Chương 534: Bọn Họ Không Dám Đắc Tội Anh
Năm đó đến Hương Giang mua mảnh đất kia, trải qua nhiều năm phát triển như vậy, nhà ở, cửa hàng ở phía trên hiện giờ hẳn là càng lạc hậu cổ xưa đúng không?Cố Thanh Thanh gật đầu:
“Hay là anh bảo cậu út quy hoạch nơi đó đi, em không muốn đi xa như vậy kinh doanh. Em lại không thiếu tiền, hơn nữa bên đó em cũng không có nhân mạch gì, đi cũng không thi triển nổi.”
“Nhiều năm như vậy bên kia kiếm lời không ít tiền, Đỗ gia đều đưa cho chúng ta sao? Nếu cho, vậy giao hết cho cậu út đi, quy hoạch khu đất đó xây dựng lần nữa, sau đó để một trung tâm thương mại và mấy cửa hàng xung quanh cho em, dư lại mọi người thích làm gì thì làm thế đó!”
Lục Hướng Dương rất bất ngờ: “Em muốn để cho người khác kinh doanh sao? Mình từ bỏ à?”
“Vùng đó mười năm trước tương đối lạc hậu, hiện giờ càng thêm cổ xưa, khu vực xung quanh phát triển rất tốt, cho nên nơi đó tương đối đáng giá.”
“Toàn bộ xây dựng lại lần nữa, không sợ không kiếm được tiền, trung tâm thương mại office building đều được, giao thông xung quanh tiện lợi.”
“Không phải là em muốn một trung tâm thương mại mà mấy cửa hàng sao?”
“Vùng rộng như thế, không chỉ có một trung tâm thương mại và mấy cửa hàng, đó là một vùng rộng khu thương nghiệp, bốn phía thông với mấy con phố.”Cố Thanh Thanh chớp mắt:
“Xây dựng lên không cần tiền sao? Giai đoạn đầu đầu tư nhiều như vậy, em lại không định tiêu tiền vào, tự dưng có trung tâm thương mại và mấy cửa hàng còn được. Tương lai thu tiền thuê, đợi em già rồi đó chính là tài sản của gia tộc, tương lai để lại cho con là đủ!”
“Vùng đó phát triển thế nào? Anh có làm quy hoạch hay không?”
Lục Hướng Dương trả lời:“Hơn nữa không phải cậu út bị Cố gia k*ch th*ch à! Bên Cố gia còn chưa biết là tốt hay xấu, chúng ta phải cho cậu út lấy được thứ cậu ấy muốn, nói không chừng tương lai còn tranh giành tài sản của Cố gia, không có chút thực lực sao có thể tranh giành? Cố gia có thế lực như vậy, về nước chẳng phải chúng ta sẽ bị bắt nạt sao?”
Anh lái xe, lúc này mắt nhìn về phía trước, cô ngồi trên ghế phụ, góc độ này nhìn vừa vặn là sườn mặt của anh.Vẫn khiến người ta động lòng như lần gặp đầu tiên năm đó, mười mấy năm qua đi, ngoại trừ càng thêm trầm ổn ra, năm tháng không để lại quá nhiều dấu vết trên gương mặt anh.Mấy năm nay cô vẫn luôn chú ý bảo dưỡng cho Lục Hướng Dương, cho nên anh 36 tuổi, hiện giờ vẫn là người đàn ông cường thịnh.Cố Thanh Thanh lập tức vui sướng, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn hắn.Năm đó khi thấy anh lần đầu tiên, anh chính là có dáng vẻ như vậy.
Mấy năm nay sự nghiệp càng ngày càng thuận, chức vị càng ngày càng cao, khí thế trên người cũng càng ngày càng mạnh, Cố Thanh Thanh thực sự càng nhìn càng mê.Người nào có thể từ chối một người chồng gia thế tốt đẹp, quyền cao chức trọng còn toàn tâm toàn ý yêu bạn như thế?Cố Thanh Thanh thực sự nằm mơ cũng cười tỉnh.Anh thật sự quá tốt, hoàn cảnh của Lục gia cũng quá hòa thuận, khiến hoàn cảnh của cô hiện giờ quá an toàn.“Rõ ràng xuất thân phú quý lại bị người ta làm hại lang bạt từ nhỏ, hiện giờ nhìn thấy Cố gia như vậy, cậu ấy lại bị so thành con kiến, anh nói xem sao trong lòng cậu ấy có thể không khó chịu chút nào?”
“Chồng à, rất ít người có thể giống như anh cho dù là bối cảnh hay năng lực cá nhân đều tràn ngập tự tin, cho nên em muốn giúp cậu út một chút, tương lai thật sự nhận nhau, nếu… Em nói là nếu, nhỡ đâu Cố gia muốn nhận cậu ấy, có tài sản cho cậu ấy kế thừa gì đó. Đám người Cố gia đều nghe theo dì cả và cha em, bỗng nhiên xuất hiện thêm cậu út, nếu trong tay không có chút thành tích thì ai sẽ phục cậu ấy?”
“Rõ ràng những thứ đó vốn nên thuộc về cậu ấy, kết quả hiện giờ còn bị người khác làm khó dễ, không phải là em bênh vực người mình ư? Vị trí vùng đất Hương Giang tốt như vậy, nên để cậu út kinh doanh! Em đã lấy trung tâm thương mại, tiền thuê cũng đủ tiêu xài.”Những lời này thật sự quá có cảm giác an toàn.
Cũng phải, Cố gia đã tính là rất lợi hại, bọn họ sẽ không đắc tội Lục gia.
Nếu là cô trước đây, đối mặt với quái vật khổng lồ như Cố gia, đã sớm không ngủ yên.Chỉ có cô gái hai bàn tay trắng không có chỗ dựa, mới có thể dùng hết sức lực đi tranh đoạt lấy!