Chương 539: Cô Đúng Là Người Tốt!
Bên Lâm Phong vẫn luôn vô cùng kiên nhẫn, vẫn luôn không nói ra mục đích của bản thân, Cố Thanh Thanh sợ rút dây động rừng nên không làm rõ, nhìn xem rốt cuộc ông ta muốn gì.
Quà vẫn luôn tặng tới, lần nào Cố Thanh Thanh cũng nhận, nhưng chuyện này cũng giằng co khoảng nửa năm, Cố Thanh Thanh lo lắng thời gian dài sẽ xảy ra vấn đề.“Chị, em thấy nhiều năm như vậy chị vẫn luôn quan tâm tới gia đình quân nhân, em… Có chiến hữu cũ của cha tới tìm em, bọn họ có hàng cần bán, hỏi em xem có con đường hay không. Em thấy bọn họ cũng sống không dễ dàng gì, nghĩ nhà máy sắp ăn tết, cho nên hỏi một chút, có thể dùng… Đồ của bọn họ hay không?”
Đối với Cố Thanh Thanh mà nói chuyện này không là chuyện lớn gì: “Bọn họ có hàng gì?”
“Chính là gia cầm, sau khi bọn họ xuất ngũ trở về không tìm được công việc, có người còn tàn tật, mấy người tụ tập lại nuôi gia cầm, có nuôi heo, có nuôi gà, còn nuôi trâu.”Mấy chuyện này Cố Thanh Thanh có thể lý giải, dù sao tình huống của mỗi nhà không giống nhau, chẳng qua…
Cố Thanh Thanh sờ cằm, cười hỏi: “Bọn họ… Thật sự đều là xuất ngũ sao?”
Giang Văn Tân gật đầu:“Đúng vậy, đều là xuất ngũ, hơn nữa trên người còn có nhiều quân công, đều có thương tổn, người dẫn đầu là một liên trưởng.”
“Nhiều, bọn họ làm khá tốt, cũng quen biết nhiều chiến hữu, còn có nhiều con đường. Lần này là vì nguồn tiêu thụ xảy ra chút vấn đề, cho nên dư lại không ít không bán đi được, vừa vặn gặp em nên hỏi một chút.”
Cố Thanh Thanh cười nói:“Được! Chị phái người đi xem hàng của bọn họ thế nào, nếu đều không tệ mà nói, vậy mua phát cho người nhà máy ăn tết. Ồ đúng rồi, những gia đình quân nhân sẽ phát nhiều một chút, em bảo người đi thống kê xem bọn có bao nhiêu hàng, xem nhà máy chúng ta có đủ chia không.”
Ngày lễ trung thu luôn được người trong nước coi trọng, tết trung thu của nhà máy năm nay vô cùng phong phú.“Hẳn là thật, nhiều hàng như thế chia ra chắc chắn không ít. Nhà máy chúng ta phát quà trong ngày lễ luôn là mấy thứ có lợi ích thực tế, đều là ăn dùng, trở về còn dùng được rất lâu!”
Cố Thanh Thanh phát quà tặng trong ngày lễ là phong cách này, luôn chuẩn bị những thứ có ích lợi thực tế với người thường, trên cơ bản đều là ăn mặc.
Thời đại này, đối với người bình thường mà nói lương thực tinh và thịt tuyệt đối là thứ được hoan nghênh nhất, mấy thứ này vẫn cần phiếu mua sắm trong thị trường hiện giờ.Đương nhiên sau khi tan làm xong, mọi người đều đợi ở quảng trường nhận quà.
Khi nhìn thấy quà chất đống như núi, mọi người đều vô cùng kích động, chờ mong!
“Thật nhiều! Mỗi người sẽ được chia bao nhiêu đây?”Tuy không cần phiếu cũng có thể mua được, nhưng đắt hơn có phiếu nhiều, người thường vẫn có chút luyến tiếc mua.
“Không cần vội, xếp thành hàng, mỗi người đều có! Năm nay hiệu quả và lợi ích của nhà máy tốt, mọi người đều vất vả, phát nhiều quà tặng trong ngày lễ một chút, trở về ăn tết vui vẻ. Đợi sau tết đi làm mọi người đều phải làm việc chăm chỉ, chỉ cần hiệu quả và lợi ích của nhà máy tốt, thì sẽ không bạc đãi mọi người.”
Mọi người rất nghe lời, lấy được thứ tốt thì càng thêm nghe lời, cho nên cho dù ở đây có mấy ngàn người, vẫn xếp ngay ngắn có trật tự.Mỗi người 25 cân bột mì, 25 cân gạo, 2.5 cân thịt heo, 1 cân thịt bò, 20 quả trứng gà, 2 hộp bánh trung thu, 1 cân kẹo, 2 hộp bánh quy, 2 hộp đồ hộp, hai bình rượu trắng, cuối cùng là một hộp táo, một hộp lê.
Mấy thứ này đều vô cùng đáng giá ở thời đại này.
Tuy đều là đồ ăn, nhưng cho dù là đời sau, rất nhiều nhà máy phát quà trung thu cũng không nhiều như vậy, huống chi là thời đại này?
“Tôi không nhìn nhầm đấy chứ? Nhiều thịt như vậy?”
“Gạo, bột mì, trứng gà, thịt heo, thịt bò, đó là bánh trung thu đúng không? Hình như còn có rượu, năm nay phát những thứ này sao?”
“Không chỉ có mấy thứ này đâu, còn có trái cây nữa!”
"Nhìn phân lương, có vẻ hơi nhiều! Tất cả đều chia cho chúng ta sao?”
“Hì hì đã thông báo trước với mọi người dẫn theo người hay là xe đẩy nhỏ tới lấy hàng, vậy thì chắc chắn rất nhiều.”
“Đúng vậy đúng vậy, tôi cũng nghe được chút tin tức, nghe nói quà tặng năm nay rất nhiều, đều là mấy thứ bình thường chúng ta luyến tiếc mua.”
Cố Thanh Thanh biết, chuyện này chắc chắn sẽ tạo ra oanh động.Có một số người mang theo bao tải tới, có một số người thì nói với người nhà, lúc này người nhà của một số người đều đợi ở bên ngoài.Tất cả mọi người vô cùng hưng phấn, Cố Thanh Thanh cũng vui vẻ theo.Cho nên làm xong mọi việc, cô vui vẻ về nhà.
Lâm Phong: “…”
Tuy hơn nửa năm qua ông ta thật sự tặng cô nhóc này không ít đồ, hơn nữa ông ta không thèm để ý chút tiền này lắm, nhưng mà nhìn cô nhóc này cười vui vẻ như vậy, không hiểu sao ông ta lại có cảm giác coi tiền như rác.Tuy trong lòng không thoải mái, nhưng trên mặt vẫn bày ra dáng vẻ người cha từ ái.