Chương 55
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 55: Một Ao Nước Đục

 Ở phủ Kỳ gia, phu thê Thẩm Đường vừa xuống xe ngựa, Kỳ Hoài Cảnh đã bị Việt phu nhân ôm chầm lấy, bà vừa khóc vừa quệt nước mắt lên người nhi tử.“Con à, cuối cùng cũng về rồi! Ở cái nơi thôn quê ấy có gì hay đâu, sao mà đi lâu vậy chứ? Sao con không gửi cho ta lấy một bức thư? Aiya, mẫu thân nhìn con gầy hẳn đi rồi, sau này đừng có chạy lung tung nữa nhé... Con ngoan, lần sau nếu lại muốn đi chơi thì đi Kinh Thành đi, ta sẽ đi cùng con, được không nào…”Những năm trước, mỗi lần đi xa về nhà cũng là cảnh tượng như vậy, Kỳ Hoài Cảnh cũng đã quen nhưng lần này, hắn thật sự không muốn để Thẩm Đường thấy cảnh mình bị thân mẫu cưng chiều như trẻ con nên cắn răng, gắng sức gỡ tay bà ra khỏi người. Tiếc là, hắn vừa bước lên được mấy bước lại bị bà ôm lấy lần nữa.Thẩm Đường thì lại tỏ ra hứng thú, đứng nhìn thêm một lúc lâu. Thấy Việt phu nhân trong mắt trong lòng chỉ có nhi tử ruột của mình, thật sự chẳng còn chỗ nào để ý đến nhi tức như mình, nàng khẽ nhướng mày đưa mắt ra hiệu cho Kỳ Hoài Cảnh rồi mỉm cười cáo lui trở về Ngô Đông Uyển chuẩn bị quà biếu cho từng phòng.Dù gì cũng xem như vừa đi xa về, Thẩm Đường cũng tỉ mỉ chuẩn bị một số món quà mộc mạc mà không tầm thường, nào là ống bút khắc từ gốc tre nguyên khối, bình hoa nặn bằng gốm đỏ, giá hương làm từ vỏ bầu hồ lô... không quá quý giá nhưng lại đầy vẻ dân dã thú vị.Lúc nàng đang kiểm tra quà chuẩn bị gửi sang Minh Phương Viện thì Bạch Lộ bước vào, khẽ bẩm báo một chuyện lớn.Tuyết di nương bị sả-y th-ai rồi.Thẩm Đường hơi bất ngờ liền cho lui hết người hầu, chỉ giữ lại mình Bạch Lộ để hỏi kỹ hơn.Nước trong Minh Phương Viện quá đục, dù Bạch Lộ có để tâm nghe ngóng cũng chẳng rõ ngọn ngành ra sao.“Nghe nói ban ngày vẫn còn khỏe mạnh, còn ra ngoài phòng tự tay cho chim ăn, nửa đêm bỗng dưng đau bụng dữ dội đến sáng thì ra má-u, mất rất nhiều má-u. Trong phủ mời đến mấy đại phu bắt mạch, ai cũng nói không giữ được đứa trẻ nên đành dùng thu[ố]c để đẩy tha-i ra, may mà giữ lại được tính mạng... Chỉ e sau này khó mà có con nữa.”Vì chuyện này mà Kỳ Thừa Châu nổi trận lôi đình, đ-ánh đập cả nửa viện đầy nha hoàn rồi đuổi đi bốn, năm người nhưng tra đi tra lại vẫn chẳng tìm ra được nguyên nhân khiến tiểu thiếp bị sả-y tha-i.Tuyết di nương không chỉ bị tổn hại đến thân thể mà từ sau khi sả-y th-ai còn bị sốt liền mấy ngày, đến khi hạ sốt thì giọng cũng khàn đặc, không thể nói thành tiếng gần như trở thành nửa người câm. Ở Minh Phương Viện, Tần Khương Vân nhận được lễ vật do Thẩm Đường sai người mang đến, trên mặt cũng chẳng có mấy nụ cười.“Xuân Nhi, Tam phu nhân có gửi quà sang Tây Sương không?”“Gửi rồi, giống hệt quà của nô tỳ, không thiên lệch chút nào.”“Nàng ta cũng thật biết nhẫn nhịn. Tây Sương kia mang tha-i, nàng không đến chúc mừng; giờ người ta mất con, nàng cũng không tỏ ra hả hê.”“Tam phu nhân xưa nay vốn không phải loại người kiêu ngạo lộ liễu. Không giống Tây Sương kia, vừa được sủng ái đã coi trời bằng vung, chẳng để ai vào mắt.”“Cũng là khó tránh. Con người mà, vừa được thế thì dễ đắc ý, đắc ý thì hay khoe khoang, khoe khoang nhiều thì lại dễ chuốc oán hận. Xuân Nhi, chuyện Tây Sương bị sả-y th-ai, thực sự không phải công của ngươi sao?”Xuân di nương khẽ cười khổ, lắc đầu: “Thật sự không phải. Gia quản rất nghiêm, từ ăn uống đến dùng đều kiểm soát chặt chẽ, thực sự không có cơ hội ra tay.”Xuân di nương trong lòng nghi là do chính Tần thị ra tay, giờ nàng ta cố ý hỏi ngược lại để đẩy hết nghi ngờ sang chỗ khác nhưng ngay cả Tần thị cũng nghĩ mãi mà không hiểu nổi.Ý của nàng ta vốn là chờ thêm nửa năm, đợi tha-i lớn hơn một chút rồi dứt khoát ra tay một lần, để một xá-c hai mạng, tiễn luôn ả hồ ly tinh kia xuống mồ.Nào ngờ, còn chưa qua nổi ba tháng đầu, đứa con hoang kia đã tự mất.“Cũng coi như ông trời có mắt, che chở cho nữ nhi ta, không để đứa con của tiện nhân kia trèo lên đầu nó.”Mới đầu, lúc Tuyết di nương vừa tỉnh lại từ cơn sốt cao, giọng dù khàn vẫn còn nói được mấy câu. Khi nghe tận tai tin đứa trẻ đã mất, dù là người lạnh nhạt sắt đá đến mấy, nàng ta cũng rơi lệ. Kỳ Thừa Châu cho người lục soát khắp Tây Sương, từ đồ ăn thức uống đến đồ dùng, lục tung trong ngoài, tra đi tra lại vẫn chẳng tìm ra nguyên do chỉ đành coi như số mệnh an bài, khó bề có con.Bao năm qua, chuyện thiếp thất và nha hoàn âm thầm tranh đấu, công khai hay lén lút hắn mất cũng không ít đứa con rồi.Thấy mãi cũng thành quen, tuy trong lòng chán nản nhưng hắn vẫn gắng gượng nở một nụ cười.“Không sao, chắc đây vốn không phải là con cái có duyên ở bên ta. Mệnh không có phúc, mất thì cũng đành chịu vậy.”Trong lòng Tuyết di nương đang tràn đầy căm hận nhìn thấy hắn lại tỏ vẻ thản nhiên như gió thoảng mây bay, nước mắt nàng càng rơi nhiều hơn nghiêng đầu nằm lệch trên gối, cắn chặt răng không để bật thành tiếng khóc nhưng thân hình gầy yếu vẫn run rẩy dưới lớp chăn gấm.Kỳ Thừa Châu thấy nàng y phục xộc xệch, tóc tai rối bời lại không buồn để ý tới mình trong lòng càng thêm bực bội.“Muốn khóc thì khóc ra tiếng đi, khóc được thì khóc rồi thôi, làm bộ dạng gì thế này!”Nói xong, hắn nhìn nàng bệnh đến thế lại có chút mềm lòng bèn ngồi xuống mép giường, xoay mặt nàng lại, ngón tay khẽ v**t v* gò má trắng mịn.“Dưỡng sức cho tốt quan trọng hơn, sau này còn có thể sinh nhi tử cho gia.”Tuyết di nương hơi nghiêng đầu, liếc hắn một cái giọng nói khàn đặc nhưng khẩu khí lại cứng cỏi: “Ta làm nô tài cả đời cho nhà các người vẫn chưa đủ sao? Còn phải liều cả mạng mình, cực khổ sinh thêm một đứa nô tài nhỏ nữa thì ngươi mới thấy thoả mãn sao?!”Trong lòng Kỳ Thừa Châu vốn đã không vui, nghe vậy lập tức lửa giận bốc lên.“Nói năng bậy bạ gì đấy! Nô tài lớn, nô tài nhỏ, ai cho nàng dám nói thế?”Tuyết di nương lạnh lùng cười khẩy, đôi mắt đen trắng rõ ràng đầy vẻ lạnh lẽo: “Còn cần ai nói sao? Ta là nô tài của hai người các ngươi, sinh ra đứa nghiệt chủng này cũng chỉ là thêm một nô tài nhỏ của tiểu chủ nhân mà thôi.”Lời này chạm vào điểm nghịch lân của Kỳ Thừa Châu, cơn giận lạnh lẽo trào lên lồng ngự-c, hắn giơ tay tát mạnh vào mặt nàng.“Tiện nhân! Đồ không biết điều! Ngươi có biết trời cao đất dày là gì không hả?”Tuyết di nương bị hắn tát mạnh đến mức cả người nghiêng đổ sang một bên, gò má vốn đã tái nhợt lập tức sưng đỏ bừng lên.Kỳ Thừa Châu vẫn chưa hả giận, lại đưa tay bóp chặt cằm nàng buộc nàng phải ngước mắt nhìn thẳng vào hắn.“Ngươi đang nói chuyện với ai hả? Gia là ai? Gia là phu quân của ngươi, là chỗ dựa cả đời của ngươi! Gia hết lần này đến lần khác cho ngươi thể diện, nuông chiều ngươi đến mức ngông cuồng vô độ! Ngươi không muốn sinh con cho gia sao? Hừ, ngươi muốn sinh cho ai? Muốn sinh cho tên tiểu tình lang của ngươi à? Đáng tiếc là...” Kỳ Thừa Châu chợt nở một nụ cười lạnh, nghiến răng, rồi đưa ngón tay khẽ lau đi vệt nước mắt trên má nàng.“Đáng tiếc kẻ đã ch-ết nát thối trong đất, có bò lên cũng chẳng ra được nữa đâu.”Nói xong, Kỳ Thừa Châu buông tay hất mạnh nàng xuống giường.Tuyết di nương ngã nhào lên giường, ho khan kịch liệt th* d*c một hơi dài, đầu choáng váng, cả người mềm nhũn đổ sụp xuống đống chăn gấm, dưới thân lại có dòng má-u chảy ra thấm đỏ.Trong phòng còn mấy nha hoàn đang hầu hạ, ai nấy đều hiểu rõ tính tình của Kỳ Thừa Châu chỉ dám nép sang một bên, không dám lên tiếng cũng chẳng dám lại gần xem tình hình.Kỳ Thừa Châu lạnh lùng nhìn hồi lâu, mãi đến khi thấy vết má-u loang ra một mảng nhỏ trên nệm gấm dưới người nàng, hắn mới lạnh giọng ra lệnh: “Đi mời đại phu.”Đại phu cuối cùng cũng được mời đến, má-u cũng cầm lại nhưng từ đó về sau, Kỳ Thừa Châu chẳng bao giờ bước chân vào Tây Sương phòng nữa.Căn phòng vốn ấm áp như mùa xuân, theo tiết đầu đông dần trở nên lạnh lẽo thêm từng ngày. 
 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Gả Cho Biểu Ca Chương 2: Chương 2: Xoa Eo Giúp Ta Với Chương 3: Chương 3: Bộ Y Phục Này...Cứ Như Là Không Mặc Gì Vậy! Chương 4: Chương 4: Thành Phu Thê Chương 5: Chương 5: Đêm Động Phòng, Nến Đỏ Đêm Qua Đã Tắt Chương 6: Chương 6: Việt Phu Nhân Ngang Ngược Chương 7: Chương 7: Ra Oai Khi Dâng Trà Chương 8: Chương 8: Vậy Thì Mẫu Thân Ăn Đi, Đừng Khách Sáo Chương 9: Chương 9: Hắn Thực Sự Đói Rồi Chương 10: Chương 10: Vị Phu Quân Khó Tìm Nhất Thế Gian Chương 11: Chương 11: Tần Khương Vân Chương 12: Chương 12: Trên Đời Này, Phần Lớn Nam Nhân Đều Bạc Bẽo Chương 13: Chương 13: Chổ Nào Mà Chưa Từng Thấy Qua! Chương 14: Chương 14: Chuyện Này…Thật Khó Mà Nghiêm Túc Cho Được Chương 15: Chương 15: Đầu Thai Cũng Là Một Bản Lĩnh Lớn Chương 16: Chương 16: Việc Mạo Phạm Nhất Trên Đời Này Chương 17: Chương 17: Vì Để Yêu Ta Chương 18: Chương 18: Ta Để Ý Nàng…Đã Rất Lâu Rồi Chương 19: Chương 19: Ai Cũng Thích Được Gả Cho Biểu Ca Chương 20: Chương 20: Đường Đường Chính Chính Rút Kiếm Chương 21: Chương 21: Ma Vương Gây Rối Chương 22: Chương 22: Tam Gia Kiêu Ngạo Chương 23: Chương 23: Bánh Ngọt Quế Hoa Hạt Dẻ Chương 24: Chương 24: Nàng Là Người Của Ta Chương 25: Chương 25: Quạ Chê Lợn Rừng Đen Chương 26: Chương 26: Bàn Bạc Chuyện Trung Thu Chương 27: Chương 27: Đời Người Chớ Nên Mang Thân Nữ Nhân Chương 28: Chương 28: Thịt Nai Nướng Chương 29: Chương 29: Ánh Trăng Của Thời Niên Thiếu Chương 30: Chương 30: Kẻ Vô Liêm Sỉ Chương 31: Chương 31: Thuốc A-n Tha-i Chương 32: Chương 32: Nuông Chiều Người Trong Lòng Mình Yêu Thương Nhất Chương 33: Chương 33: Đẹp Mắt Mà Vô Dụng Chương 34: Chương 34: Dạ Yến Trung Thu Chương 35: Chương 35: Xách Đao Xông Lên Xé Người Chương 36: Chương 36: Rơi Xuống Nước Cứu Người Chương 37: Chương 37: Nàng Đúng Là Oan Nghiệt Kiếp Trước Của Ta Mà Chương 38: Chương 38: Đi Một Nước Cờ Hiểm Chương 39: Chương 39: Tây Viện Chẳng Có Kẻ Nào Tử Tế Chương 40: Chương 40: Đợi Kiếp Sau Ta Đền Làm Hiền Tế Nhà Nàng Chương 41: Chương 41: Thẩm Vấn Kẻ Phản Bội Trong Đêm Chương 42: Chương 42: Khiêng Người Ra Ngoài Chương 43: Chương 43: Tây Viện Có Tin Vui Chương 44: Chương 44: Từ Đâu Lại Lồi Ra Tên Vô Lại Này Vậy?! Chương 45: Chương 45: Phùng Khê Chương 46: Chương 46: Thoải Mái Buông Thả Một Chút Chương 47: Chương 47: Không Phụ Sứ Mệnh Chương 48: Chương 48: Trang Viên Của Kỳ Gia Chương 49: Chương 49: Sao Lại Tiếc Chứ?! Chương 50: Chương 50: Nàng Là Biểu Đệ Của Ta Chương 51: Chương 51: Tặng Sách Chương 52: Chương 52: Giấu Diếm Tài Sản Riêng Chương 53: Chương 53: Đ-ánh Cờ Trên Xe Ngựa Chương 54: Chương 54: Vị Hiền Tế Ở Rể Phủ Phùng Gia Chương 55: Chương 55: Một Ao Nước Đục Chương 56: Chương 56: Xót Xa Cho Phu Quân Mình Chương 57: Chương 57: Món Quà Tuyệt Vời Của Phùng Khê Chương 58: Chương 58: Thưởng Cho Ngươi Bữa Tối Chương 59: Chương 59: Trong Phòng Có Ma Chương 60: Chương 60: Chúng Ta Nhỏ Tiếng Thôi Nhé! Chương 61: Chương 61: Tuyết Đầu Mùa, Tỉa Cành Mai Chương 62: Chương 62: Che Chở Người Mình Thương Chương 63: Chương 63: Lạnh Lùng Xem Kịch Chương 64: Chương 64: Tác Phong Của Việt Phu Nhân Chương 65: Chương 65: Vì Sao Đặt Tên Này? Chương 66: Chương 66: Tuyệt Kỹ Của Thẩm Đường Chương 67: Chương 67: Ba Tầng Rưỡi Tháp Phù Đồ Chương 68: Chương 68: Tỳ Vị Bất Hòa Chương 69: Chương 69: Tính Nết Nhu Nhược Chẳng Ra Gì Chương 70: Chương 70: Hai Người Mai Về Nghỉ Sớm Đi Chương 71: Chương 71: Hai Người Mai Về Nghỉ Sớm Đi Chương 72: Chương 72: Tự Sinh Một Đứa Đi Chương 73: Chương 73: Người Đệ Đệ Vô Dụng Chương 74: Chương 74: E Là Khó Có Con Chương 75: Chương 75: Ai Mà Có Phúc Phận Tốt Đến Vậy Chương 76: Chương 76: Ta Đã Là Tiểu Tức Phụ Rồi Chương 77: Chương 77: Nhất Định Phải Cùng Chàng Ngủ Một Đêm Chương 78: Chương 78: Ngẩng Đầu Ba Thước Có Thần Minh Chương 79: Chương 79: Hai Người Họ…Đang Ngủ Cùng Nhau Sao? Chương 80: Chương 80: Khi Nào Thì Lên Kinh Thành? Chương 81: Chương 81: Danh Tiếng Của Kỳ Nhị gia Chương 82: Chương 82: Cắn Rách Khóe Môi Chương 83: Chương 83: Tôn Nhi Tức, Mau Đứng Lên Chương 84: Chương 84: Biểu Thiếu Gia Đã Trở Về Chương 85: Chương 85: A Ly Có Ở Nhà Không? Chương 86: Chương 86: Gã Này Có Nhiều Biểu Muội Thật Ghê Ấy Chương 87: Chương 87: Không Phải Oan Gia Thì Không Chạm Mặt Chương 88: Chương 88: …Muốn Không? Chương 89: Chương 89: Khóc To Lên Một Chút Chương 90: Chương 90: Tiểu Biểu Muội Việt Gia Chương 91: Chương 91: Ta Thấy Ngươi Buồn Cười Nhất Chương 92: Chương 92: Vẫn Là Tôn Nữ Tế Việt Gia Chương 93: Chương 93: Có Hơi Quá Đê Tiện Rồi Chương 94: Chương 94: Ngươi Đang Giở Trò Gian Lận Chương 95: Chương 95: Giấc Mộng Vương Vấn Dư Hương Chương 96: Chương 96: Về Quê Mổ Heo Chương 97: Chương 97: Kế Phá Cục Chương 98: Chương 98: Tiểu Tử Này Là Gian Thương Chương 99: Chương 99: Ngầm Hãm Hại Chủ Tử? Chương 100: Chương 100: Thu[ố]c Này Của Ngươi Có Hiệu Quả Không? Chương 101: Chương 101: Là Nàng Ta Quyến Rũ Ta Trước Chương 102: Chương 102: Quả Thực Là Chấn Động Kinh Người Chương 103: Chương 103: Không Phải Sinh Ra Đã Phú Quý Chương 104: Chương 104: Tạ Đại Nhân Ở Quảng Lăng Thành Chương 105: Chương 105: Cô Nương Chèo Thuyền Nhỏ Chương 106: Chương 106: Chỉ Nguyện Lòng Chàng Như Lòng Ta Chương 107: Chương 107: Nhị Lang, Dậy Uống Thu[ố]c Nào Chương 108: Chương 108: Lựu Đỏ Tháng Năm Chương 109: Chương 109: Thì Ra Là Đứa Nhỏ Chương 110: Chương 110: Mặc Nàng Muốn Làm Gì Thì Làm Chương 111: Chương 111: Trên Đời Này, Không Ai Yêu Nàng Hơn Ta Chương 112: Chương 112: Đứa Trẻ Ấm Áp Như Hơi Thở Chương 113: Chương 113: Giống Hệt Như Chàng Chương 114: Chương 114: Cũng Đến Lượt Ta Tận Hưởng Một Chút Rồi Chương 115: Chương 115: Mọi Chuyện Trôi Theo Dòng Nước Chương 116: Chương 116: Còn Hơn Cả Gió Xuân Chương 117: Chương 117: Nhân Gian Như Ý [Hoàn]