Chương 553
Không chỉ hành động tặng Vực Thẳm mà cả sự quan tâm hiện giờ của Yeon Seon-woo cũng khiến Han Yi-gyeol nhận ra cậu ấy đã dành cho mình rất nhiều tình cảm đến nhường nào.
“...Đừng làm vẻ mặt đó nữa.”
Yeon Seon-woo khẽ cúi đầu, ánh mắt như đè nặng nỗi u uất không thể thốt nên lời.
"Dù không định ở lại, dù sẽ bỏ lại em đang đau khổ và rời đi..."
Những lời trách móc đầy oán giận dâng lên đến tận cổ họng, nhưng cuối cùng, Yeon Seon-woo vẫn cố kìm nén. Cậu lặng lẽ rút ra một vật từ túi áo khoác.
Đó là một chiếc chìa khóa nhỏ được lấy ra từ túi trong áo. Tay cậu run rẩy, từ từ đưa chìa khóa về phía dưới chiếc vòng đang quấn quanh cổ Han Yi-gyeol. Chiếc chìa nhanh chóng trượt vào ổ khóa ẩn dưới lớp vòng. Khi cậu xoay chìa, tách, chiếc vòng cứng ngắc cuối cùng cũng mở ra làm đôi.
Dù cơ thể cấp A có mạnh mẽ thế nào, chiếc vòng này vẫn khiến Han Yi-gyeol cảm thấy vướng víu. Khi vòng được tháo bỏ, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trên cổ anh. Trong lúc vô thức đưa tay lên chạm vào phần cổ vừa được giải thoát, Han Yi-gyeol nhận ra Yeon Seon-woo vẫn tiếp tục cử động đôi tay.
Cạch!
Lần lượt, chiếc vòng trên cổ tay và chân cũng được mở ra.
Những động tác tháo gỡ ấy chất chứa sự ăn năn và nuối tiếc, bàn tay cậu như đang thực hiện một nghi thức sám hối thầm lặng. Sau khi tháo xong tất cả, cuối cùng, ánh mắt của hai người cũng chạm nhau.
Cả hai đứng lặng trong sự im lặng lạnh lẽo như buổi sáng mùa đông, không ai dám lên tiếng.
“...Chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nữa, đúng không?”
Yeon Seon-woo là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Giọng nói trầm khàn mang theo nỗi buồn vô hạn.
“Nếu em cố tìm kiếm, dù thế... cũng không thể gặp lại, phải không?”
Han Yi-gyeol khẽ do dự, ánh mắt trầm ngâm một lúc rồi nhẹ nhàng gật đầu.
Anh đã phân vân trong giây lát. Có lẽ anh nên nói dối, hứa hẹn một hy vọng mong manh nào đó rằng cả hai sẽ gặp lại. Nhưng... nói ra một lời dối trá vào lúc này chỉ khiến thời gian anh đã dành ở đây trở nên vô nghĩa.
Còn quá nhiều điều anh chưa thể nói với Yeon Seon-woo, và anh không muốn thêm một lời dối trá nào nữa.
Nhìn thấy cái gật đầu của Han Yi-gyeol, Yeon Seon-woo hít một hơi thật sâu rồi im lặng mím chặt môi.
“Từ khi đưa anh về đây, em chưa một lần cảm thấy thanh thản.”
“...”
“em đã nghĩ mình sẵn sàng đối mặt. em đã nghĩ mình có thể giữ anh lại, ngay cả khi anh ghét bỏ và oán hận em...”
Giọng nói của Yeon Seon-woo như tiếng thở dài lạc lõng. Bàn tay cậu nhẹ nhàng vuốt mái tóc Han Yi-gyeol, động tác vừa dịu dàng vừa mang đầy sự tiếc nuối.
“Nhưng em không thể làm được.”
Cậu khẽ cười cay đắng. Cái ý chí kiên cường mà cậu luôn nghĩ rằng mình có, giờ đây đã bị chính cậu nguyền rủa.
Thật không ngờ có ngày cậu lại thấy mình ghen tị với Yoo Si-hyuk.
Người đàn ông ấy đã mang Han Yi-gyeol đến đây, thậm chí không ngần ngại khóa anh lại bằng những chiếc vòng thép lạnh lẽo.
Cậu vừa căm ghét, vừa ghen tị với kẻ đó. Nhưng ngay cả Yoo Si-hyuk cũng không thể thắng được Han Yi-gyeol. Vì giờ đây, chiếc chìa khóa kia đã nằm trong tay cậu.
“Em thua rồi.”
Cậu hận Kwon Se-hyun. Nhưng hơn cả, cậu yêu anh ấy.
Hình ảnh Han Yi-gyeol trong những ngày vừa qua hiện lên trong đầu Yeon Seon-woo. Anh không phản kháng, cũng không ghét bỏ cậu hay Yoo Si-hyuk. Nhưng anh cũng không mở lòng với họ.
Mỗi khi Yeon Seon-woo bắt chuyện, Han Yi-gyeol đều đáp lại. Khi Yoo Si-hyuk trở về, anh vẫn chào đón. Thế nhưng, trong từng hành động ấy, không hề có chút cảm xúc nào thực sự hiện hữu.
Han Yi-gyeol chỉ có mặt ở đây với một lớp vỏ trống rỗng. Đôi mắt anh, mỗi lần nhìn ra ngoài cửa sổ, đều tràn ngập nỗi nhớ nhung sâu sắc.
Chẳng có chút kẽ hở nào để cậu hay Yoo Si-hyuk chen vào.
Nếu hỏi rằng liệu cậu có thể bằng lòng với một lớp vỏ trống rỗng đó hay không... câu trả lời là có. Cậu đã từng nghĩ như vậy. Nhưng tất cả chỉ là một ảo tưởng.
“Giờ em có nói gì đi nữa, anh cũng sẽ không tin, nhưng... thật sự ngay từ đầu em cũng không nghĩ rằng mình có thể giữ được anh.”
Có lẽ chính vì vậy mà cậu càng thêm bất an.
**
Nghĩ bằng lý trí thì phải giữ anh ấy lại, nghĩ rằng nếu thể hiện sự tha thiết này, mọi chuyện sẽ khác đi, rằng làm gì đó còn hơn là ngồi im không làm gì và chờ đợi tương lai thay đổi.
Nhưng ngay cả khi có thể bẻ gãy ý chí của anh ấy, sự tự mãn ấy đã hoàn toàn tan biến chỉ bằng một ánh nhìn của Han Yi-gyeol.
Và rồi, Seon-woo cuối cùng cũng phải đối mặt với sự thật mà cậu luôn trốn tránh: cậu không bao giờ có thể thắng được Kwon Se-hyun.
Cậu đã cầu xin, đã van nài để nghe được một câu nói rằng “sẽ đưa cậu theo,” nhưng người đàn ông đã ôm cậu vào lòng và an ủi cậu ấy cuối cùng vẫn không thốt ra câu đó.
Bây giờ, chẳng còn gì cậu có thể làm được nữa.
“Anh đi đi, hyung.”
Seon-woo đẩy những chiếc vòng khóa sắt qua một bên, giọng nói nhẹ nhàng như thể vừa quét sạch thứ gì đó ghê tởm ra khỏi mình.
“Em sẽ không giữ anh lại nữa… cứ đi đi.”
“……”
Những lời nói dứt khoát ấy làm đôi mắt màu nâu nhạt của Han Yi-gyeol khẽ lay động.
Anh chớp mắt vài lần, đôi môi mấp máy nhưng lại không thể thốt lên lời nào. Đầu anh hơi nghiêng đi, cắn môi đầy lưỡng lự, và sắc mặt dần trở nên nhợt nhạt.
Gương mặt anh trĩu nặng bởi sự dằn vặt, và khi đôi mắt nhắm nghiền lại, những lọn tóc mà Seon-woo vừa vuốt gọn ban nãy lại xòa xuống hai bên thái dương.
“Seon-woo… nếu…”
Han Yi-gyeol cố nén lại nhưng không thể làm được. Một khi những lời ấy bật ra khỏi miệng, anh không thể ngăn chúng lại.
“Nếu em có thể quên được anh… nếu điều đó là có thể…”
Seon-woo khẽ giật mình vì lời đề nghị bất ngờ ấy, nhưng rồi cậu bật cười chua chát.
“Anh đang đòi hỏi quá nhiều từ em đấy.”
“……”
“Làm ơn, đừng bảo em phải quên anh. Nếu anh rời đi, thứ duy nhất em có thể bám víu để sống sót là những ký ức về anh.”
Quên Kwon Se-hyun ư? Thậm chí trong mơ, cậu cũng chưa từng nghĩ đến điều đó.
Có những thứ dù đau đớn đến đâu cũng không thể buông tay. Những ký ức mà cậu đã tạo nên cùng Kwon Se-hyun, những nụ cười, những câu chuyện, chúng sẽ trở thành chiếc phao cứu sinh duy nhất trong cuộc đời đầy đau khổ sắp tới của cậu.
Không nói thêm một lời nào, Han Yi-gyeol lặng lẽ ôm chặt cuốn Abyss vào lòng, rồi từ từ đứng dậy.
Không còn lời nào để tạm biệt. Seon-woo đã bảo anh hãy đi, và Han Yi-gyeol biết mình không thể nói câu “hãy sống tốt nhé.”
Bước chân anh chậm rãi tiến về phía cửa chính và dừng lại. Đôi giày anh mang khi đến đây lần đầu tiên đã được đặt ngay ngắn trước cửa. Đó là việc mà Seon-woo đã làm từ trước.
“……”
Những cảm xúc hỗn độn cuộn lên như những đợt sóng lớn, nhưng Han Yi-gyeol cố nén chúng bằng một hơi thở thật chậm. Anh xỏ đôi giày thể thao cũ, thứ đã luôn vừa vặn với chân mình.
Anh đặt tay lên tay nắm cửa. Kẹt, cánh cửa mở ra, và luồng gió từ bên ngoài khẽ v**t v* mái tóc anh.
Han Yi-gyeol không ngoảnh lại. Anh rời khỏi căn hộ, nơi mình đã sống cùng Seon-woo và Yoo Si-hyuk trong suốt thời gian qua.
Anh bước vào thang máy, đi xuống tầng trệt, và bước ra khỏi tòa nhà. Mùi hơi nước của trận mưa vừa ngừng phủ khắp không khí, thoảng qua chóp mũi anh.
Bên ngoài yên tĩnh đến mức trống trải, những vũng nước đọng lại trên mặt đất còn sót lại dấu vết của cơn mưa.
Ôm chặt bốn tập sách trong tay, Han Yi-gyeol tiếp tục sải bước. Khi anh gần đến lối ra của khu căn hộ, những đám mây đen tan dần, để lộ ánh nắng rực rỡ xuyên qua bầu trời.
“Han Yi-gyeol.”
--
Khi ánh nắng chiếu vào mắt, Han Yi-gyeol nheo mắt lại và giơ tay lên che ánh sáng. Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm và dịu dàng vang lên từ con hẻm ngay cạnh lối ra.
Nghe thấy giọng nói, Han Yi-gyeol quay đầu lại và nở một nụ cười rạng rỡ. Anh lập tức chạy vội về phía đó.
"Anh đợi lâu chưa?"
"Không đâu."
Khi Han Yi-gyeol lao vào vòng tay của Ha Tae-heon, Cheon Sa-yeon đứng bên cạnh liếc mắt về phía hẻm, nhếch môi đáp.
“Nhờ có ai đó tử tế thông báo cả thời điểm cậu bước ra từ đấy, nên chúng tôi đến vừa đúng lúc.”
“Nếu biết ơn thì nói cảm ơn đi.”
Maehyang, đang nằm trên tường rào và phe phẩy chiếc đuôi, nheo mắt lại khi nhìn thấy cuốn Vực Thẳm mà Han Yi-gyeol đang ôm trong tay.
“Cuối cùng cũng mang về rồi nhỉ.”
“Vâng.”
“Vất vả rồi. Cậu có thể cất cuốn sách đó vào thứ mà các cậu gọi là ‘hình xăm’ và mang về thế giới của mình.”
Cuốn sách ghi lại hành trình của Elahah, thứ đã vô tình rơi vào thế giới này qua cánh cổng mà Kali tạo ra. Maehyang muốn loại bỏ nó khỏi thế giới này, vì không muốn ai đó giống như Kwon Se-hyun thức tỉnh, hay thế giới này trở nên giống như thế giới của Elohim và Elahah.
“Vậy là rắc rối lớn nhất đã được giải quyết.”
Khi Han Yi-gyeol đặt cuốn Vực Thẳm vào Inventory, Maehyang cuối cùng cũng cười hài lòng.
“Nhưng mà…”
Giọng điệu kéo dài đầy ẩn ý của Maehyang làm Han Yi-gyeol quay lại. Maehyang nhìn về phía sau lưng anh.
“Cậu đến một mình à?”
Hiểu ngay ý của Maehyang, Han Yi-gyeol đáp lại với một vẻ mặt buồn bã.
“…Đúng vậy.”
“Bất ngờ thật đấy.”
Như thể không thể hiểu nổi quyết định của Han Yi-gyeol, Maehyang nghiêng đầu đầy thắc mắc và hỏi tiếp.
“Cậu chắc chắn muốn kết thúc mọi chuyện như thế này sao?”
“Đó đã là một mối nhân duyên kết thúc từ lâu rồi.”
Mặc dù sống sót với một xác suất rất nhỏ, Han Yi-gyeol biết mình không thể tiếp tục sống dưới cái tên Kwon Se-hyun. Một mối nhân duyên đã đứt đoạn bởi cái chết thì cũng đã chấm dứt hoàn toàn tại đó.
Dù việc đến thế giới này là một tình huống ngoài ý muốn, nhưng một mối nhân duyên đã bị cắt đứt thì không thể nối lại được.
Anh từng nghĩ đến việc xóa ký ức về mình để Seon-woo không còn phải đau khổ, nhưng anh biết rõ điều đó không bao giờ được chấp nhận.
“Nhân duyên kết thúc từ lâu rồi à.”
Nhắc lại lời của Han Yi-gyeol, Maehyang mỉm cười thêm một lần nữa.
“Ừ, nếu chỉ đến mức đó thôi thì chắc nó sẽ kết thúc như vậy thôi.”