Chương 55
Đường Một Chiều - Kim Cương Quyển

Chương 55

“Tôi nhớ ra rồi.” Hạ Văn Nam nói với Minh Lộ Xuyên.

Vẻ mặt của Minh Lộ Xuyên dường như hiện ra sửng sốt trong phút chốc, ánh đèn đường hắt vào khuôn mặt hắn, hàng lông mi dày tạo thành chiếc bóng dưới đáy mắt, “Em nhớ ra rồi?” Hắn lặp lại lời nói của Hạ Văn Nam. 

Trong không khí buổi đêm, mùi pheromone của Minh Lộ Xuyên hòa quyện với hương thơm của hoa mộc tê càng thêm rõ ràng hơn.

Hạ Văn Nam đứng đối diện nhìn hắn, đột nhiên nghĩ: Quả nhiên đây là một Alpha, cơ thể của họ có thể phát ra pheromone mang cảm xúc cùng với dấu ấn cá nhân, truyền tải mọi cảm xúc của anh ta đến Omega mình yêu thương mà không cần nói thành lời. Nhưng tại sao cậu, vốn là một Beta lại nhận được những xúc cảm đó? 

Khi còn nhỏ, cậu hề không thích thể chất đặc biệt này của mình chút nào, cũng không thích cảm giác lúng túng khi phải bước một chân vào thế giới giữa Alpha và Omega. Nhưng đến giây phút này, cậu lại thấy có chút vui mừng, nếu không nhờ thể chất đặc biệt này, có lẽ cả đời này cậu cũng không có cách nào cảm nhận được pheromone của Minh Lộ Xuyên. Cho dù nó cứ liên tục phả vào mặt cậu đầy dữ dội và quyết liệt như thế này. 

Thời khắc này, Hạ Văn Nam không biết nên cảm thấy tiếc nuối hay may mắn. Cậu không có pheromone, tình cảm giữa cậu và Minh Lộ Xuyên vĩnh viễn là con đường một chiều, chỉ cần cậu không nói ra, Minh Lộ Xuyên sẽ không bao giờ biết được tâm tư của cậu.

Hạ Văn Nam cười cười, nói với Minh Lộ Xuyên: “Tôi nhớ được rốt cuộc ‘Suối Nước Thiền Viện’ là cái gì rồi.”

“Chỉ có vậy thôi?”

“Chỉ vậy thôi.”

Minh Lộ Xuyên nhìn cậu, trong mắt ẩn chứa vô vàn cảm xúc sâu thẳm: “Em vẫn không nhớ gì về tôi?” 

Hạ Văn Nam nghiêm túc suy nghĩ một chút về vấn đề này, rồi lên tiếng: “Kỳ thực cũng không thể nói như vậy, tuy tôi không nhớ được chúng ta đã xảy ra chuyện gì ở đây, nhưng hẳn là giữa chúng ta đã xảy ra chuyện gì đó.”

“Em đang nói cái gì vậy?”

“Tôi nghĩ đến pheromone của anh và hương hoa mộc tê ở nơi này.” Nói đến đây, Hạ Văn Nam dừng lại một chút rồi tiếp tục, “Có phải dưới gốc cây hoa mộc tê thơm ngọt này, anh đã yêu phải tôi, rồi sau đó phóng pheromone ồ ạt về phía tôi không?”

Minh Lộ Xuyên nhìn cậu không đáp.

Hạ Văn Nam chắp tay sau lưng, tiến về phía trước hai bước, nhìn tòa nhà gạch đỏ ba tầng trước mặt: “Chúng ta đi vào nhé?”

“Bên trong đã không còn giống như trước.”

Hạ Văn Nam quay đầu nhìn hắn: “Anh từng quay lại đây rồi à?”

Minh Lộ Xuyên không trả lời.

Hạ Văn Nam đứng yên một lúc, hỏi Minh Lộ Xuyên: “Vậy thì chúng ta về nhé?”

Minh Lộ Xuyên ngẩng đầu nhìn một ô cửa sổ ở tầng hai, từ bên ngoài nhìn vào, trông nó chẳng khác gì với những ô cửa sổ đen kịt khác, hắn đáp bằng chất giọng lạnh nhạt: “Đi thôi.”

Tài xế đưa bọn họ về nhà.

Cả quãng đường đi, Minh Lộ Xuyên trầm mặc nhìn ra ngoài cửa sổ xe, Hạ Văn Nam có thể cảm giác được tâm tình của hắn không mấy tốt đẹp. Có lẽ Minh Lộ Xuyên hy vọng sau khi cùng Hạ Văn Nam về thăm lại nơi xưa chốn cũ, Hạ Văn Nam sẽ có thể khôi phục lại nhiều ký ức hơn, nhưng Hạ Văn Nam chỉ nhớ tới mấy lọ nước hoa của cậu, cho nên Minh Lộ Xuyên thất vọng.

Sau khi về đến nhà, Hạ Văn Nam đi vào phòng mình, ngay lúc cậu định đóng cửa lại thì thấy Minh Lộ Xuyên vẫn đứng trước cửa nhà, cậu áp mặt vào cửa, nhỏ giọng nói: “Tạm biệt?”

Minh Lộ Xuyên xoay người rời đi.

Hạ Văn Nam đóng cửa phòng, cầm đồ ngủ vào nhà tắm, sau khi tắm rửa tỉ mỉ sạch sẽ, mặc bộ đồ ngủ vào rồi đứng trước gương, cậu nhìn chính mình ở trong gương rồi hít sâu một hơi, sau đó rời khỏi phòng.

Cậu đi đến trước phòng Minh Lộ Xuyên, không gõ cửa mà trực tiếp thăm dò qua tay nắm cửa, cậu hé cửa ra thành một cái khe, thò đầu vào nhìn xung quanh.

Căn phòng trống không, chỉ có tiếng nước vọng ra từ phòng tắm. 

Hạ Văn Nam bước vào phòng, đầu tiên là đóng cửa lại rồi bước nhẹ về phía phòng tắm. 

Cửa phòng tắm không đóng, Hạ Văn Nam nhìn thấy Minh Lộ Xuyên đang đứng quay lưng về phía này, hắn đang tắm dưới vòi hoa sen trong buồng kính trong phòng tắm. 

Minh Lộ Xuyên cúi đầu đứng dưới vòi hoa sen, nước nóng dội từ trên đỉnh đầu xuống dưới, mái tóc hắn ướt đẫm, dính sát vào khuôn mặt góc cạnh. Nước từ vòi hoa sen trong buồng tắm văng tung tóe, dường như tiếng nước đã ngăn chặn hết mọi tiếng động bên ngoài, cho nên hắn không nhận ra đã có người lẻn vào.

Cho đến khi Hạ Văn Nam lặng lẽ mở cửa kính buồng tắm, đặt một tay lên vai Minh Lộ Xuyên, lúc này Minh Lộ Xuyên đột nhiên nắm chặt lấy tay Hạ Văn Nam, xoay người, ấn Hạ Văn Nam vào tường kính, đồng thời một cánh tay khác đè lên cổ Hạ Văn Nam.

“Làm gì?” Vẻ mặt lạnh băng của Minh Lộ Xuyên dịu đi nhiều sau khi nhìn thấy Hạ Văn Nam, lực tay đang đè lên cổ Hạ Văn Nam cũng thả lỏng, nhưng ngữ khí vẫn lạnh lùng.

Trong buồng tắm tràn ngập hơi nước nặng nề, đặc quánh và dính nhớp lượn lờ giữa không trung, dường như mỗi giọt nước đều được bao phủ bởi pheromone của Minh Lộ Xuyên, khiến cho mùi hương vốn nhẹ nhàng như có như không trở nên nồng đậm.

Hạ Văn Nam có chút khó thở, không nhịn được rũ mắt xuống, khuôn mặt ửng đỏ, lên tiếng: “Anh buông tôi ra trước đã.”

Vòi sen vẫn còn chưa tắt, bộ đồ ngủ của Hạ Văn Nam rất nhanh đã bị nước bắn cho ướt sũng hơn nửa.

Minh Lộ Xuyên chậm rãi buông tay ra, vẫn câu hỏi cũ: “Em đang làm cái gì vậy?”

Hạ Văn Nam đáp: “Nói tiếp chuyện trong phòng họp sáng nay.”

Minh Lộ Xuyên gạt mái tóc ướt đang bám trước trán: “Chuyện gì?”

Hạ Văn Nam dời mắt sang chỗ khác: “Thì vụ khôi phục trí nhớ, anh có muốn tiếp tục không?”

Minh Lộ Xuyên chẳng nói chẳng rằng.

Hạ Văn Nam chờ một lúc lâu vẫn không nhận được câu trả lời, không khỏi quay đầu lại, phát hiện Minh Lộ Xuyên vẫn luôn nhìn mình chằm chằm, liền nói: “Tôi cảm thấy nếu cố thử thêm một chút, biết đâu tôi lại nhớ lại được nhiều hơn.”

Trong không gian chật hẹp của buồng tắm bằng kính, mùi pheromone của Minh Lộ Xuyên bỗng nhiên nồng nặc hơn rất nhiều, nước từ trán chảy xuống làm cho khóe mắt hắn hơi ửng đỏ, yết hầu khẽ động, hỏi: “Thử đến mức nào?”

Tự nhiên Hạ Văn Nam cảm thấy cái tên này phiền quá đi mất, sao đến giờ phút này rồi mà cứ nhất định phải hỏi cho rõ ràng, “Trước đây làm mức nào thì bây giờ làm đến mức ấy, nhưng mà anh không được lừa tôi đâu đấy.”

“Tôi lừa em bao giờ?”

“Ai biết được? Dù sao thì tôi cũng có nhớ gì đâu, anh muốn nói gì mà chẳng được. Nếu bây giờ anh nói tôi từng tr*n tr**ng chạy nhảy trên đường, ngoại trừ bảo không tin thì cũng đâu còn cách nào khác để phản bác anh? Ai biết được anh có gài bẫy tôi, cố tình gieo rắc tôi là một tên Beta ph*ng đ*ng rồi dụ tôi cắn câu thì sao?”

Minh Lộ Xuyên trầm mặc một lúc: “Nếu tôi làm vậy thật thì sao? Em sẽ như thế nào?”

Hạ Văn Nam vốn chỉ định nói hươu nói vượn mấy câu để che giấu sự bối rối của mình, kết quả cậu bị Minh Lộ Xuyên lôi ra một đống vấn đề hỏi đến mức ngu người, Hạ Văn Nam nhíu mày, ngước mắt nhìn Minh Lộ Xuyên: “Anh nguy hiểm đến vậy à?”

Minh Lộ Xuyên không nói gì, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào môi cậu.

Đầu óc Hạ Văn Nam hơi rối loạn, trong khoảnh khắc, cậu còn liên tưởng đến chuyện bọn họ chia phòng ngủ, đột nhiên cảm thấy chuyện này cũng không phải không có khả năng xảy ra. Từ khi nào mà cậu bắt đầu tin tưởng những lời nói của Minh Lộ Xuyên? Hình như là bắt đầu từ lúc Trần Vấn Sơ nói mấy mấy chuyện kia trong giờ cơm trưa, nếu như Trần Vấn Sơ là do Minh Lộ Xuyên cố tình bày mưu tính kế, dàn xếp anh ta bên cạnh cậu để lừa cậu thì sao? ​​Đột nhiên Hạ Văn Nam rùng mình một cái.

Ngay lúc trí tưởng tượng của Hạ Văn Nam ngày càng bay cao bay xa, Minh Lộ Xuyên hơi dùng lực mà hôn lên môi cậu, làm gián đoạn những tưởng tượng đó.

Hạ Văn Nam chỉ có thể cố há miệng để thở, nhưng trong không gian nhỏ hẹp nơi đây chỉ ngập tràn hơi nước, càng ít đi không khí để hít thở, Hạ Văn Nam không tự chủ mà vòng tay lên vai Minh Lộ Xuyên, cảm nhận được bờ vai rắn chắc mạnh mẽ của hắn, không chỉ môi mà cả cơ thể cũng đồng thời tiếp xúc chặt chẽ nên càng không ngừng run rẩy.

Đệt! Hạ Văn Nam chửi thầm, cậu chẳng lo nghĩ được nhiều đến thế, trước mắt cứ sướng một phát đã rồi hẵng nói.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (124)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108: Ngoại truyện 01 Chương 109: Chương 109: Ngoại truyện 02 Chương 110: Chương 110: Ngoại truyện 03 Chương 111: Chương 111: Ngoại truyện 04 Chương 112: Chương 112: Ngoại truyện 05 Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện 06 Chương 114: Chương 114: Ngoại truyện 07 Chương 115: Chương 115: Ngoại truyện 08 Chương 116: Chương 116: Ngoại truyện 09 Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện 10 Chương 118: Chương 118: Ngoại truyện 11 Chương 119: Chương 119: Ngoại truyện 12 Chương 120: Chương 120: Ngoại truyện 13 Chương 121: Chương 121: Ngoại truyện 14 Chương 122: Chương 122: Ngoại truyện 15 Chương 123: Chương 123: Ngoại truyện 16 Chương 124: Chương 124: Ngoại truyện 17 (Hết)