Chương 54
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 54: Cảm giác như kiểu bị chơi

Thang máy khách sạn cũ khá nhỏ, tốc độ chậm. Cả hai vật lộn trong thang máy một hồi mà vẫn chưa lên đến nơi. Trình Bạc Hàn bị Văn Nhạc Tri quấy, hết cách đành dứt khoát thả cậu xuống. Hai chân vừa chạm đất là Văn Nhạc Tri định chạy ngay, suýt thì cộc đầu vào đúng cửa thang máy.

Trình Bạc Hàn níu cổ áo cậu lại kéo ra sau, bực mình khủng khiếp: “Chạy cái gì mà chạy, thang máy đã đến đâu!” Sau đó hắn quay mặt cậu sang kiểm tra xem có bị va không.

Hai má nóng bừng của Văn Nhạc Tri bị Trình Bạc Hàn nhéo bóp, cậu cứ ư ư ư không nói được thành lời.

“Được rồi, em ngoan một tí, tôi không bắt nạt em, không bao giờ b**n th** nữa được chưa?” Trình Bạc Hàn dịu giọng dỗ dành, quyết định không so đo với cái đồ say rượu. Cơ mà hắn lại rất thích bộ dạng hiện giờ của Văn Nhạc Tri, khá hơn kiểu xa lánh ngàn dặm lúc tỉnh táo nhiều.

Nghĩ ngợi lan man mãi, gương mặt cũng tủm tỉm nụ cười, càng thấy Văn Nhạc Tri đáng yêu phát điên lên được.

Cuối cùng thang máy cũng lên đúng tầng, cửa mở ra, Văn Nhạc Tri định luồn lách vọt luôn, Trình Bạc Hàn đã dự liệu được hành vi của cậu từ sớm bèn duỗi tay vòng lấy giữ chặt cậu trong lòng mình.

“Được rồi được rồi, vừa nãy chỉ đùa thôi, đừng chạy linh tinh nữa, tôi đưa em về phòng.” Trình Bạc Hàn ôm sát Văn Nhạc Tri đi ra ngoài.

Phòng Văn Nhạc Tri ở gần cuối hành lang, hơi xa chỗ thang máy. Quãng đường chỉ vài bước đi chút lại dừng, rồi cũng tới cửa, Văn Nhạc Tri vắt mình trên cánh tay Trình Bạc Hàn, cứ tuột xuống liên tục.

Một tay Trình Bạc Hàn đỡ tránh cho cậu trượt ngã, tay kia thì mò vào túi cậu lấy thẻ phòng. Tìm một lượt túi áo không thấy, tìm tiếp xuống túi quần.

Văn Nhạc Tri đang mặc quần thể thao bằng vải len, trông thì dày song thực ra chạm vào cảm giác rất chân thật. Bàn tay to lớn của Trình Bạc Hàn mày mò lục lọi bên trong, chỗ chai mỏng cùng nhiệt độ từ lòng bàn tay truyền tới da cực kì rõ rệt qua lớp vải dệt len, Văn Nhạc Tri hơi run run, vành tai đỏ ửng lên.

Cũng may mặt đã đỏ sẵn vì uống rượu, giờ ửng đỏ thêm chút cũng không nhìn ra. Nhưng cậu run, Trình Bạc Hàn phát hiện thấy, bèn ngẩng đầu lên hỏi cậu: “Sao thế, có phải bị lạnh không?”

Văn Nhạc Tri cũng không biết là sao nữa, đại não vẫn rất lộn xộn, cậu không để ý nụ cười xảo quyệt vút qua ở Trình Bạc Hàn.

Chờ tìm được thẻ phòng thì Văn Nhạc Tri đã bị s* s**ng gần như cả lượt. Quẹt thẻ mở cửa, cậu không buồn nói gì thêm mà nhào ngay vào giường. Trình Bạc Hàn rót cốc nước, nâng đầu cậu lên bảo cậu uống, rồi vào mở sẵn nước trong nhà tắm.

“Dậy nào, đưa em vào tắm qua đã.” Trình Bạc Hàn đỡ vai Văn Nhạc Tri dìu cậu ngồi dậy, “Tung tăng cả ngày, tối còn ăn nướng, tắm qua rồi mai ngủ mới dễ chịu.”

“Em không bẩn.” Văn Nhạc Tri nhắm mắt làu bàu.

“Không bẩn, bé Nhạc là em bé sạch sẽ nhất trên đời.” Trình Bạc Hàn dỗ dành cậu.

Nước trong bồn tắm ấm áp vừa vặn, Văn Nhạc Tri mơ màng được Trình Bạc Hàn bế vào, đặt ngồi xuống đệm cạnh đó.

“Em tự c** q**n áo ngâm một lúc, tôi ở ngay ngoài, có việc gì gọi tôi.”

Trước khi vào nhà tắm thì áo khoác quần dài của Văn Nhạc Tri đã bị Trình Bạc Hàn lột sẵn, cậu chỉ còn mặc áo phông quần đùi. Quần đùi cũng không phải kiểu quần đùi bình thường mặc ngoài mà là q**n l*t boxer ôm sát. Hơi nước nóng hầm hập làm đầu óc Văn Nhạc Tri mịt mờ thêm, cậu chỉ gật đầu nghe lời Trình Bạc Hàn theo bản năng.

Tuy không phải quân tử song Trình Bạc Hàn không hề định lợi dụng thời cơ làm bậy. Hiện giờ chưa phải lúc, kể cả muốn nữa thì hắn cũng phải nhẫn nhịn. Nhưng hắn không yên tâm cho Văn Nhạc Tri tự tắm lắm. Vậy nên hắn do dự lưỡng lự tái hồi, quay sang hỏi Văn Nhạc Tri: “Hay để tôi giám sát em, tôi đảm bảo không làm gì em cả đâu, có được không?”

Chẳng hiểu Văn Nhạc Tri có nghe thấy không, cậu mặc kệ hắn, tự cởi áo phông mình đang mặc ra.

Theo như tình huống bình thường thì im lặng có nghĩa là ngầm đồng ý. Trình Bạc Hàn bèn yên lòng nán lại rất nghiễm nhiên.

Bồn tắm được nhỏ thêm tinh dầu hoa hồng, tôn lên làn da trắng sứ của Văn Nhạc Tri. Cậu da trắng tông lạnh bẩm sinh, thể trạng còn thuộc dạng ăn bao nhiêu cũng không béo, người hơn 20 tuổi mà trông vẫn hệt thiếu niên vừa mới trổ mã cao ráo. Bây giờ cậu nhắm mắt ngâm mình trong bồn, lông mi ướt nhẹp hững hờ trên má, lại giống con dê nhỏ mời gọi người ta mà còn chẳng hề tự giác.

Thực sự Trình Bạc Hàn rất bất lực. Hắn thở hắt một hơi dài thượt, hai ngón tay xoa bóp huyệt thái dương đang đập giật liên tục, không biết mình bị làm sao mà phải đòi ở lại giày vò bản thân thế.

“Nhạc Tri, tỉnh lại đã, đừng ngủ vội, tôi lau người cho em nhé.”

Trình Bạc Hàn lấy cái khăn nhúng vào bồn tắm làm ướt, rồi bắt đầu lau người cho Văn Nhạc Tri thật tỉ mỉ.

Cứ lau một lúc hắn lại dừng một lúc, hít thở sâu rồi mới lau tiếp, lòng vòng lặp lại.

Nhưng h*m m**n giống hệt chiếc cầu trượt xoắn ốc cao mấy tầng nhà ngày bé từng chơi, một khi đã vào guồng thì không tài nào dừng lại nổi. Kể từ lúc bước vào căn phòng này, thúc giục Văn Nhạc Tri đi tắm là hắn đã ngồi ở đầu chiếc cầu trượt ấy, buông mình lao xuống chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Việc này hoàn toàn vượt ngoài phạm vi điều khiển của ý chí mất rồi.

Chiếc khăn tắm lau chùi hồi lâu, dần dà bắt đầu biến chất.

Văn Nhạc Tri thấy toàn thân mình nóng bừng lên, không phải khó chịu mà là một cảm giác rất khó tả. Cậu gắng gượng mở mắt ra, phán đoán gì đó mất giây lát, phát hiện chiếc khăn nọ đã lau tới tận chỗ gốc đùi mình.

Cậu đạp chân, muốn hất văng đôi tay đang táy máy trên người mình ra.

“Anh làm gì đấy!”

Song tiếng mắng chẳng có sức đe dọa chút nào.

Chỉ cần một lúc thôi Văn Nhạc Tri đã chứng kiến sự đổi khác ở mình. Nhạc Tri nhỏ ưỡn lên, một cây đồ rất xinh xắn thanh tú.

Ngượng điên lên được.

“Uống rượu, nên bị sưng…” Văn Nhạc Tri bụm mặt, xấu hổ không để đâu cho hết, sắp phát khóc được mất, cũng không nghĩ được là sao lại phải giải thích cái này với Trình Bạc Hàn.

Mãi tới khi lớn đùng cậu mới mở mang chuyện ấy, tất cả mọi kinh nghiệm đều đến từ Trình Bạc Hàn, về sau hai người lục đục rạn nứt xong cậu còn chưa hề tự tay săn sóc lần nào, hình như cũng chẳng có hứng gì mấy. Sao tự dưng hôm nay Nhạc Tri bé lại thức tỉnh phấn chấn ngời ngời thế kia!

Cậu che mặt thở hổn hển chỉ muốn tìm cái lỗ nào mà chui đại xuống. Nhưng xung quanh cậu toàn là nước, rồi cả tay của Trình Bạc Hàn, không có chỗ cho cậu trốn.

Trình Bạc Hàn vẫn đang mặc chiếc quần thể thao màu xám lúc sáng, quần áo rộng rãi lại đang ngồi, khó lòng quan sát dấu hiệu, vậy nên dĩ nhiên Văn Nhạc Tri chưa biết thực ra có người còn nghiêm trọng hơn cả cậu.

“Khó chịu à?” Giọng Trình Bạc Hàn thấp khàn, dây thanh căng chặt, tiếng nói vang lên giữa phòng tắm yên tĩnh văng vẳng vọng lại nhè nhẹ.

Văn Nhạc Tri mở mắt thẫn thờ, xong lại nhắm vào, không muốn trả lời câu hỏi này.

Lần cuối hai người phát sinh quan hệ là tận hơn nửa năm trước, ấy là khởi đầu cho màn tan vỡ triệt để giữa họ, cũng là việc sai trái nhất Trình Bạc Hàn từng làm. Hắn không muốn hồi tưởng, đương nhiên cũng không mong Văn Nhạc Tri nhớ đến nó.

Giờ đây Trình Bạc Hàn chỉ muốn đem lại cho Văn Nhạc Tri một trải nghiệm thật tốt, để cậu đối mặt với phương diện này mà không phải mang bất cứ áp lực tâm lý nào.

Ánh sáng trong nhà tắm mờ tối, Trình Bạc Hàn ngồi bên ngoài mép bồn tắm. Hắn xả bớt nước đi, lấy thêm khăn tắm lót ở ngực bụng Văn Nhạc Tri sao cho cậu nằm thoải mái nhất có thể. Sau đó hắn nghiêng người, cúi đầu dịu dàng ngậm vào.

Hắn chú ý sát sao trạng thái của Văn Nhạc Tri, đối phương mà mất hứng dù chỉ một chút xíu thôi hắn cũng sẽ dừng lại ngay.

Nhiệt độ từ từ tăng cao cả trong cơ thể lẫn trong phòng, Văn Nhạc Tri cảm giác vừa nóng nực vừa nung nấu. Một hồi lâu sau, càng lúc cơn giày vò càng ngập ngụa, cậu bắt đầu tủi thân rơi nước mắt. Trình Bạc Hàn khựng lại nhìn cậu tận mấy lần, sợ cậu không vui, hắn nhìn xong Văn Nhạc Tri càng khó chịu thêm, cậu nức nở khóc nấc mãi chẳng nín.

Trình Bạc Hàn vừa làm vừa lấy tay nhẹ nhàng dùng tay xoa phần da bụng hơi co rút lại của Văn Nhạc Tri, non mướt mát, chạm vào rất thích. Sao mà Văn Nhạc Tri chịu nổi cảnh này, hơi thở của cậu dần gấp gáp lên. Cậu phải nâng cánh tay che mắt, cắn đôi môi mọng, tay kia bấu vào thành bồn tắm trơn trượt, cổ họng ư ử mấy tiếng, rồi cậu nhanh chóng buông khí giới đầu hàng.

Trình Bạc Hàn mặt mũi bình thản đi súc miệng, ngoái lại thấy Văn Nhạc Tri sững sờ, giờ thì cậu không né tránh nữa, trông cứ ngơ ngơ, chẳng biết đang nghĩ gì. Trình Bạc Hàn lau người sạch sẽ cho cậu, bế cậu khỏi nhà tắm đặt xuống giường, phát hiện ra cậu đã thiếp đi.

Hơi thở đều đặn kéo dài, mặt hãy còn đỏ gay. Trình Bạc Hàn khẽ véo má cậu, đắp chăn kín, ngồi cạnh giường ngắm cậu hồi lâu, sau đó tắt hết đèn đóm, chậm rãi bước ra ngoài.

Sáng hôm sau Hà Yến thức giấc, gửi ngay tin nhắn cho Văn Nhạc Tri đúng như thường lệ: Đi ăn sáng.

10 phút trôi đi, Hà Yến đã chuẩn bị xong xuôi, thấy điện thoại vẫn im lìm bèn sang gõ cửa phòng Văn Nhạc Tri. Cốc cốc cả buổi mới thấy giọng Văn Nhạc Tri vọng từ trong ra, mềm nhũn cứ như chưa tỉnh ngủ: “Tao không đi đâu, không dậy được.”

“Thế tao đem ít đồ ăn cho mày nhé?”

Buffet sáng ở khách sạn có thể mang về phòng, đợt trước Hà Yến cũng từng lấy hộ Văn Nhạc Tri.

“Không cần đâu, không muốn ăn.” Giọng Văn Nhạc Tri lại vọng ra.

“Thế hay tao cũng không ăn nữa, mình gọi đồ ngoài đi.” Hà Yến nghĩ ngợi, nhoài lên cửa gọi với vào trong, “Mày mở cửa cho tao vào đã nào.”

Văn Nhạc Tri đáp qua cánh cửa: “Tao muốn ngủ thêm lúc nữa, mày về phòng mày đi.”

Hà Yến đang định nói tiếp thì cánh cửa đối diện bỗng bật mở. Trình Bạc Hàn xách cái túi giấy bước ra, bảo Hà Yến: “Tôi gọi đồ ăn cho em ấy.”

Chờ Hà Yến về phòng, Trình Bạc Hàn tiến lên mấy bước nói với cánh cửa: “Nhạc Tri, mở cửa, tôi biết em tỉnh rồi, dậy ăn sáng.”

Mãi một hồi lâu Trình Bạc Hàn mới nghe thấy tiếng bước chân trong phòng, cửa hé mở, Văn Nhạc Tri ló nửa gương mặt qua khe cửa, cố gắng trưng ra vẻ bình thản tỉnh bơ: “Ồ, cho em đúng không, xin nhé.”

Dứt lời cậu duỗi tay ra cầm rồi định đóng cửa ngay.

Song Trình Bạc Hàn đã thò một chân vào chặn ngang cửa, dùng sức nhẹ nhàng chen nốt cả người vào trong rồi đóng sập cửa lại.

“Anh!” Giọng Văn Nhạc Tri biến đổi, không rõ vì hốt hay vì ngượng.

“Tôi cũng đã ăn đâu, đây là phần hai người.” Trình Bạc Hàn đáp nghênh ngang vô sỉ. Hắn bước vào ngồi xuống chiếc sofa cạnh cửa sổ, dọn dẹp bớt sách vở tài liệu trên bàn, dành ra chỗ để ăn.

Văn Nhạc Tri đến tức chết vì hắn mà không tiện sừng sộ, quyết định giả chết giả mất trí nhớ trước sự cố tối qua. Câu đầu tiên trong tuyển tập trích dẫn trai đểu là gì ấy nhở? Đúng, rút ấy ấy vô tình!

Cậu nhanh chóng chỉnh đốn tâm trạng, ngồi xuống đối diện Trình Bạc Hàn rất đường hoàng phóng khoáng, mở đồ trong túi giấy ra xem thử: có hai suất sandwich thịt hun khói, hai chai sữa, một hộp hoa quả tươi gọt sẵn nữa.

Văn Nhạc Tri ăn uống đầy mãn nguyện, còn hỏi han Trình Bạc Hàn mua ở đâu, không giống đồ khách sạn, như thể chẳng hề có chuyện gì xảy ra.

Dĩ nhiên đây không phải bữa sáng khách sạn. Họ ăn ở khách sạn mấy ngày liền rồi, nhắm mắt cũng đếm được số món buffet sáng. Tối qua Trình Bạc Hàn phục vụ Văn Nhạc Tri đi ngủ xong, về phòng phải tắm nước lạnh mất nửa tiếng đồng hồ mới bình tĩnh lại được. Sáng hôm nay thì trời còn tối mù đã mở mắt, đằng nào cũng không ngủ nổi nên dứt khoát ra ngoài chạy bộ 1 tiếng. Dọc đường hắn đi ngang qua một hàng ăn sáng bản địa nổi tiếng bèn tiện thể mua mang về.

Bầu không khí giữa hai người cực kì tế nhị, ánh mắt Trình Bạc Hàn lộ rõ vẻ sắc sảo nhìn thấu tất thảy, xét cho cùng Văn Nhạc Tri không phải đối thủ của hắn, ngồi nhai một hồi xong dần dà im thin thít. Khí thế phơi phới thản nhiên khi nãy vẫn còn đang gồng gánh song cũng chẳng được bao lâu.

Cậu ăn hơi vội, tay chân cũng luống cuống không biết để vào đâu, bất cẩn nghẹn mất một miếng.

Trình Bạc Hàn lập tức giơ cốc sữa sang: “Ăn từ từ thôi, tôi cũng có bắt em chịu trách nhiệm đâu.”

Văn Nhạc Tri thoáng khựng lại, rề rà nuốt nốt chỗ đồ ăn trong miệng, tiếp đến uống một ngụm sữa, rồi lên tiếng bắt chước cái bộ dạng đẹp trai chai mặt của Trình Bạc Hàn: “Đàn ông con trai cả mà, thoải mái là được, chuyện hôm qua rồi, mình cứ xem như chưa có gì xảy ra đi.”

Bề ngoài cậu cực kì bình tĩnh, lời thoại là câu cửa miệng thường gặp của trai đểu mỗi tội hơi ấu trĩ, chắc là đọc trên mạng hay xem phim trên tivi bắt gặp. Tóm lại nhìn cái là biết chỉ cố ra điều lão luyện.

Song tất thảy đều không ngăn được Trình Bạc Hàn bỗng dưng có cảm giác như vừa bị chơi cho một vố.

 Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát:

Tuần sau là kết thúc rồi
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (62)
Chương 1: Chương 1: Em không đi được đâu Chương 2: Chương 2: Hiện tượng giả Chương 3: Chương 3: Cũng có thể hủy hoại cả em Chương 4: Chương 4: Mới nghe lời hơn được Chương 5: Chương 5: Em không thích Tạ Từ Chương 6: Chương 6: Mềm lòng chỉ tổ xôi hỏng bỏng không Chương 7: Chương 7: Miễn em nghe lời Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10: Bất kể không muốn đến mấy Chương 11: Chương 11: Ai dùng? Chương 12: Chương 12: Cấm cửa Chương 13: Chương 13: Buổi tối tiếp tục Chương 14: Chương 14: Chỉ mong sống yên ổn qua ngày Chương 15: Chương 15: Người ở cạnh là được Chương 16: Chương 16: Thuyền lẻ vạn dặm Chương 17: Chương 17: Thành khẩn khoan hồng Chương 18: Chương 18: Hận tôi lắm phải không Chương 19: Chương 19: Trì trệ đơ đơ Chương 20: Chương 20: Tôi biết em không muốn Chương 21: Chương 21: Anh thích em đúng không Chương 22: Chương 22: Có chết hắn cũng không buông tay Chương 23: Chương 23: Cậu rất sợ Trình Bạc Hàn mất vui Chương 24: Chương 24: Cách duy nhất chính là không gặp em Chương 25: Chương 25: Nhớ lời em nói đấy Chương 26: Chương 26: Thời cơ tốt Chương 27: Chương 27: Giẫm nát Chương 28: Chương 28: Kiếp nạn Chương 29: Chương 29: Ngu xuẩn Chương 30: Chương 30: Riêng ly dị không được Chương 31: Chương 31: Đừng có làm những việc thừa thãi Chương 32: Chương 32: Trước đêm đó Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Thích tôi một lần nữa được không Chương 35: Chương 35: Không lùi được Chương 36: Chương 36: Chỉ còn sợ hãi Chương 37: Chương 37: Không đâu Chương 38: Chương 38: Tôi không chạm vào em Chương 39: Chương 39: Nhạc Tri cũng biết đe dọa người khác rồi Chương 40: Chương 40: Không thể báo thù đáp trả được Chương 41: Chương 41: Chồng chồng cãi cọ chút thôi Chương 42: Chương 42: Văn Nhạc Tri mất tích Chương 43: Chương 43: Người vừa yêu vừa hận Chương 44: Chương 44: Người không liên quan không được phép lại gần em ấy Chương 45: Chương 45: Cái ác ban đầu Chương 46: Chương 46: Ông cứ dai như đỉa vào Chương 47: Chương 47: Nhớ em ấy đến chết mất thôi Chương 48: Chương 48: Thẳng đuột Chương 49: Chương 49: Cảnh không muốn thấy nhất là em ép mình ngoan ngoãn Chương 50: Chương 50: Tùy em xử trí Chương 51: Chương 51: Trai đểu! Lừa cưới! Bắt nạt người ta! Chương 52: Chương 52: Mềm lòng độc nhất Chương 53: Chương 53: Đáng ra tôi nên quán triệt biến thái đến cùng Chương 54: Chương 54: Cảm giác như kiểu bị chơi Chương 55: Chương 55: Tôi muốn nhờ em một việc Chương 56: Chương 56: Đằng sau Chương 57: Chương 57: Em không cần tôi Chương 58: Chương 58: Cậy em yêu tôi Chương 59: Chương 59: Em cần anh (Kết thúc) Chương 60: Chương 60: Ngoại truyện 1: Tinh thần nổi loạn Chương 61: Chương 61: Ngoại truyện 2: Thù dai Chương 62: Chương 62: Ngoại truyện 3: Nhạc Chuy