2 Chương 21: Chương 21: Chương 19-3 Chương 22: Chương 22: Chương 20 Chương 23: Chương 23: Chương 20-2 Chương 24: Chương 24: Chương 21-1 Chương 25: Chương 25: Chương 21-2 Chương 26: Chương 26: Chương 22-1 Chương 27: Chương 27: Chương 22-2 Chương 28: Chương 28: Chương 23-1 Chương 29: Chương 29: Chương 23-2 Chương 30: Chương 30: Chương 24-1 Chương 31: Chương 31: Chương 24-2 Chương 32: Chương 32: Chương 25-1 Chương 33: Chương 33: Chương 25-2 Chương 34: Chương 34: Chương 26-1 Chương 35: Chương 35: Chương 26-2 Chương 36: Chương 36: Chương 27-1 Chương 37: Chương 37: Chương 27-2 Chương 38: Chương 38: Chương 28-1 Chương 39: Chương 39: Chương 28-2 Chương 40: Chương 40: Chương 29 Chương 41: Chương 41: Chương 30-1 Chương 42: Chương 42: Chương 30-2 Chương 43: Chương 43: Chương 31-1 Chương 44: Chương 44: Chương 31-2 Chương 45: Chương 45: Chương 32 Chương 46: Chương 46: Chương 33-2 Chương 47: Chương 47: Chương 34 Chương 48: Chương 48: Chương 34-2 Chương 49: Chương 49: Chương 35 Chương 50: Chương 50: Chương 35-2 Chương 51: Chương 51: Chương 36 Chương 52: Chương 52: Chương 36-2 Chương 53: Chương 53: Chương 37 Chương 54: Chương 54: Chương 37-2 Chương 55: Chương 55: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi Chương 56: Chương 56: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi 2 Chương 57: Chương 57: Hôm Nay Chị Chỉ Ước Một Điều Duy Nhất Chương 58: Chương 58: Chương 39-2 Chương 59: Chương 59: Nếu Tôi Nói Là Tôi Được Sống Lại Thì Bạn Có Tin Không Chương 60: Chương 60: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 61: Chương 61: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 62: Chương 62: Chương 41-2 Chương 63: Chương 63: Nó Chứng Tỏ Là Em Đã Làm Việc Không Chăm Chỉ Chương 64: Chương 64: Chương 42-2 Chương 65: Chương 65: Hai Người Bị Mắng Mà Còn Phải Bị Mắng Cùng Nhau Chương 66: Chương 66: Tôi Đúng Là Khốn Nạn Mà Chương 67: Chương 67: Chương 44-2 Chương 68: Chương 68: Em Thấy Rồi Đấy Chị Vẫn Sống Rất Khỏe Mạnh Mà Chương 69: Chương 69: Chương 45-2 Chương 70: Chương 70: Tôi Sẽ Cho Chị Một Cơ Hội Chương 71: Chương 71: Chương 46-2 Chương 72: Chương 72: Chương 47 Chương 73: Chương 73: Chương 48 Chương 74: Chương 74: Chương 48-2 Chương 75: Chương 75: Chương 49 Chương 76: Chương 76: Chương 49-2 2 Chương 77: Chương 77: Chương 50 Chương 78: Chương 78: Chương 51 Chương 79: Chương 79: Chương 52 Chương 80: Chương 80: Chương 52-2 Chương 81: Chương 81: Chương 53 Chương 82: Chương 82: Chương 54 Chương 83: Chương 83: Chương 54-2 Chương 84: Chương 84: Chương 55 Chương 85: Chương 85: Chương 55-2 Chương 86: Chương 86: Chương 56 Chương 87: Chương 87: Chương 56-2 Chương 88: Chương 88: Chương 57 Chương 89: Chương 89: Chương 58 Chương 90: Chương 90: Chương 58-2 Chương 91: Chương 91: Chương 59 Chương 92: Chương 92: Chương 59-2 Chương 93: Chương 93: Chương 60 Chương 94: Chương 94: Chương 61 Chương 95: Chương 95: Chương 62 Chương 96: Chương 96: Chương 63 Chương 97: Chương 97: Chương 63-2 Chương 98: Chương 98: Chương 64 Chương 99: Chương 99: Chương 64-2 Chương 100: Chương 100: Chương 65 Chương 101: Chương 101: Chương 65-2 Chương 102: Chương 102: Chương 66 Chương 103: Chương 103: Chương 67 Chương 104: Chương 104: Chương 67-2 Chương 105: Chương 105: Chương 68 Chương 106: Chương 106: Chương 68-2 Chương 107: Chương 107: Chương 69 Chương 108: Chương 108: Chương 69-2 Chương 109: Chương 109: Chương 70 Chương 110: Chương 110: Chương 70-2 Chương 111: Chương 111: Chương 71 Chương 112: Chương 112: Chương 72 Chương 113: Chương 113: Chương 73 Chương 114: Chương 114: Chương 73-2 Chương 115: Chương 115: Chương 74 Chương 116: Chương 116: Chương 75 Chương 117: Chương 117: Chương 75-2 Chương 118: Chương 118: Chương 76 Chương 119: Chương 119: Chương 76-2 Chương 120: Chương 120: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này Chương 121: Chương 121: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này 2 Chương 122: Chương 122: Chết Rồi Lại Sống Chương 123: Chương 123: Chết Rồi Lại Sống 2 Chương 124: Chương 124: Chương 79 Chương 125: Chương 125: Chương 80 Chương 126: Chương 126: Chương 81 Chương 127: Chương 127: Chương 82 Chương 128: Chương 128: Chương 82-2 Chương 129: Chương 129: Chương 83 Chương 130: Chương 130: Chương 84 Chương 131: Chương 131: Chương 84-2 Chương 132: Chương 132: Chương 85 Chương 133: Chương 133: Chương 86 Chương 134: Chương 134: Chương 87 Chương 135: Chương 135: Chương 88 Chương 136: Chương 136: Chương 88-2 Chương 137: Chương 137: Chương 89 Chương 138: Chương 138: Chương 89-2 Chương 139: Chương 139: Chương 90 Chương 140: Chương 140: Chương 91 Chương 141: Chương 141: Chương 92 Chương 142: Chương 142: Chương 93 Chương 143: Chương 143: Chương 93-2 Chương 144: Chương 144: Chương 94 Chương 145: Chương 145: Chương 94-2 Chương 146: Chương 146: Chương 95 Chương 147: Chương 147: Chương 95-2 Chương 148: Chương 148: Chương 96 Chương 149: Chương 149: Chương 97 Chương 150: Chương 150: Chương 97-2 Chương 151: Chương 151: Kết Thúc Chương 152: Chương 152: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 1 Chương 153: Chương 153: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 2 Chương 154: Chương 154: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 3 Chương 155: Chương 155: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 4 Chương 156: Chương 156: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 5 Chương 157: Chương 157: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 6 Chương 158: Chương 158: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 7 Chương 159: Chương 159: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm Chương 160: Chương 160: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm 2