Chương 555: Là Lâm Tổng Tự Mình Tới Tìm Cháu
Địa vị như Lục gia, chỉ cần Dương gia không có biện pháp ngăn chặn, tôi danh này của Lục Hướng Dương chắc chắn không thể thành lập.
“Cố Thanh Thanh, cô giả vờ hồ đồ có phải hay không? Làm tốt lắm! Cô ngay cả tôi cũng tính kế.”Cố Thanh Thanh cau mày, dường như có chút ấm ức:
“Ông nội, cháu không tùy tiện lấy tiền của người khác, Lục gia chưa từng để cháu thiếu tiền tiêu, cháu cũng có nhà xưởng căn bản không thiếu tiền.”
“Là Lâm tổng tự mình tới tìm cháu, còn cầm ảnh kết hôn của ông ấy và mẹ cháu, nói ông ấy là cha ruột của cháu. Chính ông ấy nói ông ấy có lỗi với cháu, còn nói có tình cảm sâu đậm với mẹ cháu, nhiều năm như thế chỉ có mình cháu là con gái. Ông ấy nói ông ấy muốn bồi thường cho cháu, tương lai cha con sống hạnh phúc bên nhau.”
“Chính ông ấy nói giá trị chục tỷ của ông ấy tương lai đều là của cháu, ông ấy nói ông ấy chỉ có mình cháu là con. Con gái và cháu ngoại đều ở Lục gia mà, bình thường ông ấy bận rộn công việc, thấy bọn cháu sống ở Lục gia không tệ lắm, nên dứt khoát cho cháu ít tiền, bảo cháu tự chăm sóc bản thân.”Cố Thanh Thanh nhíu mày, tức giận nói:
“Cha, người quá mức là cha đúng không? Ngày hôm nay cha dẫn người tới là có ý gì? Muốn bắt chồng con sao? Chỉ có 600 vạn mà thôi, đối với cha mà nói như chín trâu mất một sợi lông, chỉ vì chút tiền này mà cha vu oan hãm hại chồng con sao?”
“Là ai luôn miệng nói chỉ có một đứa con gái là con nên muốn bồi thường cho con? Hóa ra cha đều gạt con sao? Coi trọng chính là quyền thế của Lục gia ư? Cha còn nói sợ con không có nhà mẹ đẻ Lục gia sẽ khinh thường con, muốn chống lưng cho con nữa mà. Bây giờ xem ra cha chỉ cảm thấy con từ nông thôn tới không có đầu óc, dễ khống chế, lợi dụng con tính kế Lục gia có phải hay không?”“Cậu…” Lâm Phong run rẩy chỉ Lục Hướng Dương: “Rõ ràng là cậu đòi 600 vạn kia, là tiền trà nước mà cậu muốn, cậu…”
“Cha, lúc trước cha không nói với con như vậy.” Cố Thanh Thanh nói tiếp: “Cha nói nợ con nhiều năm như thế, nói xin lỗi mẹ con, biết con còn sống cha rất vui. Cha còn nói cha chỉ có một đứa con gái là con, nhất định sẽ bồi thường cho con, rõ ràng số tiền đó là tiền tiêu vặt cha cho con.”
Lâm Phong: “…”
Dương lão: “…”“Cô… Các người? Lục Hướng Dương, cậu cố ý tính kế tôi?”
Lục Hướng Dương bình tĩnh đứng ra, nói với Lâm Phong:
“Cha vợ, con không nghĩ tới cha lại có phản ứng như vậy, rất xin lỗi. Yêu cầu của cha con không làm được, con đã nói rồi, cha làm ăn chân chính, làm việc dựa theo quy củ con làm con rể chắc chắn sẽ che chở cho cha, cố gắng không để cha bị người ta gây khó dễ.”
“Nhưng nếu cha không dựa theo quy củ làm việc, vậy thì không được. Lục gia làm việc, có điểm mấu chốt của mình.”
Dương gia có sợ Lục gia hay không ông tat không biết, nhưng Lục gia muốn nhằm vào ông ta, tuyệt đối đủ cho ông ta uống một bình.“Cha không có, chỉ vì con là con gái của cha, cha mới tin tưởng con, ai biết các con lại crầm tiền không làm việc?”
Cố Thanh Thanh hừ lạnh:“Cha nói muốn bồi thường cho con cho con tiền tiêu con mới cầm, con cũng nghĩ là con gái duy nhất của cha, tiền của cha con muốn tiêu xài thế nào chẳng được, con đâu biết cha ôm tâm tư như vậy?”
“Đã sớm nói với cha, nhà chúng con không thiếu tiền không thiếu thế, cha làm buôn bán dựa theo quy củ, con rể của cha chắc chắn sẽ che chở cho cha không bị người ta tính kế. Nhưng mà hôm nay xem ra cha không coi lời con nói là thật, trái lại cho rằng quyền thế của Lục gia cha có thể tùy ý sử dụng.”
“Cha, những chuyện cha làm lúc trước đều không quá phận, con bảo Hướng Dương lấp kín lỗ hổng giúp cha, hợp pháp hợp quy củ. Lần này khẩu vị của cha quá lớn, chuyện này tuyệt đối không được, cha có tiền như vậy đâu cần đi kiếm chút tiền bẩn như thế?”
“Chuyện này đừng nói là Lục gia, cho dù là con cũng sẽ không đồng ý.”Vì công việc tương lai của thuộc hạ, lúc này cần thiết che chở.
Ông Ngô dẫn đầu mở miệng:
“Lão Dương à! Ông nhìn xem ầm ĩ chuyện này kìa, người ta là người nhà, ý kiến bất hòa mà thôi, chúng ta đều là người ngoài, ông nói xem ông trộn lẫn vào làm gì? Để bọn họ tự ầm ĩ đi.”