Chương 55
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 55: Thanh Điểu Ân Cần

Kể từ khi Tần Thịnh nhìn thấy chiếc mô tô cực ngầu của Chu Vân hôm đó, cậu ta cứ nhớ mãi không quên, sau này cuối cùng cũng tìm được một chiếc tương tự khi đi tìm vật tư. Hôm nay không thể chờ đợi được nữa mà lái ra khoe, tiện thể mang theo con cá biến dị khổng lồ vừa dùng lao xiên được ở hồ chứa nước.

 

Cậu ta đợi một lát ở chỗ lần trước gặp Tuệ Tinh trên con phố trung tâm thành phố, quả nhiên sau khi nhìn thấy máy bay không người lái, cuối cùng cậu ta cũng hiểu bác sĩ Chu tìm thấy mình bằng cách nào. Học vấn cao đúng là lợi hại thật, cậu ta lại một lần nữa dâng lên lòng sùng bái đối với bác sĩ Chu cao thâm khó dò.

 

Ngoài anh trai cậu ta ra, bác sĩ Chu chính là người cậu ta sùng bái thứ hai!

 

Đợi một lát, quả nhiên Tuệ Tinh lại chạy tới, cậu ta lái mô tô theo sau Tuệ Tinh, lại thấy Tuệ t*nh h**n toàn không giảm tốc độ, ra vẻ muốn chạy nhảy tung tăng đi thật xa. Cậu ta có chút kinh ngạc, nhưng vẫn bình tĩnh nhấn ga đuổi theo Tuệ Tinh, vừa thầm ngưỡng mộ, tốc độ của con chó biến dị này, thật sự ngang ngửa với xe mô tô!

 

Trên đường không phải không gặp tang thi, nhưng Tuệ Tinh vừa phun lửa, tang thi đã lập tức tránh xa.

 

Bác sĩ Chu lợi hại, con chó nuôi cũng lợi hại như vậy!

 

Tuệ Tinh dẫn cậu ta chạy đến một bức tường rào của công trường bỏ hoang hẻo lánh dưới chân núi, phun lửa đuổi mấy con tang thi đi, rồi nhảy lên, đứng trên tường nhìn cậu ta.

 

Tần Thịnh: “…”

 

Con chó này không phải định bảo mình cũng nhảy tường như nó đấy chứ —— không thể đi đường vòng sao? Không phải, bức tường này! Chắc phải cao năm mét rồi! Tường của khu dân cư bình thường có cao như vậy không?

 

Tuệ Tinh cứ nhìn chằm chằm cậu ta, còn sủa một tiếng thúc giục.

 

Tần Thịnh cạn lời, vỗ vỗ con cá ở đuôi xe: “Con cá thì làm sao!”

 

Rồi cậu ta nhìn rõ ràng con chó khổng lồ kia đang đứng trên tường nhìn mình, trong mắt lộ ra vẻ khinh bỉ.

 

Tần Thịnh: “…”

 

Cậu ta có chút bó tay cởi con cá ra, cam chịu định ném con cá qua tường.

 

Không ngờ Tuệ Tinh nhảy xuống, ngoạm một phát vào thân cá, rồi lại một lần nữa dễ dàng cắn con cá nặng cả trăm cân nhảy lên tường! Sau đó lại nhảy xuống!

 

Tần Thịnh nghe rõ tiếng vật nặng gì đó rơi xuống đất phía sau tường.

 

Chẳng lẽ mình lại không bằng một con chó! Cậu ta cũng là người thức tỉnh dị năng mà!

 

Ý chí thắng thua trong lòng Tần Thịnh trỗi dậy, cậu ta nhìn chiếc mô tô một cái rồi đỗ nó ra sau một chiếc xe trộn bê tông, sau đó lấy súng bắn lao ra, kéo lao ra ném lên tường, móc lại thật chặt, chạy lấy đà vài bước, mượn lực sợi dây đạp mấy cái, bàn tay biến thành kim loại, “keng” một tiếng, c*m v** khe gạch trên tường, hơi dùng sức, liền lật người bay qua tường.

 

Tuy có hơi tốn sức, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng phía sau bức tường, cậu ta vẫn kinh ngạc đến ngẩn người.

 

Sau tường là một rừng đào, hoa đào đã rụng quá nửa, giữa những chiếc lá đào xanh non là những quả đào non tơ phủ lông măng. Dưới rừng đào là cỏ xanh mịn như tơ, trên cỏ có mấy con thỏ đang lười biếng gặm cỏ.

 

Có một con ngỗng lớn tò mò đến mổ con cá lớn trên đất, rồi bị Tuệ Tinh nhe răng đuổi đi, con ngỗng vỗ cánh kêu quàng quạc chạy đi mất, nhưng gần đó lại có một con vịt mẹ dẫn theo một đàn vịt con đi qua.

 

Đàn vịt con lông vàng óng như tơ cũng tò mò vây quanh con cá trên đất, dùng chiếc mỏ dẹt hồng hồng non nớt mổ vào vảy cá. Chúng hoàn toàn không sợ Tuệ Tinh, có con còn đi đến chỗ đuôi Tuệ Tinh mổ mấy cái.

 

Tuệ Tinh không kiên nhẫn vẫy vẫy đuôi, lại nhìn Tần Thịnh sủa một tiếng.

 

Trong lòng Tần Thịnh bắt đầu hiểu ra, nơi này có lẽ chính là đào nguyên bí mật của bác sĩ Chu.

 

Cậu ta bỗng nhiên cảm động trong lòng, bác sĩ Chu lại tin tưởng cậu ta đến vậy!

 

Cậu ta nhảy xuống tường rào, đưa tay nhấc con cá lên, rồi đi theo Tuệ Tinh, vừa đi vừa kinh ngạc.

 

Nơi này hẳn là một khu dân cư trên đỉnh núi, tiết trời cuối xuân, rừng cây nhỏ trên sườn núi tràn đầy sức sống. Lá cây khẽ lay động, tạo ra những mảng sáng tối đan xen loang lổ, phát ra tiếng xào xạc, tiếng chim hót trong trẻo thánh thót càng làm nổi bật sự tĩnh lặng và yên bình nơi đây.

 

Cảnh sắc xanh tươi và nhàn nhã khắp nơi khiến người ta không tự chủ được mà chậm bước chân, sự hoang tàn và hoảng loạn của thời mạt thế bị ngăn cách bên ngoài bức tường cao, những con tang thi có thể xuất hiện bất cứ lúc nào cùng mùi hôi thối không thể xua tan đó đã không còn thấy bóng dáng ở đây nữa.

 

Trong rừng còn trồng các loại đậu, cậu ta nhận ra ngay. Đậu nành đã ra hoa, thân cây to khỏe, nách lá cũng đã lặng lẽ nhú ra những quả đậu non xanh mơn mỡn, vừa nhìn đã biết là được người ta chăm sóc rất cẩn thận.

 

Men theo con đường bê tông ở giữa đi lên, có thể thấy trong rừng bên cạnh còn trồng rất nhiều dược liệu, có một số cây cậu ta không nhận ra, còn một số thì nhận ra như là kim ngân hoa, bản lam căn, đều được trồng ngay ngắn, tươi tốt um tùm, rõ ràng là được chăm sóc, vun trồng rất cẩn thận.

 

Đi đến gần đỉnh núi, cậu ta nhìn thấy một hồ nước yên tĩnh, mặt hồ gợn sóng lăn tăn, ngoài một đám lá sen, còn có một vài con vịt và ngỗng đang ung dung bơi lội, phía sau là đàn vịt con, ngỗng con đang tập bơi, nổi bật trên nền trời xanh biếc như một bức tranh.

 

Xung quanh hồ nhân tạo có trồng lúa nước, lúa mì và các loại hoa màu khác, vươn cao đầy sức sống, phát triển vô cùng tươi tốt.

 

Nhưng khi đi đến quảng trường trên đỉnh núi, lại nhìn thấy một chiếc trực thăng uy nghiêm, vẻ ngoài màu xanh quân đội thể hiện sự quyền uy và bất khả xâm phạm.

 

Trong lòng cậu ta khẽ run lên, nhưng rồi lại bị tòa nhà cao tầng phía sau chiếc trực thăng bị dây leo xanh và xương rồng bao phủ kín mít, thu hút ánh nhìn, trên đó còn đang nở hoa, dường như sau mạt thế đã bị thực vật biến dị chiếm giữ, hoàn toàn ký sinh trên đó.

 

Tần Thịnh ngẩng đầu nhìn mấy lần, chỉ cảm thấy cảnh tượng kỳ dị này tràn ngập sức mạnh thị giác.

 

Bên hồ có từng căn biệt thự, Tuệ Tinh dẫn cậu ta đến trước cửa một căn biệt thự, Chu Vân cùng mấy người đàn ông đang đứng ở cửa, Chu Vân mỉm cười vẫy tay: “Vào ngồi đi.” Ba người đàn ông bên cạnh Chu Vân lại dùng ánh mắt cảnh giác dò xét nhìn Tần Thịnh.

 

Ba người đàn ông đều mang súng, toát ra khí chất nghiêm nghị lạnh lùng, trên người có sát khí, rõ ràng là đã qua huấn luyện, trong đó có một người cao to khoảng hai mét, cả người như một bức tường, cậu ta khoanh tay, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Tần Thịnh, ánh mắt đầy vẻ không kiên nhẫn.

 

Tần Thịnh xách con cá vào, cậu ta có chút hối hận vì đã đường đột tới đây, biết vậy nên gọi anh trai mình cùng đến.

 

Chu Vân tiến lên cười, định đỡ lấy con cá, nhưng bị Đường An Thần nhanh chân hơn bước lên nhận lấy: “Để tôi!” Cậu ta dễ dàng xách con cá đó đặt vào một cái chậu sành trong sân.

 

Trong sân hoa đỏ liễu xanh, nhưng Tần Thịnh lúc này đã không còn tâm trạng đâu mà thưởng thức nữa, dù sao cậu ta cũng từng lăn lộn trong bang phái từ nhỏ, đối với loại người này luôn kính nhi viễn chi, bây giờ bị ba người kia nhìn chằm chằm, dây thần kinh cảnh giác toàn thân đều căng lên, may mà Chu Vân nói: “Tôi giới thiệu với cậu, đây là anh Giang, anh Trương, anh Tiểu Đường, đều lớn tuổi hơn cậu.”

 

Chu Vân lại cười nói với Giang Dung Khiêm: “Anh Giang, đây là Tiểu Tần, Tần Thịnh, hai anh em bọn họ rất đáng tin cậy, hiện đang giúp tôi bán thuốc ở thành Bắc Minh, chính là hai loại thuốc trị tang thi đó.”

 

Lúc này Giang Dung Khiêm mới nhớ ra: “Đúng vậy, hai loại thuốc đó thật sự rất hiệu quả, lần này đội.. anh Quan nói với cậu, nếu tiện thì mang thêm một ít càng tốt, có thể giảm bớt thương vong.”

 

Bác sĩ Chu lại đang bán thuốc ư? Có an toàn không? Có thu hút những kẻ có ý đồ xấu không?

 

Anh ta vừa nghĩ, vừa nở nụ cười với Tần Thịnh: “Là Tiểu Tần à, tôi họ Giang, việc bán thuốc này còn phải phiền cậu để tâm nhiều rồi, chúng tôi bên này cũng đang phụ trách bán hàng qua các kênh khác.”

 

Anh ta tự thấy mình đã cố gắng hết sức để hòa nhã và dễ gần rồi, nhưng trong mắt Tần Thịnh, người từ nhỏ đã lăn lộn ở phố cổ, từng trải qua đủ thói đời nóng lạnh, thì đó lại là một bộ dạng cười như không cười, trong mắt đầy vẻ dò xét, nghi ngờ, cảnh giác, chuông báo động trong lòng cậu ta vang lên, bác sĩ Chu còn có các kênh khác cũng đang bán thuốc!

 

Trông có vẻ còn rất mạnh! Hình như là quân đội, còn dùng cả trực thăng quân sự! Đúng rồi, lần trước bác sĩ Chu cũng nói hai anh em cậu ta cứ nói là hàng của căn cứ Trung Châu… Vậy nên, bọn họ mới là người hợp tác đầu tiên với bác sĩ Chu? Chẳng trách nhìn mình như nhìn kẻ cướp mối làm ăn!

 

Bỗng nhiên ý chí chiến đấu của Tần Thịnh dâng cao, hợp tác đầu tiên thì đã sao? Chúng tôi mới là kẻ ở gần được hưởng lợi trước, bác sĩ Chu ra biển cũng cần chúng tôi đi cùng mà!

 

Cậu ta cũng mỉm cười bắt tay Giang Dung Khiêm: “Chào anh Giang, vốn không nên tùy tiện đến làm phiền bác sĩ Chu, nhưng bên này có chút việc, có tình hình mới cần phải thông báo cho bác sĩ Chu càng sớm càng tốt, vừa hay hôm nay tôi cũng bắt được một con cá biến dị, tiện thể mang qua cho bác sĩ Chu. Vừa khéo tôi rất giỏi nấu canh cá, các anh từ xa đến, hay là để tôi làm món canh cá đãi các vị khách quý.”

 

Chu Vân xoay người mời bọn họ vào nhà: “Vào ngồi đi, không cần cậu nấu canh cá đâu, anh Giang mang nhiều món ngon đến rồi, cậu đến đúng lúc lắm.”

 

Tần Thịnh ngồi xuống, nhìn những hộp thức ăn tinh xảo trên bàn có logo Thiên Nga Vàng nổi bật, mở nắp ra, bên trong là con heo sữa quay vàng óng đẹp mắt vô cùng.

 

Tần Thịnh: “…” Hình như bị lép vế rồi.

 

Nhưng Chu Vân múc cho cậu ta một bát canh: “Uống canh đi, vừa ăn vừa nói.” Tần Thịnh nhận lấy bát canh, lại thấy người đàn ông cao to hai mét kia đang xới cơm, còn xới cho mình một bát.

 

Tần Thịnh mơ hồ cảm thấy mình lại trở thành khách, đối phương rõ ràng thân thiết với bác sĩ Chu hơn, đường hoàng vào nhà, còn mình hôm nay mới lần đầu biết bác sĩ Chu ở đây.

 

Nhưng, cũng tốt lắm rồi, cậu ta tự an ủi mình, cầm thìa múc canh, trong lòng chua lòm nghĩ: Ăn cơm trước rồi mới múc canh… quả nhiên là dân miền Bắc, vẫn là bác sĩ Chu và chúng ta là người miền Nam, uống canh trước mới thoải mái. Trước bữa ăn uống một bát canh, hơn cả thang thuốc bổ!

 

Chu Vân hỏi cậu ta: “Chuyện gì mà gấp vậy?”

 

Tần Thịnh liếc nhìn Giang Dung Khiêm và những người khác, Chu Vân nói: “Có thể nói, đều là đối tác hợp tác, có thể tin tưởng.”

 

Tần Thịnh và Giang Dung Khiêm nhìn nhau, đều thấy ý chí tranh giành trong mắt đối phương.

 

Tần Thịnh thuật lại toàn bộ những lời Viên Học Cương nói với hai anh em bọn họ vào ban sáng, rồi lại nói: “Anh tôi nói, có lẽ cơ thể Cung thành chủ có vấn đề rồi. Còn nói vẫn nên mau chóng báo cho anh biết, với lại, thuốc tốt nhất cũng nên đặt một tên thương hiệu, như vậy quyền chủ động về thương hiệu nằm ở chúng ta, bất kể đổi kênh nào cũng không sợ, cho dù sau này nhà họ Cung có biến động gì, chúng ta cũng có quyền chủ động.”

 

Chu Vân gật đầu: “Anh cậu nói đúng, tên thương hiệu của thuốc…” Ánh mắt hắn bất giác dừng lại trên người Giang Dung Khiêm, mỉm cười nói: “Cứ gọi là Thanh Điểu đi.” Thanh Điểu từ biển tới, sáng nay đậu bến nào. Trực thăng mang đến tin tức của cố nhân, hôm nay thật sự là một ngày rất vui.

 

Chu Vân lấy bút máy viết hai chữ Thanh Điểu lên một tờ giấy ghi chú rồi đưa cho Tần Thịnh: “Cậu mang về cho anh cậu sắp xếp đi.”

 

Tần Thịnh nhận lấy tờ giấy cẩn thận cất vào túi, lại hỏi Chu Vân: “Vậy chuyện nhà họ Cung…”

 

Chu Vân nói: “Không sao đâu, cậu cứ yên tâm bán thuốc của cậu là được.”

 

Giang Dung Khiêm lại hỏi: “Cung thành chủ của các cậu và Liễu thành chủ của thành Bạch Hạc có thân thiết lắm không?”

 

Tần Thịnh nói: “Không rõ lắm… Tôi cũng là sau mạt thế mới có dị năng, rồi mới vào đội bảo vệ, nhưng nghe nói bên nhà họ Cung chuyên cử đội dị năng giả mạo hiểm ra biển, săn hải thú, đưa ba viên tinh hạch cấp Vương mới mời được Liễu tiểu thư đến, xem ra chắc quan hệ cũng không tốt lắm.”

 

Giang Dung Khiêm trầm ngâm nói: “Bên thành Bạch Hạc thì cả hai anh em thành chủ đều là dị năng giả, thực ra các căn cứ tư nhân cơ bản đều do dị năng giả làm thành chủ, vì vậy Cung thành chủ là người thường mà có thể cai quản một thành, tổ chức một căn cứ lớn như vậy, hiệu lệnh dị năng giả, cũng xem như rất hiếm có, bên liên minh cũng rất tán thưởng ông ta, mong muốn giành được sự ủng hộ của ông ta.”

 

“Nhưng nếu ông ta có vấn đề về sức khỏe…”

 

Anh ta liếc nhìn Chu Vân, hỏi: “Bác sĩ Chu thấy thế nào?”

 

Chu Vân nói: “Liên minh nên sớm có kế hoạch, trợ giúp, để tránh thành Bắc Minh đột nhiên xảy ra loạn lạc, làm liên lụy đến những người sống sót.”

 

Giang Dung Khiêm lắc đầu, nói: “Cung thành chủ không tin tưởng liên minh, cử người đến chỉ làm tăng thêm nghi kỵ, cho rằng liên minh muốn tranh giành quyền lực.”

 

Chu Vân khẽ mỉm cười không nói nữa, lại hỏi Tần Thịnh: “Cung thành chủ tổ chức dị năng giả ra biển săn cá biển biến dị à?”

 

Tần Thịnh vội vàng kể lại lời của cô y tá nhỏ kia nói, rồi cười hì hì nói: “Anh tôi nói rồi, bọn họ không biết cách tìm, chiến đấu với hải thú biến dị trên thuyền quá nguy hiểm, dễ lật thuyền, là do bọn họ không biết phương pháp. Anh tôi biết một hòn đảo hoang, trên đảo hoang dù là săn hải thú biến dị trên đảo hay câu cá biến dị ngoài biển, đều tiện lợi hơn nhiều.”

 

Trong lòng Giang Dung Khiêm giật thót, vội vàng khuyên can: “Bác sĩ Chu đừng làm bừa, ra biển nguy hiểm lắm, tinh hạch, anh Quan… bên chúng tôi sẽ tìm giúp cậu.”

 

Chu Vân mỉm cười nhìn anh ta: “Đừng lo, các anh có việc của các anh, tôi bây giờ cũng bận bào chế thuốc và bán thuốc.”

 

Giang Dung Khiêm không hiểu ý hắn, chỉ nghĩ hắn không ra biển, thở phào nhẹ nhõm, trong lòng nghĩ, so ra bán thuốc thật sự an toàn hơn ra biển nhiều. Nếu không Đội trưởng Quan mà biết bác sĩ Chu muốn ra biển, không biết sẽ lo lắng đến mức nào.

 

Tần Thịnh lại rút một con dao găm ra cho Chu Vân xem: “Bác sĩ Chu, anh xem, con dao găm anh tặng tôi này, quả nhiên rất tốt, anh xem, tôi có thể điều khiển nó rồi.”

 

Tần Thịnh đặt con dao găm vào lòng bàn tay, một lát sau lòng bàn tay biến thành màu bạc, con dao găm cũng tỏa ra ánh bạc lấp lánh dưới ánh mắt của mọi người, tựa như hóa lỏng kéo dài ra, biến thành một cây dùi bạc nhọn hoắt.

 

Đường An Thần ở bên kia cười ha hả một tiếng.

 

Tần Thịnh nhìn về phía anh ta, Đường An Thần nói: “Hệ Kim cấp hai? Nửa năm trước tôi đã có thể dùng dị năng nặn búp bê đất sét rồi.”

 

Tần Thịnh: “…”

 

Chu Vân cười: “Bây giờ dị năng của Tiểu Đường thế nào rồi?”

 

Đường An Thần tự hào nói: “Dùng tinh hạch của bác sĩ Chu cho, lại ngày nào cũng theo đội trưởng ra ngoài, bây giờ tôi đã có thể điều khiển mưa thiên thạch rồi! Ăn cơm xong tôi thi triển cho anh xem nhé!”

 

Chu Vân khích lệ: “Tiểu Đường tiến bộ nhanh thật!” Đây là thuận lợi lên cấp ba rồi, có đủ tinh hạch, quả nhiên thuận lợi hơn nhiều, tuy đầu óc Tiểu Đường đơn giản, nhưng lại hiếm khi tập trung, điều này ngược lại khiến dị năng của cậu ta có hiệu quả.

 

Còn Tần Thịnh, kiếp trước đã mạnh như vậy, chắc chắn có liên quan đến tố chất chiến đấu cá nhân của cậu ta, nhưng có lẽ cũng là sau khi vào nhà họ Cung, có nguồn cung cấp tinh hạch dồi dào, thậm chí việc Tần Thịnh bây giờ nói ra biển săn cá biển, rất có thể kiếp trước nhà họ Cung cũng đã tổ chức cho cậu ta.

 

Hắn chìm vào suy tư, Giang Dung Khiêm lại hỏi Tần Thịnh: “Đội hộ vệ của Cung thành chủ có nhiều dị năng giả không?”

 

Tần Thịnh nói: “Đều chia theo tiểu đội, cũng có hai ba mươi người, dù sao cũng được miễn thuế, nhưng nói như vậy, quả thực gần đây cháu trai của Cung thành chủ đến phủ thành chủ nhiều hơn, Cung thành chủ đối xử với bọn họ cũng không tệ, còn giao cho bọn họ một số công việc.”

 

Giang Dung Khiêm nói: “Nghe nói mấy người cháu trai nhà họ Cung cũng đều là người thường phải không, bây giờ chiêu mộ con rể là dị năng giả, có lẽ cũng là vì con gái mà suy nghĩ, Ngô Trụ kia, con người anh ta thế nào?”

 

Tần Thịnh nói: “Là một người khá thật thà, nghỉ hè đến Bắc Minh du lịch, kết quả tang thi bùng phát không về được, sau này khó khăn lắm mới liên lạc được với người thân, nghe nói bố mẹ đều mất rồi, anh ta khóc một trận, đường xa vạn dặm cũng không về được. Cũng là sinh viên giỏi, học ở trường đại học danh tiếng, là dị năng hệ hỏa, sau khi thức tỉnh dị năng cũng để cậu ta dẫn dắt đội hộ vệ, nhưng cậu ta đến được mấy ngày, nghe nói không thích đánh tang thi, lại chuyển sang vị trí khác, là một tên mọt sách.”

 

Sau khi bọn họ vừa trò chuyện vừa ăn cơm xong, Tần Thịnh nhìn mặt trời, cuối cùng vẫn không thể bỏ mặc anh em ở hồ chứa nước, đành phải cáo từ: “Vậy tôi về trước đây, bác sĩ Chu, bên kia tôi còn một đội đang đánh cá, sợ có tang thi.”

 

Chu Vân gật đầu tiễn cậu ta ra ngoài, Tần Thịnh không để Chu Vân tiễn xa: “Chỗ anh cẩn thận một chút, hôm nay tôi thấy ở hồ chứa nước này cá thật sự nhiều, tôi về bàn bạc với anh tôi, bên này cũng dựng một cứ điểm nhỏ, tiện bề trông nom anh, hơn nữa tranh thủ bây giờ chiếm được địa bàn tốt này, sau này chắc chắn còn có người phát hiện ra nơi tốt này.”

 

Chu Vân gật đầu, thực ra hắn đã để ý hòn đảo nhỏ giữa hồ chứa nước từ lâu rồi. Bây giờ quả thực là thời cơ tốt, đợi các dị năng giả khác cũng dần dần thăng cấp, sẽ không dễ dàng chiếm đất xưng vương như vậy nữa.

 

Hắn chỉ điểm cho Tần Thịnh: “Giữa hồ chứa nước có một hòn đảo nhỏ, ở đó có nhà của người trông coi hồ chứa nước ngày trước, dựng một cứ điểm nhỏ ở đó, bình thường có nước, tang thi không qua được, chỉ có mùa đông mặt nướ đóng băng mới nguy hiểm hơn.”

 

Tần Thịnh gật đầu: “Có lý. Lát nữa tôi qua đó sẽ để hết một số dụng cụ bắt cá trong xe nhà di động vào đó, bây giờ người ở mấy khu phố cổ đều đến nương tựa chúng tôi, từ khi chúng tôi dựng cứ điểm đó, bây giờ đến cái hồ chứa nước này, tôi và anh trai sẽ bàn bạc sắp xếp người đến thay phiên trực, giống như bên cảng cá vậy, rất tốt, như vậy đến lúc anh có chuyện gì, chúng tôi cũng có thể kịp thời ứng phó cùng anh.”

 

Trong lòng cậu ta tự hào nghĩ, mấy người ở căn cứ Trung Châu kia tốt đến mấy thì có ích gì, dù sao cũng không phải người địa phương, đợi máy bay bay đi rồi, bác sĩ Chu chỉ có chúng tôi để dùng thôi.

 

Chu Vân nhiệt tình đề nghị: “Có thể nuôi vịt, nuôi ngỗng, nuôi gia cầm nước, còn có thể trồng rau trên đảo.”

 

Tần Thịnh gật đầu: “Được.” Cậu ta nhớ tới những thửa ruộng cây trồng bạt ngàn trong khu dân cư của Chu Vân, trong lòng vô cùng thán phục, cũng không biết một mình bác sĩ Chu làm sao chăm sóc nổi, nhưng bây giờ cậu ta không tiện đề nghị giúp đỡ, dù sao bác sĩ Chu đã rất tin tưởng mình rồi, mình càng phải giữ bí mật cho kỹ, ngoài anh trai ra, không thể nói cho ai biết.

 

Tiễn Tần Thịnh đi rồi, Chu Vân quay lại, thấy Giang Dung Khiêm đã dẫn Trương Kỳ đi kiểm tra sửa chữa camera, hệ thống giám sát và máy bay không người lái, kiểm tra các thiết bị phun nước tự động. Chỉ có Đường An Thần cầm máy ảnh dẫn Tuệ Tinh đi khắp nơi chụp ảnh, quay phim, còn ngốc nghếch nói: “Đội trưởng Quan, anh xem quả cầu xương rồng này lại to hơn một vòng rồi! Giống như Tuệ Tinh vậy, được bác sĩ Chu nuôi rất tốt!”

 

“Ngay cả ong mật cũng béo lên.”

 

Hắn bật cười, cũng không để ý đến cậu ta, thấy Đường An Thần vẫn đang chụp ảnh khắp nơi, liền đi tháo mấy cây thực vật được bọc kín mít kia ra.

 

Rồi vừa mới cắt mở một túi bao bì hắn đã giật mình, chỉ thấy bên trong là một chậu bonsai ngân hạnh cổ thụ, gốc cây rất to, uốn lượn như rồng cuộn, điều hiếm thấy là lá ngân hạnh vốn dĩ màu xanh, thì trên thân cây trong chậu bonsai này lại toàn là những chiếc lá màu trắng bạc, tinh xảo trong suốt, ánh bạc chói lòa.

 

Giống ngân hạnh biến dị à, hơn nữa mức độ biến dị rất cao, xem ra là gốc cổ thụ được chiết ghép từ cây cổ thụ có tuổi đời rất cao nào đó, cũng không biết Quan Viễn Phong tìm thấy ở đâu, chiết xuất lá ngân hạnh là thứ rất hữu dụng đấy.

 

Hắn khẽ chạm vào những chiếc lá như bạc kia, tiện tay truyền cho nó một ít thuật Phồn Vinh, những chiếc lá vốn dập nát vì đường xa lập tức trở nên tươi tắn, rung rinh trong gió như những chiếc quạt đang quạt.

 

Trong lòng Chu Vân tràn ngập vui mừng, Quan Viễn Phong thật sự biết hắn thích gì.

 

Hắn vui vẻ lại cắt mở bao bì của một cây khác, đây lại là một chậu hoa thược dược xinh đẹp, cánh hoa màu đỏ thẫm tựa như lụa, cũng là thược dược biến dị, trên hoa và lá đều có viền bạc xinh xắn, đẹp không sao tả xiết.

 

Lại tháo một cây nữa, lại là một chậu mẫu đơn đang nở rộ, mẫu đơn Trung Châu nổi tiếng thiên hạ, cụm hoa mẫu đơn biến dị này, cánh hoa trắng nõn mịn màng, tựa như một vốc tuyết, quốc sắc thiên hương, dẫu vô tình cũng lay động lòng người.

 

Đã lâu Chu Vân không có cảm giác từ từ mở quà như thế này, phỏng đoán, mong chờ, mở ra, vui mừng, trái tim như được những bông hoa lấp đầy.

 

Sau khi tháo hết tất cả các loại thực vật biến dị, Chu Vân kiên nhẫn thi triển thuật Phồn Vinh cho từng cây một, ngẩng đầu thấy Đường An Thần đi tới, thấy hắn lại la lên: “Chụp một tấm chụp một tấm, đây đều là những bông hoa đẹp nhất, tốt nhất mà Đội trưởng Quan chọn ở vườn ươm, vì chuyện này, anh ấy còn đặc biệt dẫn chúng tôi đến các thị trấn hẻo lánh, càn quét mấy vườn ươm, vườn hoa bỏ hoang, mới tìm được những thứ này đấy.”

 

Chu Vân cười đến cong cả mắt: “Vất vả cho các cậu rồi.”

 

Đường An Thần chỉ mải chụp ảnh: “Những bông hoa này thật sự đẹp quá, trước đây chúng tôi cũng rất lo lắng, sợ đi xa như vậy sẽ chết, nhưng Đội trưởng Quan nói không sao đâu, đều là thực vật biến dị cả.”

 

Chu Vân gật đầu, thấy Đường An Thần lại bắt đầu chĩa máy ảnh vào mặt mình chụp, cười giao cho anh ta một nhiệm vụ: “Tôi thấy bùn trong hồ nhân tạo nhiều quá, muốn đào một ít lên phơi khô trồng hoa, vừa khéo cậu đến, không biết có thể dùng dị năng trực tiếp xúc chúng lên bờ không?”

 

Đường An Thần lập tức phấn chấn tinh thần: “Được chứ! Tôi đi làm ngay!”

 

Cậu ta đặt máy ảnh xuống rồi vội vàng chạy ra ngoài, Chu Vân thì cầm máy ảnh về phòng, lấy cả chiếc điện thoại Giang Dung Khiêm vừa mang đến lúc nãy lên phòng, sau đó mở bao bì ra xem kỹ, quả nhiên thấy một chiếc điện thoại vỏ mờ màu xanh quân đội.

 

Hắn cầm lên khởi động máy, tìm trong album ảnh, quả nhiên tìm thấy một video.

 

Mở ra, quả nhiên là Quan Viễn Phong, anh mặc một bộ quân phục màu đen, trông vô cùng anh tuấn.

 

Hẳn là anh đang đứng trên ban công, khuôn mặt đón ánh sáng, mắt hơi nheo lại, nói chuyện với camera.

 

Có lẽ hơi không quen, trên mặt muốn nở một nụ cười, nhưng cuối cùng vẫn không làm được, có thể thấy đã cố gắng ôn hòa hết sức, nhưng vẫn không thể làm dịu đi vẻ mặt nghiêm nghị quen thuộc. Đặc biệt là cặp lông mày rậm lạnh lùng, cùng với đường quai hàm căng cứng, thể hiện phong cách thường ngày của anh.

 

Anh khẽ ho khan một tiếng để xua đi sự ngượng ngùng, lúng túng khi nói chuyện với điện thoại: “Chu Vân, chào em.”

 

“Đến bên này cũng ổn, thời tiết lạnh hơn, khô hơn thành phố Đan Lâm một chút, điều kiện không bằng bên chúng ta. Ăn ở tuy bình thường, nhưng đủ no, em không cần phải lo lắng cho chúng tôi. Nhiệm vụ tuy nhiều, nhưng đều không khó, chỉ là có hơi tốn thời gian.”

 

Sau đó rõ ràng đội trưởng Quan bị khựng lại, anh dừng lại một lúc rồi mới hơi ấp úng: “Không biết tôi không có ở đó, em có tiếp tục luyện tập tử tế không. Tuệ Tinh nghịch ngợm, em đừng quá nuông chiều nó, dắt nó ra ngoài đi dạo nhiều hơn, em cũng đừng suốt ngày ru rú trong phòng thí nghiệm. Tôi bảo bọn họ mang một ít tạp chí nghiên cứu khoa học dị năng cho em tham khảo, nếu em có hứng thú với đề tài nào có thể nói với tôi.”

 

“Còn nữa, Tô Gia Minh kia đến Trung Châu rồi không dám tìm tôi nữa, em yên tâm.”

 

“Giáo sư hướng dẫn của cậu ta quả thực có tìm tôi, hỏi tôi có hứng thú hợp tác làm một số nghiên cứu không, cũng có một số nhà nghiên cứu đến tìm tôi, bao gồm cả việc quay về kiểm tra sức khỏe, tôi đều từ chối rồi. Có lão đội trưởng ở đây, bọn họ cũng không ép tôi.”

 

“Tôi đã nói với Đàm tướng quân, tôi bị phản ứng căng thẳng sau sang chấn với bệnh viện, với những thiết bị thí nghiệm đó, nhìn thấy là nhớ lại nỗi đau chi ảo khi bị cắt cụt, không thể chấp nhận kiểm tra, lão đội trưởng đã từ chối giúp tôi rồi, bây giờ cũng không còn ai đến làm phiền tôi nữa.”

 

Quan Viễn Phong lại suy nghĩ một chút, dường như cuối cùng không nghĩ ra còn phải nói gì, anh có chút lưu luyến, nhưng vẫn tiếp tục dặn dò: “Tôi đang đẩy nhanh việc khôi phục các trạm phát sóng di động, phòng máy và trung tâm tính toán, đến lúc đó là có thể gọi điện thoại cho em rồi. Chúng tôi cũng đang xây dựng mạng cục bộ trong căn cứ, đến lúc đó chắc là có thể khôi phục mạng lưới ở các căn cứ lớn.”

 

“Đến lúc đó liên lạc sẽ tiện lợi hơn, em giữ gìn sức khỏe nhé. Tôi có nghỉ phép là về nhà ngay.”

 

Cuối cùng Quan Viễn Phong cũng nói xong, anh nhìn sâu vào ống kính một cái rồi bấm dừng.

 

Chu Vân nắm chặt chiếc điện thoại trong lòng bàn tay, mân mê nó, không nhịn được lại bấm xem lại một lần nữa, ánh mắt cẩn thận săm soi, quan sát bộ quân phục, cúc áo, nếp gấp, vẻ mặt, ngón tay, khuôn mặt của anh, so sánh với lúc ở thành phố Đan Lâm.

 

Cuối cùng đưa ra kết luận, Quan Viễn Phong quả nhiên gầy đi một chút. Đường quai hàm gầy hơn, môi hơi khô, nếp nhăn dọc nhỏ giữa hai đầu lông mày cũng sâu hơn trước một chút.

 

Quả nhiên ở căn cứ vẫn quá bận rộn, quá lo lắng.

 

Ánh mắt Chu Vân lướt qua vùng eo thon gọn của Quan Viễn Phong, hắn vẫn nhớ ở đó có mấy vết sẹo ngang qua, lúc siết eo căng cứng, sức hấp dẫn thật khó tả. Nhưng trên màn hình lại bị bộ đồng phục che kín mít, thắt lưng được thắt chặt ngay ngắn chỉnh tề, ngay cả cúc áo ở cổ cũng được cài cẩn thận đến từng chi tiết dưới yết hầu, không để lộ chút da thịt thừa nào.

 

Nhưng chính cái cảm giác vừa lạnh lùng lại vừa cấm dục này, lại càng hấp dẫn hơn.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (201)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Cô Đảo Chương 1: Quay Ngược Lại Trước Ngày Mạt Thế Đến Chương 2: Chương 2: Danh Sách Tích Trữ Hàng Hóa Chương 3: Chương 3: Chờ Đợi Một Người Chương 4: Chương 4: Đêm Hè Không Ngủ Chương 5: Chương 5: Lòng Trắc Ẩn Chương 6: Chương 6: Xây Dựng Vườn Dược Liệu Chương 7: Chương 7: Một Đêm Ngon Giấc Chương 8: Chương 8: Mưa Như Trút Nước Chương 9: Chương 9: Dị Tượng Toàn Cầu Chương 10: Chương 10: Diễn Tập Khẩn Cấp Chương 11: Chương 11: Thời Tiết Hửng Nắng Chương 12: Chương 12: Sương Mù Đỏ Giáng Xuống Chương 13: Chương 13: Nỗi Đau Ngày Tận Thế Chương 14: Chương 14: Hoa Sen Trong Nước Chương 15: Chương 15: Tìm Kiếm Vật Tư Chương 16: Chương 16: Khoảnh Khắc Mùa Xuân Chương 17: Chương 17: Thực Vật Biến Dị Chương 18: Chương 18: Nhà Hàng Mái Vòm Chương 19: Chương 19: Trận Đầu Thắng Lợi Chương 20: Chương 20: Từ Bỏ Vé Tàu Chương 21: Chương 21: Đợi Anh Rất Lâu Chương 22: Chương 22: Mọi Sự Đều Là Hư Không Chương 23: Chương 23: Cô Đảo Chi Vương Chương 24: Chương 24: Kích Phát Dị Năng Chương 25: Chương 25: Thiên Đạo Báo Ứng Chương 26: Chương 26: Liệt Hỏa Tuệ Tinh Chương 27: Chương 27: Gánh Nặng Ngàn Cân Tựa Lông Hồng Chương 28: Chương 28: Thuốc Quý Chương 29: Chương 29: Thuận Theo Tự Nhiên Chương 30: Chương 30: Dọn Dẹp Bãi Đỗ Xe Chương 31: Chương 31: Gỗ Mục Nở Hoa Chương 32: Chương 32: Đạp Gió Dẫn Sét Chương 33: Chương 33: Giống Cây Quý Hiếm Chương 34: Chương 34: Cướp Đường Đi Cướp Lại Bị Cướp Chương 35: Chương 35: Một Đêm Sao Rơi Chương 36: Chương 36: Mùa Thu, Mùa Bội Thu Chương 37: Chương 37: Đột Ngột Sang Đông Chương 38: Chương 38: Mùa Đông Dài Đằng Đẵng Chương 39: Chương 39: Hơn Cả Tình Bạn Chương 40: Chương 40: Xuân Về, Khách Đến Chương 41: Chương 41: Rượu Ngon Đãi Khách Chương 42: Chương 42: Đêm Trăng Mê Hoặc Chương 43: Chương 43: Quét Sạch Bệnh Viện Chương 44: Chương 44: Giao Phó Niềm Tin Chương 45: Chương 45: Một Bát Mì Cá Chương 46: Chương 46: Bình An Là Phúc Chương 47: Chương 47: Quyển Hai: Dạ Hành Chương 47: Vào Thành Bắc Minh Chương 48: Chương 48: Đại Lý Tốt Nhất Chương 49: Chương 49: Sóng Ngầm Cuộn Trào Chương 50: Chương 50: Cánh Bướm Khẽ Lay Chương 51: Chương 51: Chuẩn Bị Cứ Điểm Chương 52: Chương 52: Dâu Tằm Chín Rồi Chương 53: Chương 53: Lần Đầu Chạm Trán Chương 54: Chương 54: Khách Từ Trung Châu Đến Chương 55: Chương 55: Thanh Điểu Ân Cần Chương 56: Chương 56: Bạch Nguyệt Quang Chương 57: Chương 57: Mọi Việc Đã Sẵn Sàng Chương 58: Chương 58: Lập Đội Ra Khơi Chương 59: Chương 59: Thám Hiểm Đảo Hoang Chương 60: Chương 60: Giấc Mộng Ôm Trăng Sáng Chương 61: Chương 61: Mùa Xuân Của Đông Quân Chương 62: Chương 62: Nam Sơn Thảnh Thơi Chương 63: Chương 63: Con Tốt Thí Chương 64: Chương 64: Mọi Việc Đang Chờ Được Bắt Đầu Chương 65: Chương 65: Sáng Lập Công Hội Chương 66: Chương 66: Móng Vuốt Khỉ Tang Thi Chương 67: Chương 67: Dãy Núi Cửu Nghi Chương 68: Chương 68: Kỳ Ngộ Trong Rừng Sâu Chương 69: Chương 69: Không Hẹn Mà Gặp Chương 70: Chương 70: Mộng Hồi Đan Lâm Chương 71: Chương 71: Rồng Phượng Giữa Loài Người Chương 72: Chương 72: Đời Người Vô Thường Chương 73: Chương 73: Thanh Lý Môn Hộ Chương 74: Chương 74: Canh Gà Đêm Khuya Chương 75: Chương 75: Dược Phẩm Thanh Điểu Chương 76: Chương 76: Hoạn Nạn Mới Thấy Chân Tình Chương 77: Chương 77: Yến Lĩnh Hùng Vĩ Chương 78: Chương 78: Củ Sắn Dây Khổng Lồ Chương 79: Chương 79: Bách Thảo Chi Vương Chương 80: Chương 80: Voi Tang Thi Khổng Lồ Chương 81: Chương 81: Tâm Nghiện Khó Cai Chương 82: Chương 82: Chuẩn Bị Trước Trận Chiến Chương 83: Chương 83: Thắng Lợi Vang Dội Chương 84: Chương 84: Trở Về Tay Trắng Chương 85: Chương 85: Cùng Nhau Về Nhà Chương 86: Chương 86: Một Người Bạn Chương 87: Chương 87: Kiếp Này Đã Mãn Nguyện Chương 88: Chương 88: Nhân Sâm Mật Hoàn Chương 89: Chương 89: Đột Ngột Chia Ly Chương 90: Chương 90: Vịt Bóng Tối Chương 91: Chương 91: Tôi Vì Mọi Người Chương 92: Chương 92: Sức Mạnh Của Tự Nhiên Chương 93: Chương 93: Ếch Bóng Tối Chương 94: Chương 94: Đội Cứu Viện Đến Rồi Chương 95: Chương 95: Đông Quân Đã Một Lần Ghé Qua Chương 96: Chương 96: Giáng Đòn Sấm Sét Chương 97: Chương 97: Gây Ra Sự Kiêng Dè Chương 98: Chương 98: Lâm Binh Đấu Giả Chương 99: Chương 99: Cuốn Sách Em Đọc Chương 100: Chương 100: Ăn Miếng Trả Miếng Chương 101: Chương 101: Trang Viên Niết Bàn Chương 102: Chương 102: Trận Tuyết Đến Sớm Chương 103: Chương 103: Băng Tuyết Thất Thường Chương 104: Chương 104: Khách Đến Giữa Bão Giông Chương 105: Chương 105: Lộ Rõ Chân Tướng Chương 106: Chương 106: Mời Anh Vào Tròng Chương 107: Chương 107: Cuộc Chiến Khốc Liệt Chương 108: Chương 108: Thói Đời Suy Đồi Chương 109: Chương 109: Rung Động Chương 110: Chương 110: Chuyến Bay Lúc Nửa Đêm Chương 111: Chương 111: Quyển 3: Quy Khư Chương 111: Tứ Hải Quy Khư Chương 112: Chương 112: Bất Động Sản Hoàng Kim Chương 113: Chương 113: Xây Một Tòa Thành Chương 114: Chương 114: Thành Phố Trong Mơ Chương 115: Chương 115: Quán Rượu Ngày Tận Thế Chương 116: Chương 116: Kiếp Trước Kiếp Này Chương 117: Chương 117: Tiệc Sinh Nhật Chương 118: Chương 118: Nâng Ly Vì Tình Yêu Chương 119: Chương 119: Kim Quế Tỏa Hương Chương 120: Chương 120: Công Bố Trọng Đại Chương 121: Chương 121: Đều Là Người Quen Cũ Chương 122: Chương 122: Dự Án Mới Chương 123: Chương 123: Khoảng Trống Của Sinh Mệnh Chương 124: Chương 124: Đừng Quay Đầu Lại Chương 125: Chương 125: Diệu Thủ Hồi Xuân Chương 126: Chương 126: Thiên Lý Đồng Phong Chương 127: Chương 127: Bổ Nhiệm Lãnh Đạo Cấp Cao Chương 128: Chương 128: Cá Lớn Nuốt Cá Bé Chương 129: Chương 129: Biến Cố Ở Lâm Đông Chương 130: Chương 130: Chuyện Để Sau Này Hẵng Nói Chương 131: Chương 131: Tương Lai Còn Dài Chương 132: Chương 132: Chỉ Đợi Xuân Sang Chương 133: Chương 133: Một Món Quà Lớn Chương 134: Chương 134: Năm Tháng Thoi Đưa Chương 135: Chương 135: Ngày Mới Rực Rỡ Chương 136: Chương 136: Nói Đi Là Đi Chương 137: Chương 137: Trên Đường Du Lịch Chương 138: Chương 138: Canh Cá Bánh Gạo Chương 139: Chương 139: Thành Cổ Hải Long Chương 140: Chương 140: Bướm Tia Chớp Chương 141: Chương 141: Trời Sinh Đất Dưỡng Chương 142: Chương 142: Một Đường Đi Về Phía Tây Chương 143: Chương 143: Tấm Lưới Khổng Lồ Trên Núi Lửa Chương 144: Chương 144: Lôi Đình Bạo Tuyết Chương 145: Chương 145: Đóng Gói Rác Rưởi Chương 146: Chương 146: Thỏ Núi Lửa Chương 147: Chương 147: Thu Hoạch Đầy Ắp Chương 148: Chương 148: Dẹp Đường Hồi Phủ Chương 149: Chương 149: Trở Về Thành Quy Khư Chương 150: Chương 150: Cỏ Linh Lăng Vàng Chương 151: Chương 151: Mừng Cơn Mưa Đêm Xuân Chương 152: Chương 152: Sức Mạnh Mới Chương 153: Chương 153: Đêm Say Như Rượu Nồng Chương 154: Chương 154: Cuộc Đời Như Tiểu Mãn Chương 155: Chương 155: Tình Thế Vô Cùng Căng Thẳng Chương 156: Chương 156: Hòa Bình Ngược Chương 157: Chương 157: Kỳ Nghỉ Dài Chương 158: Chương 158: Ngoài Dự Liệu Chương 159: Chương 159: Vững Như Bàn Thạch Chương 160: Chương 160: Đối Chiến Dị Năng Chương 161: Chương 161: Chuyến Du Hành Ngày Mạt Thế Chương 162: Chương 162: Xa Hoa Lộng Lẫy Chương 163: Chương 163: Thiên Thượng Nhân Gian Chương 164: Chương 164: Yêu Ma Quỷ Quái Chương 165: Chương 165: Bệnh Viện Bình Thường Chương 166: Chương 166: Phương Án Cẩn Đoán Và Điều Trị Chương 167: Chương 167: Đêm Mưa Từ Chối Tiếp Khách Chương 168: Chương 168: Dấu Ấn Tinh Thần Chương 169: Chương 169: Con Người Thường Hướng Lên Cao Chương 170: Chương 170: Tuyên Truyền Cho Giải Đấu Chương 171: Chương 171: Công Bố Phù Ấn Chương 172: Chương 172: Tình Hình Ở Phương Bắc Chương 173: Chương 173: Tình Thầy Trò Chương 174: Chương 174: Dưới Một Gốc Cây Chương 175: Chương 175: Thủy Triều Đêm Tối Chương 176: Chương 176: Bốn Bề Mai Phục Chương 177: Chương 177: Đông Quân Nổi Cơn Thịnh Nộ Chương 178: Chương 178: Đợi Anh Về Nhà Chương 179: Chương 179: Tòa Thành Sương Mù Chương 180: Chương 180: Nơi Hoa Sen Nở Chương 181: Chương 181: Trân Trọng Hiện Tại Chương 182: Chương 182: Vị Thần Của Tương Lai Chương 183: Chương 183: Quyển 4: Ngoại Truyện Chương 183: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 1) Chương 184: Chương 184: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 2) Chương 185: Chương 185: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 3) Chương 186: Chương 186: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 4) Chương 187: Chương 187: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 5) Chương 188: Chương 188: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 6) Chương 189: Chương 189: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 7) Chương 190: Chương 190: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 8) Chương 191: Chương 191: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 9) Chương 192: Chương 192: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 10) Chương 193: Chương 193: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần11) Chương 194: Chương 194: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 12) Chương 195: Chương 195: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (HẾT) Chương 196: Chương 196: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 1) Chương 197: Chương 197: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 2) Chương 198: Chương 198: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 3) Chương 199: Chương 199: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 4) Chương 200: Chương 200: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 5) Chương 201: Chương 201: Khởi Động Lại Thái Bình (HẾT)