Chương 55
Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu

Chương 55

Tạ Thu nắm lấy ngón tay đang bịt môi mình, lấy lòng hôn nhẹ một cái: “Người em hôn chính là anh xã em đó.”

Hạ Ti Yến cười khẩy một tiếng, đầu ngón tay thuận thế luồn vào khe môi, khuấy động vài vòng trong khoang miệng ẩm ướt, kẹp lấy đầu lưỡi đang né tránh.

Đôi môi không thể khép lại, chất lỏng tiết ra chảy dọc theo ngón tay có khớp xương rõ ràng, làm ướt một mảng.

Lông mi Tạ Thu run rẩy dữ dội, nhưng không hề giãy giụa, ngoan ngoãn nằm rạp trên mặt quầy, mặc cho người đàn ông phía sau đùa giỡn.

Một lát sau, Hạ Ti Yến rút ngón tay ướt át ra, bóp lấy cằm cậu xoay lại, thay vào đó là đôi môi và chiếc lưỡi nóng bỏng.

Tạ Thu bị đè vào ghế sofa, phần da non sau gáy bị người đàn ông ngậm vào miệng, nghiền chậm rãi và sâu nặng.

Sau đó cậu lại được bế vào phòng tắm, ngồi đối diện trong lòng Hạ Ti Yến, những ngón tay ửng đỏ lún sâu vào cơ bắp vai và lưng đang nổi lên của anh.

Hạ Ti Yến bóp lấy cái eo thon gọn, ghé vào tai cậu hỏi: “Bé yêu, là anh xã em lợi hại, hay là anh lợi hại hơn?”

Tạ Thu bị ép đến gần như sụp đổ, chỉ có thể cầu xin một cách lộn xộn: “Anh xã… anh chính là anh xã của em… anh xã lợi hại nhất…”

Cuối cùng, khi cậu được quấn khăn tắm bế ra khỏi bồn tắm, đã ở trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh.

Hạ Ti Yến đặt cậu lên giường, yêu thương hôn lên khuôn mặt ửng đỏ vì nóng, giọng nói khàn khàn: “Không sao đâu bé yêu, anh sẽ chờ, chờ đến khi gia đình em thực sự chấp nhận anh.”

Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, ý nghĩ cuối cùng thoáng qua trong đầu Tạ Thu là.

Nếu cái này gọi là không sao, vậy sự giày vò mà mình phải chịu đêm nay là cái gì…

Tuần mới, Tạ Thu dần dần quen với cuộc sống chung với bạn trai.

Ban ngày cậu đi học ở trường, Hạ Ti Yến đi làm ở công ty, buổi tối về nhà hai người cùng ăn tối.

Ăn xong mỗi người bận rộn một lúc, nếu bài tập của cậu quá nhiều, Hạ Ti Yến sẽ thông cảm tha cho cậu, sẽ bù đắp lại vào lần sau.

Điều đáng mừng là thể lực của cậu dường như đã tăng lên đáng kể sau hết lần này đến lần khác.

Chớp mắt một cái, lại đến chiều thứ Sáu.

Do tuần trước mọi việc chồng chất lên nhau, cả hai đều không về biệt thự cũ nhà họ Hạ, Tô Uyển Dung đã nghiêm khắc lên án điều này.

Thế nên, chiều thứ Sáu tuần này tan học, Tạ Thu đã cùng Hạ Ti Yến quay về.

Khoảng một giờ sau, xe lái vào biệt thự cũ nhà họ Hạ.

Tô Uyển Dung đứng ở tiền sảnh ngóng chờ, vừa thấy bóng dáng hai người đã vui vẻ tiến lên đón: “Ti Yến, Tiểu Thu, cuối cùng các con cũng chịu về rồi!”

“Mẹ, chúng con về rồi.” Tạ Thu ngọt ngào gọi một tiếng, đưa hộp quà trong tay cho bà, “Con có mua quà cho mẹ, lát nữa mẹ xem có thích không nhé.”

“Về nhà thì về nhà, sao còn mua quà cho mẹ?” Tô Uyển Dung cười tươi nhận lấy hộp quà mở ra, nụ cười trên mặt càng sâu hơn, “Ối chà! Đôi hoa tai đẹp quá!”

Tạ Thu cong mắt: “Mẹ thích là được ạ.”

“Thích, mẹ thích lắm.” Tô Uyển Dung lấy đôi hoa tai mặt dây chuyền hình giọt nước kim cương ra, “Tiểu Thu, con đeo giúp mẹ đi.”

“Vâng ạ.” Tạ Thu cẩn thận tháo hoa tai trên tai bà xuống, rồi đeo đôi hoa tai mình mua lên.

Tô Uyển Dung sờ sờ hoa tai, hỏi: “Ti Yến, đẹp không con?”

Hạ Ti Yến đáp: “Đẹp.”

Tạ Thu bổ sung một câu: “Rất hợp với khí chất của mẹ.”

“Vẫn là Tiểu Thu biết ăn nói.” Tô Uyển Dung quay người đi vào trong, “Mẹ đi tìm cái gương soi thử.”

Tạ Thu quay mặt lại, nói nhỏ: “Anh xem, phụ nữ dễ dỗ lắm.”

Đôi mắt của Hạ Ti Yến ánh lên ý cười: “Nếu em giận dỗi, chiêu này dỗ được em không?”

“Hừm hừm, em không nói cho anh biết đâu.” Tạ Thu hếch cằm lên, vẻ mặt giống như một chú mèo nhỏ kiêu ngạo, “Anh tự mình từ từ khám phá đi.”

Hạ Ti Yến bị chọc đến ngứa ngáy trong lòng, không nhịn được cúi xuống muốn hôn cậu.

Tạ Thu ngửa người ra phía sau, giơ tay cự tuyệt: “Trong nhà nhiều người thế này, chú ý giữ hình tượng chút.”

Hạ Ti Yến khựng lại: “Có ai đâu?”

“Bây giờ không có, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể có.” Tạ Thu lùi lại một bước, “Em đi chơi với Oreo một lát.”

Nửa tháng cậu không về nhà, Oreo vừa thấy cậu đã sủa ầm ĩ rồi lao tới, thè lưỡi l**m mặt cậu một cách nhiệt tình.

Tạ Thu bị l**m cười khúc khích, nhưng không né tránh: “Oreo, con đói rồi à?”

Hạ Ti Yến đứng ở hành lang, nhìn cảnh tượng này, lẳng lặng nghiến răng.

Tạ Thu ôm Oreo ngồi lên xích đu, chợt nảy ra ý nghĩ: “Anh ơi, chúng ta đưa Oreo về nuôi được không?”

Giọng Hạ Ti Yến rất nhạt: “Không được.”

“Sao vậy ạ?” Tạ Thu chớp chớp mắt, “Oreo ngoan lắm, lúc chúng ta không có nhà nó cũng sẽ không phá phách đâu.”

Dường như để chứng minh lời cậu nói, Oreo ngoan ngoãn nằm trong lòng cậu, cùng cậu rưng rưng mắt nhìn ba ba.

Hạ Ti Yến bước tới: “Chúng ta đã dọn ra ngoài rồi, nếu còn đưa Oreo đi nữa, mẹ sẽ suy nghĩ nhiều.”

Tạ Thu vỗ trán: “Ài, em quên mất chuyện này.”

Hạ Ti Yến xoa đầu Oreo: “Nếu em thực sự muốn tự nuôi, tôi sẽ nói với mẹ.”

“Bỏ đi, tạm thời không mang nó đi nữa.” Tạ Thu suy nghĩ một chút, nhẹ giọng đáp, “Ở đây rộng rãi, môi trường lại tốt, thích hợp cho Oreo chạy nhảy, hơn nữa chúng ta có thể thường xuyên về thăm mà.”

Hạ Ti Yến đáp: “Được, nghe lời em.”

Chơi với Oreo một lúc, hai người chuẩn bị quay vào ăn tối.

Tạ Thu rửa tay xong, vừa quay người lại thì đụng phải Hạ Cảnh Thần.

Hạ Cảnh Thần nhìn cậu, nghẹn ra hai chữ từ cổ họng: “Anh dâu.”

Đồng tử Tạ Thu hơi co lại: “Cậu gọi tôi là gì?”

“Anh dâu.” Lần gọi đầu tiên của Hạ Cảnh Thần còn ngập ngừng, lần thứ hai đã trôi chảy hơn nhiều.

Tạ Thu: “…”

Không ngờ lời nói đùa của Mạnh Tử Diệp có ngày lại thành sự thật, nhưng tiếng “anh dâu” này nghe kiểu gì cũng thấy kỳ quái.

“Sao cậu đột nhiên gọi tôi là…” Tạ Thu vẻ mặt kỳ lạ, “Lần trước không phải nói gọi tôi là Tiểu Thu sao?”

Hạ Cảnh Thần mặt không đổi sắc đáp: “Cậu là vợ của anh trai tôi, tôi gọi cậu là anh dâu rất bình thường.”

Tạ Thu trong nháy mắt không thể phản bác, chỉ có thể để lại một câu: “Bàn lại sau.”

Cậu đi đến bên cạnh Hạ Ti Yến, giọng rất nhỏ: “Không biết vì sao Cảnh Thần đột nhiên gọi em là anh dâu, cảm thấy kỳ quái.”

Hạ Ti Yến cúi đầu nhìn cậu: “Kỳ chỗ nào?”

Tạ Thu buột miệng nói: “Em là con trai mà.”

Hạ Ti Yến đáp: “Vậy nên mới là anh dâu*.”

(*Sorry mọi người, toàn bộ chữ anh dâu trước đây đều là chị dâu, mà tui tự thay thành anh dâu, nên cái câu này của Yến Yến ban đầu là “Thế thì là chị dâu nam”, nhưng tui mạn phép nhét chữ vào mồm tác giả đổi thành “Vậy nên mới là anh dâu.” Để lấp l**m sự sai lầm của bản thân.)

“Cái gì mà…” Tạ Thu dừng lại, đột nhiên nhận ra, “Khoan đã, không lẽ là anh bảo em trai anh gọi em như vậy hả?”

Hạ Ti Yến nhìn thẳng vào cậu, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

Tạ Thu: “Em biết ngay mà!”

Tối hôm đó, Tạ Thu đã có một cuộc thảo luận sâu rộng với Hạ Ti Yến về danh xưng “anh dâu”.

Tuy nhiên, cậu không những không thuyết phục được người đàn ông thay đổi ý định, mà còn bị ép gọi vô số tiếng “anh xã”.

Nửa đêm, trước khi ngủ thiếp đi trong vòng tay Hạ Ti Yến, miệng cậu vẫn còn lẩm bẩm nhỏ: “Anh xã đừng mà, đầy quá rồi…”

**

Sáng hôm sau, Tạ Thu ngủ một giấc thật thoải mái cho đến khi tự tỉnh.

Cậu sờ lấy điện thoại trên tủ đầu giường, xem giờ, rồi vén chăn xuống giường.

Đầu ngón chân chạm đất, chân có hơi mềm, nhưng so với tình trạng thảm hại lần đầu tiên thì không biết đã tốt hơn bao nhiêu lần.

Tạ Thu thay quần áo, vệ sinh cá nhân sạch sẽ, rồi xuống lầu ăn sáng.

Tô Uyển Dung đang ngồi trên sofa cắm hoa, nghe thấy tiếng động ngước mắt nhìn qua: “Tiểu Thu, con dậy rồi.”

“Mẹ, buổi sáng tốt lành.” Tạ Thu chào hỏi, “Anh Ti Yến đi làm rồi ạ?”

Tô Uyển Dung cười đáp: “Ừ, Ti Yến vừa đi cách đây không lâu.”

Tạ Thu ngại ngùng: “Là con dậy muộn quá.”

Lúc này, Hạ Cảnh Thần từ bên ngoài bước vào, nhìn thấy cậu lại gọi: “Anh dâu, buổi sáng tốt lành.”

Tạ Thu không khỏi nhớ đến một số cảnh tượng đêm qua, vành tai nóng lên, mơ hồ đáp: “Buổi sáng tốt lành.”

Thôi vậy, dù sao cũng chỉ là một danh xưng, không cần quá bận tâm.

Ăn sáng xong, Tạ Thu cầm sách đến phòng khách, vừa chơi với Oreo vừa đọc sách.

Thời gian một ngày trôi qua nhanh chóng, buổi tối thì trời âm u.

Tạ Thu ôm Oreo về vườn, quay lại phòng khách nói chuyện với Tô Uyển Dung.

Chưa nói được bao lâu, Tô Uyển Dung đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại.

Đầu dây bên kia không biết nói gì, sắc mặt Tô Uyển Dung đột nhiên thay đổi, chiếc điện thoại rơi uỵch xuống ghế sofa, mắt trợn ngược rồi ngất lịm đi.

Biến cố xảy ra quá nhanh, Tạ Thu sợ hãi không thôi, vội vàng cố gắng đỡ bà dậy: “Mẹ, mẹ tỉnh lại đi!”

Điện thoại vẫn chưa ngắt, mơ hồ có thể nghe thấy giọng của Trợ lý Phương.

Tạ Thu nhặt điện thoại lên: “Trợ lý Phương, xảy ra chuyện gì vậy?”

Giọng Trợ lý Phương gấp gáp: “Tổng giám đốc Hạ bị tai nạn xe, hiện đang được đưa đến bệnh viện của tập đoàn…”

Tai Tạ Thu “ong” một tiếng, chiếc điện thoại cũng tuột khỏi tay cậu.

Tai nạn xe, tại sao Hạ Ti Yến lại bị tai nạn xe nữa rồi…

Mãi đến vài giây sau, Tạ Thu mới nhớ ra phải hít thở.

Không được, bình tĩnh!

Tạ Thu mạnh mẽ ra lệnh cho mình phải trấn tĩnh lại, móc điện thoại trong túi ra gọi cho Hạ Cảnh Thần.

Điện thoại kết nối, cậu nói trước: “Cảnh Thần, cậu xuống đây đi, mẹ ngất rồi.”

Hạ Cảnh Thần xuống rất nhanh, giọng điệu lo lắng hỏi: “Mẹ sao vậy?”

Nghe thấy tiếng gọi của cậu, Tô Uyển Dung tỉnh lại: “Ti Yến…”

“Mẹ, mẹ đừng lo,” Tạ Thu bình tĩnh an ủi bà, rồi quay sang nói với Hạ Cảnh Thần, “Anh cậu xảy ra chuyện rồi, tôi đi bệnh viện xem tình hình trước, cậu chăm sóc mẹ đi.”

“Chúng ta, chúng ta cùng đi bệnh viện…” Tô Uyển Dung cố gắng đứng dậy, Hạ Cảnh Thần nhanh chóng đi đến trước ghế sofa, đỡ lấy bà.

Ba người lên xe, cùng nhau lao đến bệnh viện.

Trên đường đến bệnh viện, Tô Uyển Dung không ngừng rơi nước mắt: “Ti Yến, Ti Yến… Đứa con khổ mệnh của mẹ…”

Tạ Thu không ngừng an ủi: “Không sao đâu mẹ, anh Ti Yến sẽ không sao đâu.”

Nói là an ủi Tô Uyển Dung, chi bằng nói là an ủi chính mình.

Sẽ không đâu, rõ ràng Hạ Ti Yến đã phải chịu đựng nhiều như vậy, số phận sẽ không tàn nhẫn với anh đến thế.

Nhưng nếu họ thực sự đang ở trong thế giới của cuốn sách, chẳng lẽ đây là sự trừng phạt cho việc họ vi phạm ý chí của thế giới này sao?

Tạ Thu không dám nghĩ sâu hơn, cậu chưa bao giờ cảm thấy thời gian dài đằng đẵng và khó khăn đến thế, mỗi giây trôi qua, hơi thở của cậu lại càng trở nên khó khăn hơn một chút.

Cuối cùng, xe dừng trước cổng bệnh viện.

Tạ Thu mở cửa xe, không kịp để ý đến những người khác phía sau, lao thẳng vào bệnh viện.

Đại sảnh bệnh viện người ra người vào, cậu nắm lấy một nhân viên y tế và hỏi: “Cô có biết Hạ Ti Yến ở tầng nào không?”

“Tổng giám đốc Hạ?” Nhân viên y tế đó ngẩn ra một chút, “Tổng giám đốc Hạ ở tầng bốn, ngài là—”

Tạ Thu thậm chí không kịp nói lời cảm ơn, lập tức chạy đến thang máy.

“Ting” một tiếng, cửa thang máy mở ra.

Tạ Thu quay một vòng như ruồi mất đầu, chạy đến quầy lễ tân hỏi: “Xin chào, xin hỏi Hạ Ti Yến—”

Chưa nói hết câu, cậu nhìn thấy hai nhân viên y tế đẩy một chiếc giường bệnh ra khỏi phòng bệnh.

Trên giường bệnh nằm một người, mặt bị phủ một tấm vải trắng.

Tim Tạ Thu bị bóp mạnh một cái, hai chân mềm nhũn, cả cơ thể khuỵu xuống.

Nước mắt không kiểm soát được trào ra khỏi hốc mắt, rơi xuống đất từng giọt lớn.

Giây tiếp theo, cậu gục xuống bên cạnh giường bệnh, há miệng, nhưng không thể phát ra âm thanh bình thường: “Hạ Ti Yến…”

“Thu thiếu gia.” Giọng Trợ lý Phương vang lên phía sau cậu, “Sao ngài lại ở đây?”

Tạ Thu quay phắt người lại, chỉ thấy Trợ lý Phương đang cầm vài tấm phim CT, vẻ mặt có chút khó hiểu: “Chẳng lẽ ngài tưởng…”

Nhân viên y tế cũng mở lời: “Cái đó, có phải ngài nhận nhầm người rồi không?”

Tạ Thu ngây người, luống cuống lau mặt, cố gắng tìm lại giọng nói: “Hạ Ti Yến ở đâu?”

Trợ lý Phương chỉ một hướng: “Phòng 406, bác sĩ vẫn đang kiểm tra.”

Tạ Thu nhanh chóng đứng dậy, lảo đảo chạy về phía phòng bệnh.

Cậu mạnh mẽ đẩy cửa, giây tiếp theo, đối diện với một đôi mắt đen sâu thẳm.

Hạ Ti Yến đang ngồi trên giường bệnh, nói với các bác sĩ và y tá đang vây quanh: “Làm phiền mọi người ra ngoài một chút.”

Nhân viên y tế đi ra ngoài, chỉ còn lại Tạ Thu đứng ở cửa.

Hạ Ti Yến giơ tay lên: “Lại đây.”

Tiếng tim Tạ Thu đập inh tai nhức óc, bước chân nặng nề, từng bước đi đến gần giường bệnh.

Cho đến khi người đàn ông nắm lấy tay cậu, cậu dường như mới sống lại, nước mắt lại lăn dài, phủ lên vết nước mắt vừa khô.

Hạ Ti Yến nhíu mày, dùng ngón tay cái lau nước mắt cho cậu, khẽ nói lời xin lỗi: “Xin lỗi, đã làm em lo lắng rồi.”

“Em tưởng…” Tạ Thu vừa mở lời đã nghẹn lại, hoàn toàn không thể nói thành câu hoàn chỉnh, “Em tưởng rằng anh…”

Trái tim Hạ Ti Yến thắt lại, đưa tay ôm người vào lòng, giọng cũng khàn đi: “Sẽ không đâu, tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi em.”

Tạ Thu vùi vào ngực anh, niềm vui sướng và nỗi sợ hãi sau khi mất đi rồi tìm lại được cùng lúc dâng trào trong lòng, không kìm được bật khóc nức nở.

Ở cửa phòng bệnh, Tô Uyển Dung ra hiệu cho Hạ Cảnh Thần đỡ bà ra ngoài trước, để lại không gian riêng tư cho cặp vợ chồng.

Không biết đã qua bao lâu, Tạ Thu khóc đến mức đầu óc choáng váng, cuối cùng cũng ngẩng mặt lên khỏi vòng tay người đàn ông.

Hạ Ti Yến rút vài tờ giấy ăn, động tác dịu dàng lau mặt cho cậu.

Tạ Thu mắt đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào người đàn ông: “Hạ Ti Yến, anh nói rồi, sẽ không bao giờ bỏ rơi em.”

Hạ Ti Yến cam kết: “Sẽ không bao giờ.”

Tạ Thu chủ động cúi xuống hôn môi anh, một giọt nước mắt vừa vặn chảy xuống giữa đôi môi đang chạm nhau của hai người.

“Hạ Ti Yến, em yêu anh.”
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (80)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61: Kiếp trước 01 Chương 62: Chương 62: Kiếp trước 02 Chương 63: Chương 63: Kiếp trước 03 Chương 64: Chương 64: Kiếp trước 04 Chương 65: Chương 65: Kiếp trước 05 Chương 66: Chương 66: Kiếp trước 06 Chương 67: Chương 67: Kiếp trước 07 Chương 68: Chương 68: Kiếp trước 08 Chương 69: Chương 69: Hạ Tổng nuôi vợ từ bé 01 Chương 70: Chương 70: Hạ Tổng nuôi vợ từ bé 02 Chương 71: Chương 71: Hạ Tổng nuôi vợ từ bé 03 Chương 72: Chương 72: Hạ Tổng nuôi vợ từ bé 04 Chương 73: Chương 73: Hạ Tổng nuôi vợ từ bé 05 Chương 74: Chương 74: Hạ Tổng nuôi vợ từ bé 06 Chương 75: Chương 75: Hạ Tổng nuôi vợ từ bé 07 Chương 76: Chương 76: Ngoại truyện: Đăng ký kết hôn Chương 77: Chương 77: Ngoại truyện: Sinh nhật Chương 78: Chương 78: Ngoại truyện: Tiểu trợ lý Thu Thu Chương 79: Chương 79: Ngoại truyện xuyên không Chương 80: Chương 80: Ngoại truyện: Hôn lễ và đêm tân hôn